Văn Bình ra hiệu cho tài-xế thắng lại sát lề. Sau khi thoát khỏi mê hồn trận của địch, chàng đi ngược tới ngã tư, rồi vẫy tắc-xi, dặn lái tới Grand Hotel.
Lần nào tới Đài loan, chàng cũng ngụ tại Grand Hotel. Đó là lữ quán hạng nhất của thủ đô Trung hoa dân quốc, cũng như Caravélle đối với thủ đô của Việt nam cộng hòa. Khác với Caravélle, đại khách sạn này đứng sừng sững trên một thưở đất cao, giữa khung cảnh thuần túy Á đông và những tiện nghi Tây phương tân tiến. Khi cần, lữ khách có thể tắm mát ngay trong hồ bơi hoặc chơi tơ-nít trong sân riêng. Ra tới cửa thì lúc nào cũng có tắc-xi chờ sẵn.
Tuy nhiên lần này, chàng không đến Grand Hotel. Không phải vì ông Hoàng không thể trả tiền phòng 600 NT, nghĩa là bạc Đài loan - cứ 40 NT thì ăn một đô-la Mỹ - nhưng vì ở đó dễ bại lộ tung tích. Thành ra, Văn Bình phải lấy phòng ở lữ quán Park Hotel 7 tầng. Trọ ở Park Hotel có cái lợi là thực đơn Quảng đông phù hợp với tì vị của Văn Bình.
Vì thời giờ gấp rút, chàng chưa thể về Park Hotel. Vả lại, hành lý của chàng đang bị kẹt trên chiếc Falcon của địch. Không lẽ chàng đến trọ mà không có cả cái bàn chải đánh răng và cái quần ngủ. Lát nữa, sau khi hoàn thành phần đầu của công việc, chàng phải ra phố mua sắm một số vận dũng cần thiết.
Đến gần Park Hotel, Văn Bình xuống xe.
Chàng lên một tắc-xi khác, tới một hộp đêm nhỏ xíu vô danh tọa lạc trong một đường hẻm, giữa tòa đại sứ Phi luật tân và Thảo cầm viên thuộc phía tây thành phố. Hộp đêm này mang cái tên vô thưởng vô phạt là Ngôi sao.
Hôm qua, tại Đông kinh, khi ông Hoàng dặn chàng tới Ngôi sao để tiếp xúc với người đẹp Sin Lou, Văn Bình đã rền rĩ :
- Thiếu gì chữ trong tự điển mà họ lại đặt tên là Ngôi sao, tên mà nhiều người cho là rất xấu.
Ông Hoàng hỏi " xấu như thế nào " thì Văn Bình giải thích :
- Thưa ngôi sao thì có sao chổi là xấu nhất hạng. Sao chổi trên trời chỉ gây ra tai họa. Sao hôm và sao mai thì bao giờ cũng xa nhau. Còn sao.....
Văn Bình định nói một hơi dài song ông Tổng giám đốc đã chặn lại. Giờ đây, chàng mới thấy ông Hoàng nói đúng. Hộp đêm "Ngôi sao" có một diện mạo mỹ miều và ấm cúng chứ không cũ kỹ, tồi tàn và vắng vẻ như chàng lo ngại.
Như mọi hộp đêm khác trên trái đất dạ lạc, vũ trường Ngôi sao nằm giấu trong một cái ngõ kín đáo, ánh điện ở đầu đường không léo hánh tới. Đứng xa, người ta chỉ thấy hai ngọn đèn nê-ông màu đỏ bắt tréo vào nhau thành hình chữ X dưới tấm bảng hiệu vẽ ngôi sao năm cánh bằng sơn có chất lân tinh.
Bên ngoài hộp đêm, mái hiên được che bằng cái dù tròn, cũng màu đỏ. Văn Bình chắt lưỡi khi thấy nhiều tấm hình vũ nữ phục sức hở hang trong tủ kính, treo trên tường, cạnh cửa ra vào.
