Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Gián Điệp Hoa Quỳnh - ° ° °

❊ ❊ ❊

ệ thường, mỗi khi giao công tác cho Văn Bình ở hải ngoại, ông Hoàng cử Lê Diệp hoặc Triệu Dung.

Trong thời gian gần đây, ông áp dụng một phương pháp tân kỳ hơn: ghi âm vào băng cát-sét, gửi ra nước ngoài cho Văn Bình nghe, sau khi cuộn băng quay hết thì một hóa chất đặc biệt sẽ làm nổ tung, tiêu diệt các âm thanh.

Họa hoằn lắm ông mới chịu rời tổng hành doanh ở Sài gòn. Lần này phải công tác tối quan trọng, hoặc vì một nguyên nhân kín đáo nào đó, ông mới tạm gác đống hồ sơ cao ngất, cất công qua Đông Kinh để đối diện với điệp viên thượng thặng Z.28.

Dường như óc Văn Bình có con mắt thần nên ông Tổng giám đốc vừa bước vào là chàng bừng dậy. Dĩ nhiên chàng chưa tỉnh hẳn nhanh chóng như mọi khi vì cả tuần lễ bị đói ngủ, và đói ăn. Song khi thấy ông Hoàng ngồi trước mặt, Văn Bình nhảy vọt dậy như bàn chân chàng được gắn hỏa tiễn.

Ông Tổng giám đốc ngồi trước mặt chàng không còn là ông cụ già chậm chạp, khờ khạo, phục sức quá xuềnh xoàng nữa. Ông đã hoàn toàn đổi khác.

Trước tiên là dáng dấp, và khuôn mặt. Tóc ông được nhuộm đen tuyền, thường lệ rẽ giữa theo lối xưa thì bây giờ rẽ xiên như thanh niên, cặp kiếng cận thị dày cộm cũng biến đâu mất, nhường chỗ cho cặp kiếng mát gọng đồi mồi do hãng Alran, Tây Đức chế tạo. Dáng đi của ông cũng không còn khệnh khạng, còng còng mà là quả quyết và nghiêm thẳng. Thốt nhiên, ông Hoàng trẻ đi 30 tuổi.

Nhưng cái làm ông trẻ hơn trước rõ rệt là bộ âu phục cắt hợp thời trang. Cái sơ mi cũng trắng tinh, phô bày nút cà-vạt đúp ngay ngắn, tròn trịa, còn đôi giày thì bằng da cá sấu hơi nhọn mũi. Nếu không tinh mắt, Văn Bình không thể nhận ra là ông Hoàng.

Ông Hoàng không thuộc loại đàn ông hồi xuân vì lý do thèm sống. Gần nửa thế kỷ chỉ huy điệp báo đã khiến cho ông quên hết hạnh phúc riêng tư. Thể xác ông, tâm hồn ông đã được hoàn toàn dâng hiến cho nghề nghiệp và xứ sở.

Lê Diệp vào sau, nét mặt nghiêm trọng. Chàng sếu vườn của Sở Mật vụ cũng cải trang từ đầu xuống chân. Lần đầu tiên, Văn Bình thấy bạn mình đeo kiếng mát. Và cũng là lần đầu tiên chàng thấy bạn diệu com-lê chỉnh tề mới may, bằng hàng đắt tiền.

Văn Bình dụi mắt :

- Chào ông. Chào anh. Họ đang săn bắt ông ráo riết phải không ?

Ông Hoàng gật đầu :

- Phải. Họ vừa mưu sát hụt tôi lần nữa. Vì vậy, tôi phải cải trang.

- Ông phái Lê Diệp sang Đông Kinh gặp tôi đỡ phiền phức hơn không ?

- Nhân tiện tôi đi họp hội nghị tình báo đồng minh ở Hán thành nên tôi tạt qua gặp anh. Vả lại, tôi có cảm tưởng là hệ thống tổ chức của ta ở Nhật bản và Đài Loan đã bị đối phương trà trộn. Không phải trà trộn ở cấp hạ tầng mà là ở cấp cao, nên tôi phải đích thân đến giao công tác cho anh. Tuy nhiên, trước khi bắt tay vào việc, tôi cần hỏi anh điều này : Anh đã hoàn toàn phục hồi sức khỏe chưa ?

