Trưởng ty quan thuế Fue-Kuen nốc thêm một ly buốc-bông thơm phức rồi ngả lưng vào ghế dựa, thở phào khoan khoái. Thân hình hắn quá dài, dài như cái phướn đám ma, nên chỉ nửa lưng là dính ghế, và hắn phải đẩy lùi ghế gần sát tường mới gác được chân lên bàn giấy xa hai thước.
Fue rút hai tờ bạc năm trăm đô-la sột soạt ra ngắm nghía. Trong đời chuyên viên thương chánh, hắn không lạ gì đồng mỹ kim. Đã nhiều lần hắn có rủng rẻng đô-la trong túi. Nhưng món tiền lần này lại có ý nghĩa đặc biệt.
Vì hắn sắp bị bãi chức..Hắn cần tiền, thèm tiền hơn bao giờ hết. Về sản nghiệp, Fue thuộc thành phần trung lưu. Sau 15 năm tung hoành ở phi trưòng, hắn đã thu vén được khá nhiều của chìm, của nổi. Giá mà hắn không rượu chè be bét và nhất là không bao gái mứa bừa bãi thì của chìm của nổi còn lớn hơn nữa.
Fue nhìn đồng hồ.
Đã tới giờ hẹn.
Còn 30 phút nữa mới có chuyến bay quốc tế đáp xuống phi trường Sungshan. Khi ấy, Fue mới bận bịu. Hiện giờ hắn ta còn rỗi rãi. Vả lại, hắn cũng không thể nào lỡ hẹn.
Nơi gặp chỉ cách trường bay một quãng ngắn. Fue-Kuen trèo lên chiếc xe hơi Nhật mới sắm, sơn xanh nhạt, màu mát mắt, từ từ lái ra khỏi đám đông hỗn độn và ồn ào.
Hắn lái vòng đúng 3 phút rồi đậu lại, sau đuôi một chiếc xe hơi đen cũ kỹ.
Fue không phải là tay chơi xe thành thạo, song cũng biết được đó là loại Prince 150, có bốn bánh cao lêu nghêu, tứ phía vuông vắn, trông nghiêm trang một cách kênh kiệu như cô gái quá ba mươi đứng trước một ý trung nhân. Từ xe Prince bước xuống một người đàn ông trung niên, tráng kiện, khôi ngô, mặc com-lê trịnh trọng, sơ mi trắng, cà-vạt trắng, giày da cá sấu vằn trắng hợp thời trang mới nhất của Luân đôn.
Thấy người lạ, Fue-Kuen mở vội cửa xe, hối hả bước xuống, nhưng người lạ giơ tay cản. Fue vội chào :
- Thưa ông...
Người lạ ngắt lời :
- Anh đến hơi chậm...
- Vâng. Chậm đúng 3 phút, xin ông tha lỗi. Tôi đã thi hành đúng chỉ thị của ông..
Người lạ ngồi xuống băng trước, cạnh Fue-Kuen. Bên ngoài, trời bắt đầu chuyển về chiều, những đám mây đỏ tía và da cam đang lũ lượt kéo về hướng tây, như để chạy trốn trước bóng tối từ hướng đông đang sắp sửa dâng lên.
Người lạ đổi hẳn vẻ mặt. Đang cau có, hắn cười tươi tỉnh được liền.
Hắn gật gù :
- Thi hành như thế nào?
Fue-Kuen đáp, giọng kính nể:
- Thưa...hắn tin tôi hoàn toàn, bằng chứng là tôi đòi một ngàn đô-la hắn xỉa ra ngay. Bây giờ công việc xong xuôi...
Người lạ lại ngắt lời:
- Ờ, xong xuôi...
Vừa nói, người lạ vừa liếc nhìn kiếng chiếu hậu. Thấp thoáng phía sau có một bóng người cúi xuống, rồi đứng lên. Người lạ bỗng bắt sang chuyện khác bằng cái chắt lưỡi khen ngợi :
- Chà xe Hino S của anh cũng gắn cả máy điều hòa khí hậu nữa hả ?
Gặp kẻ tri kỷ Fue-Kuen sướng phổng mũi :
- Vâng. Loại máy này rất tốt, bấm nút là lạnh liền. Khi cần sưởi thì đổi lạnh ra nóng trong chớp mắt. Tôi gửi mua tận bên Mỹ. Mất 500 đô-la đấy. Không phải đóng thuế nhập nội, chứ nếu tính cả thì xấp xỉ 800...
- Trời, 800 mỹ kim, một cái máy điều hòa, nghĩa là gần bằng giá một chiếc xe hơi Nhật.