Một người bồi mặc đồng phục trắng viền đỏ cung kính mở cửa xe. Văn Bình ném vào lòng gã tai xế lẻo mép một tờ bạc năm đô-la Mỹ. Thoạt mới trèo lên xe, chàng đinh ninh sẽ được yên thân vì tài xế đã lớn tuổi, râu mép đã lún phún bạc, mắt đã đeo kiếng trắng hai tròng. Yên vị được một phút chàng mới biết là lầm. Gã tài xế đã tấn công chàng sát sạt với bản danh sách những ổ nhện nổi danh nhất thị trấn, với những thú vui kỳ lạ mà phải là thổ công ban đêm mới biết là có thật. Chàng lắc đầu quầy quậy, chẳng phải chàng ghét đàn bà, hoặc đã kiệt sức sau trận đấu Shindai (vì khí trời Đài loan vừa mang lại cho chàng một luồng sinh khí mới) mà vì đầu óc chàng đang rối beng. Tuy nhiên, chàng phải hứa biếu ít tiền hút thuốc lá, gã tài-xế trung niên mới chịu buông tha.
Văn Bình trèo ba bậc cấp, bước vào trong, đưa mũ dạ cho một cô gái mặc đồ tắm cất, rồi bắt tay một người đàn ông súng sính dạ phục đen, trên ve áo có bông hoa màu đỏ. Người đàn ông này là quản lý hộp đêm Ngôi sao.
Vũ trường được thiết trí thành nhiều tầng như trong rạp hát. Tầng dưới nhà dành cho sàn nhảy, và phía sau sàn nhảy là cái bục cao sơn vàng chói, bên trên cho màn nhung đỏ thêu chỉ kim tuyến. Cái bục này được dùng làm sân khấu trình diễn ca nhạc và dĩ nhiên là thoát y vũ.
Từ dưới nhà lên hai tầng trên, phải trèo một cầu thang uốn bằng gỗ đánh vẹt-ni bóng loáng. Dưới nhà đã đông nghẹt, không có chỗ chen chân. Theo lời mời của viên quản lý, Văn Bình trèo lên tầng cao nhất.
Tấm màn trên bục vừa được kéo sang hai bên. Đèn trong hộp đêm cùng tắt ngúm một lượt. Hai ngọn đèn pha trước sâu khấu loé sáng...
Cuộc trình diễn bắt đầu. Một cô gái có cái eo nhỏ vừa trét tay, oằn oại từ trong bước ra, mặc bộ din may sát da thịt, màu đỏ như nhuộm bằng máu. Cô gái nghiêng đầu chào thực khách giữa tràng pháo tay ròn rã. Rồi nàng hất mớ tóc đuôi ngựa lên, bắt đầu rền rĩ than vãn một bài ca bít-tơn.
Nàng hát không đến nỗi dở. Vả lại, riêng thân hình của nàng cũng đáng để mọi người phải nín hơi thở. Huống hồ, giọng ca thiên phú phát xuất từ cái miệng hình trái tim nũng nịu và cái ức trắng trẻo, lồ lộ dưới ánh đèn 500 nến, lại lên bổng xuống trầm.
Văn Bình đến đây không phải để nghe giọng hát hoặc ngắm thân hình của những cô gái trình diễn trên sân khấu bỏ túi. Mà là gặp Siu Lou.
Vì vậy, lợi dụng đèn tắt, nửa vũ trường chìm trong bóng tối, chàng tiến lại quầy rượu.
Bồi rượu chạc 30, lông mày sâu róm, mắt liếc ngang liếc dọc, miệng cười toe toét, đang tì tay vào mặt bàn mạ kền sáng loáng.
Thấy chàng, hắn vội đứng thẳng người :
- Thưa, ông dùng huýt-ky ?
Dĩ nhiên, trên đời này, Văn Bình chỉ ưa huýt-ky. Nhưng ông Hoàng đã dặn chàng :
- Đến hộp đêm Ngôi sao, không nên kêu huýt-ky. Nên gọi rom. Vì trong số vũ nữ và tài tử trình diễn tại đó, chỉ có Siu là người duy nhất ở đó uống rom. Anh gọi rom, và gọi đúng cái thứ được Lou ưa chuộng, thế tất bồi rượu cũng buột miệng nhắc tới chàng....
Văn Bình hỏi :
- Đành là rom, nhưng thưa ông nên gọi thứ rom nào.
Ông Hoàng đáp :
- Rom bacardi.
Nghe ông Hoàng nói, Văn Bình sực nhớ đến Lê Tùng. Lê Tùng cũng mê rom bacardi kinh khủng. Bacardi mà pha với nước ngọt, côca côla thì tuyệt. Nhưng bacardi cũng chia làm nhiều loại khác nhau cũng như nước ngọt ở Sàigòn thì có thứ đóng hộp, thứ đóng chai, thứ BGI, thứ Con Cọp, thứ SEGI....
