Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Gián Điệp Hoa Quỳnh - ° ° °

❊ ❊ ❊

Văn Bình cũng ngây người trước mùi thơm da thịt khác thường của Sin Lou.

Đàn bà làm nghề ca vũ thường chỉ thơm vào lúc bắt đầu tối, ngủ một giấc no nê từ trưa đến hoàng hôn. tắm rửa kỹ lưỡng và trang điểm hàng giờ đồng hồ. Trời càng về khuya thì mùi thơm—thơm tự nhiên hoặc của da thịt, hoặc thơm giả tạo của phấn sáp cùng nước hoa đắt tiền—càng giảm bớt. Quá nửa đêm, khi hộp đêm và vũ trường sửa soạn đóng cửa thì mùi thơm mất hẳn, đàn ông khó tính bắt đầu cảm thấy lờm lợm ở cuống họng.

Nhưng đối với Sin Lou thi trời càng về khuya chất thơm thần bí ẩn tàng trong hạch bồ hôi của nàng càng có điều kiện tỏa rộng, mê hoặc đàn ông. Nàng vừa trình diễn xong trên sân khấu hộp đêm, thân thể còn lấm tấm bồ hôi. Bồ hôi đàn bà ban đêm thường đượm mùi khó chịu, bồ hôi ban đêm của đàn bà làm nghề mua vui càng đượm mùi khó chịu hơn nữa, tuy nhiên bồ hôi của vũ nữ Siu Lou lại đượm mùi thơm hăng hắc, như mùi thơm của cô gái trinh nguyên mới gội đầu, rũ tóc bằng trầm hương....

Đang lái xe phóng như bay trên đại lộ vắng vẻ. Siu Lou ngoảnh sang bên cười tình với chàng. Nàng lái xe bạo dạn nhưng đúng quy tắc, không chậm rì rì nhưng cũng không đùa bỡn với tử thần. Tốc độ của nàng luôn luôn ở mức 80 cây số, Trong thành phố, nhất là thành phố Đài Bắc, phải là tài xế lành nghề và quen đường mới dám phóng đến 80.

Gần đến lữ quán Grand Hotel, nàng quẹo tay phải theo lời yêu cầu của Văn Bình. Trước khi rời hộp đêm Ngôi sao, chàng hỏi Siu Lou :

- Em gặp Yu-Tung chưa ?

Nàng lắc dầu :

- Chưa.

- Vậy em đưa anh tới nhà hắn.

- Hắn không thích tiếp anh tại nhà, hay là để em liên lạc điện thoại trước.

Văn Bình xua tay :

- Không nên.

Siu Lou nhìn chàng vẻ mặt ngạc nhiên :

- Anh nghi ngờ Yu-Tung ư ?

Chàng buông thõng :

- Phải. Ông Hoàng dặn anh phải đề phòng hắn. Giờ đây sau nhiều chuyện xảy ra, anh nhận thấy ông Hoàng nói đúng. Em báo cáo cho ông Hoàng biết chưa ?

- Rồi. Có lẽ ông Hoàng căn cứ vào phúc trình của em để yêu cầu anh thận trọng. Dầu sao em cũng hơi buồn. Vì chính em đã giới thiệu Yu-Tung cho ông Hoàng. Chẳng nhiều thì ít, em phải gánh một phần trách nhiệm.

- Ồ, phản thùng trong hàng ngũ điệp báo là một chuyện xảy ra hàng giờ, hàng phút. Vả lại, anh chưa thể kết luận là Yu-Tung phản thùng hay đi hàng hai. Phải gặp hắn tận mặt rồi mới quyết định được.

- Hắn rất giỏi võ anh nên coi chừng.

- Em đừng lo. Chúng mình có những hai người, Yu-Tung chỉ có một mình. Lẽ ra, em nên ở nhà, đi với anh như thế này bất tiện.

- Bất tiện ở chỗ nào?

- Vì Yu-Tung là...

- Hừ, anh muốn nói Yu Tung là người yêu của em chứ gì ? Hắn không phải là người yêu đầu tiên hoặc ngưòi yêu độc nhất của em. Nghề nghiệp vũ nữ bắt em phải có nhiều người yêu cùng một lúc. Riêng đối với Yu-Tung, cảm tình của em là do còm-măng đặc biệt của ông Hoàng. Nói đúng ra, em yêu hắn cũng chẳng thiệt thòi, vì hắn có bộ mã khôi ngô, có nhiều tiền, lại có địa vị trong xã hội. Đó, em yêu Yu-Tung như vậy, xin anh đừng hiểu lầm...

