Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Gián Điệp Hoa Quỳnh - ° ° °

❊ ❊ ❊

Khi hành khách chen chúc xuống máy bay, Văn Bình hơi chột dạ. Vì chàng đã thấy Hoài Hoa tỏ vẻ nghiêm trang, không tủm tỉm cười một mình, hoặc liếc mắt nhìn chàng như trước nữa. Chàng tiến lại, chưa kịp lên tiếng thì nàng đã nói :

- Chào ông. Tôi sẽ liên lạc với ông bằng điện thoại.

Nàng dùng tiếng ông đượm màu xa lạ, và giọng nói lạnh như nước đá. Văn Bình định hỏi thêm song bà ngoại của nàng đã ôm ngực ho rũ rượi và nàng phải dìu xuống thang.

Phong cảnh trường bay không có những nét đặc sắc nào khiến Văn Bình lưu ý. Phần nào vì chàng đã tới Đài Bắc như đi chợ. Phần khác vì Hoài Hoa đã cướp hết mặt trời trong lòng của chàng, và mang trời đêm đen tối phủ kín phi cảng...

Tại sao nàng đột nhiên thay đổi thái độ ? Văn Bình tự hỏi nhiều lần mà chưa tìm ra lời giải đáp. Trong khoảng khắc, nàng đã biến dạng sau ghi-sê quan thuế. Một chiếc xe hơi đen, mở cửa sẵn, đã đợi nàng bên ngoài...

Văn Bình cảm thấy bực mình. Trong quá khứ, mỗi lần đến thủ đô hải ngoại, chàng đều được đón tiếp. Hoặc là do điệp viên của Sở.. Hoặc là do nhân viên chính thức của Tòa Đại sứ. Hoặc ít ra cũng là một chiếc xe hơi đậu trước phi cảng, chìa khóa đã cắm sẵn vào công tắc, chàng chỉ mở nửa vòng là đã nghe tiếng máy nổ tròn trịa.

Nhưng lần này, không một ai chờ chàng cả. Chàng phải gọi xe về khách sạn một mình.

May thay có một chiếc tắc-xi đậu xịch một bên...

Tài xế bước xuống, nhanh nhẩu :

- Ông đưa va-li cho tôi cất trong xe.

Văn Bình ngả lưng vào nệm trắng thơm tho. Lâu lắm, chàng mới được gặp lại một chiếc tắc-xi nệm trắng sạch sẽ và thanh tân. Chàng lim dim cặp mắt, để gân cốt được duỗi ra thoải mái. Chàng mong con đường từ phi trường về trung tâm thành phố kéo dài vô tận, để chàng có thời giờ nghỉ ngơi, đền bù những ngày mệt mỏi ở Đông kinh đấu Shindai với người đẹp xảo quyệt, và sửa soạn đền bù cho những ngày đêm sắp tới ở Đài Bắc, thị trấn nổi tiếng có nhiều giai nhân..

Nhưng chàng phải mở mắt ngay, vì có tiếng người hỏi :

- Ông là Abdul ?

Kẻ hỏi chàng là một thanh niên trên 30, mặc com-lê mỡ gà shantung sang trọng, đội mũ rơm panaina, thắt cà-vạt sặc sỡ, răng nhe trắng nhởn trên khuôn mặt đen xì. Hắn ung dung mở cửa xe, ló đầu vào.

Câu hỏi của hắn làm Văn Bình chột dạ. Không ai biết chàng mang sổ thông hành đề tên Abdul, công dân Tân gia ba, ngoại trừ mấy nhân viên công an và quan thuế. Có thể nhà chức trách phi cảng muốn gặp chàng. Nhưng...

Văn Bình gật đầu thì hắn cười hà hà một cách vô cùng khả ố:

- Chào ông Abdul. Tôi trông ông không thấy ông có chút nào Mã lai cả. Vì thưa ông, trên quần áo của bất cứ người Mã lai nào cũng có mùi ca-ri. Ngược lại trên người ông, tôi chỉ ngửi thấy mùi rượu. Rượu huýt-ky. Tín đồ Hồi giáo coi rượu như là kẻ thù bất cộng đái thiên. Abdul là đệ tử của Ma-hô-mét mà cũng uống huýt-ky nữa sao ?