Văn Bình ngước nhìn ông Tổng giám đốc, luồng mắt đượm vẻ kinh ngạc — kinh ngạc thật sự, không phải kinh ngạc giả tạo :

- Thưa... thưa...

- Hừ, tôi đã biết hết rồi. Lần sau, anh không nên phí sức như vậy nữa. Shindai chỉ là trò chơi trong phòng the của vợ chồng. Anh tập luyện từ nay đến già cũng vẫn thua. Phương chi Tômi lại là chuyên viên nổi tiếng về Shindai...

- Trời ơi, tôi cứ tưởng...

- Anh tưởng tôi ở Sài gòn, giam hãm giữa bốn bức tường bê-tông thì phải mù tịt phải không ? Người ta đã báo cáo lại với tôi. Và chính tôi đã nhờ người tới điều đình với Tômi, yêu cầu nàng buông tha cho anh. Trước anh, hàng chục người đàn ông dại gái khác đã bị thua như anh. Anh đừng tiếc nuối nữa.

- Tômi về Nagasaki là do ông vận động ?

- Phải. Nàng thú thật là có cảm tình đặc biệt với anh, nhưng khốn nỗi nàng là gái có chồng. Chồng nàng ghen kinh khủng. Anh nên xa nàng thì hơn. Còn nếu anh chưa dứt được thì sau khi hoàn thành công tác, anh đuợc tự do trở về Đông Kinh tôi không ngăn cấm...

- Thưa, ai báo cáo lại với ông ?

- Giản dị lắm. Viên đệ nhất tham vụ là nhân viên của Sở.

- Trời ơi, tôi thấy hắn hiền như cục bột, có ngờ đâu...

- Thôi, xếp quá khứ lại...Hiện tại và tương lai mới là điều đáng kể. Phen này, anh sẽ lên đường qua Đài Loan. Để điều tra về một vụ khá quan trọng và bộn tiền.

Mắt Văn Bình rực sáng :

- Thưa, chuyến này mình lại làm thuê.

Ông Tổng giám đốc gật đầu. Ông gật đầu, phần nào để biểu lộ sự đồng ý, nhưng phần chính là để thoát khỏi sự hành hạ của cái cổ cồn kiểu Arrow cứng đét và ngứa cổ do Gia-nã-Đại sản xuất cho giới vương tôn công tử quốc tế.

- Phải. Như thế anh đã biết, mỗi năm mình làm thuê cho một nhà giàu ít nhất một lần. Từ đầu năm đến giờ, Sở túng ghê quá. Riêng tôi, tôi đã phải.. [1].....hoạt động rồi bí mật theo dõi, hoặc bắt trọn gói, hoặc ban đêm ập vào nơi địch ẩn náu, tặng một phát atémi chí tử, đem xác quăng xuống sông Sài gòn...

Nhưng hôm nay, ông Hoàng chỉ nói chuyện gà.

Ông chỉ con gà cẳng cao, lông ngũ sắc, và hỏi Văn Bình :

- Anh thấy nó thế nào ?

Về nghệ thuật đá gà, chàng chỉ !à tay mơ, nên chàng đành trả lời một cách vô thưởng, vô phạt :

- Thưa, con này đẹp ghê.

Ông Hoàng bèn cười rộ :

- Chơi gà không phải là thích gà đẹp mã. Mà phải xét xem nó có sức vô địch hay không. Gà có lông ngũ sắc được coi là thượng hạng vì mùa nào nó cũng đá được. Gà sắc ô chỉ hợp với mùa xuân, gà sắc ô sám chỉ hợp với mùa hạ...Chọn được sắc lông rồi lại còn phải chọn cựa, như cựa nhật nguyệt, cựa kim.. phải xem cách đá của nó như đá vai, đá cài ngang, câu xỏ, cắn gối hay đá xiềng.....

Văn Bình cảm thấy cần ngắt lời ông Tổng giám đốc mặc dầu từ trước đến nay chàng vẫn kính trọng ông như cha. Nếu không, ông sẽ thao thao bất tuyệt, khiến công việc của chàng có thể bị thất bại. Guồng máy do chàng điều khiển đang bủa vây chặt chẽ, đợi chàng ra lệnh là hành động.

