Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Đêm Cuối Cùng Của Tử Tội - XI. Đêm cuối cùng của tử tội

❊ ❊ ❊

Bôrin gài số hai cho xe vượt như tên bắn khỏi cánh cổng đồ sộ của trụ sở Smerch. Nhìn cái tháp canh hình tròn của nhà pha Hỏa Lò đứng ngạo nghễ ở góc đường Hàng Bông Thợ Ruộm, Bôrin cảm thấy trái tim đau nhói. Bệnh nhức đầu đột nhiên trở lại làm mắt hoa lên.

Chòi gác của khám đường trung ương vừa đánh thức trong lòng Bôrin những kỷ niệm đau đớn. Hắn sang Mỹ, lao đầu vào công tác nguy hiểm, để lại Vương Lệ một món tiền thưởng lớn lao, tưởng vợ hắn thủy chung, ngờ đâu đã bỏ hắn theo nhiều người đàn ông khỏe mạnh và xinh xắn khác.

Ruột gan Bôrin sôi lên. Hắn vừa nói chuyện với đại ta Kamốp. Ngồi sau bàn giấy, Kamốp nhoẻn miệng cười thân mật khi Bôrin tới:

- Chào thiếu tá. Anáttát vẫn mạnh giỏi chứ?

Bôrin trịnh trọng nâng ly Vốt-ka do Kamốp rót lên môi. Chắc có việc quan trọng Kamốp mới cho mời hắn đến gấp. Thoạt tiên, hắn tưởng bị khiển trách, nhưng khi thấy Kamốp đối xử nồng hậu hắn cảm thấy yên dạ. Kamốp chìa thuốc lá mời, giọng nhẹ nhàng:

- Tôi kêu thiếu tá đến đây để cho thiếu tá biết là thiếu tướng Hôlếp đã đề nghị với trung ương ban tặng huân chương Lênin cho thiếu tá để tưởng thưởng những nỗ lực phục vụ ở Hoa Kỳ.

Bôrin choáng váng cả người. Huân chương Lênin là phần thưởng quý báu nhất đối với con người cán bộ Sô Viết. Miệng hắn khô lại, hắn muốn thốt lời cảm tạ nhưng tiếng nói bị vướng trong cổ họng. Kamốp đứng lên:

- Chỉ có thế thôi. Thiếu tá có thể trở về nhà nghỉ. Trong vài ba tuần nữa sẽ có hồi âm của trung ương. Về đời sống vật chất, thiếu tá còn cần thêm gì nữa không? Đồng chí Hôlếp ra lệnh cung cấp đủ mọi tiện nghi cho thiếu tá.

Bôrin sướng run lên, giọng lắp bắp:

- Thưa đại tá, tôi đã đủ rồi.

Lúc ra đến cửa, chợt Kamốp hỏi:

- Dạo này, Vương Lệ đã khá hơn trước chưa?

Bôrin giật mình:

- Thưa….

- Té ra thiếu tá chưa biết. Thôi, thiếu tá còn mệt, đừng quan tâm tới lời tôi vừa nói nữa.

Bôrin trợn tròn mắt kinh ngạc:

- Thưa đại tá, tôi biết, tôi biết lắm. Lợi dụng tôi đi công cán xa, vợ tôi đã ngoại tình với người khác. Tôi đội ơn đại tá nếu cho tôi biết đứa dâm phu là ai.

Kamốp thở dài:

- Bôrin, tôi thương đồng chí rất nhiều. Tôi đau đớn khi được tin gia đình đồng chí cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Không nói thi ấm ức, nói ra thì đồng chí cũng chẳng làm gì được.

- Tôi sẽ giết chết kẻ nào ngoại tình với Vương Lệ.

- Thôi, đồng chí không giết được hắn đâu. Hắn là nhân vật có thế lực ở đây. tình địch của đồng chí là Phan Mỹ, trưởng ban RUMID của bộ Ngoại Giao.

Bôrin xây xẩm mày mặt, phải dựa vào tường để khỏi ngã. Kamốp rót thêm một ly vốt-ka:

- Đồng chí uống cho lại sức.

Mắt đỏ ngầu, Bôrin uống một hơi hết sạch. Uống xong hắn xin ly nữa, rồi ly nữa, đến khi chai vốt-ka cạn hai phần ba, hắn dằn mạnh cái ly pha-lê xuống bàn, giọng đầy căm hờn:

- Nếu đại tá cho phép, tôi sẽ giết hắn ngay bây giờ.

Kamốp vỗ vai Bôrin:

- Theo tập quán, người Nga có danh dự không khi nào để kẻ khác cướp vợ mình. Kẻ nào lăng nhăng với vợ tôi, tôi sẽ băm vằm ra hàng trăm mảnh, vì thế tôi thông cảm nổi khổ tâm của đồng chí. Tôi sẵn sàng giúp một tay cho đồng chí, miễn hồ đồng chí hành động nhậm lẹ và hữu hiệu.

Nói đoạn Kamốp rút ngăn kéo, đưa cho Bôrin một tấm hình. Cầm xem, Bôrin tái mặt: trong hình, Vương Lệ đang ngồi trên ghế, mặt ngước lên cho Phan Mỹ hôn, một tay Phan Mỹ luồn dưới áo mân mê bộ ngực tròn trịa. Khốn nạn, nếu Bôrin biết là hình ghép thì sẽ không nghiến răng, quắc mắt, đấm tay thình thịch vào ngực. Một lát sau, Bôrin trở nên bình tĩnh. Hắn nhìn thẳngvào mắt Kamốp:

- Xin đại tá cho tôi mượn khẩu súng xi-a-nuya.

Giọng Kamốp nghiêm nghị:

- Nếu xảy ra chuyện gì, đồng chí đừng nói là súng của tôi, nghe chưa. Đồng chí lấy cái xe nhỏ trong ga-ra mà đi, chiều nay trả lại cho Sở.

Quên cả chào thượng cấp, Bôrin chạy tuốt ra sân, trèo lên chiếc Warburg nhỏ xíu, phóng như bay.

Xe hơi đến bộ Ngoại Giao. Lính gác cản lại, Bôrin thò đầu qua cửa xe, giọng hách dịch:

- Có việc gấp. Còn đợi gì mà chưa mở cửa.

Thấy bộ quân phục thiếu tá Hồng Quân, tên lính hoảng sợ, vội dạt sangbên. Bôrin chạy thẳng vào sân sau. Tắt máy vội vàng, Bôrin trèo lên gác. Người lính ở cầu thang đứng nghiêm chào, Bôrin hất hàm đặt chân lên hành lang trải nệm êm ru.

Một người lính nữa cầm tiểu liên trước văn phòng của Phan Mỹ. Chẳng nói chẳng rằng, Bôrin tiến lên quạt một quả đìa-rét vào giữa mặt. Tên lính ngã chúi vào tường. Bôrin xô cửa bước vào.

Bản năng gián điệp chuyên nghiệp thức dậy trong lòng. Bôrin trở nên điềm tĩnh một cách lạ thường. Một phép lạ mầu nhiệm đã làm hắn khỏi bệnh nhức đầu. Hắn đút một tay vào túi, làn da chạm vào cái bật lửa xinh xẻo bằng vàng tây, bên trong chứa ba viên đạn xi-a-nuya nhỏ xíu, mỗi viên trong vòng ba thước có thể giết chết một con tê giác khổng lồ.

Bôrin đã gặp Phan Mỹ một lần tại Mạc-tư-khoa. Giáp mặt lần đầu, hắn đã tỏ ra khó chịu trước cái nhìn đĩ điếm và trịch thượng của viên trưởng ban tình báo bộ Ngoại Giao. Hắn còn nhớ rõ cái bắt tay lạnh lùng của Phan Mỹ tại trụ sở trung ương Smerch. Hắn không ngờ còn gặp Phan Mỹ lần thứ hai, và có thể là lần cuối cùng trong đời. Vì Phan Mỹ phải chết. Chết vì dám ngoại tình với người vợ đầu gối tay ấp của hắn.

Hắn sửa soạn một nụ cười khinh miệt để chào Phan Mỹ. Chào xong, hắn dự định kéo ghế ngồi xuống rồi rút khẩu súng xi-a-nuya dơ lên ngang ngực tình địch, kèm theo những lời kết tội đanh thép và rùng rợn:

- Phan Mỹ, anh ngoại tình với Vương Lệ, tôi phải giết anh. Anh muốn trối trăng điều gì không? Tôi dành cho anh một phút trước khi từ giã cõi đời.

Nụ cười khinh miệt vừa nở trên môi Bôrin bỗng tắt ngúm như ngọn đèn dầu tù mù trước cơn gió cuồng bạo, Bôrin đứng sững trên ngưỡng cửa.

Phan Mỹ đã chờ hắn không biết từ bao giờ. Chờ hắn với một khẩu súng 9 ly, đầu gắn ống hãm thanh dài ngoằng và đen sì. Phan Mỹ dựa lưng vào bàn giấy đầy ắp hồ sơ, khẩu súng quái ác thủ sẵn trong tay đeo găng trắng, dưới chân là hai con chó mát-típ lông ngắn màu đen, mõm lọ nồi, mặt vuông, đuôi vểnh, tai cụp, loại chó săn được huấn luyện đặc biệt cho các công tác gián điệp.

