Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Gián Điệp Hoa Quỳnh - ° ° °

❊ ❊ ❊

Như cậu bé vô tư lự, điệp viên Z.28 kéo luôn một giấc đến gần chiều.

Tỉnh dậy, chàng thấy bà quản gia đã ngồi bên. Bà Hsiao cười ra vẻ sung sướng, để lộ hàm răng dưới bịt vàng, rồi đưa tấm bảng trước mặt chàng, đã viết sẵn dòng chữ :

- Ông Yu-Tung vừa đi xong. Ông dùng cơm nhé?

Văn Bình xua tay :

- Cám ơn.

Thiếu phụ lại bút đàm :

- Ông muốn ra phố phải không ?

Chàng đáp :

- Muốn.

- Ông Yu-Tung nói khi nào ông cần đi, xin ông tự tiện dùng xe trong ga-ra.

Văn Bình lại khách sáo :

- Cám ơn bà.

Bộ đồ nhàu nát và bẩn thỉu chàng thay vắt hồi mới đến trên ghế đã được giặt ủi sạch sẽ, phẳng nếp, còn thơm mùi xà-bông Tide của Mỹ. Bà Hsiao đã lo chu đáo. Thậm chí Văn Bình còn thấy cả áo lót mình, xì-líp, và khăn mặt trắng tinh mới mua được xếp sẵn trên bàn đệm cho chàng dùng nữa.

Chàng gật gù có vẻ bằng lòng khi thấy những khẩu súng săn được bầy ngay ngắn trong tủYu-Tung phải là tay sành điệu súng săn, vì y sắm toàn súng tốt, khẩu rẻ nhất cũng trên 200 đô-la trong khi khẩu 50 cũng dư sức bắn hạ thú dữ.

Chính giữa là khẩu Browning S, báu vật trong làng súng săn, giá tiền trên 400 đô-la, hai bên là hai khẩu Winchester M - 101, và khẩu Savage M - 99 DE. Mê súng, và chịu bỏ tiền mua sắm, Văn Bình nhận thấy Yu-Tung đã có sở thích giống chàng. Mỗi lần đi săn chàng thường dùng khẩu Browning S và Savage M-99.

Bà Hsiao đợi chàng ngoài hành lang. Phía này hướng nam nên nắng chiều không chiếu tới tất cả đều mát rợi. Văn Bình huýt sáo miệng, biểu lộ thích thú trưóc chiếc Fairlady 2 lít của hãng Datsun đậu ngay ngắn trên con đường cỏ non xanh rì, chỉ cách ngưỡng cửa phòng chàng có hai sải tay.

Kiểu Fairlady này ra đời từ năm I960 nhưng động cơ vừa được đổi mới cho lớn thêm, khiến tốc độ tối đa cũng tăng thêm. Với 200 cây số 1 giờ, nó được liệt vào danh sách các xe đua đàn anh.

Yu-Tung quả là ông hoàng tiêu tiền của Đài Bắc. Văn Bình cần tìm ra nguyên nhân của sự giàu nổi ấy.

Chàng lái từ từ ra đường lớn để làm quen với thắng và hộp số. Trong khoảnh khắc, chàng đã nhập vào ngọn trào xe cộ đang cuồn cnộn trên đại lộ Chungsha, con đường dài nhất thủ đô Trung Hoa dân quốc. Xe hơi chạy qua tòa đại sứ Thổ nhĩ kỳ, đường rầy xe lửa, tòa nhà Quốc hội, rồi quẹo về phía Bưu điện. Chàng lái loanh quanh một hồi, mắt luôn luôn dán vào kiếng chiếu hậu. Đến khi biết chắc là không bị theo, Văn Bình mới phóng vào đại lộ Nanking trên đường đi phi trường Sungshan.

May mắn cho chàng, trưởng ty quan thuế Fue-Kuen đang có mặt tại văn phòng. Hành khách của chuyến phi cơ mới đáp xuống đã ra hết, chuyến phi cơ sắp tới còn những 50 phút nữa nên Fue-Kuen chưa bận. Và như Yu-Tung nói, dầu bận nữa, Fue cũng không thể rời bỏ được chai rượu.

Văn Bình không phải đợi lâu. Fue lè nhè nói qua cửa kính văn phòng :

- Mời vào.