Chàng bèn hỏi tiếp :
- Bacardi nào, thưa ông ?
Ông Hoàng hơi ngạc nhiên :
- Tôi tưởng chỉ có một thứ bacardi. Thứ mà Lê Tùng vẫn uống.
Văn Bình bèn đáp :
- Ít nhất là hai thứ. Jamaica và Trinidad.
Rom sản xuất tại Jamaica thì mầu nâu, cay và nặng còn rom Trinidad hoặc rom Barbados thì màu lạt và nhẹ hơn. Văn Bình không có thiện cảm với rom. Nếu phải uống rom thay huýt-ky, thì chàng chọn bacardi hơn [1]...
Vì vậy, nghe gã bồi rượu mời huýt-ky, Văn Bình lắc đầu và nói :
- Bacardi.
- Jamaica hay Trinidad.
- Cốc tay [2]
Gã bồi trố mắt :
- À, lạ thật...
Văn Bình chụp lấy cơ hội :
- Uống cốc tay bacardi có gì là lạ... Nghe nói Siu Lou ở đây cũng nghiện cốc tay như tôi.
Gã bồi đáp, giọng vui vẻ :
- Vâng. Siu là một cây bacardi.
Phía dưới vẳng lên những tràng cười ròn rã. Văn Bình nghiêng đầu qua lan can, nhìn xuống. Nhiều cặp trai gái phục sức ngắn cũn cỡn đang ôm nhau nhảy.
Họ khiêu vũ lối mới nên cười đùa ròn rã, ngoáy mông loạn xạ, và hai tay múa đảo liên hồi. Một cậu trai rượu say bí tỉ, loạng choạng trên sàn nhảy, cô gái đang dựa vào vai hắn đang cười sằng sặc như bị cù nách. Quang cảnh hộp đêm sặc mùi trác táng.
Gã bồi đặt trước mặt Văn Bình một cái khăn vuông xếp tư bằng giấy màu, và bên trên để ly rượu sủi bọt.
Nâng ly cốc tai lên ngang mặt, Văn Bình lơ đãng hỏi :
- Siu Lou không thấy đâu cả, anh nhỉ?
Gã bồi đáp lí nhí :
- Vâng.
- Siu bị đau phải không ?
- Tôi không biết.
- Anh nói dối.
- Xin lỗi ông. Ông cũng không thành thật. Vì ông chưa hề quen biết Siu Lou.
- Không lẽ muốn quen nàng, tôi phải xin phép anh. Nàng trình diễn nơi đây, tôi là khách mến chuộng tài nàng. Tôi quen nàng cũng như hàng chục, hàng trăm người đàn ông khác, chẳng có gì lạ.
- Nhưng đối với người như ông, lại là chuyện lạ. Vì thưa ông, Siu Lou chỉ làm ở đây, phải, làm ở đây độc quyền. Nàng có cái tật là không bao giờ tiếp khách ở nhà. Mọi bè bạn của nàng, sơ cũng như thân, đều tới đây. Tôi pha rượu trong nhà hàng Ngôi sao từ ngày khai trương, tôi lại thân tình với Siu, nên không thể không biết hết người quen của nàng.
- Anh nói đúng. Tôi chỉ nghe tiếng nàng, chứ chưa được hân hạnh quen nàng.
- Ông tới Đài Bắc lâu chưa ?
- Lâu. Tôi là một nhà kinh doanh. Đồng tiền đối với tôi không có nghĩa gì hết. Ái mộ Siu Lou, tôi muốn gặp nàng. Đích thân gặp nàng. Dường như đêm nay nàng không có mặt. Nhà nàng ở đâu, hả anh ?
- Ông đã du lịch nhiều chắc thừa rõ rằng nhân viên hộp đêm không được phép cho khách biết tên thật và địa chỉ của vũ nữ.
Văn Bình không lạ gì nguyên tắc sơ đẳng này. Chàng cũng không lạ gì thói úp mở của bọn bồi vũ trường, để xin tiền thưởng thật lớn. Đi tới đâu, chàng cũng mang sẵn xấp bạc mới tinh trong túi áo. Muốn hỏi một tin tức nào gay go, chàng chỉ cần rút ra một loạt đô-la. Đúng với chiến thuật mua chuộc tuần tự nhi tiến, Văn Bình bắt đầu bằng tờ 5 đô-la :
- Bằng lòng chưa ?