Phan Mỹ lắc mũi súng, giọng đều đều:

- Chào bạn Anáttát Bôrin, tôi đợi bạn từ lâu.

Bôrin nói:

- À ra anh biết tôi đến.

- Cố nhiên. Xe hơi anh vào đến cổng tôi đã biết rồi. Vì tôi ra lệnh cho lính gác nên anh được tự do lên đây. Nếu không anh đã tan xác ngay từ khi đặt chân lên thang lầu. Hừ, anh đáo để thật, dám đánh ngã tên vệ sĩ của tôi ngoài hành lang. Bôrin, anh đến thăm tôi về việc gì?

- Anh là kẻ lòng lang dạ thú đã cướp đoạt vợ tôi. Tôi đến đây để tặng anh một viên đạn.

- Hà, hà, anh lạc quan quá. Anh rút giùm bàn tay ra khỏi túi. Chắc anh đã biết hai con mát-típ này. Chính trung ương Smerch đã huấn luyện giùm tôi tại Mạc-tư-khoa. Tôi chỉ suỵt nhẹ một tiếng là chúng cắn anh nát ngứu. Bây giờ, mời anh ngồi xuống ghế, chúng ta sẽ đàng hoàng trò chuyện với nhau. Dầu sao, chúng ta cũng là người trí thức, đúng hơn là những nghệ sĩ trong nghệ thuật giết người.

- Anh đừng tưởng tôi sợ. Tạm thời, tôi thua anh vì anh có súng trong tay, nhưng lát nữa hoặc mai đây, cán cân lực lượng sẽ nghiêng về tôi, và tôi sẽ giết anh. Giết anh về tội ngoại tình.

- Bôrin, anh ngu lắm. Ngoại tình là danh từ trong từ điển của những thằng đàn ông hèn nhát. Sở dĩ người đàn bà chán chồng đi tìm thú vui với kẻ khác là vì anh chồng bất tài. Vương Lệ không yêu anh nữa, lẽ ra anh nên lấy làm hổ thẹn, anh nên nghiên cứu xem nàng bỏ anh vì sao, còn như ghen tuông xuẩn động, mang súng đến đây đòi giết người không phải là giải quyết vấn đề.

Tôi không dấu anh là có cảm tình với Vương Lệ. Song tôi coi nàng cũng như hàng trăm người đàn bà khả ái khác đã gặp trong đời. Bông hồng mới nở còn đẹp và thơm, tôi là khách yêu hoa, hái về cắm vào bình. Trong một tuần lễ, hoa hồng tàn tạ, tôi sẽ vứt vào sọt rác.

Phan Mỹ cười rít lên một cách khoái chí:

- Anh tin hay không tùy ý. Tuy nhiên tôi sẵn lòng mời anh coi cuốn an-bom người đẹp của tôi. Mời anh dở ra xem có hình vợ anh chưa? Chưa, trăm phần trăm chưa. Làm đến chức vụ cao cấp như tôi thiếu gì đàn bà, lai đeo đẳng một người đàn bà có chồng.

Bôrin ngồi ngây ra như tượng. Phan Mỹ vẫn giữ nụ cười đắc ý trên làn môi xám xịt:

- Anh lầm rồi. Lầm to rồi. Người ta đã lợi dụng anh để nhổ một cái gai đâm vào mắt.

Bôrin chống chế:

- Không ai lợi dụng tôi cả. Vương Lệ ngoại tình, tôi muốn giết kẻ tình địch, thế thôi.

Phan Mỹ đổi giọng nghiêm nghị:

- Bôrin, anh đừng chối cải nữa. Tôi đã biết. Cái gì, tôi cũng biết. Kamốp đã lợi dụng anh. Kamốp thù tôi song không giết nổi tôi nên mới bày ra tấn trò ghen tuông để hạ thủ tôi. Ha, ha…. Phan Mỹ không đến nỗi khờ khạo như đại tá Kamốp lầm tưởng.

Bôrin đứng phắt dậy:

- Chào anh, tôi về.

Phan Mỹ khoát tay:

- Đâu dễ như thế được. Mời anh ngồi yên trên ghế. Tôi đã sai người dọn phòng cho anh rồi.

Chuông điện thoại reo vang. Cầm lên nghe, Phan Mỹ đột nhiên biến sắc. Hắn nói:

- Phải rượt bắt cho kỳ được. Bắt sống, không được bắn chết, nghe chưa? Xong xuôi, mang hắn về đây ngay.

Đoạn Phan Mỹ quay về phía Bôrin ngơ ngác:

- Tôi báo cho anh biết một tin quan trọng, vô cùng quan trọng. Thiếu tướng Hôlếp vừa bị ám sát trên đường Hàng Lọng, và tôi đã biết được kẻ chủ mưu.

Mặt Bôrin tái xanh như tràm đổ. Hắn lắp bắp:

- Thiếu tướng Hôlếp bị giết….

- Phải, tướng Hôlếp. Người chủ mưu là ai, anh biết không? Là đại tá Kamốp.

Bôrin há miệng toan phản đối, song Phan Mỹ khoát tay:

- Tôi biết anh sẽ gân cổ cãi giùm cho Kamốp. Anh ngu lắm. Anh chỉ là con cờ trong tay Kamốp. Hắn bố trí ám sát Hôlếp để đổ tội cho tôi. Song tôi đã nắm được bằng cớ cụ thể. Tôi là nhân vật có thế lực. Mặc dầu anh là thiếu tá Hồng Quân, nhân viên của Smerch, tôi vẫn có thể giết anh như giết một con ruồi. Nhưng anh là người vô tội. Vì thương hại anh, vì không muốn vợ anh phải góa bụa, tôi sẵn sàng tha chết cho anh. Với một điều kiện…

Bôrin lặng thinh. Phan Mỹ bấm chuông, hai vệ sĩ to như hộ pháp hiện ra ở cửa hông bí mật. Hắn chậm rãi ra lệnh:

- Dẫn thiếu tá xuống phòng A-8.

Rồi quay về phía Bôrin:

- Tối nay, tôi sẽ cho anh biết điều kiện.

Bôrin vùngvằng:

- Anh không có quyền bắt giữ một sĩ quan Sô Viết cao cấp.

Phan Mỹ cười ha hả:

- Tôi cứ bắt, anh làm gì tôi.

Bôrin lùi lũi bước ra cửa. Một tên vệ sĩ níu lấy áo hắn, giật mạnh. Bôrin hoành tay, đánh một đòn nhu đạo cực hiểm. Nhưng một quả phật thủ đã giáng vào đầu. Bôrin loạng choạng một giây rồi ngã gục xuống. Tên vệ sĩ xốc hắn lên vai, nhẹ như nhái bén, rồi chạy thoăn thoắt ra ngoài hành lang.

Một nữ thư ký từ cửa hông bước vào trao cho Phan Mỹ một tờ giấy màu xanh lá cây. Hắn hất hàm:

- Dấu tay của hung thủ phải không?

Người thư ký cung kính dạ một tiếng. Vừa đọc qua giòng chữ thứ nhất. Phan Mỹ giật mình:

- Trời ơi, lại hắn nữa.

Hắn ngoảnh lại tên vệ sĩ:

- Xuống phòng giam giải hung thủ lên đây. Phải xiềng hai chân lại và còng tay ra sau lưng, nghe chưa. Hắn là đứa nguy hiểm lắm đấy. Nguy hiểm số một ở Đông-Nam-Á.

Một mình trong phòng, Phan Mỹ chắp tay sau đít, miệng lẩm bẩm:

- Hừ, Z.28. Phen này liệu mày còn trốn thoát được không?

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Văn Bình không ngạc nhiên khi thấy tài xế lái vào bộ Ngoại Giao và chạy thẳng vào sân sau. Chàng được dẫn vào một căn phòng nhỏ, cửa đóng kín mít, có lối đi xuống hầm. Chàng được biết phần lớn cơ sở của Phan Mỹ đều ở dưới hầm, một cái hầm rộng, đào sâu năm thước, trang bị đủ tiện nghi.

Nhà hầm thắp đèn nê-ông sáng như ban ngày. Chàng ngồi xuống ghế sắt nét mặt bình thản. Chàng thừa biết số phận địch dành cho chàng. Tra tấn. Khai thác. Hành quyết. Sau nhiều lần hoạt động nghênh ngang ở Hànội, chàng là tử thù của các cơ quan an ninh, chàng bị bắt và đã trốn thoát trong đường tơ kẻ tóc, lần này chắc họ không để chàng trốn thoát nữa. Vì vậy chàng vẫn điềm tĩnh. Điểm tĩnh chờ cái chết. Điềm tĩnh chờ cơ hội cao bay xa chạy.

Một thiếu phụ đứng tuổi mặt lạnh như tiền bưng một cái hộp sắt hình vuông đến bên chàng. Nắp hộp mở ra, Văn Bình hơi giựt mình. Bên trong là dụng cụ lấy dấu tay.

Thiếu phụ cầm bàn tay của Văn Bình đè lên một tấm kính phết mực màu đen. Năm ngón tay của chàng được in rõ ràng lên giấy trắng. Trong vòng mười phút, những dấu tay này sẽ được đưa xuống phòng căn cước, và nhân viên của Phan Mỹ chỉ cần nửa giờ là phăng ra chàng.