Văn Bình cứng họng, không bào chữa được nữa. Khi ấy, chàng mới sực nhớ là người Mã lai theo đạo Hồi không uống rượu. Ông Hoàng đã quên (quên vô tình hay quên cố ý, thì Văn Bình chưa biết) dặn chàng.

Tuy nhiên, chàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh cố hữu. Tên mặc com-lê mỡ gà vỗ vai chàng, bộ điệu xuồng sã :

- Ông nội của tôi ơi, ông còn cố giả vờ làm gì nữa ?

Văn Bình gạt tay hắn ra :

- Giả vờ cái gì ?

- Giả vờ ông là Abdul.

- Tôi là Abdul hay là người nào khác thì cũng không ăn nhập gì tới anh.

- Có chứ.

- Đừng nhiều lời vô ích. Anh muốn gì tôi ?

- Ồ, kính mời thượng khách về tệ xá, sơi tạm chén rượu nhạt...

- Tôi có việc bận. Vả lại, tôi cần tắm rửa, thay quần áo. Phiền anh về lữ quán chờ tôi...

- Tệ xá có đầy đủ tiện nghi không kém đại lữ quán. Và còn nhiều tiện nghi hơn là khác.

- Tôi không đi.

Hắn xì một tiếng rồi nói:

- Đại tá Văn Bình vẫn được thiên hạ biết tiếng là thức thời lắm mà... Tôi tin chắc đại tá sẽ đi..

Văn Bình muốn kêu to một tiếng cho lồng ngực bớt dồn ép. Lời dặn của ông Tổng giám đốc đang đè nặng lên phổi của chàng, như tảng đá khổng lồ. Theo lời ông, thì sự hiện diện của chàng tại Đài Bắc được giữ kín. Nghĩa là trừ ông Hoàng, trừ các thủ lãnh tình báo cao cấp Tây phương, không ai biết. A, chàng vừa sực nhớ...

Siu Lou cũng biết.....

Văn Bình bắt đầu vén được một góc màn bí mật thì lại bị địch cho vào xiếc. Nhưng địch là ai ? Chàng phải hỏi tên mặc com-lê mỡ gà diêm dúa.

-Vâng, tôi sẽ đi. Nhưng anh cũng nên cho tôi biết là ai ?

- À, giản dị lắm. Chúng tôi là những người không thích thấy mặt anh tại Đài Bắc....

Xe hơi phóng nhanh trên con đường thẳng tắp từ phi trường Sungshan đến ngã ba đại lộ Jenai thì quẹo bên phải. Đó là một chiếc Falcon Futura, đời mới, toàn kền bóng loáng. Kiếng xe xanh mát, tiếng máy điều hòa khí hậu chạy êm ái.

Văn Bình nhăn mặt, tự trách. Lẽ ra chàng phải quan sát bên trong xe trước khi bước lên. Vì thèm ngủ, chàng đã nhắm tít hai mắt. Nếu chàng sáng suốt - không cần sáng suốt nhiều, mà chỉ cần sáng suốt một chút —chàng đã phải kết luận rằng tài xế tắc-xi không thể nào có máy lạnh trong xe, và quay kiếng xanh kín mít. Khi chàng ngả lưng xuống nệm, hơi lạnh làm chàng thoải mái. Nếu là tắc-xi, thay đổi hành khách luôn, cửa xe cũng mở luôn, bên trong xe không thể nào lạnh như vậy...

Cuộc đấu gối tình ở Đông kinh đã bìến Văn Bình thành con dao cùn, và tệ hơn nữa, rỉ sét.

Chàng hỏi tên mặc com-lê ngồi bên:

- Đi đâu?

Hắn đáp:

- Thong thả....Anh định hỏi đi đâu để tìm kế ca bài tẩu mã ấy à ? Xin nói trước là hoàn toàn vô ích. Phía sau còn một chiếc xe khác, bám sát chúng ta. Trong trường hợp xe này bị trục trặc, hoặc anh triệt hạ được tôi và tài xế thì xe sau sẽ ra tay đối phó. Anh giỏi võ lắm, nhưng anh ơi, võ chỉ đánh bại được xương thịt con người chứ không thể đánh bật nổi khối óc điện tử....