Fue-Kuen cao lêu nghêu như cột cờ. Lê Diệp nổi tiếng cao nhưng chỉ đứng đến vai Fue là cùng. Hắn đã cao lại gầy nhom nên trông càng cao thêm. Thoạt nhìn hắn, Văn Bình đã đoán ra lý do hắn nghiện rượu. Có lẽ vì hạch cổ của hắn bị trục trặc nên thân thể hắn dài ra quá khổ, thần kinh bị đảo lộn, hắn cần tìm sự quân bình trong hơi men.

Văn Bình tỏ vẻ ái ngại trước cặp mắt lờ đờ như muốn nhắm tít lại, và cái miệng cá ngão, không thể ngậm lại vì các đường gân mép đã nhão nhoẹt vì sự tàn phá của con ma Lưu linh.

Bất giác, chàng đâm ra ái ngại cho bản thân. Chàng gặp hàng chục, hàng trăm người nghiện rượu, và thấy không người nào ra hồn. Mặt họ luôn luôn đỏ gay như mặt trời, hoặc tái mét như máu đỏ biến thành đen trong tim, họ đi lảo đảo, chân nam đá chân xiêu, quần áo tả tơi, hôi hám. Rượu vào, lời ra. càng uống càng say, họ mất hẳn tư cách và nhân tính.

Cũng may Tạo hóa đã ban đặc ân cho Văn Bình nên chàng uống rượu như nước lã, gương mặt, dáng dấp, ngôn ngữ không hề thay đổi. Đôi khi, chàng say thật, nhưng trong hầu mọi trường hợp chàng chỉ say giả.

Fue-Kuen đang ngồi trước mặt chàng quả là tiêu biểu cụ thể của thần rượu phá hoại. Cách xa ba thước, miệng hắn vẫn sặc sụa hơi men. Trên bàn hắn có một chai buốc-bông mới khui. Thấy chàng, hắn hơi ngạc nhiên. Sự thay đổi nét mặt này chứng tỏ hắn còn tỉnh, chưa say....

Văn Bình chìa tay, thân mật :

- Chào anh Fue.

Fue-Kuen nhổm đít :

- Chào ông. Ông là ai ?

- Phản gián.

- Trời đất ơi, từ mấy tuần nay không ngày nào là tôi thoát khỏi tay các ông. Tôi đã nói hết, khai ra hết rồi, tôi chẳng còn gì trong bụng nữa. Hôm nay, ông cần hỏi tôi điều gì ?

- Không. Tôi đến đây để uống rượu với anh...

- Uống rượu ? Hừ, mọi người ở phi trường đều coi thằng Fue là đồ bỏ. Công chức, mà nghiện rượu thì bị đuổi. Tôi sắp bị đuổi, anh có biết không ?

- Biết.

- Vậy anh còn gặp tôi làm gì nữa? Công văn bãi chức đã được ký, chỉ còn chờ chuyển xuống nữa là xong...Là xong cuộc đời công chức kéo dài gần 15 năm ở cái xó trường bay ồn ào này...

- Anh muốn tôi vận động với ông giám đốc cho anh ở lại không ?

- Muốn thì vẫn muốn, như bây giờ thì chán rồi. Làm công chức quan thuế chỉ tìm bọn buôn lậu mà không được buôn lậu, chán bỏ mẹ. Mà buôn lậu thi vào tù...

- Về nhà, anh lấy gì mà sống?

- Tôi ấy à, chao ôi, trời sinh voi, sinh cỏ, hiện nay đang có tiền, khi nào hết sẽ tính....

Dường như Fue-Kuen buột miệng nói hớ nên mặt hắn hơi biến sắc.

Văn Bình đứng dậy, tiến sát Fue-Kuen, đặt bàn tay lên vai hắn, giọng dịu dàng :

- Anh muốn kiếm ít tiền tiêu không?

Mắt Fue-Kuen sáng rực :

- Trên đời, chẳng có ai chê tiền cả. Tôi sắp mất việc nên càng không thể chê tiền. Tuy nhiên, có đi tất có lại, anh không dại gì chi tiền để cứu tôi khỏi... đói rượu. Ngược lại tôi không phải là hạng người làm tiền còm...Dầu sao tôi cũng là trưởng ty trong nhiều năm, hàng trăm lần tôi đã nhận tiền của thiên hạ. Nếu là áp-phe lớn thì anh hãy đề nghị, tôi sẽ làm một cú chót, còn là chuyện muỗi tép thì thôi, tôi sẽ giới thiệu với bọn đàn em...