Tống Văn Bình, tức Z.28 bị bắt! Phan Mỹ sẽ mở yến tiệc ăn mừng. Z.28 sa lưới, cơ quan an ninh Hànội từ nay được ăn no ngủ kỹ.

Lăn tay xong, thiếu phụ còng tay chàng lại như cũ. Mùi bồ hôi nồng nặc từ người thiếu phụ tỏa ra làm chàng lộn mửa. Bộ ngực vĩ đại của thiếu phụ - một thành tích vẻ vang về kích thước cũng như về mũi nhọn không kém thua các cô đào nguyên tử - phập phồng sau làn vải mỏng, không gây được xúc động nào trong lòng chàng, không phải vì chàng rầu rĩ - vì Z.28 là con người độc nhất vô nhị có thể vui như Tết giữa pháp trường - mà vì mùi hôi khó tả. Ngạt thở, chàng quay mặt ra nơi khác. Dường như đọc được tư tưởng của chàng, thiếu phụ nguýt chàng một cái thật dài.

Chợt có tiếng giày lộp cộp. Một người đàn ông cao lớn, mỗi bên hông tòn ten một khẩu súng sáu to tướng, hùng hổ bước tới, kèm theo tiếng quát hách dịch:

- Tư đâu?

Người được gọi là Tư là tên lính giải chàng xuống hầm. Hắn đang chúi vào góc rít trộm một điếu thuốc lào. Nghe kêu, hắn giật nảy người, đứng nghiêm:

- Dạ, em đây.

Người đeo hai súng dõng dạc:

- Sao mày chưa xiềng chân phạm nhân lại?

Tên lính còn trù trừ thì tiếng quát thứ hai tiếp theo:

- Lấy cái xích sắt đeo quả tạ 25 cân, nghe chưa?

25 cân mỗi bên, vị chi cái xiềng nặng 50 cân. Chẳng nói chẳng rằng, Văn Bình đưa chân cho tên lính xiềng lại. Thấy chàng phớt tỉnh, tên lính văng tục rồi nói:

- Hừ, đóng trò khéo lắm. Liệu lát nữa mày còn giữ được vẻ mặt xấc láo như bây giờ nữa không?

Văn Bình nhún vai không thèm đáp. Tên lính trợn mắt, tát chàng một cái cháy má. Không chịu được nữa, chàng đứng vụt dậy, giáng cái còng vào mặt hắn. Miệng hắn bị đánh nát bét, máu tuôn ra ồng ộc. Hắn rú lên một tiếng đau đớn rồi rút súng, lên đạn đánh soạch:

- Tao sẽ bắn mày què chân.

Người đeo hai súng khoát tay:

- Tư, đừng lộn xộn. Có cất súng đi không nào.

Tư mếu máo:

- Thưa trung úy, nó đánh em gẫy mất ba cái răng.

- Kệ xác mày. Nhanh lên, đồng chí Phan Mỹ đang chờ. Nếu đồng chí Phan Mỹ cho phép, mày tha hồ trả thù. Tao sẽ bằng lòng cho mày nhổ sáu cái răng của nó.

Người đeo hai súng ra lệnh cho Văn Bình:

- Đi.

Văn Bình lắc đầu:

- Nặng lắm, đi không được.

- Nặng cũng phải đi.

Văn Bình cười nhạt:

- Tôi không đi, các anh làm gì tôi. Đây này, tôi bảo cho biết, mặc dầu bị còng tay và xiềng chân, tôi còn thừa sức ăn gỏi các anh. Dầu sao tôi cũng chết về tội ám sát thiếu tướng Hôlếp. Tôi giết hai anh rồi cũng bị bắn mà thôi. Các anh hãy lên báo cáo với Phan Mỹ rằng tôi không thích bị xiềng chân. Hoặc muốn tôi lên khỏi hầm, hai anh phải bưng quả tạ cho tôi khỏi nặng.

Người đeo súng sáu nghiến răng:

- Được. Chúng tôi sẽ bưng quả tạ cho anh.

Văn Bình thản nhiên đi trước, hai nhân viên của Phan Mỹ khệ nệ bưng hai quả tạ nặng 50 kilô theo sau.

Phan Mỹ đón chàng ngoài cửa phòng giấy, vẻ hớn hở hiện rõ trên mặt.

Văn Bình ngồi phịch xuống ghế bành bọc nỉ trắng toát. Người đeo súng quắc mắt:

- Ai cho phép anh ngồi xuống đây?

Văn Bình cười nửa miệng:

- Tôi là thượng khách của Phan Mỹ, anh không biết sao?

Phan Mỹ nghiêm sắc mặt:

- Thôi, cho hai anh ra ngoài.

Sau khi đóng cửa kỹ lưỡng, Phan Mỹ đứng yên ngắm chàng như ngắm con hổ vừa bị bắt trong rừng già, đưa đến vườn bách thú. Hắn cười, nhe răng vàng:

- Chào anh Z.28.

Văn Bình ngước mắt nhìn hắn:

- À, anh đã biết tên tôi. Phải, tôi là Z.28, tức Văn Bình, cộng sự viên số một của ông Hoàng.

Phan Mỹ cười nửa miệng:

- Anh còn quên chưa giới thiệu thêm Z.28 là Tăng Minh, đảng viên cộng sản, giáo sư trường đại học Chulalongkorn ở vô cùng, nhân viên phái đoàn Việt kiều Thái-Lan qua Hànội tham quan.

Vừa nói hắn vừa quan sát Văn Bình để dò la phản ứng. Văn Bình không ngạc nhiên. Khi bị lấy dấu tay, chàng biết là vai trò của chàng sẽ bị lộ vì các cơ quan an ninh ở Hànội đều có hồ sơ về chàng. Vả lại, nếu ngạc nhiên chàng cũng không tỏ ra ngoài cho địch biết.

Tuy vậy, chàng phập phồng lo ngại. Trước khi đi, chàng được ông Hoàng dặn kỹ là tìm đủ cách che dấu cho khỏi bị lộ. Một khi địch phăng ra căn cước của chàng, kế hoạch ly gián do ông Hoàng lao tâm khổ trí vạch ra sẽ tan thành mây khói.

Phan Mỹ gật gù:

- Nghe tiếng anh đã lâu, giờ mới được gặp mặt. Tiếng đồn về anh quả không ngoa chút nào. Tôi thành thật khen ngợi thái độ bình tĩnh của anh.

Văn Bình không đáp. Phan Mỹ tiến lại bên chàng, rút chìa khóa trong túi ra mở còng và mở xiềng. Trong lúc đối phương cúi xuống, chàng có thể đánh hắn bất tỉnh, song chàng không dám. Chàng biết hắn đã đề phòng chu đáo. Dường như đọc được tư tưởng của chàng. Phan Mỹ đứng dậy giọng thân mật - một sự thân mật giả tạo:

- Anh định hạ tôi rồi thoát thân phải không? Tôi mong anh đừng nghĩ tới việc đó. Nếu anh tấn công tôi trong lúc cúi xuống mở xiềng, anh sẽ bị ăn đạn ngay. Không tin anh nhìn lên tường xem… Anh thấy tấm ảnh Hồ chủ tịch chứ? Đó là ảnhgiả, phía sau tôi đã gắn một ống kính riêng, vệ sĩ của tôi túc trực ở phòng bên sẵn sàng nhả đạn nếu thấy qua ống kính tôi bị anh uy hiếp.

Văn Bình vẫn ngồi im không nói. Chàng duỗi chân cho khỏi tê. Phan Mỹ rót huýt-ky mời chàng:

- Biết anh là bợm huýt-ky, tôi đã dành sẵn một chai hảo hạng mời anh. Trên bàn, tôi đã để cho anh một gói Salem, mời anh tự nhiên.

Không đợi địch mời lần thứ hai, chàng cầm ly rượu đầy ắp, uống cạn một hơi, và bóc gói Salem mới toanh, lấy một điếu. Phan Mỹ bật lửa châm thuốc cho chàng.

Thở khói lên trần, Văn Bình hỏi hắn:

- Chắc anh có chuyện muốn điều đình với tôi phải không?

Phan Mỹ giật bắn người. Hắn lừ mắt nhìn chàng thanh niên lực lưỡng, xinh trai, mớ tóc quăn lòa xòa, da mặt xạm nắng, miệng cười ngạo nghễ, ngồi điềm nhiên trong ghế bành bọc nỉ trắng. Văn Bình đã đi guốc trong bụng hắn. Quả hắn muốn điều đình. Văn Bình rót thêm một ly huýt-ky nữa, miệng nói:

- Tôi sẵn sàng bàn chuyện với anh nếu anh muốn.

Đột nhiên, Phan Mỹ đổi sắc mặt. Hắn nhìn chàng, cười gằn:

- Anh lầm rồi. Anh tưởng mở còng và mở xiềng cho anh là tôi có chuyện muốn điều đình. Chẳng qua là tôi đối xử nhân đạo với anh đấy thôi.

- Cám ơn lòng tối của anh.