Bị cúp ngang, ông Hoàng không hề tức giận. Ông nhìn chàng từ đầu xuống chân, dáng điệu hiền từ, cũng như cha với con:

- Anh ghét nghe chuyện đá gà lắm ư?

Văn Bình đành chống chế :

- Thưa, không. Nhiều khi tôi cũng ham đá gà.

- Vậy anh nên nghiên cứu kinh nghiệm của tôi.

- Xin ông tha lỗi. Anh em đang đợi chỉ thị. Theo tôi, chúng ta nên theo dõi một thời gian nữa rồi bắt toàn bộ...

- Hừ, hừ, nếu anh chịu khó bàn bạc về đá gà với tôi một lát nữa thì sẽ thay đổi ý kiến. Anh có nhớ một số danh từ bí hiểm mà tên chỉ huy dùng trong mật lệnh gửi cho thuộc viên không?

Văn Bình đã phăng ra tổ chức của địch, trừ tên chỉ huy. Trong một số giấy tờ bắt được, chàng đọc thấy những danh từ lạ lùng như Nha trang, Bà điểm, Cao lãnh, Gò công...Song chàng đã nghĩ nát óc mà chưa tìm ra nghĩa.

Chàng đứng thừ người trước câu hỏi của ông. Hoàng. Thì ông nói tiếp :

- Tình cờ sáng nay ra vườn thấy gà trọi, và cũng vì tôi biết đá gà nên đã hiểu được phần nào. Nha Trang là nơi có nhiều gà đòn, cũng như Bà điểm : còn gà cựa thì dân chơi thường tìm ở Cao lãnh, Gò công... Nghĩa là tên chỉ huy của địch là kẻ ham đá gà hoặc ít ra cũng biết những từ ngữ riêng biệt của xã hội đá gà. Tôi đã nhờ Nguyên Hương lục lại hồ sơ những kẻ ham đá gà bị nghi ngờ hoạt động cho địch...

- Ông đã tìm ra hắn ?

- Phải. Nội ngày nay, anh sẽ tóm cổ hắn. Anh lên trường đá gà đòn Thủ đức là gặp.

Văn Bình đang bần thần, ngượng ngập thì ông Hoàng mỉm cười, an ủi :

- Làm nghề gián điệp thì môn chơi nào cũng phải biết. Biết như vậy nhiều khi rất có lợi. Tuần sau, tôi sẽ mở lớp dạy đá gà cho anh dự.

Hình ảnh mấy con gà hùng dũng bên cạnh ông già lẩm cẩm, phục sức lôi thôi nhạt dần, nhường cho bóng dáng một người tráng niên tóc đen, mặc com-lê sang trọng. Ông Hoàng đốt xì gà Ha-van, rít một hơi rồi nói :

- Tiến sĩ Braun có nhiều nhân tình đến nỗi không thể nào đếm được. Đặc điểm của ông ta là gặp người đẹp nào cũng mê say.

- Ông ta đã mất tích?

- Đúng. Mất tích cách đây ba tuần lễ.

- Vì đàn bà.

- Tôi chưa biết.

- Về chính trị, Braun theo khuynh hướng nào?

- Braun chỉ quan tâm đến khảo cứu khoa học và du hí vật chất. Tôi không tín là ông ta tự ý bỏ Chính phủ Liên bang Tây đức để sang bên kia bức màn sắt.

- Thưa, ông ta mất tích tại đâu ?

Ông Hoàng dừng lại trước cửa sổ, nhìn xuống đường. Xe cộ nối đuôi nhau chạy như mắc cửi. Từ phòng bên vắng lại một điệu nhạc huê tình của thế kỷ trước.

- Tại Nhật nguyệt hồ.

Văn Bình giật mình đánh thót.

Tiếng "Nhật nguyệt hồ" vừa đánh thức trong lòng chàng một kỷ niệm thần tiên. Khách du trên thế giới không ai là không nghe nói đến Nhật nguyệt hồ, một thắng cảnh nên thơ của đảo Đài loan, có thể nói là nên thơ nhất nhì Đông nam á.

Hồ này cách phía đông Đài Trung 80 cây số ngàn. Từ Đài Bắc đến Đài Trung chỉ mất có ba giờ đồng hồ xe hỏa. Nhật nguyệt hồ được bao bọc tứ phía bởi những rặng núi phía trên có rừng. Quanh năm, hồ đều có đông đảo du khách tới tham quan và nghỉ dưỡng.