Văn Bình nâng cằm hắn lên, nựng nựng như đối với đàn bà :

-Tôi muốn biết thêm một vài chi tiết về vụ Tiến sĩ Braun bị mất tích.

- Đồng ý.

- Anh đòi bao nhiêu?

- Tùy theo câu hỏi đặt ra.

- Braun hiện ở đâu ?

- Câu này thì anh trả một triệu đô-la tôi cũng chịu.

- Vậy anh có thể cung cấp những tin tức nào ?

- Chẳng hạn, thuật lại một cách thành thật những việc xảy ra hôm tiến sĩ Braun đến đây.

- Braun đã vào văn phòng anh?

- Phiền anh đọc lại hồ sơ của công an.

- Vòi tiền hả ? Bao nhiêu ?

- Một ngàn đô-la Mỹ.

- Trời ơi, một ngàn đô-la đổi lấy mẩu tin xe cán chó.

- Nếu là tin xe cán chó thì thôi.

- Anh đừng song tàng. Tôi là nhân viên an ninh, có thể thộp cổ anh, tống vào tù về tội...

- Xin anh bớt giận. Anh không phải là nhân viên an ninh của chính phủ, vì lẽ cuộc điều tra chính thức đã kết thúc từ một tuần nay. Ông giám đốc công an ra lệnh cho tôi hễ có người nào lân la tìm hiểu về vụ Braun thì báo tin cho cảnh sát phi trường biết để bắt giữ...Tiểu đội cảnh sát đang ở đây, không thiếu người nào, tôi chỉ bấm nút chuông trên bàn là họ ào vào ngay... Anh đừng vớ vẩn, tôi không phải là tay mơ đâu...

- Anh đã biết thì tôi cũng chẳng cần giấu diếm nữa. Phải, tôi chỉ mạo nhận nhân viên Phản gián. Anh báo tin cho cảnh sát phi trường đi.

- Tôi chẳng dại gì. Tôi chỉ báo tin cho họ trong trường hợp bị anh hăm dọa. Họ tóm anh, tôi sẽ mất một món tiền lớn, lại mang thù chuốc oán vào thân.

- Khôn thật ! Một ngàn đây (Văn Bình dốc bót- phơi lấy ra bốn tờ năm trăm đô-la, đưa cho Fue- Kuen hai tờ, sau khi búng từng tờ kêu lạch sạch), bạc thật chứ không phải là giả đâu... đếm cho kỹ, nhưng chưa được cất vội. Tin phải đúng, và đáng giá tôi mới chịu tốn một ngàn đô-la, bằng không tôi sẽ đòi lại..

Fue-Kuen tợp ngụm rượu rồi ngửa cổ nhìn trần nhà, khà một tiếng dài;

- Ồ, một ngàn đô-la còn rẻ. Lẽ ra, tôi phải đòi gấp đôi mới xứng.

Văn Bình trợn mắt :

- Tôi ghét nhất bọn người được voi, đòi tiên. Nào, chịu nói hay không ?

Fue-Kuen méo miệng :

- Vâng, tôi xin nói. Gớm, anh nóng tính như Trương Dực Đức. Thế này nhé, sau khi xuống phi cơ, Tiến sĩ Braun vào văn phòng tôi để nhờ một việc riêng, một việc mà sau này tôi mới thấy vô cùng quan trọng.

- Việc gì ?

- Braun xin tôi phong bì, giấy và tem thư. Rồi viết thư ngay trên bàn của tôi.

- Nội dung bức thư ?

- Tôi không đọc nên không biết.

- Gửi cho ai ?

- Gửi cho chính ông ta, theo thể thức lưu trữ.

- Nghĩa là Braun đề trên bì "Gửi tiến sĩ Braun, hộp thư lưu trữ ".

- Phải.

- Rồi phong thư được bỏ ở đâu ?

- Ngay trong thùng bưu chính phi trường. Giờ này, nó đang nằm tại Sở Bưu điện Trung ương.

- Anh đã tới nhận chưa ?