- Anh đừng rễu cợt. Tôi đối xử với anh một cách tuyệt đối thành thật. Là kẻ ở trong nghề đã lâu, anh thừa hiểu tội anh là tội chết. Anh đã ám sát tướng Hôlếp, nhân vật tình báo quan trọng nhất của Liên Sô ở Bắc Việt. Riêng tội này đã đưa anh ra pháp trường hàng chục lần rồi, phương chi từ ngày đội lốt Tăng Minh đến đây, anh đã nhúng tay vào nhiều vụ phá hoại và án mạng.

Tuy tôi là kẻ thù không đội trời chung của anh, tôi luôn tôn trọng truyền thống cao thượng của nghề điệp báo, ấy là sẵn sàng khoan hồng, sẵn sàng đối xử nhân đạo đối với kẻ thù dưới ngựa.

Văn Bình ném điếu Salem vào cái đựng tàn:

- Anh cho phép tôi nói sự thật này với anh. Bước chân vào nghề điệp báo, tôi cũng như anh, đều coi cái chết là thường. Các anh thèm giết tôi từ lâu. Nhiều lần tôi bị các anh bắt, và nhiều lần tôi đã thoát thân trong đường tơ, kẻ tóc. Riêng anh, tôi biết anh chưa muốn giết tôi trong lúc này. Chúng ta đều là tay lão luyện cả, anh cần thương nghị gì, xin cứ nói ra, bằng không, xin anh cho tôi một viên đạn, tôi lên đường xuống âm phủ cho sạch nợ.

- Nhân viên của tôi còn tra khảo anh, bắt anh cung khai rồi đưa ra tòa án trước khi anh bị bắn.

- Dọa nhau làm gì, anh Phan Mỹ? Anh thừa rõ tra tấn đối với tôi là thường. Anh cắt tai, xẻo mũi, khoét mắt tôi vị tất tôi hé răng chứ đừng nói là nhổ móng tay, tra điện, dí lửa vào da thịt, như các anh thường làm nữa. Tôi cũng như mọi người khác, tài chịu đau không phi thường đâu, tuy nhiên, tôi hiểu rõ rằng nếu tôi khai, tôi cũng chết, không khai tôi cũng chết, bởi vậy ngậm miệng là hơn. Vả lại, thiếu gì phương pháp quyên sinh hả anh? Dầu anh còng tay, xiềng chân, tôi vẫn có thể tự tử dễ dàng. Anh đừng quên tôi là Văn Bình, Z.28.

- Hừ, anh giỏi chịu đòn, song không kháng cự nổi huyết thanh sự thật đâu.

- Mời anh chích mét-xa-lin cho tôi. Rồi anh xem tôi có khai không.

Tợp một ly huýt-ky, Văn Bình nói tiếp:

- Anh Phan Mỹ. Đừng ỡm ờ nữa. Anh muốn gì, nói ra, nếu có thể được, tôi xin nghe.

Phan Mỹ đi đi, lại lại trong phòng, dáng điệu suy tư. Đột nhiên, hắn ngồi xuống ghế, ấn một cái nút trên bàn. Văn Bình mỉm cười:

- Anh tắt máy ghi âm phải không?

Phan Mỹ khựng người, trố mắt nhìn Văn Bình. Lát sau, hắn nói:

- Anh có cặp mắt tinh đời thật. Đáng tiếc anh không phải là đồng chí của tôi. Anh nói đúng, tôi tắt máy vi âm vì tôi muốn câu chuyện giữa chúng mình được hoàn toàn giữ kín, và nhân viên của tôi ở phòng bên không nghe được.

Như anh đã biết, làm nghề gián điệm bị địch bắt chỉ còn cách thoát thân, hoặc chết. Anh thoát thân nhiều lần rồi, lần này tôi đã bố trí cẩn thận, trừ phi anh hóa thành con muỗi như Tề Thiên Đại Thánh mới có hy vọng trốn khỏi bộ Ngoại Giao. Nghĩa là sớm muộn anh phải chết.

Nói cho đúng, người tài như anh hàng trăm năm mới có, nếu giết thì uổng vô cùng. Song không giết cũng không được, vì anh sẽ gây ra nhiều khó khăn cho chúng tôi trong tương lai. Dỗ dành anh qui thuận càng không được nữa, và tôi biết anh thà chết chứ không bao giờ phản bội ông Hoàng. Tuy nhiên, giữa những người gián điệp chuyên nghiệp với nhau, vẫn có thể tìm ra một sự thỏa thuận. Tôi bằng lòng xét lại số phận anh, nếu anh cho tôi biết chuyến này anh đội lốt Tăng Minh ra Hànội với công tác gì.

Văn Bình lắc đầu:

- Anh đừng hỏi, mất thời giờ vô ích, tôi không nói đâu.

Phan Mỹ cười hềnh hệch:

- Ồ, tôi hỏi chơi anh đấy thôi. Anh không nói, tôi cũng biết. Ông Hoàng phái anh ra đây để gây chia rẽ trong hàng ngũ điệp báo Trung quốc và Liên Sô. Thú thật với anh, mới đầu tôi không biết, song từ khi thấy anh ám sát Hôlếp tôi phăng ra liền. Tôi không chối cãi là Kamốp muốn thịt tôi, song họ giết tôi không phải dễ. Họ muốn nắm hết các cơ sở do thám và Phản Gián ở Hànội, nhưng tôi cương quyết chống lại. Họ bèn bịa ra chuyện tài liệu mật bị đánh cắp. Nếu tôi không lầm, RU và Smerch đã mượn tay CIA. và ông Hoàng để hạ bệ tôi. Văn Bình, anh là người quân tử, anh có xác nhận điều ấy không?

Văn Bình nín thinh. Phan Mỹ hỏi tiếp:

- Chính anh đã giết chết 8 nhân viên Smerch của Kamốp để đổ tội cho tôi, rồi cũng chính anh giết Hôlếp để thúc đẩy tòa đại sứ Liên Sô đánh lá bài quyết liệt. Song anh không ngờ tôi cho người theo sát anh từng bước.

Văn Bình nhìn giữa mắt Phan Mỹ:

- Bây giờ anh muốn gì?

Phan Mỹ nhún vai, cười dòn tan:

- Muốn anh hợp tác với tôi.

- Tôi đã nói rõ rồi. Anh đừng hy vọng tôi đầu hàng.

- Không, tôi không buộc anh đầu hàng. Tôi chỉ muốn anh hợp tác với tôi để triệt hạ Kamốp.

- Nếu tôi từ chối?

- Tôi không tin anh từ chối. Anh nổi tiếng khôn ngoan, chắc chắn anh nhận lời. Vì anh chẳng thiệt gì cả.

- Nếu tôi nhận lời?

- Giản dị lắm. Tôi chỉ cần anh ra làm chứng cho tôi. Nội ngày nay, sẽ có một phiên tòa đặc biệt của Trung Ương đảng Lao Động để xét xử vụ tranh chấp giữa tôi và Kamốp.

- Số phận tôi sẽ ra sao?

- Tôi sẽ trả tự do cho anh.

- Như thế nào?

- Ồ, tòa án sẽ kết tội anh chung thân hoặc tử hình về vụ hạ sát Hôlếp. Nhưng tôi đã lãnh anh về đây. Và đêm nay, tôi sẽ bố trí cho anh trốn thoát. Anh thừa hiểu rằng tôi không nuốt lời.

- Tôi không nghi anh đâu, song muốn nói với anh điều này: nếu tòa xử anh thắng Kamốp, anh sẽ vọt lên ngôi vị lãnh tụ số một về tình báo ở đây, mặt khác, ảnh hưởng Sô Viết sẽ bị suy sụp. Thành ra anh lợi nhiều quá.

- Vậy, anh đòi gì nữa? Anh cần tiền ư? Bao nhiêu tiền tôi cũng đưa.

- Anh cho phép tôi nghĩ ngợi một lát. Trên nguyên tắc, có thể coi như tôi đã chấp thuận đề nghị của anh.

Phan Mỹ tươi hẳn lên, bắt tay Văn Bình. Chàng nắm lấy bàn tay mềm mềm của địch. Chàng lộ vẻ mừng rỡ như bắt tay một người bạn thiết.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Bà Huyền Hoa ngồi im như pho tượng. Nguyệt Thanh thẫn thờ nhìn mẹ, mắt nàng rưng rưng như muốn khóc. Thật ra nếu bà Hoa không nghiêm khắc, nàng đã gục vào lòng bà khóc nức nở. Nàng cảm thấy xúc động trước cử chỉ hy sinh đẹp đẻ của Văn Bình. Thấy mẹ nhìn qua cửa sổ ra sân - một cái sân rộng thênh thang đầy cây trái - nàng đánh bạo hỏi:

- Thưa mẹ, vì con mà anh ấy bị bắt.

Bà Hoa quay lại phía con gái, giọng dịu dàng:

- Con lầm rồi. Con đừng tưởng Văn Bình yêu con. Anh ấy vẫn sẵn sàng chịu chết thay cho mọi người. Từ nãy đến giờ mẹ buồn không phải vì sợ Văn Bình chết. Sa vào tay địch, chết là chuyện thường, phương chi Văn Bình là người đã cọ sát với tử thần nhiều lần trong đời.

- Trời ơi, con không ngờ trái tim mẹ lại sắt đá như vậy.