Gã bồi liến thoắng :
- Thưa, chai la ve ở đây đã là 40 NT, nghĩa là xấp xỉ một mỹ-kim. Ông cho 5 đô-la, tôi mới mua được...
Văn Bình gạt ngang :
- Ừ thì gấp đôi.
Gã bồi nín thing, giả vờ loay hoay với cái pha rượu cốc tay. Văn Bình bèn rút thêm giấy bạc :
- Khiếp... Bây giờ 20 đô-la. Siu Lou ở đâu?
Gã bồi nhìn ngang ngửa quanh vũ trường, vẻ mặt sợ sệt (Văn Bình không khám phá ra được là hắn sợ sệt thật sự hay là sợ sệt giả vờ nữa) :
- Tôi sợ Kao Cheng lắm.
Văn Bình hỏi gặng:
- Anh sợ Kao Cheng. Nhưng Kao Cheng là ai ?
- Ông chủ.
- Biết sao được !
- Ông chủ có tai mắt khắp nơi. Ông ấy gắn loa thu âm bí mật vào bàn này không biết chừng. Thôi, phiền ông đi hỏi người khác, tôi không dám. Dầu sao tôi còn nuôi vợ con. Ông tính 4 đứa con ăn như tằm ăn lên, cô vợ thì còn quá trẻ nên mưa không tới mặt, nắng không tới đầu.
- Kao sẽ đuổi anh ư ?
- Đuổi là dĩ nhiên. Làm ở đây, chỉ cãi sơ sơ với ông chủ về một chuyện không đâu cũng đủ để ra ngoài vỉa hè rồi huống hồ dám nhận 20 đô-la của khách lạ để cho biết chỗ ở của một trong các con mèo cưng nhất của ông chủ...
- Siu Lou là nhân tình của ông chủ ?
- Gần như vậy. Bảo rằng Siu yêu ông ta thì e là không đúng. Nàng có trái tim bằng thép nguội nên chẳng yêu ai hết, tuy nhiều khi nàng cũng cười nói luôn miệng, và uống rom hàng chai. Nhưng không hiểu sao ông chủ lại ghen kinh khủng. Mỗi lần ghen, vũ trường bị lung lay, như sắp sửa xụp đổ. Tôi sợ là vì thế.
- Ồ, thiếu gì hộp đêm cần người. Anh pha rượu giỏi, bỏ đây mà đi, anh sẽ kiếm công việc dễ dàng ở nơi khác. Nếu anh muốn, tôi sẽ kiếm công việc giùm anh. Tôi có một người bạn thân, chủ bar đông khách ở khu Peitou.
Peitou là xóm yên hoa của Đài Bắc. Ghé thăm Đài Bắc mà quên đến Peitou cũng như kẻ phàm trần lạc vào vườn đào của bà Tây vương mẫu trên thượng giới mà không ăn trái tiên đào sống đến ngàn năm.
- Thưa ông, tôi không sợ mất việc. Mà là sợ nhừ đòn. Ông Kao Cheng rất nghiêm khắc. Ai trái ý ông đều bị đảnh thừa sống, thiếu chết. Bọn vệ sĩ của ông rất giỏi võ.
Biết gã bồi lưu manh vòi thêm tiền, Văn Bình bèn gõ ngón tay xuống
bàn :
- Vậy bao nhiêu thì anh thỏa thuận ?
Hắn chắp tay, suýt soa :
- Thưa, cái đó tùy ông.
- 50 đô-la. Giá cuối cùng, tôi không trả thêm đồng xu nào nữa. Trên thế giới, không ai hỏi một cái địa chỉ vũ nữ mà phải tốn 50 mỹ kim như tôi. Chịu không? Nói đi, tôi sắp sửa nổi giận rồi đấy.
Gã bồi cười toe toét sau khi cẩn thận cất tờ bạc 50 đô-la vào túi áo trong. Rồi hắn lấy bút chì viết tháu vào mảnh giấy tính tiền trước mặt.
Văn Bình hỏi :
- Đường Nanchang ?
Gã bồi đáp :
- Vâng, Nanchang, khúc đối diện với Sứ quán Phi luật tân. Phòng của Shi Lou rất dễ tìm : tầng thứ nhất trong bin-đinh 6 tầng, mới cất, ở góc đường, quét vôi trắng toát.