- Nhận ẩu để mà ngồi tù à !

- Ngoài anh ra, còn ai biết vụ này nữa không?

- Không. Khi Braun ngồi, trong phòng, trừ tôi ra không có ai thêm nữa. Tôi không hé răng thì cơ quan an ninh khó thể biết nổi. Anh là người đầu tiên...

- Tại sao Braun lại vào văn phòng anh mà không vào văn phòng người khác ?

- Có lẽ là để yêu cầu tôi ra lệnh cho nhân viên tìm gấp một cái va-li bị lạc....

- Tìm được không ?

- Được. Trong khi chờ đợi, Braun viết thư. Braun ngồi với tôi độ 10 phút thì thuộc viên của tôi tìm ra cái va-li. Braun cáo từ tôi. Từ đó, ông ta biệt tích. Tôi xứng đáng nhận một ngan đô-la Mỹ của anh chưa ?

- Xứng đáng. Nhưng anh coi chừng, tôi sẽ đến bưu điện ngay bây giờ. Nếu anh nói láo, hoặc nếu công an đã lấy trước, thì tôi sẽ quay lên phi trường...

- Để tặng thằng trưởng ty say rượu một viên đạn chứ gì...Ồ, anh có thể để dành viên đạn của anh cho một dịp khác...Tôi hy vọng anh đừng quên thưởng công tôi một két huýt-ky thượng hạng.

Văn Bình uống cạn ly rượu mới rót, đoạn xô cửa ra ngoài. Viên trưởng ty quan thuế nghiện rượu gác chân lên bàn, nhìn theo chàng bằng cặp mắt lờ đờ cố hữu. Không ai ngờ được con người nhão nhoét, tưởng như sắp chết ấy lại có bộ óc tính toán thương mãi khôn ngoan đến như vậy....

Văn Bình xả hết tốc lực. Trong khoảnh khắc, chiếc Datsun đua đã về đến đại lộ Nanking.

Chàng đậu xe cách nhà giây-thép trung ương một quãng xa rồi đi bộ lại. Chàng tìm ra không lâu phòng thư lưu trữ và nhân viên phụ trách, một thiếu phụ trung niên, đeo kính trắng gọng đồi mồi đang ngồi sau ghi-sê dán mắt vào cuốn tạp chí hoạt họa dành cho trẻ em (có lẽ để khỏi nhớ con cháu ở nhà, hoặc nhớ lại thuở hoa niên đầy thơ và mộng thơm lành ).

Phòng thư lưu trữ vắng tanh. Người khách cuối cùng vừa ra cửa, với đống thư dưới nách, vẻ mặt hớn hở. Văn Bình ngồi xuống ghế dài ở góc, chậm rãi hút thuốc Salem. Mục đích của chàng là hỏi lấy bức thư của Tiến sĩ Braun. Khuôn mặt chàng phảng phất một vài nét tây phương, song vẫn là mũi tẹt da vàng (các bạn hằng yêu Z. 28 có thể bênh vực rằng mũi của Z.28 hơi cao, da hơi trắng, nên trông như lai) nên chàng khó thể thuyết phục thiếu phụ trên tứ tuần rằng chàng là tiến sĩ Braun, người Âu....Mụ già La sát này lại có thể kiếm chuyện, bắt chàng xuất trình giấy thông hành...Hiện giờ trong túi chàng chẳng có giấy tờ nào hết, ngay đến cả thông hành giả mang tên Abdul cũng đã bị đối phương tịch thu trên chuyến xe từ phi trường về trung tâm thành phố.

Ngồi xa hơn, sát tường phía trong, là một cô gái mặc sường sám bằng gấm lam gợi cảm. Khốn nỗi nàng cùng đang chúi mũi vào cuốn tiểu thuyết Tàu chữ nhỏ li ti. Tuy đứng xa, Văn Bình cũng đoán biết là người đẹp đang thưởng thức truyện kiếm hiệp chưởng phong của Kim Dung...

Văn Bình vốn hợp với con gái thanh xuân, hoặc nếu là thiếu phụ trên ba mươi thì phải thuộc giống đại đa tình, suốt đời mắc bệnh thèm khát mà lang quân hoặc tình nhân không có biệt tài thỏa mãn. Chàng vẫn là kẻ thù của xã hội gái già, hoặc mệnh phụ có trái im bê-tông cốt sắt, và cặp mắt Bắc băng dương...