Văn Bình quàng tay, hôn nhẹ vào cô nàng :

- Ước gì ông Hoàng còm-măng em yêu anh như đã yêu Yu-Tung.

Nàng rút một tay ra khỏi vô-lăng, đập vào vai chàng, giọng hờn rỗi:

- Nếu ông Hoàng ra lệnh, em sẽ thẳng thắn từ chối. Em không thể yêu anh một cách giả dối. Không yêu thì thôi, đã yêu thì phải yêu thật sự.

- Em có yêu thật sự chưa ?

- Thong thả. Đến biệt thự của Yu-Tung rồi...anh đã xuống hầm chưa ?

- Chưa. Hắn không nói gì cả với anh.

- Hắn cũng không nói gì cả với em nhưng em biết. Một hôm em cật vấn hắn ráo riết, hắn đành phải thú nhận, và đưa em xuống hầm. Lâu đài ngàn một đêm lẻ ở Ba tư cũng chưa sang trọng bằng. Dưới hầm có đầy đủ tiện nghi : bể bơi nước nóng, khí hậu điều hòa, âm thanh nổi, tủ đựng rượu và thực phẩm tươi, hàng chục người ăn một năm phè phỡn cũng không hết.

- Hắn dùng cái hầm làm gì ?

- Để đánh bạc, hút á phiện và chơi gái.

- Chà, nghe em nói anh phát rợn tóc gáy. Nhiều khi giọng em lặng như tảng băng.

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ em vẫn cố tình lạnh lùng. Bề ngoài em có vẻ đa sầu, đa cảm, nhưng trái tim em còn cứng rắn hơn trái tim đàn ông nữa. Làm nghề mua vui cho thiên hạ mà lòng em như bún thì chẳng mấy chốc uổng mạng.

- Em phục vụ cho ông Hoàng đã lâu chưa ?

- Khá lâu.

- Nhân viên thường trực, hay nhân viên từng vụ ?

- Em có cảm tưởng anh không thành thật. Trước ngày anh qua Đài Bắc, chắc chắn ông Hoàng đã cho anh biết đầy đủ về em. Em là nhân viên từng-vụ, khi nào có việc thì làm, chứ không lãnh lương thường trực, và cũng không liên lạc với tham vụ quân sự tại tòa đại sứ Nam Việt.

- Ông Hoàng chỉ dặn anh gặp em, và hoàn toàn tin cậy em, ngoài ra chẳng nói gì thêm.

Xe hơi chạy chậm lại trước hàng rào xương rồng. Nhân viên an ninh chìm của Yu-Tung từ trong bóng tối chạy ra. Thấy Siu Lou, hắn cúi đầu chào rồi nhanh nhẩu mở cổng.

Trong biệt thự, đèn phòng khách còn sáng. Thấy đèn sáng, Siu Lou không tỏ vẻ ngạc nhiên. Văn Bình cũng không ngạc nhiên vì trước khi vào chàng đã đoán biết hắn còn thức.

Có lẽ đàn chó hung dữ đã bị nhốt trong cũi, ở sau vườn nên Văn Bình không nghe sủa hoặc gầm gừ. Chàng vừa đi vòng qua mũi xe, mở cửa cho Siu-Lou xuống thì Yu-Tung đã từ trong phòng khách bước ra hàng hiên.

Y vẫn phục sức diêm dúa như thường lệ mặc dầu trời đã quá khuya, với áo vét trắng may tréo, quần đen cọc, giày nhọn mũi, thắt nơ bướm màu trắng.

Y đứng trên thềm, đon đả :

- Hân hạnh!

Siu Lou chìa má cho Yu-Tung, đoạn trèo lên thềm, đi trước vào phòng khách, Văn Bình bắt tay, dáng điệu thân mật. Đèn thềm chiếu sáng vào mặt ửng đỏ vì rượu của Yu-Tung.

Văn Bình cất tiếng :

- Chào anh, giờ này anh vẫn chưa đi ngủ ư?

Yu-Tung mỉm cười :

- Nếu anh hỏi Siu-Lou, anh sẽ biết là tôi lấy đêm làm ngày. Một tháng 30 ngày thì tôi thức trắng hai phần ba. Sớm nhất là ba, bốn giờ sáng tôi mới lên giường. Vả lại, được tin anh tới nên tôi thức dế đợi.

- Ai bảo với anh là tôi tới ?

- Một mật báo viên trong Công an. Hắn cho tôi biết anh đã trốn thoát khỏi nhà giam hồi trước nửa đêm. Tôi phỏng đoán anh đến gặp Siu Lou rồi xuống đây.

