Trời đã sáng rõ. Đài Trận vong đối diện với lữ quán Grand Hotel hiện ra sừng sững trong màn sương mù. Những vòng hoa tươi đỏ thắm do một phái đoàn ngoại quốc đến đặt hồi chiều đã héo khô tuy thời tiết không quá nóng nực.
Văn Bình đậu xe lại rồi đi bộ tới cửa Grand Hotel. Anh bồi trước cửa cung kính chào. Văn Bình vào thang máy, nhưng lên đến lầu nhất thì bước ra, và dùng cầu thang xi măng lên lầu nhì.
Hồi nãy, lục trong người Hoài Hoa chàng bắt gặp chìa khóa phòng Grand Hotel. Đối với chàng thì lữ quán này là một tổ ấm quen thuộc, cũng quen thuộc không kém lữ quán Caravelte ở Sài gòn. Ở Caravelle, chàng có thể nhắm mắt vào thang máy, rồi khi ra hành lang, nhìn thảm trải chân biết được là tầng thứ mấy. Vì dưới nhãn quan tinh tế của chàng, mỗi tầng lầu có một thứ thảm khác, khác màu, cũng như khác hình thể. Văn Bình ngụ tại Grand Hotel nhiều lần nên nhân viên gặp chàng đều chào.
Chàng hơi tái mặt vì đang khom lưng trước cửa phòng Hoài Hoa thì có tiếng nói lớn sau lưng:
- Ông làm gì thế ?
Chàng quay lại. Người vừa lên tiếng là một công an viên mặc sắc phục, khẩu Smith-Wesson được rút ra khỏi vỏ, ngón tay được hườm sẵn trên cò. Lối cầm súng này chỉ là trò chơi đối với Văn Bình, tuy nhiên chàng không dám phản công vì sợ gã công an có thời giờ lảy cò, gây ra một tiếng nổ chát chúa bất lợi cho chàng.
Chàng bèn quắc mắt, làm mặt đàn anh :
- Còn anh, anh đứng đây làm gì ?
Gã công an hơi sửng sốt :
- Tôi có nhiệm vụ canh chừng phòng này.
Văn Bình chột dạ. Công an Đài Bắc nổi tiếng về hoạt động nhậm lẹ và hữu hiệu, giờ đây chàng đã thấy sự thật.
Chàng bèn nhếch mép cười :
- Tôi ở bên Phản gián.
Nói đoạn, chàng quay lại, lúi húi mở khóa. Cửa mở, chàng xô vào. Gã công an đi theo...
Hắn hỏi chàng :
- Anh vào phòng cô Hoài Hoa làm gì ? Yêu cầu cho coi chứng minh thư.
Văn Bình chỉ chờ có thế. Gã công an đã sa vào cạm bẫy sơ đẳng của nghề điệp báo hành động. Tay chàng thọc vào túi để rút ra, không phải là cái bót phơi, mà là để phóng atémi thần tốc và chính xác vào cuống họng gã công an khờ khạo.
Hắn ngã chúi vào tường. Văn Bình đóng cửa, rồi lục lọi khắp phòng...
Chàng hơi thất vọng vì hành lý của Hoài Hoa chỉ gồm một cái va-li nhỏ đựng quần áo mỏng. Và một bàn tay lạ đã lục lọi va-li trước chàng.
Phương pháp lục lọi ẩu tả này khó có thể là của nhân viên Công an. Thế tất là địch... Sau khi nàng tắt thở, địch mới tới lữ quán củ soát xem nàng có lưu lại vết tích khả nghi nào không. Địch ra đi rồi công an mới đến. Nhưng cũng có thể địch còn núp đâu đây.
Phản ứng tự vệ thiên nhiên xẹt điện trong óc Văn Bình. Đang đóng nắp va-li, chàng tung người trên sàn nhà, khi nghe tiếng gió từ bên trái vút tới.
Song giác quan thứ sáu của chàng điệp viên hào hoa đã tác động hơi chậm.....
Chàng bị trúng đòn vào gáy, và ngã úp mặt xuống thảm. Một tấm thảm len đắt tiền, đặt mua tại xứ sở ngàn một đêm lẻ Ba tư......
--------------------------------
| Trước Thế chiến thứ nhất, Constantinople (Cận Đông) là nơi chế tạo võ khí xưa : nơi đó có cả một khu, mệnh danh là khu Beysestin chuyên rèn võ khí đặc biệt bằng thép trui Damas... | |
| Ở ngoại ô Calcutta (Ấn độ) hiện có những tay thợ khéo làm giả súng cổ... | |
| Các bảo tàng viện trên thế giới hiện trưng bày võ khí xưa là Armeria Real ở Madrid (Tây ban nha), Belvedére (Vienne, Áo quốc), Invalides (Balé, Pháp quốc), Tour de Londres (Luân đôn, Anh quốc), và Bảo tàng Viện Quân đội (Mạc tư khoa)... | |
| Thủy tinh ép la fib edeverie, duralumun,zicral... | |
| Môn bắn cung được thi tại Thế Vận hội những năm 1900, 1904, 1908, 1920. Sau đó bị bãi bỏ. Năm 1972 tới sẽ mở lại. Chắc Văn Bình đang còn thời giờ tham dự... |