Chàng cầu mong cho bà ký già vứt cuốn sách hình và ra ngoài một lát. Già thường hay bại thận nên Văn Bình tin tưởng là thiếu phụ không đủ sức ngồi lì một chỗ được mãi...

Chàng hút đến điếu Salem thứ nhì thì ước vọng của chàng thành công.

Thiếu phụ vươn vai nhè nhẹ, rồi xô ghế đứng dậy. Một phút sau, Văn Bình tiến đến trước Ghi-sê, giọng êm như cao su mút hạng nhất :

- Thưa cô.

Cô gái ngẩng đầu lên. Thoạt tiên, nàng hơi nhăn mặt. Nếu khách là đàn bà hoặc đàn ông xấu trai thì nàng đã gắt phủ đầu. Nhưng nụ cười, luồng mắt, khuôn mặt, và thân hình của điệp viên Z.28 đã làm nàng bàng hoàng trong phút chốc.

Nàng nhũn nhặn dáp :

- Chào ông. Ông cần gì ạ ?

- Thưa cô, tôi là Braun. Tôi muốn đến xin cô một bức thư lưu trữ.

Nàng lúi húi tìm kiếm một lát, rồi hỏi :

- Thưa, thư này gửi cho ông được bao lâu rồi ạ ?

Bất cứ câu nói nào cũng được nàng thêm vào hai tiếng "rồi ạ" ngọt lật như đường hóa học. Chắc nàng đã tốt nghiệp lớp chuẩn bị hôn nhân. Hoặc ít ra mẹ nàng cũng đã dạy nàng cách uốn lưỡi thưa bẩm với bà mẹ chồng tương lai...

Văn Bình đáp :

- Thưa cô, chừng hai tuần.

- Hai tuần à, thưa ông, Vậy thì có đây...

Cô gái đưa cho Văn Bình một phong thư dài, màu trắng. Chàng cúi đầu :

- Cảm ơn cô nhé.

Chàng vừa quay đi thì cô gái gọi giật lại :

- Ông ơi !

Văn Bình chột dạ trước tiếng gọi đột ngột của nàng. Chàng cố tạo ra một nụ cười thật tươi :

- Thưa cô, còn chuyện gì nữa không ?

Nàng có vẻ bối rối và ngượng ngùng trong một phút. Rồi nàng nói :

- Thưa, theo thủ tục hành chính, quý vị lãnh thư lưu trữ phải xuất trình giấy tờ căn cước.

Văn Bình ung dung đáp :

- Bà đeo kiếng ngồi bên ngoài đã coi rồi..

Vừa khi ấy, thiếu phụ trung niên lệt xệt trở vào.

Văn Bình vội vàng chào cô gái lần nữa rồi bước rảo ra cửa. Nàng định kêu, song không hiểu tại sao mặt nàng lại đỏ ửng, rồi nàng quay vào, thần trí bâng khuâng. Nàng vừa nhớ lại lúc chàng thanh niên luồn tay qua cửa ghi-sê lấy thư. Hai bàn tay trai gái chạm nhau. Da thịt gã đàn ông khôi ngô và khoẻ mạnh kia âm ấm làm nàng đê mê như được uống rượu... Nàng thở dài nhè nhẹ rồi ngồi lại xuống bàn, vớì cuốn tiểu thuyết đang đọc dở.

Văn Bình đã ra xe. Chàng phóng xe vào đại lộ Posi, rẽ ra đường Aikuo để tới đường Roosevelt, một con đường lớn và dài chạy qua trường đại học quốc gia về phía nam thành phố.

Đến quãng đường vắng, chàng lái xe vào lề, rồi bóc bức thư ra đọc.

Thư được viết bằng bút máy, mực xanh đen, chữ ngòng ngoèo, khó đọc, lối chữ cố hữu của giới bác học trên thế giới.

Nội dung như sau :

" Gửi cho nhà chức trách.

Tôi có cảm tưởng là an ninh bản thân đang bị đe dọa trầm trọng..

Tôi tin tưởng là sẽ thoát khỏi. Nếu chẳng may tôi mất tích thì nhà chức trách hãy đến số nhà.....đường Cheng Tu.......Braun ".