Văn Bình đẩy ly cốc-tay lại phía gã bồi, giọng thân mật :
- Uống đi. Mai tôi trở lại.
Chàng đột nhiên gằn giọng :
- Nhưng nếu anh chỉ sai chỗ ở thì tôi sẽ trở lại liền. Tôi sẽ đòi lại 50 đô-la, và sẽ bẻ gãy cổ anh luôn thể.
Gà bồi giãy nảy :
- Huang này làm ăn rất đúng đắn. Có giao dịch một vài lần ông mới biết.
Huang còn lải nhải ca tụng đức tính kinh doanh nghiêm chỉnh của người Trung hoa song Văn Bình đã xô ghế, tiến nhanh ra cửa.
Chàng vừa bách bộ ra đến đầu đường thì một chiếc xe Toyota Crown đậu xịch trước hộp đêm Ngôi sao. Từ trên xe bước xuống một người Tàu trạc 30, mặc com-lê chỉnh tề, sơ-mi trắng toát, lông mày chổi xể, miệng mím chặt, như thể không biết cười là gì. Trong xe, người ngồi lố nhố.
Người vừa xuống xe đi thẳng vào trong hộp đêm, qua mặt cô gái khêu gợi mặc đồ tắm nhỏ xíu và mỏng dính bán thuốc lá, kẹo xu-ing gơm và cất giữ mũ, dù cho khách, mà không thèm liếc nhìn. Thấy ai, cô gái cũng cười duyên — riêng với Văn Bình, người đẹp đã cố ý đứng sát người chàng, cho chàng tự do khám phá bằng xúc giác một vài kho tàng quý giá — song khi thấy gã lông mày chổi xể cô gái vội né sang bên, vẻ mặt lấm lét...
Bên trong ban nhạc đang say sưa với bản nhạc kích động thời trang,
tiếng kèn và trống kêu ầm ĩ, như muốn phá toang bốn bức tường. Trai gái ôm nhau sát hơn trước, và ánh đèn lờ mờ cũng lờ mờ hơn trước. Tuy nhiên, gã lông mày chổi xể không quan tâm đến nốt nhạc khêu gợi và thân thể phô bày mời mọc sau làn vải mỏng dính của đội nữ binh Vệ thần đang quay cuồng trên sàn nhảy đánh xi bóng loáng.
Hắn đi vòng quanh dãy bàn ghế ngổn ngang, đi thẳng đến cuối vũ trường, dừng lại bên cạnh sân khấu, bên trên cô gái mặc din màu đỏ máu rên rỉ chưa dứt bài ca bít-tơn, thuật lại một mẩu tình vụn dâm đãng.
Hắn đẩy cửa bước vào. Sau cánh cửa gỗ tếch kiên cố bọc da dày, là một hành lang nhỏ hẹp. Cuối hành lang, có một cánh cửa sắt mở hé. Một người Tàu trán hói, mặt mũi phì nộn, bụng phệ, tay chân ngắn ngủn, ngồi sau cái bàn mun khảm sà cừ, vội đứng lên. Hắn là Kao Cheng, ông chủ nhân của hộp đêm Ngôi sao.
Gã lông mày chổi xể hất hàm :
- Từ nãy đến giờ có mấy người lạ tới đây ?
Kao Cheng suy nghĩ một phút trước khi đáp :
- Tôi đứng chờ ngoài cửa đúng 15 phút, với chú quản lý. Toàn là khách quen. Trong số người lạ có một tên diện mạo và phục sức đúng như anh dặn trước.
- Anh có đích thân gặp hắn không ?
- Không. Tôi giao cho chú quản lý.
- Chắc hắn đã hỏi chú quản lý về Sin Lou.
- Hắn ranh như quỷ. Tuy chú quản lý đon đả bắt chuyện, hắn lại lảng vảng lên tầng trên, tới quầy rượu, giả vờ uống cốc-tay bacardi để hỏi tin tức về Sin.
- Hỏi Huang ?
- Vâng, thằng Huang bồi rượu.
- Anh sai bọn vệ sĩ lên lầu lôi cổ hắn xuống đây cho tôi tiếp chuyện.
- Hắn vừa ra khỏi.
- Có cho ai theo không ?
- Có. Vả lại, hắn tới phòng Sin Lou, không cần cho đàn em đi theo ta cũng biết.