Cả ba người vào phòng khách được điều hòa khí hậu mát rợi. Tuy đã vào một lần, quen với cách trang trí lộng lẫy bằng đồ đạc đắt tiền hai màu đen trắng, Văn Bình vẫn chưa hết sửng sốt.

Yu-Tung sống một cuộc đời vương giả không thua giới triệu phú. Sự sang trọng quá độ này không thề không đập vào mắt người lạ. Văn Bình nghi ngờ y là đúng.

Yu-Tung bấm nút tủ lạnh giấu trong tường, lấy chai rượu huýt-ky. Y trịnh trọng khui rượu, rồi đẩy cả chai nguyên về phía Văn Bình, giọng vui vẻ :

- Chắc anh thích uống cả chai. Mời anh cứ tự nhiên. Cái gì chứ rượu huýt-ky thượng hảo hạng thì anh uống cả năm cũng không hết. Tôi vừa mua được 50 két.

Tợp hết ly rượu đầy ắp, Văn Bình gật gù :

- Anh lắm tiền ghê !

Yu-Tung cười to :

- Lắm tiền thì có gì là lạ. Tôi quen xài tiền như nước từ hồi còn ở nhà trường.

- Gia đình anh chắc giàu lắm !

- Cũng chỉ đủ ăn thôi. Tôi kiếm được nhiều tiền nhờ áp-phe....

Y ngoảnh sang Siu-Lou :

- Chờ anh một lát, để anh sang phòng bên lấy chai bacardi. Xin lỗi em, nếu biết em đến, anh đã khui rượu rom sẵn.

Văn Bình khoát tay, ra hiệu cho Yu-Tung ngồi xuống ghế. Giọng nói cuả chàng mất hẳn vẻ thân mật:

- Anh ở lại trong phòng tiện hơn.

Yu-Tung nhìn Văn Bình bằng cặp mắt bỡ ngỡ như đối với khách lạ. Tuy nhiên, y vẫn ngậm miệng, không nói gì hết. Trong khi ấy, Văn Bình đã tiến lên, bàn tay phải luồn nhanh như chớp xẹt vào trong áo vét-tông của Yu-Tung. Chàng lấy ra khẩu súng lục bóng loáng, mân mê một cách âu yếm rồi thản nhiên quăng vào góc phòng, gây ra một tiếng động khó chịu.

Yu-Tung cản tay chàng không kịp :

- Anh làm gì thế ?

Văn Bình đáp khểnh :

- Làm gì, anh đã biết.

- Đêm nay, thái độ của anh có vẻ khác thường. Anh nên nằm nghỉ một lát để phục hồi lại lý trí rồi chúng mình sẽ bàn bạc với nhau.

- Tôi muốn bàn bạc ngay bây giờ. Yu-Tung, yêu cầu anh ngồi yên...anh đừng bắt tôi phải có cử chỉ không đẹp.

- Hừ, tôi có cảm tưởng chúng ta không còn là đồng....nghiệp của nhau nữa.

- Anh là đồng nghiệp với tôi hồi nào ?

- Nghĩa là chúng ta đã thành kẻ thù.

- Cũng gần như vậy. Nhưng đó là lỗi tại anh. Anh đã bán rẻ lương tâm cho địch.

- Hừ, tôi là người Trung hoa, tôi chỉ bị cắn rứt lương tâm nếu tôi lãnh lương của gián điệp ngoại quốc : từ trước đến sau tôi vẫn trung thành với xứ sở tôi, đồng bào tôi..

Văn Bình cười gằn:

- Tôi không tin...Anh sẽ bị lôi ra tòa, và kết án tử hình...Tôi sẽ cung cấp cho chánh quyền Đài loan những bằng chứng về việc anh phản bội...

- Mời anh đưa ra....

- Chưa đến lúc.

- Hừ...chỉ tiếc là anh phăng ra hơi muộn.

- Không đâu, anh Yu-Tung. Ông Hoàng đã nghi ngờ anh nên không cho anh biết ngày giờ tôi đến Đài Bắc và tên thật của tôi. Vậy mà trong buổi giáp mặt lần đầu với anh, tôi đã xưng là Văn Bình, Z.28, anh còn nhớ không ? Tôi xuất đầu lộ diện là để anh báo cáo lên thượng cấp tìm cách đối phó. Và anh đã bố trí khôn ngoan cho tôi đến gặp viên trưởng ty quan thuế phi trường rồi đổ vấy tội sát nhân lên đầu tôi. Riêng vụ hạ sát này đã đủ làm tôi rũ xương trong xà-lim, phương chi còn vụ cô thơ ký nhà bưu điện trung ương và vụ tống tiền bà đại tá Tsung giữa thanh thiên bạch nhật nữa.....