Mấy năm trước, Văn Bình gặp một thiếu nữ con nhà khuê các, nhân chuyến đi thăm Nhật nguyệt hồ. Chàng trọ tại lữ quán Evergreen, cạnh hồ, giữa cảnh núi rừng hùng vĩ, và bầu không khí quanh năm mát rợi. Tối hôm ấy, ăn cơm xong, bữa cơm vô cùng thịnh soạn, chàng đang nhẩn nha uống trà hoa cúc để dằn chất mỡ nặng nề xuống dạ dày thì Nàng tới...

Tuy hai người chưa hề quen nhau, nàng vẫn kéo ghế ngồi xuống, đối diện với chàng. Nếu là gái giang hồ thì đó là một lối làm quen cố hữu, mặc dầu có đôi phần trắng trợn, và Văn Bình cũng chẳng ngạc nhiên. Nhưng nàng đã làm chàng ngạc nhiên thật sự.

Vì nàng có một vẻ đẹp và những cử chỉ đoan trang, quí phái. Tuy nhiên, nhan sắc tuyệt vời của nàng lại không pha chất nhí nhảnh thường thấy trong bọn gái cùng tuổi đôi mươi.

Mà là phảng phất một áng buồn huyền ảo...

Nàng hỏi chàng một thôi tiếng Tàu. Đối với Văn Bình thì tiếng Tàu cũng như tiếng mẹ đẻ. Nàng hỏi có phải chàng mới từ Đài Bắc đến hay không. Song chàng lắc đầu quầy quậy, và tỏ vẻ không hiểu. Nàng liền đổi sang tiếng Anh đúng giọng và đúng văn phạm :

- Xin lỗi ông, tôi ngồi đây một lát được không ?

Dĩ nhiên là Văn Bình giang rộng hai tay đón tiếp. Chàng rót trà mời nàng. Nàng nâng ly trà lên, rồi nhìn chàng, nói giọng trầm trầm :

- Lẽ ra con gái gia giáo Trung hoa không nên ngồi với đàn ông lạ....Em vừa phạm tội, em cố gắng cưỡng lại nỗi lòng mà không được. Ông biết tại sao em lại bạo dạn làm quen với ông không ? Vì ông uống trà hoa cúc. Người chồng chưa cưới của em xưa kia cũng mê trà hoa cúc buổi tối như ông. Chúng em mang nhau lên đây và có lần đã ngồi uống trà thưởng trăng ở cái bàn ông đang ngồi bây giờ...

- Làm cô nhớ lại quá khứ, tôi thật đắc tội !

- Không sao. Ông vừa giúp em sống lại một kỷ niệm êm đềm. Chúng em đang sửa soạn làm lễ thành hôn thì chàng chết...

- Tội nghiệp. Chắc vị hôn phu của cô chết trận...

- Ông nói đúng. Chàng là thiếu tá pháo binh tại Kim môn. Bên kia đại lục bắn sang, chàng bắn trả. Chàng vừa ló đầu ra khỏi công sự phòng thủ thì bị tan xác bởi một viên đại bác độc địa. Và em đã trở thành góa bụa.

- Trông mắt cô, tôi đoán biết cô vẫn yêu ông ấy lắm.

- Vâng. Tôi yêu chàng hơn cả tôi yêu tôi nữa... Từ ngày chàng vĩnh biệt dương gian, hàng năm cứ đến ngày này, ngày mà chúng tôi hẹn hò lần đầu trên Nhật nguyệt hồ, tôi lên đây, để sống với quá khứ. Đã 6 năm rồi, ông ạ....Đã 6 năm rồi, tôi thề nguyền sẽ dâng hiến trọn vẹn cho người đàn ông lạ nào ngồi uống trà hoa cúc ở bàn này vào đêm rằm. Nhưng Trời chưa cho tôi gặp ai. Có nhiều người đàn ông ngồi uống trà, nhưng lại không phải là trà hoa cúc, cũng không phải là đàn ông lạ, từ ngoại quốc tới. Hơn nữa, họ lại không có diện mạo giống vị hôn phu của tôi...Ông ơi, đêm nay em sẽ mời ông ngắm trăng rằm trên đỉnh núi...Em sẽ là vật sở hữu hoàn toàn của anh...

