Khi ấy, Văn Bình đã xuống tới tầng dưới.
Chàng cởi bỏ bộ bà-ba đen Tàu, vứt vào lõm cầu thang, đoạn tiến ra cửa.
Chàng vội đứng lại, nép vào tường vì nghe tiếng giày, và tiếng người nói.
Bắt đầu là tiếng đàn ông :
- Khổ quá, mình bị hắn lừa rồi. Hắn đã giả dạng làm thằng giao báo để lên phòng con bé...
Rồi tiếng đàn bà :
- Vậy mình tính sao ?
- Lên lầu, chờ hắn bên ngoài !
- Nhiệm vụ của tôi là đến đây nhận diện. Anh đã thấy hắn rồi, bây giờ tôi về nhé!
- Không được. Tôi đã gặp mặt hắn đâu.
- Khó gì, anh cứ gõ cửa phòng cô gái thì gặp.
Cánh cửa được đẩy vào....
Hoài Hoa, cô gái ngây thơ cùng đáp phi cơ từ Hông kông tới với Văn Bình, vào trước. Một gã đàn ông mặt đồ tàu đen, đội cái cát-kết sùm sụp khệnh khạng theo sau.
Văn Bình vung cánh tay ra. Gã đàn ông ngã vập xuống nền gạch, không kịp chống đỡ hoặc kêu la. Hoài Hoa quay lại......
Nhận ra Văn Bình, nàng run bần bật.
Chàng nghiêng đầu, khoan thai chào nàng :
- Quả đất thật là tròn, phải không cô Hoài Hoa đáng yêu ?
Giọng nàng khản đặc vì sợ hãi :
- Té ra anh.....
- Phải, chính tôi, bằng xương bằng thịt.
- Anh Abdul, thật ra em không muốn.....
- Tên tôi không phải là Abdul. Đó là tên mượn. Tên thật mà cô đã biết là Văn Bình, tức đại tá Z.28.
-Xin anh thông cảm cho hoàn cảnh của em. Người ta ra lệnh cho em kèm sát anh trên máy bay. Về đến đây, em cáo ốm để khỏi phải tiếp tục làm việc thì người ta lại bắt em điểm chỉ.....Hẳn anh không lạ gì thiện cảm của em đối với anh.
- Đó chỉ là thiện cảm giả vờ. Cô đóng kịch tài lắm, nhưng bây giờ thì cái mặt nạ đã rơi rồi.
Hoài Hoa rơm rớm nước mắt. Nàng níu cánh tay Văn Bình, nhưng bị gạt ra.
Chàng dằn giọng :
- Thôi cô.....nước mắt cá sấu của cô làm tôi lộn mửa. Tình báo Sở ra lệnh cho cô phải không?
Hoài Hoa khóc nấc lên. Văn Bình quắc mắt :
- Có im miệng không ? Cô giả vờ khóc để xin tôi tha giết, hay là lương tâm cô cắn rứt ?
Nàng thở dài :
- Rồi anh sẽ biết ?
- Biết cái gì ?
- Biết em vô tội. Em chỉ là một nhân viên tầm thường, như hàng ngàn, hàng vạn nhân viên tầm thường khác của Quốc tế Tình báo Sở. Khi được lệnh theo sát anh, em không thể ngờ được kẻ thù lại là một người hào hoa mã thượng như anh...Dầu sao thì cũng đã muộn. Anh giết em đi.....
- Hoài Hoa.....người ta định giết tôi vì tôi điều tra về vụ tiến sĩ Braun mất tích phải không ?
- Phải. Anh nên rời Đài Bắc càng sớm càng hay.
- Ai chỉ huy Tình báo Sở ở đây ?
- Em không biết.
- Tiến sĩ Braun còn sống hay đã chết ?
- Em....
- Hoài Hoa nín bặt, hai mắt trợn tròn, tay quờ ra phía trước, như muốn ngăn cản một sức mạnh đang ào tới. Dường như nàng định ra hiệu cho chàng nhưng lưỡi nàng đã bị líu lại vì sợ hãi. Văn Bình quay nửa vòng, đầu thụp xuống, sau khi nghe tiếng gió sau lưng.
Nhưng chậm mất rồi, gã đàn ông bị chàng đánh bất tỉnh đã ngồi dưới đất, dựa vào chân ghế, trong tay lăm lăm khẩu súng vừa nhả đạn. Phát súng bay ra khỏi nòng súng nhỏ xíu mà không gây ra tiếng đoàng thường lệ. Đó không phải là tiếng bụp của viên đạn qua phễu hãm thanh. Vì hắn hắn đạn đặc biệt bằng khẩu súng đặc biệt.
Khẩu súng này gần giống súng bắn đạn giấy của trẻ em, bề ngoài rất giản dị. Đạn là mũi tên nhỏ bằng thép cứng, đầu tẩm thuốc độc. Xạc-giơ chứa được 6 mũi tên.
Văn Bình tung chân, khẩu súng bị đá ra xa.....
Bàn chân trái của chàng phóng theo, gã đàn ông lăn lông lốc vào chân tường, bàn ghế đổ lỏng chỏng.
Chàng quì xuống. Mắt Hoài Hoa đã lạc thần. Tuy vậy, nàng chưa mê hẳn. Môi nàng còn mấp máy. Song Văn Bình không hiểu được nàng định nói gì.
Chàng vội nói vào tai nàng :
- Braun còn sống hay chết?
Một giọt nước mắt lăn trên má nàng. Nàng muốn thổ lộ bí mật mà lời nói của nàng bị kẹt cứng trong cổ.
- Nếu Braun còn sống thì em nháy mắt làm hiệu...
Hoài Hoa nháy mắt lia lịa. Văn Bình mừng rú. Tiến sĩ Braun vẫn còn sống....
Chàng lặng người khi thấy mi mắt của nàng dính chặt vào nhau, không mở được nữa. Hoài Hoa đã chết. Chàng nhìn nàng lần cuối. Ánh đèn nhợt nhạt chiếu lung linh trên khuôn mặt xám ngoẹt của nàng. Bất giác, chàng nhớ lại những phút ngồi bên nàng trên phi cơ.
Nếu không có thi thể còn nóng hổi của nàng sóng sượt trên nền nhà, chàng có thể cho là mộng.
Mộng đẹp trên đường bay Hồng Kông-Đài Bắc đã trở thành ác mộng....
Chàng thở dài, băng mình vào bóng tối rạng đông.....