- Được. Còn thằng Huang ?
- Vẫn ở trên lầu.
Kao Cheng có vẻ ngần ngừ khi gã lông mày chổi xể đòi " lôi cổ thằng Huang xuống ". Rồi nói:
- Theo tôi, nên gượng nhẹ với hắn. Vì hắn là nhân viên chuyên nghiệp.
Gã lông mày chổi xể quắc mắt :
- Nhanh lên. Công việc là công việc. Tình cảm vụn vặt hãy dành cho đàn bà. Anh thừa hiểu rằng tôi không thích thuộc viên cãi lệnh.
Kao Cheng tiu nghỉu mở cửa ra ngoài, gã lông mày chổi xể còn tại một mình trong phòng, rút điếu xì-gà trong túi ra, đưa lên miệng cắn đứt một đầu, thổi mẩu thuốc kêu bụp vào góc, đoạn khệnh khạng châm lửa bằng cái quẹt máy Zippo dán hình đàn bà cởi truồng sặc sỡ. Hắn lắc lư cái đầu, ngắm nghía cô gái khỏa thân đang khoe khoang trong hình những đường cong đứng tim, rồi nhún vai, cầm ống điện thoại đặt trên bàn, áp vào tai.
Đầu dây nói là một giọng đàn bà....
Gã lông mày chổi xể nói, giọng có vẻ đàn anh được kính nể :
- Đang ở hộp đêm của Kao Cheng đây. Em hãy cho xe tới đón con nhỏ và mang lại đây.
- Để anh bù khú hả ?
- Đừng nói nhảm. Để nhận diện thằng trời đánh ấy cho dễ. Vì ngoài con nhỏ ra không ai biết được mặt hắn.
- Anh không sợ hư lá bài con nhỏ ư ?
- Lát nữa sẽ tính.
- Thằng trời đánh dám đến Ngôi sao à ?
- Dám.
- Hắn phải là một tay chơi gan góc.
- Nếu anh không lầm, em đã có cảm tình với hắn....
- Đàn ông như anh thì trên thế giới chỉ có một. Ghen gì mà ghen lắm thế ? Em đã gặp hắn đâu mà anh bảo là em mê say.
Gã lông mày chổi xể cười ha hả.
Kao Cheng bước vào. Huang theo sau, vẻ mặt ngơ ngác. Hắn li nhí "chào ông" trong khi gã lông mày chổi xể tay chống nạnh, quan sát hắn từ đầu xuống chân, hất hàm :
- Anh là Huang, bồi rượu ?
Huang đáp, giọng hơi run :
- Vâng.
Giọng gã lông mày chổi xể xoắn tròn như cái áo mỏng trong máy giặt :
- Anh đã biết tại sao bị gọi xuống đây không?
Huang đáp:
- Thưa ông không. Tôi vẫn làm việc đúng bổn phận. Thưa.....Tôi chưa được hân hạnh biết ông là ai.
- Vậy bây giờ mày sẽ biết.
Gã lông mày chổi xể xấn lại, bàn tay gân guốc vung ra bất thần, trúng giữa sống mũi Huang. Tên bồi rượu Iảo đảo, níu lấy lưng ghế, để giữ thăng bằng thì miếng đòn thứ hai vút tới. Gã lông mày chổi xể cốt đánh cảnh cáo chứ không giết nên bồi Huang chỉ bị văng vào chân bàn rồi lồm cồm bò dậy được. Lông mày hắn rách một mảng, máu chảy ri rỉ xuống mắt.
Biết thân phận, Huang cúi đầu xuống, nghiến răng chịu đau.
Gã lông mày chổi xể quắc mắt:
- Mày đã sợ oai ông chưa ?
Huang rên rỉ :
- Thưa, từ nay tôi không dám nữa.
- Không dám cái gì ?
- Thưa, không dám hỗn xược với ông...
Gã lông mày chổi xể cười ngạo mạn :
- Ái chà, mày cũng biết đóng tuồng nữa hả ? Tao đánh mày, không phải vì mày hỗn xược. Mà vì mày có tội. Tội mày rất nặng. Mày đã tự biết tội chưa ?
Bồi Huang ngơ ngác :
- Thưa, lúc nào tôi cũng tuân theo mệnh lệnh của ông chủ. Tôi làm đây đã lâu, và chưa bao giờ dám trái lời.