Nói để anh khỏi phí sức, trong xe này có một hệ thống điện tử khá đặc biệt. Cho dẫu anh triệt hạ được tôi, anh cũng không thể ra khỏi được xe hơi ; kiếng xe được chế tạo riêng, gồm nhiều lớp gắn chận lên nhau, đạn trung liên cũng không thể xuyên phá, huống hồ anh chỉ có quả đấm làm khí giới, ổ khóa thì do óc điện tử điều khiển... Việc mở cửa, đóng cửa chỉ có tài xế là biết. Anh phải biết ấn nút đúng của nó. Phía trước có chừng 20 cái nút khác nhau, ấn lầm nút có thể sẽ làm cho đạn thuốc mê bắn ra, anh sẽ bị mê man, chúng tôi chỉ cần khiêng anh vứt sang xe khác.

Văn Bình cười tình với hắn :

- Trong 20 cái nút ấy, có nút nào bấm ra tủ lạnh đựng rượu huýt-ky, sô-da và đá vụn không ?

Hắn gật đầu :

- Có, anh chờ tôi một phút.

Tài xế lái vòng lên rồi lộn xuống, dường như muốn trì hoãn giờ tới. Văn Bình thấy xe hơi chạy qua sứ quán Thái lan, rồi một lát sau lại chạy qua sứ quán Ba tây trước khi tiến vào đường Hằng châu.

Trời đã xâm xẩm tối.

Chỉ một quãng nữa là tới trục đèn giao thông. Xe cộ buổi chiều đông nghẹt khắp các ngả đường.

Phía trước là một chiếc xe đua mui trần kiểu Nhật - kiểu Toyota 800 nhỏ xíu - chạy nghênh ngang giữa con đường lộ khá rộng, có lẽ cố tình ngăn cản chiếc Falcon định vọt lên. Tài xế Falcon càu nhàu, tay ấn kèn liên tiếp. Chiếc Toyota kỳ đà cản mũi vẫn tỉnh khô.

Văn Bình nhận thấy tài xế Toyota mỗi lúc một thêm ngang chướng. Đang choán giữa đường, hắn vụt trườn sang bên hữu để rồi trong chớp mắt phóng lại sang bên tả. Tài xế xe Falcon phải thắng liên tiếp mới khỏi đâm sầm vào xe trước.

Văn Bình cau mày suy nghĩ.

Có thể là tên tài-xế xe đua say rượu. Hoặc đang cặp kè gái đẹp, nổi máu anh hùng rơm, muốn cho thiên hạ một bài học. Song cũng có thể là một nhân viên nào đó của ông Hoàng, biết chàng bị nạn nên đến tiếp tay....

Dầu hắn là ai đi nữa, Văn Bình cũng không thể bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng. Giai thoại xảy ra cách đây mấy năm tại kinh đô xứ Chùa Tháp hiện lên rõ rệt như cuốn phim màu chụp rửa tuyệt đẹp và quay chậm trong trí chàng. Hồi ấy, chàng cũng bị địch bắt và điệu lên xe hơi, chạy trong châu thành Nam vang. May thay xe hơi của địch húc vào càng sau của một chiếc xe đua. Mọi người phải dừng lại gần trụcđèn giao thông cho cảnh sát làm biên bản tai nạn.

Lợi dụng cơ hội, Văn Bình ung dung mở cửa xe, bước xuống. Trước khi biến vào bóng tối, chàng đã không quên từ giã bọn nhân viên của

địch bằng một nụ cười mỉa mai.

Lần này, chàng có thể diễn lại tuồng cũ. Nghĩ vậy, chàng bèn rướn

mình, thở một hơi dài, rồi bất thần thét lên tiếng kiai.

Trên võ đài, hoặc giữa đồng trống, tiếng kiai, kết quả của nhiều năm tập luyện đúng phương pháp, thường có tác dụng chuyển bại thành thắng. Khi chàng cất tiếng, đối phương bình tĩnh nhất cũng rụng rời tay chân. Nhiều kẻ đã ngã lăn ra bất tỉnh. Nhiều kẻ đã đổ máu ra tai, mũi và miệng. Và nhiều kẻ đã chết.