- Vâng, xe hơi Nhật vốn rẻ, Nhưng thưa ông, cũng còn tùy. Nhiều xe rất đắt. Và tốt cũng không kém xe tây phương.
Trong thâm tâm, hắn ta muốn người lạ lưu ý hơn nữa đến chiếc Hino Contessa S. Xe này gắn động cơ ở phía sau, có tới 1.300 phân khối - động cơ do hãng Renault bên Pháp cung cấp - nhưng lại có hai bình xăng, thắng đĩa, và chạy nhanh kinh khủng, giá tiền đắt gấp rưỡi kiểu Hino thường.
Song người lạ không cần hỏi thêm nữa, Thời gian trì hoãn đã hết.
Hắn lấy trong túi vét-tông ra một cái gói lớn bằng hai gói thuốc lá, ngoài quấn băng keo kỹ lưỡng.
Mắt Fue-Kuen sáng lên :
- Thưa, ông lo cho đàn em chu đáo quá !
Người lạ vỗ vai hắn:
- Dĩ nhiên...thần thiêng vì bộ hạ mà...À, anh Fue-Kuen, anh làm cho tôi từ bao lâu rồi nhỉ ?
Fue đáp:
- Thưa, được một tuần nữa là chẵn ba năm. Ba năm gồm 36 tháng mà loáng một cái đã hết. Ông đã trả bọn đàn em quá nhiều tiền. Sau vụ Braun, ông đã cư xử một cách vô cùng hậu hĩ.
- Công anh trong vụ ấy rất lớn.
- Vâng, chẳng qua chỉ là bốn phận. Tôi không dám nhận 10 ngàn đô-la của ông.
- Món tiền này sẽ giúp anh sống tạm trong một thời gian, chờ tôi vận động với ông bộ trưởng để tái dụng anh vào chức vụ khác.
- Đa tạ ông.
- Thôi, cầm lấy, đừng ngại ngùng gì nữa.
Fue-Kuen bỏ vội cái gói vào hộc táp-lô, dường như sợ cầm lâu trong tay nó sẽ biến mất.
Người lạ bắt tay rồi dặn dò :
- Khu vực này gần phi trường nên rất đông người qua lại. Tôi gặp anh là chuyện thường, anh gặp tôi cũng vậy, tuy nhiên, chúng ta nên bảo mật được chừng nào hay chừng nấy. Sau khi tôi xuống xe, anh phải lái ngay về thành phố, không được dừng lại.
Fue-Kuen đáp :
- Xin tuân lệnh.
Một phút sau, chiếc Hino S của Fue-Kuen lùi lại rồi chạy ra đường lớn. Con
đường phi trường buổi chiều đông nghẹt xe cộ. Fue nhìn kiếng chiếu hậu thấy chiếc Prince theo sau hắn một quãng rồi rẽ sang trái.
Do kiếng chắn gió của xe Prince nhuộm xanh thẫm nên Fue-Kuen không thể thấy rõ kẻ ngồi xe. Nhưng nếu hắn nhìn rõ, hắn sẽ giật mình.
Vì trên miệng người lạ hồi nãy vừa nở một nụ cười ma quái.
Người lạ hỏi tài xế :
- Mấy phút thì xong ?
Tài xế đáp :
- Thưa, 3 phút. Đúng 3 phút sau khi máy nổ, hơi khỏi chạy vào ống xáp-măng.
- Từ nãy đến giờ, được mấy phút rồi?
- Thưa, hai phút rưỡi. Nghĩa là chỉ còn nửa phút. Xin phép ông cho tôi quẹo. Vì Fue-Kuen có chột dạ, đậu xe lại, vọt xuống cũng không kịp nữa.
Phía trước, Fue-Kueu thấy chiếc Prince rẽ sang trái thì vội vàng đậu lại.
Hắn đậu lại không phải vì sự thúc giục của giác quan thứ sáu. Sau nhiều năm lăn lộn với ma men, giác quan thứ sáu của viên trưởng ty quan thuế phi trường đã mòn vẹt. Fue-Kuen biến thành con người máy, chỉ biết nốc rượu buốc-bông vô hồi kỳ trận, biết trác táng thâu đêm với người đẹp lầu xanh ở xóm Peitou, và biết... nhận tiền của thiên hạ...
Hắn lẩm bẩm :
- 10 ngàn đô-la !
Tiếng động cơ xe đua Hino S. nổ khá lớn vậy mà Fue-Kuen vẫn nghe được tiếng lầm bầm từ cái miệng hắn thốt ra. 10 ngàn đô-la là món tiền kếch sù..quá kếch sù nên hắn tưởng là giấc mộng. Sau 3 năm làm việc bí mật, Fue-Kuen thường được trả tiền hậu hĩ, nhưng chưa bao giờ hậu hĩ tới mức 10 ngàn đô-la.