Văn Bình từ từ châm thuốc Salem, rồi ngửa cổ thả khói lên trần nhà. Yu-Tung chăm chú theo dõi từng cử chỉ của chàng, nhiều nếp răn chồng chất trên trán. Điều này chứng tỏ y đang suy nghĩ.

Một phút sau, Văn Bình nói tiếp :

- Trong tình trạng này, anh chỉ còn một lối thoát : hợp tác với tôi. Nếu không, tôi đành phải miễn cưỡng bắt anh giao cho Phòng Nhì của quân đội.

Yu-Tung ngửng phắt đầu, mắt lóe sáng kiêu hãnh:

- Bắt tôi ? Anh định bắt tôi ư ?

Văn Bình gật đầu :

- Phải.

- Ha, ha...nếu sợ anh bắt, tôi đã không mở cửa và mở đèn ngồi chờ anh trong nhà. Tôi chỉ cần phục một tay súng trong bóng tối, ria ra một xạc-giơ là anh mất mạng. Hẳn anh đã biết tôi có hàng chục đàn em trung thành và có khả năng. Bề nào tôi cũng là giám đốc Phản gián, phải không anh ?

Vậy mà tôi hoàn toàn án binh bất động....Vì tôi biết anh trốn khỏi nhà giam tất phải đến đây cùng với Siu-Lou. Cho nên tôi đã ngồi chờ anh,...để xem anh múa may ra sao. Người ta nói rằng Z.28 là điệp viên nhìn xa thấy rộng, thông kim bác cổ, giờ đây tôi mới thấy tin đồn này là xạo. Nếu quả anh có tài nhìn thấu lòng người, anh đã chẳng mang thân đến nạp miệng hùm.

Anh nhìn ra sân thì thấy...tôi không dùng chiếc Toyota kiểu đua 2000 như thường lệ, mà là một chiếc xe bít bùng. Anh sẽ ngồi phía sau, bên trong có máy lạnh đàng hoàng, tuy không có cửa nhưng anh vẫn có thể hút thuốc lá Salem thả giànĐường đi gần lắm, tôi đã lo liệu đầy đủ tiện nghi để tiếp đón thượng khách. Nào, mời anh...

Yu-Tung đã đề phòng biến chuyên bất ngờ, song Văn Bình đã phản công thần tốc đến nỗi sự thận trọng của y trở thành vô ích. Bàn tay của chàng chỉ xoè ra, quạt ngang một cái nhẹ nhàng cách mặt y chừng một thước.

Vì chàng vận chuyển chân khí lên các đầu ngón tay nên miếng đòn vừa được tung ra một ngọn gió vô hình cực kỳ mạnh mẽ đãxẹt vào mặt Yu-Tung.

Y cảm thấy ngay, vội thụp xuống tránh. Song y không ngờ được rằng ngọn gió kỳ lạ từ bàn tay Văn Bình bay ra đã tỏa tròn như cái tán chụp lấy châu thân của y. Bị đánh mạnh như một khối kim khí lao thẳng vào người, y loạng choạng. Nếu kém võ công. Y đã ngã lăn xuống đất, hộc máu miệng, máu mũi ra mà chết. Cũng may, nhờ nhiều năm tập luyện tích cực, y chỉ loạng choạng trong một vài tích tắc đồng hồ ngắn ngủi rồi phục hồi ngay tư thế.

Tuy nhiên, thời gian ngắn ngủi này đã được Văn Bình khai thác tới mức tối đa. Chàng tiến lên một bộ, vung tay trái vào yết hầu của Yu-Tung đồng thời phóng theo ngọn cước chân trái, ngọn cước nổi tiếng lợi hại trong giới võ lâm quốc tế.

Yu-Tung nghiến răng gạt đòn tay của Văn Bình nhưng đành chịu trận trước đòn chân vũ bão quạt vào bụng. Y ngã ngồi, cố gắng đứng dậy, nếu Văn Bình không rượt theo để bồi độc thủ thì y có nhiều hy vọng lấy lại thế quân bình.

Là kẻ có nhiều kinh nghiệm trận mạc, Văn Bình không thể không am hiểu nguyên tắc quan trọng ấy. Song chàng lại trì chậm, dường như chàng chỉ tấn công lấy lệ đến một giới hạn nào đó rồi ngừng lại, tạo điều kiện cho đối thủ chuyển ngược thế cờ. Bằng chứng là chàng tiến lên nhưng trượt chân và nhào vào tường.