- Không phải đâu. Tim mẹ cũng biết xúc động như con. Mẹ đã ứa lệ khi trốn khỏi trụ sở Cửa Đông, để bác Tư ở lại. Nghe tin Văn Bình bị bắt, ruột mẹ nát như tương. Mẹ thương Văn Bình như con, con biết không? Song mẹ còn phải nghĩ đến Sở, đến tính mạng của anh em trong Tổ Chức, đến sứ mạng phải hoàn thành, đến tiền đồ của tổ quốc. Thương Văn Bình chỉ là tình riêng, ở vào địa vị chỉ huy như mẹ không được phép đặt tình riêng lên trên nhiệm vụ.

- Mẹ ơi, nếu mẹ không ra tay tất Văn Bình phải chết.

- Mẹ đang nghĩ đây. Tuy nhiên, mẹ phải chờ lệnh ông Hoàng.

- Lúc nào mẹ cũng nói chờ lệnh ông Hoàng. Đến khi ông Hoàng biết tin thì Văn Bình đã chết.

- Ông Hoàng hiện đang ở trong một tiềm thủy đỉnh ngoài khơi, trực tiếp ra chỉ thị cho mẹ.

Nguyệt Thanh vùng vằng đứng dậy:

- Muộn rồi, mẹ ạ, con không đợi được nữa, con nóng ruột như lửa đốt. Con đi cứu Văn Bình đây.

- Con cứu bằng cách nào?

Nguyệt Thanh nín lặng. Quá yêu Văn Bình, nàng muốn cứu chàng, song chưa biết sẽ cứu bằng cách nào. Bà Hoa đặt bàn tay răn reo lên vai con gái, giọng hiền từ:

- Con đi nghỉ một lát cho khỏe. Tối nay, sẽ có nhiều việc quan trọng phải làm. Mẹ sẽ cần tới tài bắn súng và nhu đạo của con.

Nguyệt Thanh chưa kịp trả lời thì tiếng chuông reo nhè nhẹ trên bàn. Chuông này ăn thông ra cổng, có một nhân viên bí mật ngồi gác. Y bấm chuông vào báo hiệu công an tới nhà.

Bà Hoa tiến lại cửa sổ đóng kín. Qua một lỗ hổng khoét trong gỗ, bà nhìn ra đường. Một chiếc xe díp sơn xanh vừa đậu lại, bốn người đàn ông mặc thường phục nhảy xuống, một tay thọc túi quần. Bà Hoa trao khẩu tiểu liên K-50 cho con gái:

- Con gắn ống hãm thanh vào. Nếu họ lên đây con sẽ lãy cò. Mẹ muốn con giết luôn bốn người một lúc.

Bà Hoa xách cái cặp da đầy ắp giấy tờ quan trọng, mở cửa tủ áo, chui vào trong. Biệt thự này là của một viên chức cao cấp, vợ đau phổi nằm trong bệnh viện, chồng xuất ngoại vì công vụ, ở nhà chỉ có một người gác, và người này là nhân viên của bà Hoa. Việc công an ập vào khám xét không làm bà Hoa ngạc nhiên: biệt thự này đã bị lộ khi một nhân viên liên lạc đã bị bắt. Nhưng bà đành ở lại vì trời chưa tối, không thuận tiện cho việc di chuyển, hơn nữa, bà phải chờ Nguyệt Thanh. Theo thông lệ, mổi lần thoát hiểm nàng đều về biệt thự này trước.

Nguyệt Thanh hỏi mẹ:

- Cả bốn người đều vào à mẹ?

Bà Hoa đáp:

- Cả bốn người. Họ đang bắt chú Ba mở cổng cho xe chạy vào. Như vậy càng hay.

Tiếng xe díp rồ máy rồi đậu lại dưới sân. Chú Ba - nhân viên của bà Hoa - nói lớn cốt cho trên lầu nghe tiếng:

- Ông tổng giám đốc đi Trung quốc rồi, tuần sau mới về. Mời các ông tuần sau lại.

Một người công an quắc mắt:

- Anh còn bướng nữa tôi sẽ bắn cho vỡ óc.

Chú Ba gắt lại:

- Mời anh bắn thử.

Một người khác xen vào:

- Anh là người gác nhà, không được phép can thiệp vào việc của chúng tôi. Ngoài ra, tôi cũng cần nói anh biết là anh phải theo chúng tôi về Sở.

Chú Ba lặng thinh. Một công an viên nói:

- Yêu cầu anh đi trước, dẫn chúng tôi lên lầu.

Nguyệt Thanh nghe rõ tiếng chân người trèo thang gác. Nàng hé mở cửa, núp sau, ngón tay đặt lên cò súng, dáng điệu bình tĩnh lạ thường. Bọn công an đều rút súng cầm tay, mặt đầy sát khí. Thấy cửa mở, một tên nói:

- Ta vào phòng này trước.

Nguyệt Thanh nép sát vào tướng. Cánh cửa bị đạp tung ra. Bốn tên công an sồng sộc bước vào. Nguyệt Thanh lia một loạt đạn. Cả bọn ngã rạp xuống như lá rụng. Tiếng tiểu liên nổ rất nhẹ, tựa như tiếng nút chai sâm-banh.

Chú Ba đứng ở ngưỡng cửa, lau bồ hôi trán. Bà Hoa xô cửa tủ bước ra, miệng nói:

- Lộ hết rồi, chúng ta đi thôi.

Chú Ba là một thanh niên trạc ba mươi, thân thể gày gò, lông mày chổi xể, cái miệng nhỏ xíu, mỗi khi cười lộ ra hai cái răng cời. Y hỏi bà Hoa:

- Thưa bà, tôi có đi không?

Bà Hoa đáp:

- Chú cũng đi. Ở đây, người ta sẽ đến bắt chú.

Nguyệt Thanh gói khẩu tiểu liên vào một tấm vải lớn, đoạn cắp ngang nách lững thững xuống cầu thang, bà Hoa xách cặp tài liệu theo sau.

Xuống nhà dưới, chú Ba hỏi:

- Thưa bà, bây giờ đi đâu?

- Về trụ sở bí mật.

Nguyệt Thanh lái chiếc Tatra từ nhà xe ra. Bà Hoa mở cửa trèo lên. Bỗng chú Ba nói:

- Chết. Tôi còn để quên cái ví đựng tiền. Xin bà hai phút.

Bà Hoa đáp, giọng điềm tĩnh:

- Được, chú cứ vào lấy.

Năm phút sau, chú Ba trở ra. Nguyệt Thanh lái bon bon ra ngoài đường, phóng một mạch dọc Bờ Sông. Tuy ngồi vào một góc, bà Hoa vẫn chăm chú nhìn vào kính chiếu hậu. Lát sau, qua viện Bảo Tàng, bà ra lệnh cho con gái:

- Con lái xuống đường Láng.

Nguyệt Thanh ngạc nhiên, trụ sở bí mật ở khu Yên Phụ, không phải ở Láng. Vả lại, ở Láng không có nhân viên nào ở. Song le, nàng ngoan ngoản tuân theo lệnh của mẹ.

Chạy được một quãng, đến một khúc đường vắng, bà Hoa đập vào vai Nguyệt Thanh:

- Đậu lại con.

Đã ngạc nhiên, Nguyệt Thanh càng ngạc nhiên thêm. Tứ phía là cánh đồng vắng ngắt. Bà Hoa nói:

- Dường như có xe rượt theo.

Chú Ba đáp:

- Bà lầm rồi. Tôi không thấy xe nào cả.

Bà Hoa cười, giọng gay gắt:

- Tôi không lầm. Anh lầm thì đúng hơn.

- Thưa bà….

- Anh lầm vì tưởng tôi già rồi, tôi không biết. Nhưng anh quên rằng tôi già tuổi mà trí còn sáng suốt. Tôi đã thấy rõ những việc anh làm. Tôi còn thấy rõ những điều anh nghĩ.

Mặt gã đàn ông đột nhiên tái mét. Nguyệt Thanh quay phắt lại trố mắt nhìn mẹ.

Bà Hoa vẫn nói, giọng đều đều:

- Hồi nãy, anh vào trong nhà làm gì?

- Thưa bà…

- Anh định nói vào trong nhà lấy ví tiền phải không? Hừ, tôi biết anh đã gọi giây nói cho họ.

Gã đàn ông khựng người, toan cho tay vào trong bọc. Bà Hoa lắc đầu:

- Anh rút súng làm gì, vô ích. Bì đạn tôi đưa anh hồi trưa toàn là đạn giấy, bắn ruồi không chết.

Hắn buông tay ra, đặt lên đùi, toàn thân run run, bồ hôi vã ra như tắm, giọng lẩy bẩy:

- Thưa bà… xin bà tha cho tôi.

Bà Hoa ngó thẳng vào mắt hắn:

- Anh điện thoại cho họ rằng tôi đi về trụ sở bí mật phải không?

- Thưa, vâng.

- Họ ra lệnh cho anh ra sao?

- Thưa, bảo đi theo.

Nguyệt Thanh hỏi, giọng sửng sốt:

- Thưa mẹ, chú Ba phản mình à?

Bà Hoa cười:

- Phải. Chú Ba làm việc cho Phản Gián Hànội.

Nguyệt Thanh mở gói lấy khẩu súng:

- Mẹ cho phép con bắn hắn một phát.

Bà Hoa xua tay:

- Con nóng nảy quá! Để yên cho mẹ hỏi.