Nghe nói, Văn Bình bàng hoàng. Dường như nàng bị mất trí. Vì cách xưng hô của nàng mỗi lúc một khác. Sắc mặt của nàng cũng mỗi lúc một khác.

Nhưng chàng không phải là thần thánh. Cho dẫu là thần thánh cũng khó cưỡng được sắc đẹp quyến rũ đến kỳ lạ của nàng. Và đêm ấy, chàng đã thức trắng với nàng. Dĩ nhiên, hai người chỉ thưởng thức vẻ đẹp của Hằng nga cho đến gần nửa đêm rồi về lữ quán Evergreen.

Khi đến khách sạn, Văn Bình đứng lại. Lương tâm con người tự trọng thức dậy.

Chàng bỏ tay nàng ra, thở dài :

- Tôi có cảm tưởng rằng cô không được bình thường. Cô nên xa tôi đi. Nếu không, sáng mai cô sẽ hối hận. Riêng tôi, chắc sẽ hối hận nhiều hơn.

Nàng nheo một bên mắt :

- Em đã nghĩ kỹ.

- Tôi cũng đã nghĩ kỹ không kém. Tôi là người đàn ông giàu tự ái. Tôi không muốn bị coi là một tấm gương để cô nhìn lại dĩ vãng.

Nàng cười ròn tan :

- Em hiểu anh rồi. Không, em yêu anh vì em cảm thấy yêu anh, thế thôi, ngoài ra chẳng có gì khác nữa. Nhờ anh, em đã quên được quá khứ, và bắt đầu tìm thấy hạnh phúc.

Giai nhân đòi được ở lại với chàng. Sáng hôm sau, chàng dậy muộn thì không thấy nàng đâu nữa.

Nếu không có chỗ trũng trên nệm và bức thư ngắn ngủi đặt trên bàn đêm mà nàng viết nguệch ngoạc bằng bút chì, thì Văn Bình phải tin rằng sự việc thần tiên xảy ra hồi hôm chỉ là sản phẩm Liêu trai.

Bức thư như sau :

"Gửi người yêu vô danh.

Lần đầu tiên, em được sung sướng. Em xin thành thật cám ơn anh. Suốt đời em sẽ ghi nhớ bên lòng.

Người yêu vô danh của anh"....

Từ đó, mỗi lần tới giang sơn của Thống chế Tưởng giới Thạch, Văn Bình đều không quên dành vài ba ngày tới lữ quán Evergreen, và tối tối uống trà hoa cúc, với hy vọng mỏng manh đợi chờ người đẹp. Nhưng người xưa vẫn tuyệt vô âm tín.

Giờ đây, ông Hoàng lại muốn chàng quay lại Nhật nguyệt hồ...

Ông nói :

- Cách đây ba tuần lễ, Braun đáp máy bay từ Hoa kỳ, ghé thăm Bon, Tây Bức nơi ông ta chôn nhau cắt rốn, rồi đi đường Bắc Cực qua Nhật bản, trước khi đến Đài Bắc. Nhưng đến Đài Bắc thì biến dạng.

- Ông ta có trình thông hành tại phi cảng không ?

- Có. Nhưng không ai biết sau khi rời phi cảng ông ta về đâu.

- Braun đến Trung Hoa quốc gia làm gì thưa ông ?

- Ông ta tham dự một phiên họp dặc biệt do Quốc An Xã [2] Hoa kỳ tổ chức. Sau khi Braun biệt tích, tình báo Mỹ-Đức đã phối hợp với nhau để tìm kiếm song không có kết quả. Sau cùng BND phải nhờ đến chúng ta vì nhận thấy ở Viễn Đông, chúng ta là cơ quan điệp báo hữu hiệu nhất.

Một nguyên nhân khác, nguyên nhân tình cảm, khiến BND sẵn sàng trả tiền phí tổn là vì Braun có liên hệ ruột thịt với viên phó tổng giám đốc BND.

- Thưa, Braun chuyên về ngành gì ?

