Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Gián Điệp Hoa Quỳnh - ° ° °

❊ ❊ ❊

Lệ thường, ai đã trúng đòn vào gáy là phải bất tỉnh. Trừ phi đối phưong hạ đòn nhẹ. Hoặc đương sự giỏi nội công.

Tuy ngã xuống vì miếng võ bất ngờ, Văn Bình vẫn không ngất đi vì đối phương chỉ phớt qua yếu huyệt, chàng lại vận nội công kịp thời khắp châu thân. Chàng còn tỉnh, nhưng cổ và vai bị đau ê ẩm, tưởng như xương sống bị đứt lìa.

Dồn toàn lực vào hai chân, chàng lồm cồm bò dậy. Thì một cái đá móc khác xô chàng vào giường...

Bị đánh lần thứ hai, tối tăm mày mặt, Văn Bình giận sôi sùng sục. Như được chích tiên dược chàng đứng vụt lên, bước tréo sang bên, kịp thời nhìn thấy đối phương tống ra phát atémi bằng ba ngón tay chập lại.

Chàng vung tay, gạt bắn thế chọc mù mắt của đối phương và rồi khoèo cái chân thật nhanh. Đối phương bị mất thăng bằng, ngã ngồi vào ghế xa - lông. Văn Bình bồi thêm trái đấm thôi sơn vào giữa mặt. Đối phương rú lên một tiếng rồi nằm thẳng cẳng.

Văn Bình cởi khuy áo cổ của nạn nhân, sửa soạn dùng thuật kuatsu cho đối phương hồi sinh, nhưng vội dừng tay vì nghe tiếng xíp-lê cảnh sát.

Chàng mở cửa, nhìn ra ngoài, có tiếng giày chạy cồm cộp trên cầu thang xi-măng. Văn Bình thản nhiên trèo lên lầu nhì rồi bước vào thang máy, xuống tầng dưới. Đặc điểm của Grand Hotet là khi nào cũng có tắc-xi chờ trước cửa.

Chàng nhoẻn miệng cười với gã bồi quen mặt. Xe hơi cảnh sát đậu lố nhố. Địch đã phân công nhanh như điện xẹt. Không hạ sát được chàng, họ liền căng bẫy bắt chàng.

Chàng buông người xuống nệm tắc-xi êm ái, và dặn tài xế lái xuống bưu điện ở đại lộ Chung Cheng. Nhưng xe hơi mới chạy khỏi tòa đại sứ Việt Nam, chàng đã ra lệnh dừng lại. Chàng đi bộ đến gần nhà thờ Tin Lành rồi gọi tắc xi khác.

Tắc xi lại đưa chàng ngược về đường cũ để tới nhà Yu-Tung, chỉ huy trưởng Phản gián, nhân viên bí mật của ông Hoàng, kẻ mà chàng có nhiệm vụ tiếp xúc.

Chàng không ngạc nhiên khi thấy Yu-Tung ngụ trong một biệt thự sang trọng, cửa toàn bằng nhôm tráng men trắng, một loại cửa mới được chế tạo, khá đắt tiền, và phải nhập cảng từ bên Mỹ sang.

Tên gác cửa đưa tay cản chàng lại, và hỏi tên. Có lẽ hắn vừa bị chủ nhân mắng mỏ nên cử chỉ cùa hẳn hơi đột ngột và khiếm nhã :

- Đi đâu ? Muốn chết hả ?

Bình sinh Văn Bình vẫn ghét bọn người bất lịch sự. Chẳng nói chẳng rằng, chàng tát cho hắn một cái. Hắn ngã chúi vào hàng rào dâm bụt.

Văn Bình xô cổng, bước vào.

Nếu chàng không nhanh mắt thì đã bị trọng thương ngay trong phút đầu tiên. Một con bẹt-giê lông dài lướt thướt che gần kín đôi mắt toé lửa từ bụi cây sau cổng nhảy xổ vào người chàng. Chàng ngồi xuống, xoè bàn tay, quạt nhẹ vào hàm con chó. Nó ngã rụp ngay dưới chân chàng.