Gã đàn ông chấp tay lạy:

- Tôi cắn rơm cắn cỏ lạy bà. Người ta bắt tôi phải làm, nếu không, giết vợ giết con tôi. Trong một phút mềm yếu, tôi đã nhận lời, nhận lời một cách hèn hạ và nhục nhã.

- Sao anh không trình với tôi?

- Tôi sợ lắm.

- Người ta dặn anh những gì?

- Thưa, họ giả vờ cho công an tới khám nhà, buộc bà phải giết họ, và mang tôi theo đến trụ sở bí mật. Tôi đã van vỉ họ, cho họ biết bà là người có cặp mắt thần thông, nhìn thấu tâm can thiên hạ, song họ nhất định bắt tôi phải tuân lệnh. Thưa bà, tôi có ba đứa con, hai trai một gái, đứa lớn nhất mới lên 5. Tôi chết đi, chúng sẽ thành mồ côi, và lâm vào cảnh đói rét.

- Song nếu anh sống, tiếp tục làm nghề mật thám cho địch, hàng ngàn hàng vạn trẻ em khác sẽ mồ côi, sẽ đói rét, cha mẹ chúng sẽ bị bỏ tù, bị giết chết.

- Thưa bà, tôi biết tội rồi. Bà vẫn được tiếng là sáng suốt và nhân từ, xin bà tha chết cho tôi. Rồi bà sai gì tôi cũng làm.

- Nếu anh tuyệt đối tuân theo lệnh tôi, kể từ phút này, tôi sẽ tha tội chết cho anh.

Nguyệt Thanh phản đối:

- Mẹ.

Bà Hoa gạt đi:

- Con biết gì mà nói.

Rồi quay sang phía gã đàn ông:

- Anh thừa hiểu tôi không bao giờ thất hứa. Song tôi chỉ tha anh nếu anh hoàn toàn nghe lời tôi. Hoàn toàn, anh nhớ chưa?

- Thưa, nhớ.

Bà Hoa phóng tay nhanh như chớp vào màng tang gã đàn ông. Hắn gục đầu xuống nệm bất tỉnh. Bà Hoa ra lệnh cho con:

- Con lái về chợ Hôm.

Cho xe chạy, nàng hỏi mẹ:

- Sao không về trụ sở đường Yên Phụ?

- Về sao được. Đó là trụ sở quan trọng nhất của ta, địch khám phá ra thì hết chỗ nương thân.

- Mẹ biết chú Ba phản bội từ lâu chưa?

- Lâu rồi, song mẹ vẫn để yên. Nói cho đúng, trước kia mẹ chỉ nghi ngờ hắn, nhưng chưa tìm ra bằng chứng cụ thể. Đến khi biết chắc hắn là tay sai của địch, mẹ mới bố trí cho hắn ở gần mẹ, tạo cho hắn cơ hội phản bội. Vì thế, sau khi trốn khỏi trụ sở cửa Đông, mẹ về đó chờ con.

- Giả sử địch tới bắt ngay thì sao?

- Ồ, bắt như vậy trái ngược với nguyên tắc nghề nghiệp, con ạ. Bao giờ người ta cũng đợi tóm trọn ổ. Họ thừa rõ nếu mẹ bị bắt, mẹ sẽ tự vận liền. Bắt một xác chết là việc hoàn toàn vô ích. Mẹ chết đi, người khác lại lên thay mẹ. Tốt hơn là chờ cho mẹ về tổng hành doanh để ập bắt, nắm lấy hồ sơ mật. Con thấy họ khôn ngoan không? Họ hy sinh bốn nhân viên để mẹ bắt buộc phải mang chú Ba về trụ sở trung ương. Hừ, họ tưởng mẹ là một bà già gần kề miệng lỗ… Phen này, họ sẽ thấy.

Chiếc Tatra trở lại trung tâm thành phố. Chợt Nguyệt Thanh hỏi lại bà Huyền Hoa:

- Mẹ định dùng chú Ba làm cái chìa khóa để mở cửa nhà giam cứu Văn Bình phải không?

Bà Hoa cười:

- Con đoán đúng. Tuy nhiên, con gái của mẹ ăn nói bóng bẩy quá, mẹ chịu không hiểu nổi.

Nghe mẹ nói, Nguyệt Thanh thẹn đỏ mặt. Nàng tống ga xăng, chiếc Tatra phóng nhanh như tên bắn.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Buổi chiều đổ xuống một cách vội vàng. Quỳnh Ngọc ngồi bên cửa sổ, ruột nóng như lửa đốt.

Nàng ngồi đợi thiếu tá Vũ Kính. Kính mới gặp nàng cách đây nửa giờ mà nàng tưởng như nửa năm. Vì Kính cho nàng biết Văn Bình đã bị bắt.

Tin chàng bị bắt như sét đánh ngang tai nàng. Nàng lặng người trong một phút. Nổi tiếng gan dạ và bình tĩnh, nàng bỗng trở nên mềm yếu, xao xuyến. Nàng hỏi dồn

- Bị bắt ở đâu? Bắt về chuyện gì? Hiện giam ở đâu?

Vũ Kính lắc đầu:

- Tôi chưa biết. Phiền cô đợi tôi đến tối. Vả lại, đêm nay phái đoàn phải về Vọng-các, tôi phải có mặt ở đây để thúc giục mọi người sửa soạn.

Vũ Kính đi rồi, Quỳnh Ngọc cảm thấy trống trải lạ thường. Trong những ngày ở Hànội, nàng ít có dịp gần Văn Bình, tuy nhiên thỉnh thoảng gặp nhau ở ngoài hành lang, nàng nhìn chàng đắm đuối và chàng cũng nhìn lại, như muốn dùng tia mắt bảo nàng:

- Quỳnh Ngọc ơi, anh yêu em lắm.

Có lần, nàng lén vào phòng chàng. Hai người đoàn tụ với nhau không được lâu, song một phút ôm ấp chàng là một tháng hạnh phúc của nàng. Gần đàn bà, chàng có một sức lôi cuốn kỳ lạ, người nào ngã vào vòng tay chàng là không thể gỡ ra được nữa.

Bây giờ Văn Bình bị bắt!

Bị bắt trong lúc sắp sửa lên phi cơ trở về đất Thái.

Nàng thở dài nhìn qua cửa sổ. Bỗng nàng nhận ra bóng dáng quen thuộc của thiếu tá Vũ Kính. Chàng vừa xuống xe, vội vã vào trong lữ quán.

Nàng mở hé cửa chờ chàng. Nàng chột dạ khi thấy vẻ mặt long trọng của Vũ Kính. Chàng lẳng lặng đóng cửa, tắt máy ghi âm bí mật giấu trong ngọn đèn đêm, đoạn nói giọng đủ nghe:

- Tôi vừa nhận được chỉ thị của Z.62. Cô sẽ phụ trách việc loại trừ Phạm Bài và nhân viên khác của địch trong lữ quán. Đúng ba rưỡi sáng, phi cơ sẽ cất cánh.

- Còn anh ấy?

- Z.28 ấy à? Tôi chưa nhận được tin tức gì thêm. Z.62 cho biết ông Hoàng vừa đánh điện ra lệnh công tác cứ tiếp tục như thường.

- Nghĩa là phái đoàn lên máy bay không đợi Z.28 nữa.

Vũ Kính nhún vai, vẻ mặt buồn buồn:

- Tôi không biết. Nhiệm vụ của tôi là mang lệnh của ông Hoàng và Z.62 cho cô, thế thôi. Còn Z.28 về hay không, việc này ở ngoài phạm vi của tôi.

- Phiền anh đưa tôi đến gặp Z.62.

- Không thể được.

- Lạ nhỉ, tại sao anh lại giấu cả tôi.

- Tôi không dám giấu cô. Sở dĩ tôi không mang cô đi gặp Z.62 được vì lẽ giản dị tôi không biết Z.62 ở đâu, và Z.62 là ai nữa.

- Trời ơi!

- Sự thật là thế. Cô còn lạ gì, tôi là sĩ quan công an có thể bị địch lột mặt nạ bất cứ lúc nào, Z.62 không muốn tôi biết nhiều sợ có hại cho tôi, nếu chẳng may tôi bị lộ.

- Anh tiếp xúc với Z.62 bằng cách nào?

- Qua trung gian.

- Anh có điện đài liên lạc thẳng với Sàigòn không?

- Không. Z.62 phụ trách việc này.

- Anh có cách nào liên lạc với Z.62 ngay bây giờ không?

- Không.

- Liên lạc khẩn cấp?

- Trong trường hợp liên lạc khẩn cấp, phải 24 giờ sau tôi mới gặp được nhân viên trung gian.

Quỳnh Ngọc đứng dậy, vẻ mặt sầu muộn:

- Z.62 còn dặn anh điều gì nữa không?

- Dặn nói lại với cô rằng Tổ Chức đang tìm cách cứu Văn Bình.

- Mấy giờ người của mình tới?

- Lát nữa tôi mới biết.

Quỳnh Ngọc mở ngăn kéo, lôi ra một con dao sáng quắc. Nàng liếc cái lưỡi vào gan bàn tay. Trong cơn lo âu giận dữ, nàng đẹp lên một cách dị thường. Vũ Kính đứng yên nhìn nàng. Một lát sau, nàng nói:

- Dầu biết là vi phạm kỷ luật, tôi cũng đi cứu Z.28. Tôi không thể nào để anh ấy chết một mình. Cứu được Z.28, tôi mới chịu về Vọng-các, nếu không tôi sẽ ở lại.