Gã lông mày chổi xể quát :
- Nghĩa là mày chối. Mày vô tội ? Vậy tao không thể nhân đạo với mày nữa...
Gã lông mày chổi xể tiến lên. Mặt tái mét, bồi Huang lùi lại. Song hắn không thể lùi được nữa. Vì phía sau hắn là tường. Thấy bàn tay cứng như thép đung đưa phía trước, sửa soạn giáng xuống, bồi Huang vội van vỉ :
- Ông đừng đánh nữa. Tôi chịu không nổi. Ông muốn gì, tôi xin nói.
Gã lông mày chổi xể dí ngón tay vào mặt bồi Huang :
- Tao muốn hỏi hồi nãy mày gặp ai ?
Bồ hôi toát đầy áo bồi Huang. Chung quy cũng tại 50 đô-la. Giờ đây hắn ngậm miệng cũng dừ đòn mà mở miệng cũng bị đánh đau không kém. Hắn thú nhận đi, may ra....
Hắn bèn khúm núm :
- Thưa, một người khách lạ.
- Cho mày bao nhiêu tiền ?
- Năm chục đô-la Mỹ.
- Để đâu ?
- Trong giày.
- Khôn ngoan ghê...Bọn vũ nữ giấu tiền trong xú chiêng và xì líp còn mày thì nhét vào giày. Đưa 50 đô-la đây.
Bồi Huang nhìn tờ bạc mới toanh đổi chủ mà rớt nước mắt. Gã lông mày chổi xể vứt 50 đô-la xuống bàn, rồi sẵng giọng :
- Nó hỏi mày về chuyện gì ?
Bồi Huang đáp :
- Siu Lou.
- Và mày cho biết địa chỉ.
- Vâng !
- Nó còn hỏi gì nữa không ?
- Thưa không.
Gã lông mày chổi xể suy nghĩ một lát, rồi trả tờ 50 đô-la cho bồi Huang, giọng nói trở thành ngọt ngào, thân thiết :
- Lần này là lần dầu tiên tôi bỏ qua cho anh. Lần sau, không được cho
người lạ biết chỗ ở của vũ nữ, nghe không ?
- Thưa ông, nghe.
- Thôi, trở lên làm việc lại như cũ. Và không được kể lại với ai về chuyện vừa xảy ra.
Bồi Huang mừng rú trở ra....
Trong phòng chỉ còn lại gã lông mày chổi xể và Kao Cheng. Cheng dựa lưng vào tường, vẻ mặt đăm chiêu, tay mân mê điếu xì-gà cháy dở...
Gã lông mày chổi xể hỏi :
- Thằng Huang làm việc ở đây lâu chưa?
Kao Cheng đáp:
- Hơn một năm.
- Hắn thích nhậu nhẹt không ?
- Thích. Nếu có thể, xin anh...
- Không hiểu sao, đêm nay anh lại thương người đến thế. Tôi hiểu rồi, Huang làm ma cô dẫn gái cho anh. Bộ mã anh chẳng có điểm nào sạch sẽ nên bọn đàn bà sợ anh như sợ kẻ phong cùi. Nên anh cần thằng Huang. Nhưng anh đừng quên rằng cái miệng của hắn rất độc. Hắn phun ra thì mình hết đời. Cả anh lẫn tôi đều hết đời. Vì vậy, mình không thể nhân nhượng được.
Mai hoặc mốt, anh phải giải quyết cho xong. Mỗi khi có tiền Huang thường đánh chén ở đâu ?
- Hắn quê ở Thượng hải nên thường tới tiệm ăn Tháng Giêng [3]. Hắn có một người bạn thân. Làm đầu bếp ở đó. Hắn nhậu nhẹt ở tiệm Tháng Giêng vừa ngon lại vừa rẻ.
- Vậy thì tốt. Bố trí cho hắn ăn món "dâu Thượng hải" [4]. Trộn nhiều độc dược cho hắn khỏi hấp hối lâu. Công an sẽ điều tra bạn hắn. Nhớ đừng để lại vết tích....Nếu anh làm ăn lơ đễnh, bị bại lộ, thì kẻ được thưởng thức món "dâu Thượng hải" sẽ là anh đấy.
Kao Cheng lặng thinh...
Gã lông mày chổi xể bước ra ngoài, xập cửa đánh rầm.....
❀ ❀ ❀
[1] 1
[2] 2
[3] 3
[4] 4