Văn Bình vo tròn tờ giấy trong tay, đáng điệu suy nghĩ. Đoạn chàng chép miệng, trở đầu xe, lái lộn lại đường Aikuo. Một kếẽ hoạch hành động khôn ngoan nhưng táo bạo vừa được thành hình trong óc chàng.

Đường Cheng Tu đã hiện ra trước mặt sau khi chiếc Datsun đi ngược đường Yenping, vượt qua cổng xe lửa và ngã năm đông đúc....

Trong thư có thể gọi là chúc thư — của Tiến sĩ Braun, chỉ thấy ghi số nhà, chứ không nói rõ là nhà biệt lập hay chung cư, và chủ nhân là ai. Nếu là bin- đinh nhiều tầng với cả trăm người ở thì cuộc điều tra của Văn Bình khó hy vọng có thể được kết thúc một cách nhanh chóng.

May cho chàng đó tại là biệt thự trệt.

Chủ nhân phải là triệu phú hoặc yếu nhân chính quyền, không muốn người lạ tò mò nhìn vào trong vườn để nảy ra ý thèm muốn, so sánh xằng bậy, nên tường rào được xây cất cao, còn cao hơn đầu người một thước nữa. Như vậy còn chưa đủ : trên đỉnh tường, người ta còn cắm chông sắt nhọn hoắt, có thể đâm thủng những đế giày kiên cố nhất.

Lối ra vào là một cửa cổng bằng sắt dày, che kín bằng tôn uốn sơn đen, chỉ chừa ra một khoảng chữ nhựt, to bằng bàn tay cho người trong nhà nhìn ra ngoài.

Văn Bình lái xe đến trước cổng rồi đậu lại. Mở cửa xe, oặn mình ra khỏi ghế để khỏi đụng vô-lăng qua, bước xuống, tiến lại cửa biệt thự bấm chuông, chờ gia nhân ra, kèm theo đàn chó bẹt-giê sủa điếc tai, thường là cực hình đối với Văn Bình. Chàng chỉ thích húc đầu xe vào cửa, rồi phóng bừa vào vuờn. Đến nơi thì phải có người chực sẵn mở cửa xe (tốt nhất là một cô gái mặc bikini, và tệ nhất là bà chủ nhà sồn sồn, mặt quét phấn trắng sơn, cái ghen chật hai số không tài nào giam giữ được bụng và nẩy phiến loạn nhảy xổ bầy nhầy ra ngoài)...

Có lẽ ông Trời có biệt nhỡn đối với điệp viên... lười biếng Văn Bình nên cửa cổng đột nhiên mở hé, một đầu người ló ra. Cái đầu dễ thương của một nữ tỳ quý phái.

Văn Bình lên tiếng :

- Đây có phải số... đường Chengtu không ?

Câu hỏi của chàng hoàn toàn vô ích, vì số nhà được vẽ trên tấm bảng khá lớn, treo trên cổng.

Ả gia nhân đáp :

- Thưa phải. Ông có hẹn với bà chủ phải không ?

Văn Bình mừng quýnh. Nếu chủ nhân là vệ nữ thì chàng không đáng lo, cho dẫu là vệ nữ có móng tay tẩm độc dược Xi-a-nuya. Chàng không có hẹn vì lẽ giản dị chàng chưa biết tên nữ chủ nhân là ai. Song chàng nhận bừa cũng chẳng sao. Trong quá khứ, chàng đã nhận bừa hàng trăm lần như vậy rồi...

Ả nữ tỳ lách sang bên rồi mở rộng cửa cổng cho xe hơi của Văn Bình có thể vào lọt :

- Xin mời ông vào. Bà tôi đang đợi trong phòng khách.

"Đang đợi, đang đợi" ! Chết rồi, bà chủ đang đợi bạn, và chắc là bạn danh giá....nhưng cũng có thể bà chủ đang đợi bạn lòng, thừa dịp ỏng chủ công xuất. Tớ gái làm chim xanh cho bà chủ là chuyện thường xảy ra dưới bóng mặt trời của thế kỷ hippy và yéyé...

