Hoài Hoa âu yếm nhìn chàng. Bà ngoại của nàng vẫn ngủ say. Khí lạnh tầng cao mơn man da thịt chàngTuy vậy, Hoài Hoa lại kéo cái mền len ấm áp sang bên, để lộ cánh tay nõn nà hở đến nách và cặp giò đều đặn. Văn Bình có cảm tưởng là nàng không muốn khoe khoang thân thể cân đối trắng trẻo, mà chính vì là da thịt nàng trở nên nóng hổi sau những phút trò chuyện với người đàn ông lạ trên phi cơ.
Và nhất là sau khi được Văn Bình hôn nhẹ lên tóc.
Chàng định hôn nữa nhưng nàng từ chối khéo :
- Ông tham quá. Nếu ông còn tái phạm lần nữa, em sẽ không mời ông về nhà, nấu món ăn Thượng Hải để ông thưởng thức. Ông có biết món ăn của quê em nổi tiếng nhất thế giới không ?
Văn Bình là kẻ sành ăn, không nơi nào chàng không biết, không món nào chàng không nếm mùi. Món ăn Tàu từng được khách ẩm thực năm châu ca tụng. Tuy không phải người Tàu, Văn Bình lại ăn nhiều món Tàu đặc biệt hơn người Tàu chính cống nữa. Chàng đã ăn mọi thứ rắn lạ, chim lạ, cá lạ, rau lạ. Chàng đã ăn mọi món ăn thuần túy Trung Hoa, nấu theo phương pháp Bắc Kinh, Thượng hải, Quảng đông, Tế xuyên, Hồ nam và Phúc kiến.
Kể ra, nấu theo phương pháp nào cũng ngon, và là ngon tuyệt, nhưng mỗi địa phương nấu một khác, mỗi địa phương lại có một số món ăn đặc biệt. Như Bắc kinh thì có vịt nướng và lẩu thịt cừu, Thượng hải thì lừng danh về lươn chiên và đùi ếch chiên. Như Tứ xuyên thì có gà chiên ớt xanh và vịt nướng lá thơm và lá trà. Như Phúc kiến thì có gà không nhổ lông nướng trong bùn.
Văn Bình gật đầu. Và để làm nàng vui lòng, chàng nói thêm :
- Mỗi lần ghé Đài Bắc, tôi đều tới nhà hàng Lao Cheng Hsing ăn. Tôi ưa món Thượng hải lắm.
Nhà hàng Lao Cheng Hsing tọa lạc tại số 1733 đường Chung Cheng là một trong hai tiệm ăn chuyên về món Thượng hải ở thủ đô Đài Loan. Yến, vây cá, bào ngư, tôm là những món bất hủ vì Thượng hải ở trên sông Dương tử, thủy sản ê hề. Trên thực tế, mỗi lần tới đất Tàu lưu vong, Văn Bình đều tạt qua tiệm ăn Thượng hải này, nhưng là để ăn món ba ba nướng và món lươn nướng, những món độc đáo mà khách du ăn một muốn ăn hai, ăn hai muốn ăn ba....
Hoài Hoa thao thao bất tuyệt :
- Ôi chao, ăn ở tiệm không bằng ăn ở nhà. Bà ngoại em nấu giỏi có tiếng. Chính ngoại dạy em đấy. Nếu ăn ở tiệm thì mỗi khi thích món Thượng hải, phải tới Lao Cheng Hsing, món Bắc kinh tới Feng Tse Lou, món Tứ xuyên và Hồ nam tới Lido. Nhưng em xin hỏi anh : giả sử anh đưa em đi ăn, em lại làm nũng đòi ăn luôn hai món vịt Bắc kinh và gà Hồ nam thì anh nghĩ sao ?
Văn Bình cười vui vẻ :
- Thì tôi sẽ bảo là em tham ăn.
- Phải, em tham ăn như vậy đó, ông chê thì thôi.
Nàng phụng phịu quay mặt sang phía bà ngoại.