- Chị phải nghĩ đến nhiệm vụ, đến Tổ Chức. Chị quên mất lời thề long trọng khi gia nhập rồi ư?

Nghe Vũ Kính nhắc lại lời thề "trung thành với Tổ Chức, để phục vụ quyền lợi tối cao của tổ quốc, sẵn sàng hy sinh hết quyền lợi riêng", Quỳnh Ngọc xao xuyến cõi lòng. Một giọt lệ long lanh trong khoé mắt nàng. Nàng khóc.

Quỳnh Ngọc, nữ nhân viên ban Biệt Vụ của sở gián điệp Việt Nam, nữ xạ thủ hữu danh, nữ võ sĩ nhu đạo đai đen, đã khóc. Nàng khóc vì tình. Nàng khóc vì trót nặng lòng với Văn Bình, người con trai lạ lùng có một sức hấp dẫn đặc biệt đối với phụ nữ.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Trong khi Quỳnh Ngọc ngồi tư lự ở Hàng Mành, Văn Bình được đưa ra xe bít bùng, giải đến một tòa nhà rộng lớn gần Hồ Tây.

Chiếc xe sơn đen vượt qua hàng rào binh sĩ cầm súng lưỡi lê tuốt trần đứng gác.

Trời đã tối hẳn. Giữa hai công an viên mặc đồng phục, Văn Bình được điệu vào một căn phòng lớn trên lầu.

Căn phòng quét vôi trắng, trống trơn, ngoại trừ tấm chân dung đồ sộ của Hồ Chí Minh trên tường. Dưới bức ảnh lồng khung sơn son thếp vàng là một cái bục dài trên đặt cái bàn chữ nhật. Bên dưới, đối diện cái bục là nhiều dãy ghế gỗ.

Đèn điện sáng trưng.

Trong khoảnh khắc, Văn Bình thấy xe hơi đậu lố nhố ngoài sân, binh sĩ hô nghiêm dõng dạc và lách cách bồng súng chào, rồi nhiều người lặng lẽ vào phòng ngồi trên ghế, vào chỗ đã định sẵn. Mọi cánh cửa đều đóng chặt, ngoại trừ hai cửa ra vào có lính gác.

Một lát sau, thiếu tá Bôrin bị giải tới, tay bị còng. Hắn được đẩy xuống ghế cạnh Văn Bình. Phan Mỹ và đại tá Kamốp tới sau, nét mặt đăm chiêu, mỗi người ngồi yên một góc.

Bỗng một tiếng hô "nghiêm". Mọi người trong phòng đứng thẳng dậy.

Phiên tòa bắt đầu.

Bốn người đàn ông đứng tuổi xuất hiện từ một cánh cửa hông, khoan thai trèo lên bục, ngồi nghiêm chỉnh sau bàn chữ nhật. Người ngồi giữa trạc năm mươi, mặt răn reo đầy vết thẹo, đeo kính cận thị gọng vàng, mặc áo cổ đứng bằng hàng kaki ngoại hóa, đứng dậy, giọng long trọng:

- Nhân danh Trung Ương đảng bộ đảng Lao Động, tôi long trọng khai mạc phiên tòa đặc biệt này. Phiên tòa đặc biệt này được triệu tập do quyết nghị của ban Thường Vụ trung ương, nhóm họp khẩn cấp vào hồi ba giờ chiều nay.

Đúng ra, đây không phải là một phiên tòa, cũng không phải là một vụ xử đúng nghĩa của nó mà chỉ là một phiên nhóm đặc biệt để cứu xét một lời khiếu nại nghiêm trọng của đảng viên Phan Mỹ phụ trách tình báo tại bộ Ngoại Giao.

Như các đồng chí đã biết, thiếu tướng Hôlếp, tùy viên quân sự trong tòa đại sứ liên bang Sô Viết ở Hànội, đã bị kẻ gian ám sát bằng súng tiểu liên trưa nay tại đường Hàng Lọng. Ngay sau khi án mạng xảy ra, tòa đại sứ Liên Sô, qua sự đại diện của đại tá Kamốp, trưởng phái bộ tình báo Smerch tại nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, đã gởi một kháng thư khẩn cấp lên chính phủ và Trung Ương Đảng. Vì tính cách tối mật và tối khẩn của nội vụ. Trung Ương Đảng và Hội Đồng chính phủ đã nhóm họp lập tức và cũng lý do kể trên này không thể đem ra thảo luận công khai. Kháng thư của sứ quán Liên Sô cho biết đồng chí Phan Mỹ đã chủ mưu trong việc ám sát thiếu tướng Hôlếp.

Đồng chí Phan Mỹ đã gởi một bức thư trần tình lên ban Thường Vụ Trung Ương, bác bỏ lời buộc tội của đại tá Kamốp. Phiên nhóm hôm nay được triệu tập để xét xem ai phải, ai trái, và sau đó sẽ đúc thành một bản kết luận đệ lên Trung Ương, hầu quyết định biện pháp trừng phạt. Bây giờ, tôi nhường lời cho đại tá Kamốp.

Viên chánh thẩm cất tiếng:

- Đồng chí Kamốp.

Kamốp mặc quân phục đại tá Hồng Quân bước ra. Chánh thẩm nói:

- Yêu cầu đồng chí trình bày tự sự cho Tòa biết.

Kamốp nói bằng tiếng Nga. Giọng hắn dõng dạc và lanh lãnh như tiếng chuông

- Thưa các đồng chí đại diện cho Trung Ương, thưa toàn thể các đồng chí có mặt ở đây hôm nay. Sở dĩ tòa đại sứ Liên Sô gởi kháng thư là vì đã nắm được chứng cớ cụ thể Phan Mỹ toa rập với địch, làm ly gián hàng ngũ, làm gián điệp cho đế quốc và âm mưu hạ sát thiếu tướng Hôlếp.

Tôi xin lưu ý phiên tòa về tính tình xảo quyệt của Phan Mỹ. Hắn dám ngang nhiên bắt cóc thiếu tá Anáttát Bôrin, sĩ quan Smerch, và giải ra tòa, tay bị còng, như một tên phạm nhân. Lát nữa, tôi biết rõ hắn sẽ tìm cách ngậm huyết phun người, song tôi tin là quý tòa có đủ sáng suốt để vạch trần thủ đoạn đê tiện của Phan Mỹ.

Thứ nhất, Phan Mỹ đã tư thông với tình báo đế quốc. Vừa làm trưởng ban tình báo tại bộ Ngoại Giao, vừa làm cho CIA.. Phan Mỹ quả là một tên đại gian ác, đáng bị tử hình.

Nói đoạn, Kamốp mở cặp, lấy ra hai tập tài liệu. Đó là bản in hai hồ sơ Văn Bình lấy trộm được trong văn phòng của Phan Mỹ, về vị trí các giàn tên lửa SAM II và những khuyết điểm trong nền tình báo Sô Viết tại Bắc Việt.

Cử tọa rì rào. Viên chánh thẩm đập búa gỗ xuống bàn:

- Yêu cầu tuyệt đối im lặng.

Nhìn Kamốp trình Tòa hai tập tài liệu. Phan Mỹ hơi tái mặt song chỉ một giây đồng hồ sau, hắn đã lấy lại bình tĩnh.

Kamốp nói thật chậm, cốt gây xúc động trong cử tọa:

- Tôi xin nói rõ là các tài liệu này do phủ Thủ Tướng chuyển tới cho tôi, nhờ điều tra. Trên tài liệu được ghi rõ xuất xứ: Phòng Nghiên Cứu, bộ Ngoại Giao. Theo tin của phủ Thủ Tướng, tài liệu này đã được Phan Mỹ bán cho CIA., và nhân viên nhị trùng của phe xã hội chủ nghĩa đã tìm cách chụp lại, gởi về Hànội. Nếu cần tôi sẽ trình thêm một số bằng chứng khác về việc Phan Mỹ làm gián điệp cho đế quốc.

Đó là tội thứ nhất. Thứ hai là tội phá hoại cơ quan Smerch, bằng cách giết 8 nhân viên dưới quyền tôi và bố trí vụ ám sát thiếu tướng Hôlếp của tòa đại sứ Liên Sô.

Viên chánh thẩm quay sang phía Phan Mỹ:

- Đồng chí được Tòa cho phép bào chữa.

Phan Mỹ đảo mắt nhìn Tòa, rồi nói, giọng từ tốn:

- Thưa các đồng chí, tôi rất buồn khi phải ra đây hôm nay, tôi càng buồn hơn nữa khi được nghe một kẻ phá hoại, phản bội phe xã hội chủ nghĩa lên mặt thầy đời. Kẻ đốn mạt ấy là Kamốp. Những tài liệu hắn vừa trình trước Tòa hoàn toàn là tài liệu giả tạo. Hắn bịa ra để hạ tôi cho dễ.