Văn Bình chờ cho tài xế xe Falcon tìm một khoảng trống, sửa soạn vọt lên mới cất tiếng hét võ sĩ đạo...

Trong xe hơi kéo kiếng kín mít, tiếng kiai của chàng có thể làm rách nhĩ tai đối phương. Tài xế mất hẳn tinh thần, hốt hoảng đạp mạnh vào chân ga, khiến lòng máy gần nằm ngàn phân khối của chiếc Falcon bay vù lên phía trước.

Rầm...

Rầm...

Cái càng thép mạ kền bóng loáng có thể húc đổ tường bê-tông vẹt ngang cốp sau của chiếc xe đua bé bỏng và yếu đuối. Bị đâm bất thình lình, chiếc Toyota 800 quay tròn một vòng trước khi lộn ngửa trên lề đường, tài xế bị văng ra ngoài.

Đúng với dự tính của Văn Bình, tai nạn đã xảy ra. Tên mặc com-lê mỡ gà rút súng ra định bắn song Văn Bình đã hoành tay, xô hắn vào góc xe hơi. Chiếc Falcon được thắng gấp, rít lên những tiếng ghê răng trên đường nhựa.

Văn Bình đẩy khối thịt bất tỉnh của tên tài xế sang bên, loay hoay tìm nút mở cửa xe. Nhưng một toán đầu trâu mặt ngựa, có lẽ từ chiếc xe hộ tống, đã ùa đến vây kín. Một tên tra chìa khóa, mở cửa xe. Té ra phải mở bên ngoài.....

Tiếng quát dữ dằn đập vào tai Văn Bình :

- Xuống ngay, để ra xe sau....

Văn Bình cố ý rềnh rang, để đợi nhân viên cảnh sát công lộ tới. Chàng vừa đặt chân xuống đất thì hai cảnh sát viên mặc sắc phục giơ bàn tay lên trán chào.

Nếu là tai nạn tầm thường thì chỉ cần mươi phút làm biên bản hoặc dàn xếp, nhưng trong trường hợp này tài xế xe Toyota bị thương, có thể nguy đến tính mạng, Văn Bình và bọn áp giải chàng sẽ bị kẹt cả giờ. Vì vậy, chàng khoan thai rút thuốc Salem ra hút.

Tên mặc com-lê mỡ gà lồm cồm bò dậy, chắn ngang mặt Văn Bình rồi nói liến thoắng với hai nhân viên cảnh sát. Hắn nói tiếng Bắc thật nhanh nên Văn Bình nghe không rõ. Chàng thấy hắn móc bót-phơi trình giấy tờ rồi nghe hắn dóng dả :

- Công vụ của tôi có tính cách quan trọng và cấp bách đặc biệt. Các ông để cho chúng tôi đi. Lát nữa, thượng cấp của chúng tôi sẽ gọi điện thoại về ty.

Hai người cảnh sát công lộ châu đầu vào nhau bàn bạc. Nhưng một phút sau họ khước từ đề nghị của tên mặc com-lê màu mỡ gà. Hắn sẵng giọng :

- Yêu cầu hai ông tránh ra cho chúng tôi đi.

Tiếng kèn xe Hồng thập tự rú inh ỏi.....

Một cảnh sát viên đặt tay vào bao súng. Nhưng tên mặc com-lê mỡ gà đã phản ứng nhanh hơn. Hắn xoay người nửa vòng, cả hai cảnh sát viên lăn xuống đất. Hai tên mặc com-lê sẫm khác, đàn em của tên mặc com-lê mỡ gà, đã xấn lên, kèm bên hông Văn Bình. Tức thời, chàng vung hai tay ra theo hình chữ V đánh luôn hai đòn hiểm. Trong chớp mắt, hai tên ác ôn đã nằm sóng xoài trên mặt lộ.

Chàng phi thân đá ngã tên thứ ba đang hầm hè xông tới. Con đường trước mắt đã mở rộng. Văn Bình phóng người lên lề. Chung quanh chàng, phía sau chàng, tiếng súng bắt đầu nổ. Song chàng đã nhanh chân biến ngay mất vào đám đông giữa bóng hoàng hôn đang đổ xuống hải đảo Đài Loan.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.