Trưởng ty quan thuế Fue-Kuen liếc nhìn kiếng chiếu hậu một lần nữa.
Chiếc Prince cao khật khưỡng đã biến dạng, Fue-Kuen run run lôi cái gói giấy ra. Khi ấy, thể xác và tâm hồn hắn không khác gã đàn ông đang tuổi hồi xuân được thần may mắn cho "hối phóng" một cô gái non tơ, nên tai ù, mắt hoa, tay chân lóng cóng, vội vàng xà xuống, sợ miếng mồi ân ái đột ngột bỏ chạy.
Fue-Kuen cố dứt băng keo bọc quanh cái gối mà không ra. Hắn đưa lên răng, cắn toạc lớp giấy xi-măng. Bên trong lại là một lớp giấy xi-măng khác.
Sực nhớ ở trong túi có dao, hắn vội rút ra, lấy lưỡi dao nhọn rạch một đường dài.
Sau cùng cái gói mới chịu mở rộng tênh hênh trước mắt Fue-Kuen..
Hắn xây xẩm mặt mày lại như bị trúng gió độc. Theo lời người lạ thì cái gói đựng đúng một trăm tờ đô-la 100. Nhưng đến khi mở ra, Fue-Kuen chẳng thấy đồng đô-la nào hết. Tưởng ngó lầm, hắn ta cuống quít cầm xấp giấy hình chữ nhật, đầu đuôi xếp ngay ngắn như tờ bạc lên xem, rồi lật từng tờ....
Vẫn chỉ là giấy. Thứ giấy trắng của học trò, cắt vuông vức giả làm giấy bạc.
Fue-Kuen nghiến răng :
- Hừ, đồ khốn nạn !
Hắn thừ người một giây rồi tiếp :
- Mày đã xỏ ông thì ông sẽ bỏ thơ rơi để cáo giác mày...Hừ, ông nghĩ ra rồi... ông sẽ lái ngay đến sứ quán Hoa-kỳ, bán tin cho họ. Họ sẽ trả hai, ba chục ngàn đô-la một cách vui vẻ để đổi lấy những tin tức giật gân về tiến sĩ Braun....Ha ha... ha ha, vỏ quýt dày thì có móng tay nhọn... thằng bất nhân...mày sẽ biết tay ông...Mày sẽ...
Tội nghiệp cho gã trưởng ty quan thuế nghiện rượu và ngu xuẩn không am tường luật lệ đểu cáng của nghề gián điệp ! Hắn không thể nào thực hiện ý định trả thù, bán tin cho sứ quán Hoa kỳ. Hắn cũng không có thời giờ nói hết câu nữa....
Vì một tiếng nổ long trời lở đất đã trùm lấp tiếng máy xe hơi. Trùm lấp tiếng kêu cứu tuyệt vọng. Trùm lấp mọi âm thanh trên con đường từ trường bay Sungshan về trung tâm Đài Bắc đầy thơ và mộng.
Trong khoảnh khắc, những tia lửa da cam vọt lên, bắn tung tóe, mặt đất như chồng chềnh, nứt ra làm nhiều mảng. Sau tiếng nổ đầu tiên, chiếc Hino S. xinh xắn, đắt tiền, đã bị chẻ làm đôi, mọi cửa kiếng vỡ nát, vô-lăng cũng gãy gập. Fue-Kuen ngã gục vào táp-lô bất tỉnh nhân sự, rồi tắt thở không kịp trối.
Lửa liếm ngay vào thùng xăng, Một loạt tiếng nổ nữa phát ra.
Chiếc Hino S. mới toanh đỏ rực trong biển lửa. Xe cộ hai chiều dừng lại, làm sự lưu thông bị kẹt cứng. Người ta nghe văng vẳng tiếng kèn xe cứu hỏa.
Cảm nghĩ đầu tiên của mọi người là dây điện chạm nhau, gây ra hỏa hoạn. Không ai ngờ được thủ phạm của vụ cháy xe khủng khiếp này là một cái ống nhỏ, chỉ nhỏ bằng điếu xì-gà An-lăm-bra, và cũng dài như vậy, được đúc gọn vào trong ống xắp-măng.
Luồng khói từ động cơ phụt ra, châm ngòi nổ cháy. Chất bột G trong ống nổ đủ sức làm xe cam - nhông 12 bánh tan tành.
Fue-Kuen chết. Bí mật về vụ tiến sĩ Braun biệt tích tại sân bay, bí mật về con người đến văn phòng quan thuế cũng theo Fue luôn xuống tuyền đài....