- Không gian, ông ta được coi là chuyên viên số một trên thế giới về thái dương học. Tổng quát thì thái dương học là khoa học nghiên cứu mặt trời. Braun lại nghiên cứu mặt trời trên một căn bản riêng biệt : ông ta là người duy nhất tìm ra công thức xử dụng sức nóng mặt trời biến thành khí giới siêu việt thiêu hủy mọi vật trong chớp mắt. Hẳn anh đã biết nhiệt lượng trong ruột mặt trời lên tới 13 triệu độ. Chỉ cần thu hút được một phần ngàn của sức nóng kinh khủng này là có thể làm bá chủ trái đất.

- Liệu ông ta phản được không. Thưa ông ?

- BND và Quốc an Xã quả quyết rằng ông ta là phần tử đáng tin cậy. Nhưng lòng người có thể thay đổi theo hoàn cảnh. Tuy nhiên, hiện nay tôi có thể xác định với anh là Braun rất trung thành.

- Thưa ! Có ai giúp sức tôi ở Đài Bắc không ?

- Như thường lệ, anh không được liên lạc với sứ quán của ta. Anh chỉ được liên lạc với Siu Lou.

- Đàn bà...

- Phải. Nàng làm nghề múa nhảy...

- Điệp viên tập sự hay thực thụ ?

- Đúng ra, Siu Lou không phải là tập sự hay thực thụ. Nàng chưa hề học qua khóa huấn luyện chuyên nghiệp nào cả. Nàng cũng chưa hề hoạt động hớ hênh để bị lộ diện....

- Nàng sẽ dẫn tôi tới Braun ?

- Không. Nàng chỉ làm giao liên giữa anh và một người thứ ba, tên là Yu-Tung - một cán bộ phản gián cao cấp Trung hoa quốc gia. Yu-Tung được thông báo là tình báo Tây phương sẽ cử một nhân viên tới để điều khiển nội vụ. Hắn đòi hỏi nhân viên này phải là một người mũi tẹt, da vàng. Vì nếu là người mũi lõ, da trắng thì đối phương sẽ biết. Phần nào cũng vì hắn yêu cầu mà BND và Quốc an Xã mới chịu trả cho chúng ta ba triệu đô-la....

- Ông có cho Yu-Tung biết là tôi sắp tới không ?

- Không. Hắn không biết tên thật của anh. Nghĩa là trong thời gian ở Đài Bắc, anh phải hoạt động dưới một cái tên mượn. Dầu sao thì Đài Bắc cũng không xa lục địa của Quốc tế Tình báo Sở là mấy. Nếu biết Văn Bình bén mảng tới, họ sẽ không ngần ngại huy động cả một sư đoàn điệp viên để đối phó. Tôi không coi thường anh nhưng tôi sợ công việc sẽ bị chậm lại. Bây giờ anh còn muốn hỏi điều gì nữa không?

- Thưa. Yu-Tung đáng tin cậy chứ ?

- Nếu tin cậy thì tôi đã báo cho hắn biết là đại tá Văn Bình sắp từ Đông kinh tới.

- Nghĩa là hắn có thể đóng vai trò nhị trùng ?

- Tôi không nói là như vậy. Không tin cậy là đức tính căn bản của nghề điệp báo. Huống hồ trong vụ này ít nhất hai người đã bị mất mạng trước anh.

- Hai nhân viên của ta ?

- Không. Một của Quốc an Xã. Một BND. Người thứ nhất sống được 6 giờ đồng hồ sau khi tới phi trường quốc tế Sung-shan. Hắn bị một viên đạn bắn xuyên qua màng tang, chết không kịp trối. Người thứ hai yểu mạng hơn, chỉ sống vỏn vẹn được 15 phút. Hắn bị giết trên đường từ phi trường về thành phố....

- Thưa ông, trong trường hợp tôi tìm ra Braun ?

- Tôi tin chắc anh sẽ tìm ra. Anh phải tìm ra. Nếu không, Sở đến vỡ nợ. Hết chỗ vay tiền rồi. Ngân khoản của Thủ tướng thì chưa tiêu đã hết. Đồng bạc mất giá nên các ngân hàng chỉ cho vay cầm chừng. Anh phải thành công với bất cứ giá nào. Điều làm tôi lo ngại nhất là Braun tự ý trốn sang bên kia bức màn sắt. Trong trường hợp này, anh phải điều tra xem ông ta ra đi bằng lối nào, và hiện đang ở đâu, Nga sô hay Trung cộng. Nếu Braun chết rồi thì phải cho biết chi tiết cụ thể về ngày chết và nơi chôn cất. Còn nếu bị địch bắt...