Văn Bình quáng mắt trước vẻ đẹp lộng lẫy của khu vườn trồng đầy hoa. Không phải loại hoa thông thường mà là hoa đặc biệt. Thôi thì đủ thứ, đủ sắc, những bông hoa hình thù xinh xắn hoặc ngộ nghĩnh rung rinh trước gió, hương thơm ngào ngạt, xanh, đỏ, trắng, tím, vàng...chen nhau, tạo nên hàng trăm bức họa Picasso thiên nhiên...Cô hầu gái đã đẹp, rừng hoa lại đẹp hơn nên Văn Bình cảm thấy tâm hồn lâng lâng. Chắc chắn nữ chủ nhân còn đẹp hơn nữa. Giai nhân lại đang đỏ mắt đợi chàng trong phòng khách...

Mà giai nhân đẹp thật !

Nàng mặc toàn đồ hồng, ni-lông hồng, may theo thời trang tây phương. Và nàng còn trẻ, chỉ độ 23, 24 là cùng. Quả là nàng đang chờ chàng, vì chàng vừa bước xuống xe, chưa kịp trèo bậc tam cấp để lên hành lang thì nàng đã hấp tấp mở cửa...

Tuy nhiên, nàng không mỉm cười chào khách, Nàng cũng không tỏ vẻ sửng sốt như phụ nữ thường có trước người lạ. Dường như nàng đã biết trước người khách đến nhà là chàng.

Nàng mở rộng cửa :

- Mời ông. Tôi chờ ông suốt từ sáng đến giờ.

Trời ơi, nàng đã chờ chàng từ sáng....Nàng là ai ? Tại sao tại chờ chàng ? Và chờ như vậy để làm gì ?

Thiếu phụ không đợi chàng yên vị đã nói tiếp :

- Nhận được điện thoại của ông, tôi đã sửa soạn đủ...Hẳn ông cũng hiểu rằng tôi mất ăn, mất ngủ luôn mấy ngày, đêm liên tiếp.

Văn Bình trợn tròn mắt kinh ngạc :

- Bà mất ăn, mất ngủ ?

Thiếu phụ đáp, lạnh lùng :

- Vâng. Từ mấy ngày nay, tôi bỏ ăn, bỏ ngủ, để chờ điện thoại của ông. Tối qua, nhận được tin ông, tôi mới bắt đầu đỡ mệt....

- Thưa, bà chờ tôi ?

- Vâng. Tôi hoàn toàn theo đúng lời ông dặn, không báo cho ai biết. Tôi đã cho gia nhân nghỉ phép hết, chỉ giữ lại một con nữ tỳ nhỏ, mở cửa mời ông vào. Thấy ông chậm đến, tôi lo quá, sợ ông thay đổi ý kiến thì nguy. Thưa ông....đồng tiền vốn quý song đối vói tôi thì đồng tiền chỉ là vật vô nghĩa.

- Thưa bà, bà nói gì, tôi....

- Tôi đã đếm kỹ lưỡng, và gói bằng giấy ni-lông, bỏ vào cặp da. Nếu cần, xin ông kiểm lại.

Giai nhân đẩy lại trước mặt Văn Bình một cái va-li nhỏ. Nàng mở ra....

Văn Bình giật mình.

Bên trong toàn là đô-la Mỹ. Toàn là bạc 20 đô-la. Tổng cộng có đến bạc vạn....

Thiếu phụ lại nói :

- Mời ông cứ tự nhiên. Tất cả là năm chục ngàn đô-la.

Chết rồi, người đẹp tưởng lầm Văn Bình là kẻ gọi dây nói đến hẹn lấy tiền. Lầm thì chẳng sao, nếu là lầm tình yêu, nhưng lầm tiền bạc thì chàng không thể nhận lãnh. Đầu óc chàng quay cuồng. Tại sao thiếu phụ mất ăn, mất ngủ, và phải trả năm chục ngàn mỹ kim, một món tiền kếch sù.

Thấy chàng rụt rè, thiếu phụ nài nỉ :

- Ông nói năm chục ngàn, tôi đã lo đủ, tại sao ông chưa chịu nhận ?

Vì chàng ngồi yên không đáp nên thiếu phụ vội nói tiếp :

- Hay là ông chê ít ? Xin ông cứ cho tôi biết. Điều tôi cần không phải là tiền bạc mà là cái hộp ?

- Cái hộp ?