Văn Bình bèn đấu dịu :
- Nói đùa thôi mà...Tôi xin lỗi em. Em dạy tôi cách nấu vịt Bắc kinh và gà Hồ nam đi.
Hoài Hoa trở lại nhí nhảnh :
- Tại nhiều tiệm ăn lớn ở Đông nam á, người ta quảng cáo vịt nướng Bắc kinh là láo toét. Vì khí hậu Bắc kinh mới thích hợp với loài vịt. Cách nuôi cũng đặc biệt. Vịt được ăn thực phẩm riêng, thường trộn với thuốc bổ, và được nhốt trong những cái lồng nhỏ khiến vịt không thể cử động tự do...
Ông có thấy người ta làm thịt trâu bò kéo cày không ? Nhất định là không vì loại súc vật làm lụng này rất dai thịt. Nếu không cử động, thịt sẽ mềm. Vịt mà nhốt trong lồng chật chội sẽ làm thịt mềm, dễ nấu nướng, ăn vào có mùi thơm lạ lùng. Chiêu vịt nướng với rượu Kaoliang thì tuyệt.
- Theo tôi, thì nhắm lẩu thịt cừu với rượu Kaoliang có vẻ hợp thần khẩu hơn.
Trong quá khứ, nhiều lần Văn Bình đã thưởng thức lẩu thịt cừu, món ăn độc đáo của miền Hoa Bắc lạnh giá. Thịt cừu thái từng miếng mỏng, dần cho mềm, và ướp gia vị thơm tho, được bỏ vào trong cái nồi sôi sùng sục đặt trên bếp than hồng.
Khách dúng tái thịt cừu rồi đem ra nhậu nhẹt. Thú vị nhất là rượu Kao-
liang được uống kèm với lẩu thịt cừu. Văn Bình từng uống huýt-ky như uống nước lã mà khi đụng tới rượu Hoa Bắc cũng phải kiêng dè.
Vì rượu Kaoliang nặng gấp hai, đôi khi gấp ba loại huýt-ky nặng nhất.
Hoài Hoa reo lên :
- Té ra ông đã ở Bắc kinh rồi !
Văn Bình đáp :
- Độ ba, bốn lần gì đó. Nhưng thú thật với cô, tôi ưa món gà Hồ nam hơn. Chỉ tiếc là đầu bếp ngày nay đã để mất hương vị ẩm thực đặc biệt của Hồ nam chính thống...
- Ông nói đúng. Ngoại cũng bảo em như thế. Theo ngoại thì món gà nướng bùn này do bọn cái bang, chuyên nghề hành khất ở Hồ nam đặt ra. Cắt cổ gà không được dùng dao vì hơi kim khí làm cho tiết gà bị tanh tưởi. Mà phải dùng cật nứa, hoặc miếng chén bát vỡ được mài sắc. Lông gà cũng để nguyên, không vặt. Người ta khoét lỗ ở gần đuôi và moi hết bộ lòng ra, và đem rửa thật sạch. Xong xuôi, gà được sát kỹ bằng muối trước khi bỏ dầu hào, hành gừng và một số gia vị khác vào ruột, lấy chỉ may kín lại. Người ta đốt lửa, bọc con gà trong một lớp bùn dày rồi mang nướng.
Khi nào bùn khô đét. Có mùigà thơm bay ra là được. Lông gà dính theo bùn chỉ còn lại thịt. Trời ! Thịt gà nướng Hồ nam ngon ngoài sức tưởng tượng. Anh đã ăn bao giờ chưa ?
Từ ông, Văn Bình vừa tuột chức xuống anh. Trên đường chinh phục tình yêu, tự nàng đã đẩy chàng đi thêm một bước dài. Môi chàng đã bóng nhẫy thịt gà Hồ nam, song chàng phải đáp là "chưa ăn" để cho nàng vui lòng.
Mặt nàng tươi hẳn :
- Ồ. Thế thì may quá ! Em sẽ đích thân nướng gà Hồ nam mời anh.