- Sẽ tìm mọi cách để giải thoát.

- Thượng sách là Braun được trở về nguyên vẹn. Song cũng có thể là anh không cứu nổi. Tôi đã lấy sự thỏa thuận của BND và Quốc an Xã. Trong trường họp vô kế khả thi này, anh được phép hạ sát Braun, và mang một vật trong thân thể ông ta để về làm chứng.

- Như lóng tay, hoặc cái răng cửa chẳng hạn...

- Tốt nhất là được cả bàn tay, anh nhớ chưa? Ngón tay có vân, người ta căn cứ vào đó để xác nhận là Braun đã chết thật sự, rồi mới trả tiền.

Ông Hoàng đã hút hết điếu xì gà dài lêu nghêu, và sửa soạn cắt điếu mới. Lê Diệp đứng sẵn bên cánh cửa. Câu chuyện đã kết thúc, Văn Bình sắp lao đầu vào một cuộc phiêu lưu mới.

Chàng cất tiếng :

- Thưa, tôi phải đi ngay ?

Ông Tổng giám đốc gật gù :

- Đi ngay mới kịp. Vả lại, anh cũng chẳng thân với ai ở Đông kinh để phải từ biệt. Tômi đã về Nagasaki với chồng.

Nghe nhắc đến Tômi, Văn Bình muốn mọc cánh để trốn khỏi đất Nhật ngay lập tức. Vì từ xưa đến nay, chưa lần nào chàng bị nhục như lần này. Chàng hỏi :

- Thưa, vé tàu ?

- Viên đệ nhất tham vụ đã mua cho anh rồi. Lát nữa, hắn tới đây lái anh ra sân bay. Về tiền nong thì anh cứ tự tiện sử dụng trương mục đặc biệt của tôi ở Đài Bắc. Sở còn 25.000 Mỹ-kim, chắc anh tiêu đủ...

- Thưa, tôi muốn xin ông một ân huệ....

- Tôi không tin là anh cần ân huệ. Vả lại, tôi cũng chưa đủ quyền hạn để ban ân huệ cho anh. Thêm tiền, thêm tình, thêm danh vọng thì mới cầu cạnh ân huệ. Nhưng là chỗ thâm giao, anh đã đòi thì tôi cũng chiều lòng.

- Sợ bây giờ ông chấp thuận song đến khi biết rõ ông lại từ chối.

- Không đâu, anh cứ nói ra...

- Thưa, tôi chỉ xin ông được cho tên cò mồi đệ nhất tham vụ của ông một bài học về nhu đạo nhập môn.

- Như vậy, anh sẽ phạm vào qui luật của Shindai là không được trả thù bằng võ nghệ. Vả lại, hắn chỉ làm việc theo mệnh lệnh của tôi. Tôi hy vọng anh thương tôi, nể tôi mà bỏ qua cho hắn....

Văn Bình đành nín thing...

Và chàng ngoan ngoãn trèo lên phi cơ rời Đông kinh đi Đài Bắc....

--------------------------------

Xin đọc Hồn Ma Diến Điện - Z.28, cùnq một tác giả, Tân Quang, 54 Lê văn Duyệt, Chợ Đủi, Tổng phát hành.
Không riêng Văn Bình, mọi người lạ tới Nhật đều lầm mặc dầu Shindai là môn "thể thao" ái tình được nhiều người Nhật chơi và được Liên đoàn Phụ nữ Nhật công nhận.
Theo Oda Kaneda, rnột trong các chuyên gia Shindai hữu danh nhất trong thế kỷ này, thì cả thảy có 8040 thế đánh và đỡ. Kaneda từ trần năm 1956, hưởng thọ 90 tuổi. Có đủ thế như Migi, Hidari, Migi Ushiro, Migi Hidari, íỉane, Futa, Totte, Makura, Sakasama, vân vân...
Anh đã đánh trúng người tôi. Sau khi đối phương kêu maitta, ta có thể nói kamaimasen, nghĩa là "chẳng hề gì đâu"
Bản gốc thiếu 2 trang 33-34...Sẽ bổ xung sau....
National Security Council, chuyên về không gian và tình báo không gian.

❀ ❀ ❀

[1] 5

[2] 6

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.