- Phải, cái hộp bằng gỗ mun, khảm xà cừ do mẫu thân tôi để lại. Nữ trang đựng bên trong là của gia bảo, gồm một cái vòng nạm hạt soàn cả vạn đô-la cũng không mua được, nhưng tôi sẵn sàng để cho ông. Song còn các bức thư... các bức thư...

- Cái hộp nào ? Các bức thư nào ?

- Tròi ơi, ông mới hứa với tôi mà đã quên rồi ư ?

- Tôi không quên vì lẽ dễ hiểu tôi chưa bao giờ hứa như vậy với bà...

- Ông giết tôi... ông cố tình giết tôi !

- Thưa bà..

- Hộp của tôi đâu...thư của tôi đâu, ông phải trả cho tôi...tôi van ông...tôi lạy ông...tôi bắt buộc ông...

Văn Bình nắm bàn tay thiếu phụ. Chàng cần biết nguời đàn bà đẹp tuyệt vời đứng trước mặt chàng là hư hay thật, là ma hay người. Làn da nàng mát rợi, nàng quả là người, không phải ma.

Song nàng đã hốt hoảng rụt tay lại :

- Ông... ông, ông không được...

Nàng rụt tay ra, lùi lại, vẻ mặt đầy sợ hãi. Văn Bình bước theo, giọng tha thiết :

- Bà ơi... tôi không hiểu gì hết.

Thiếu phụ quát to :

- Ông giả vờ...ông cố tình không hiểu...ông muốn bao nhiêu, tôi cũng xin đưa, miễn hồ ông trả lại cái hộp gia bảo cho tôi.

Văn Bình chưa kịp đáp thì một tiếng quát to hơn từ cuối phòng vẳng lại.

- Đứng yên, đồ lưu manh !

Máu nóng trào lên thái dương Văn Bình. Trong đời, không ai dám gọi chàng là đồ lưu manh. Kẻ nào mở miệng nhục mạ là bị chàng cho ngay bài học.

Chàng vụt quay lại.

Nhưng chàng không thể làm gì được trước miệng súng tiểu liên chĩa thẳng vào ngực chàng. Từ cửa hông, một miệng súng tiểu liên khác cũng vừa ló ra.

Giữa hai khẩu tôm-sơn đã nạp đạn sẵn, Văn Bình như con cá ở trong rọ. Chàng bèn đứng thẳng, nhìn hai người lạ đang từ từ bước tới. Cách chàng ba thước, họ dừng lại.

Một người ra lệnh :

- Kể anh cũng to gan, lớn mật mới dám đến đây, nhận năm chục ngàn đô-la, giữa ban ngày ban mặt... Nếu anh không quá tham lam thì có lẽ chúng tôi làm thinh cho anh tẩu thoát với số tiền trong cặp, như gia chủ yêu cầu. Thái độ hỗn xược của anh bắt buộc chính quyền phải hành động.

- Hai anh là nhân viên chính quyền?

- Phải. Chúng tôi là sĩ quan an ninh mặc thường phục. Chúng tôi chờ bên ngoài đã lâu.

Hết người đẹp chờ trong phòng khách, giờ đến hai sĩ quan an ninh chờ ngoài cửa...Văn Bình ngơ ngác nhìn từ họng súng tiểu liên đến thiếu phụ mặc ni-lông màu hồng đang khóc rấm rứt trên ghế xô pha. Trong đời điệp viên, chàng đã rơi nhiều lần vào mê hồn trận, nhưng chưa lần nào mê hồn trận lại quái gở cho bằng lần này...

Một người thứ ba xô cửa vào phòng. Khác với hai người trước, người này mặc sắc phục trung sĩ quân đội Trung hoa...

Văn Bình nghe khẩu lệnh " đưa nó ra xe ", óc vẫn rối beng. Chàng thở dài khi thấy ngoài sân một xe hơi bít bùng, loại xe thường dùng để chuyên chở phạm nhân.

Trung Hoa quốc gia là đồng minh của Nam Việt. Sự biệt tích của tiến sĩ Braun là một thiệt hại lớn cho cả Trung Hoa, Nam Việt, và toàn thể thế giới tự do.

Văn Bình đến Đài Bắc để tìm kiếm Braun thì bị bắt. Và đặc biệt là bị quân đội Trung Hoa bắt. Thế mới đau cho điệp viên Z.28....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.