Đối với những người quen thuộc miền rừng núi như Văn Bình thì gà nướng bùn không phải là món độc quyền của tỉnh Hồ nam, Trung quốc. Hồi mới lớn, chàng đã ăn gà nướng bùn tại một làng Mường ở thượng lưu sông Mã, trong tỉnh Thanh hóa giáp biên giới Ai lao.
Gà nướng ở đó không thua gà nướng chính cống ở Hồ nam, có lẽ còn ngon hơn nữa. Vì bùn dùng để bọc gà là bùn do sông Mã bồi lên, chứa nhiều chất lá và chất đạm bổ dưỡng. Trai gái thường chọn gà giò, vặn cổ cho chết, chứ không cắt tiết, vì theo họ, nếu cắt tiết, gà sẽ mất ngon. Khi nướng, họ lại tìm cho kỳ được củi soan.
Trong khi hai ba người ở lại trên bờ cặm cụi nướng gà, hóng nếp lam trong ống nứa thì toàn thể trai gái đều vùng vẫy nô đùa trong làn nước mát rợi, không cần che giấu nhau điều gì hoặc bộ phận gì trên da thịt vì họ tắm theo chủ nghĩa thiên nhiên...Tắm xong ăn gà nướng bùn xé phay với cơm nếp lam là một trong những thú thần tiên nhất trên trái đất...
Văn Bình nhìn Hoài Hoa bằng cặp mắt đầy ý nghĩa. Nàng vừa kể chuyện gà nướng Hồ nam cho chàng nghe, khêu gợi trong lòng Văn Bình những kỷ niệm yêu đương thiên nhiên của thưở xa xưa. Dường như nàng đọc thấy ý nghĩ thầm kín của chàng nên vội quay ra cửa sổ phi cơ. Nàng phản đối hay ngượng ngùng ?
Văn Bình quên cả nhiệm vụ. Chàng mong phi cơ hạ cánh ngay để được cặp kè với người đẹp.
Nếu chàng không phải là quán quân si tình thì chàng đã phải khắc sâu trong trí những lời căn dặn của ông Tổng giám đốc lại Đông kinh trước giờ chia tay :
- Nguy hiểm lắm, không phải tầm thường đâu, lời ông Hoàng, anh nên lưu ý đặc biệt. Hai điệp viên BND và CIA bị giết đều thuộc loại thành thạo, quyền biến và xuất sắc. Anh nên giữ kín hành tung, đừng cho ai biết. Đừng cho ai biết anh là người Nam Việt..Vì ở Nam Việt chỉ có anh là điệp viên thượng thặng, toàn thế giới đều biết danh. Vì thế, tôi đã chọn tên Mã lai, Abdul, sinh sống tại Tân gia ba cho anh. (Vậy mà chàng đã thú thật với Hoài Hoa ngay trong buổi sơ kiến rằng chàng là người Nam Việt)...
Kế hoạch mà anh có nhiệm vụ thực hiện tại Đài loan mang tên là Kế hoạch Hoa Quỳnh. Danh từ hoa quỳnh này không dính dáng đến ban Biệt vụ của Sở mà các nữ nhân viên được gọi là Điệp viên Hoa quỳnh. Tổng hành doanh điệp báo Đồng minh ở Viễn đông thường được viết tắt là HQ.2, và biểu hình là một đóa hoa, trông hao hao như hoa quỳnh. Vì lý do này, và cũng vì anh vốn có cảm tình với giống hoa quỳnh quý phái nên tôi mới lấy chữ "hoa quỳnh". Hoa quỳnh hợp với chữ tắt HQ, tức là Headquarters...
Và như thần Tình yêu luôn luôn phù hộ độ trì cho Văn Bình, chàng vừa mong phi cơ hạ cánh thì ở phía dưới trường bay quốc tế Sangshun đã trải rộng dưới ánh nắng hoàng hôn.....