Sự trì chậm ấy đã cho phép Yu-Tung nhoài người lại góc phòng nhặt lấy khẩu súng lục. Y chĩa họng súng vào ngực Văn Bình :

- Võ nghệ của anh đã hơn tôi một bực. Tôi quá khinh thường nên bị anh đánh bại. Nhưng anh còn quên khẩu súng này.

Nghe Yu-Tung nói. Văn Bình có thể phá lên cười. Nhưng chàng giữ nét mặt nghiêm nghị để y khỏi ngờ vực. Chàng đứng lặng người, như thế bị bàng hoàng về sự thắng thế bất thần của Yu-Tung.

Dáng điệu hiu hiu tự đắc, Yu-Tung ra lệnh :

- Bây giờ tình thế đã biến đổi. Anh phải nghe theo chỉ thị của tôi.

Rồi y lớn tiếng gọi :

- Bà Hsiao.

Người nữ tỳ đạo mạo tóc bạc mở cửa phòng khoan thai bước vào. Yu-Tung nói đúng : y đã chuẩn bị chu đáo, cho dẫu y không cướp được khẩu súng thì bà Hsiao cũng sẽ can thiệp vào phút chót.

Bà Hsiao cúi đầu chào và nói:

- Thưa, tôi chờ bên ngoài đã lâu...

Văn Bình hỏi, giọng đượm vẻ sửng sốt (xin tùy bạn đọc nhận định đó là sửng sốt thực tình hay sửng sốt giả tạo) :

- Bà Hsiao ? Tôi tưởng bà bị á khẩu.

Nụ cười ranh mãnh nở trên cặp môi mỏng của ngưòi nữ tỳ Trung hoa :

- Vâng, tôi bị á khẩu, nhưng nay đã bình phục. Chẳng giấu gì ông, tôi rất muốn trò truyện với ông khi ông lưu lại đây nhưng vì ông Yu-Tung không cho phép. Xin ông cảm phiền đi ra trước, hay tay giơ lên đầu, và giơ thật thẳng. Tôi nghe danh ông đã lâu nên không dám cẩu thả. Cửa đã mở rồi, ông còn trù trừ gì nữa...

Văn Bình nhún vai :

- Bà đưa tôi đi đâu ?

Thiếu phụ đáp :

- Ông muốn giáp mặt tiến sĩ Braun nên chúng tôi ráng làm ông vừa ý.

Yu-Tung nhìn về phiá Siu-Lou đang ngồi ngây như pho tượng trên ghế :

- Em Siu, chắc em đã có đủ thời giờ cân nhắc điều hơn, lẽ thiệtAnh muốn em có một thái độ dứt khoát...theo Văn Bình hay theo anh. Từ lâu, anh chưa có dịp thử lại bài toán tình yêu, em nói vì nghề nghiệp phải giao du thân mật với nhiều người đàn ông nhưng sau cùng anh vẫn là người yêu duy nhất của em....Em hãy lên tiếng cho anh khỏi thắc mắc.

Siu Lou cất tiếng cười re ré. Tiếng cười làm kẻ yếu bóng vía phải rúc đầu vào mền len ban đêm trong phòng vắng. Không ai ngờ được cô gái có dung mạo diễm lệ lại có cả tiếng cười khinh bạc, thách thức và ghê rợn như thế.

Yu-Tung há hốc miệng trước cử chỉ lạ lùng của nàng. Siu Lou từ từ đứng dậy, đeo cái xắc da lên vai rồi nói với Yu-Tung :

- Em đã chán ngấy tất cả. Chào anh.

Nàng xăm xăm bước ra ngoài.

Nhưng bà Hsiao đã lia khẩu súng, chặn nàng lại :

- Phiền cô trèo lên xe hơi.

Không rõ vì sợ oai người nữ tỳ hay vì không nghe tiếng, Yu-Tung quay mặt ra chỗ khác.

Đến cửa sau của xe hơi, Văn Bình nhường cho Siu Lou lên trước. Bên trong đèn bật sáng, không khí mát rợi. Bà Hsiao khóa lại bên ngoài.

Văn Bình nghe tiếng động cơ nổ ròn. Xe bít bùng từ từ chuyển bánh. Sin Lou nằm dài trên sàn xe, mặt buồn so. Văn Bình có thể lợi đụng tình thế, kéo nàng vào lòngLàm ái tình trên nệm xe được gắn ống nhún tối tân trong bầu không khí được điều hòa là một trong những kỳ quan trên trái đất.

Song Văn Bình lại ngồi yên.

Chàng cần xác thịt và tâm tư được thoải mái để tham dự màn kịch cuối cùng....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.