Hắn sợ tôi còn sống sẽ phanh phui tội ác của hắn với nhân dân Liên Sô, nhân dân tiến bộ toàn thế giới. Nếu hắn nắm được hồ sơ là tôi liên lạc với địch, sao hắn không mang tôi ra Tòa lại bí mật sai người ám sát tôi. Tôi xin đưa ra một nhân chứng. Người này là nhân viên thân cận của đại tá Kamốp. Thiếu tá Bôrin.

Viên chánh thẩm đằng hắng rồi gọi:

- Thiếu tá Anáttát Bôrin.

Bôrin khựng người đứng dậy, lên ghế nhân chứng. Viên chánh thẩm nói:

- Nhân danh đại diện Trung Ương đảng Lao Động, tôi yêu cầu thiếu tá khai sự thật, không được giấu diếm một chi tiết nào, dẫu là cỏn con.

- Tôi xin khai sự thật.

- Thiếu tá là cộng sự viên của Kamốp phải không?

- Phải. Tuy nhiên, tôi bị đau sau chuyến công tác ở Mỹ nên được nghỉ phép.

- Phan Mỹ nói rằng thiếu tá vâng lệnh Kamốp lẻn vào bộ Ngoại Giao tìm cách ám sát phải không?

Kamốp phản đối:

- Phan Mỹ nói láo.

Viên chánh thẩm gắt:

- Tòa không hỏi đồng chí. Yêu cầu toàn thể giữ trật tự.

Rồi quay sang hỏi Bôrin:

- Thiếu tá thuật lại cho Tòa nghe.

- Thưa, tôi nhìn nhận lọt vào bộ Ngoại Giao hôm nay, vào tận phòng Phan Mỹ.

- Để bắn hạ Phan Mỹ.

- Vâng.

- Tại sao lại bắn một nhân vật cao cấp?

Bôrin lặng thinh. Không khí trong phòng bỗng khó thở. Mọi người đều nhìn miệng Bôrin.

- Kamốp ra lệnh cho thiếu tá thủ tiêu Phan Mỹ phải không?

Đột nhiên Bôrin phá lên cười như điên. Viên chánh thẩm quắc mắt:

- Mưu giết một nhân vật cao cấp có thể bị tử hình. Thiếu tá thích chết hay sao mà cười?

Bôrin đáp:

- Vâng, tôi thèm chết lắm.

- Thèm chết. Thiếu tá điên ư?

- Tôi không điên chút nào. Tôi vẫn tỉnh táo như đồng chí. Mọi người đều lầm, cả Tòa cũng lầm.

- Thiếu tá không được hàm hồ.

- Vậy đồng chí cũng không được dọa tôi. Tôi là công dân Sô Viết, chỉ có tòa án Sô Viết được quyền kết tội tôi.

- Đây không phải tòa án tư pháp, mà là Tòa án của Đảng. Tòa đại sứ Liên Sô đã chấp thuận cho phiên Tòa này được triệu tập. Tôi yêu cầu lần nữa thiếu tá phải trả lời nghiêm chỉnh.

- Tòa muốn tôi khai những gì?

- Khai tại sao thiếu tá mưu giết Phan Mỹ?

Bôrin lại cười ha hả. Toàn thể cử tọa đều ngạc nhiên. Cười chán, Bôrin òa lên khóc. Trong phòng hoàn toàn im lặng. Lát sau, Bôrin thở dài:

- Tôi thành thật xin lỗi các đồng chí. Tôi muốn cười lớn để vơi bớt đau khổ, song chỉ có thể cười ra nước mắt mà thôi. Phải, tôi nhìn nhận mưu giết Phan Mỹ, nhưng vụ này không liên quan đến đại tá Kamốp, đến đảng, hoặc đến ai hết. Vụ này chỉ liên quan đến vợ tôi.

- Vợ đồng chí?

- Phải, liên quan đến Vương Lệ, vợ tôi. Tôi mưu giết Phan Mỹ vì hắn ngoại tình với vợ tôi.

Lời nói của Bôrin như gáo nước lạnh dội xuống cử tọa. Viên chánh thẩm trợn tròn mắt trong sự kinh ngạc. Phan Mỹ phản đối:

- Thưa, Bôrin nói láo.

Bôrin lồng lên:

- Mày là kẻ lòng lang, dạ thú. Mày đã đoạt vợ tao mà không dám thú nhận. Tao sẽ băm vằm mày ra hàng trăm mảnh.

Viên chánh thẩm đập xuống bàn ra lệnh im. Bôrin ngồi ghế, mặt buồn rười rượi. Viên chánh thẩm gọi to:

- Nhân chứng Vương Lệ.

Nghe gọi tên vợ, Bôrin giật mình. Văn Bình cũng giật mình, Vương Lệ có mặt trong phòng khi nào mà chàng không biết. Nàng mặc bộ áo đầm may chật, lộ cái mông no tròn và bộ ngực nẩy nở khiến cử tọa xì xào.

Viên chánh thẩm hỏi:

- Đồng chí có xác nhận lời nói của Bôrin là đúng không?

Vương Lệ nghẹn ngào:

- Thưa, Bôrin đã mất trí sau cuộc công tác ở Hoa Kỳ. Bôrin ghen với tất cả mọi người, và trong nhiều vụ cãi lộn, tôi đã yêu cầu được ly hôn.

- Tôi chỉ cần biết Bôrin nói sai hay đúng.

- Thưa sai. Tôi không phạm tội ngoại tình.

Bôrin lại lồng lên. Nếu không bị hai người lính giữ lại, hắn đã hành hung vợ. Vương Lệ quay lại, nhìn hắn bằng cặp mắt khinh bỉ. Viên chánh thẩm xua tay:

- Cám ơn đồng chí.

Trên ghế bị cáo, Phan Mỹ nở nụ cười đắc thắng. Kamốp ngồi im, mặt đỏ vì tức giận. Tòa lại gọi:

- Hung thủ đâu?

Hung thủ là Văn Bình. Tay bị còng, chàng được dẫn tới đối diện quan tòa.

- Tên anh là gì?

- Nguyễn văn Lập.

- Bao nhiêu tuổi?

- 34.

- Ngày sinh, tháng đẻ?

- Ngày 3 tháng 9 năm….

- Cha mẹ?

- Mất.

Viên chánh thẩm gắt:

- Trước Tòa, anh phải giữ lễ độ.

- Vâng.

- Anh làm việc ở đâu?

- Với Smerch.

Kamốp chồm dậy:

- Hắn không phải là nhân viên của tôi.

Viên chánh thẩm lại đập bàn:

- Nếu đại tá còn ngắt lời, bắt buộc tôi sẽ mời ra ngoài.

Kamốp ngồi phịch xuống, mặt cau có:

- Anh có giấy tờ gì chứng tỏ là nhân viên Smerch?

- Phan Mỹ đã tịch thu chứng minh thư của tôi.

Viên chánh thẩm lục hồ sơ, lấy ra một tấm thẻ lát-tích. Kamốp lại phản đối:

- Thưa, đó là chứng minh thư giả.

Không thèm để ý đến Kamốp, viên chánh thẩm hỏi Văn Bình:

- Tại sao anh ám sát thiếu tướng Hôlếp?

- Kamốp ra lệnh cho tôi.

Kamốp xô cái ghế ngã lăn ra đất, giọng dữ dằn:

- Đây là một vụ dàn xếp bẩn thỉu. Tôi sẽ phản đối với đại sứ quán Liên Sô.

Viên chánh thẩm gằn giọng:

- Mời đại tá ra ngoài mà phản đối.

Hai quân cảnh đưa Kamốp ra ngoài. Trong phòng ai nấy đều nín thở.

- Kamốp ra lệnh ra sao?

- Dặn tôi mai phục ở Hàng Lọng bắn xả vào xe của Hôlếp, rồi tẩu thoát. Không may tôi lại bị bắt.

- Kamốp còn dặn gì nữa?

- Dặn nếu bị bắt thì đừng khai cho Smerch, mà đổ tội cho Phan Mỹ.

- Anh có biết ám sát một nhân vật cao cấp như tướng Hôlếp thì sẽ bị tội gì không?

- Kamốp cam kết sẽ bảo vệ cho tôi bằng cách đưa tôi về giam trong nhà lao của Smerch rồi bố trí vượt ngục, đưa tôi qua Liên Sô.

Viên chánh thẩm "hừ" một tiếng. Phan Mỹ cười tươi như hoa nở. Văn Bình giả vờ giọng nói run run, da mặt tái xanh. Viên chánh thẩm ra lệnh:

- Đồng chí Phan Mỹ. Tòa giao hung thủ Nguyễn văn Lập cho đồng chí giam giữ, và lập hồ sơ đưa ra tòa án. Phiên nhóm đến đây là hết, tòa sẽ tường trình tức khắc lên ban thường vụ trung ương. Kết luận của phiên tòa là đồng chí Phan Mỹ vô tội, người gây ra mọi việc là đại tá Kamốp. Số phận Kamốp sẽ do chính phủ Liên Sô định đoạt chiếu theo đề nghị của Trung Ương đảng Lao Động và Hội Đồng chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

Mọi người răm rắp đứng dậy chào. Phan Mỹ đã đứng kề bên Văn Bình. Hai nhân viên áp giải Văn Bình ra xe bít bùng. Trước khi lên xe về khám, Văn Bình nhận thấy luồng mắt thiết tha của Vương Lệ.

Bóng đêm bao phủ thành phố Hànội.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.