Con thứ hai vụt tới. Văn Binh chờ nó há mõm toan ngoạm vào cổ chàng mới vung hai tay ra, kẹp chặt lấy, rồi phóng chân phải đá nó đổ chổng kềnh trên mặt đất.

Đàn chó gồm cả thảy 6 con, con nào cũng to lớn, và được huấn luyện thuần thục. Chính vì chúng được huấn luyện thuần thục nên sau khi thấy đồng loại bị đánh ngã trong chớp mắt chúng vội lùi lại, đứng tụm vào nhau, rồi gân cổ sủa, báo tin cho chủ nhân.

Yu-Tung quát lớn :

- Có im đi không ? Sủa gì lắm thế ?

Đàn chó lon ton chạy về phía Yu-Tung, và ngừng tiếng sủa. Yu-Tung hỏi Văn Bình :

- Ông là ai ?

Văn Bình nghiêng đầu:

- Ông là Yu-Tung phải không?

- Phải, chính tôi. Nhưng ông là ai ?

- Abdul.

Yu-Tung sững sờ một giây :

- Abdul, anh là Abdul từ Hồng kông tới ?

- Đích thị.

- Mời anh vào đây. Đứng ngoài bất tiện.

Văn Bình theo Yu-Tung vào phòng khách trần thiết theo thời trang Mỹ, chỉ gồm hai màu đen và trắng. Xa-lông thuộc loại đồ sộ, lợp đen tuyền bằng watahyde, một thứ vi-nin giả da thuộc, mới được phát minh, bền hơn da, lại không nhàu nát, không bạc màu, không sờn rách, mùa lạnh thì âm ấm, mùa nóng thì man mát. Sát tường, kê một dẫy ghế dài, thấp bằng ghế bàn phấn phụ nữ, trên để nhiều bình hoa đen, cắm hoa huệ và hồng trắng. Ghế cũng bọc vải đen. Trần phòng sơn đen, tương phản với bốn bức tường trắng nõn, không chút gợn. Cửa bằng nhôm trắng, riềm cửa bằng ni-lông trắng.

Điều làm Văn Bình ngơ ngẩn phút chốc là thảm trải chân cũng màu trắng, một loại ni-lông pha len không bắt bụi, và không ngả màu vàng. Văn Bình tự nhủ "riêng cái thảm này cũng cả ngàn đô-la Mỹ, lại chỉ dùng được vài ba tháng là vứt bỏ, vậy Yu-Tung đào đâu ra tiền ? "...

Chắc chắn hắn phải là phù thủy tham nhũng. Và cũng vì thèm tiền nên y phục vụ cho ông Hoàng...

Cái ghế rộng thênh thang và gắn lò-so, lợp mút dày cợm trong phòng ông Hoàng, dành riêng cho điệp viên khó tính và đau lưng Z.28, từng được coi là êm hạng nhất đã trở thành vô nghĩa trước cái ghế màu trắng mà Yu-Tung mời Văn Bình ngồi xuống. Nó êm đến nỗi chàng cảm thấy lâng lâng, như thể đang ôm cái eo mát rợi của cô gái thanh xuân vừa tắm.

Yu-Tung bấm nút, tường nứt ra, để lộ cái tủ lạnh hai cửa, trang bị đủ ly chén và các thứ rượu. Y hỏi Văn Bình bằng mắt.

Văn Bình đáp :

- Huýt-ky.

Yu-Tung cười rộ :

- Anh với tôi thật tâm đầu ý hiệp.

Rồi y đổi sắc mặt:

- Ai cho anh biết chỗ ở của tôi ?

Văn Bình nhún vai:

- Anh là nhân vật nổi tiếng ở Đài-Bắc, cảnh sát viên quèn gác đường cũng biết địa chỉ, huống hồ là tôi, một nhân viên điệp báo chuyên nghiệp.

- Chỉ trừ bạn bè thân tín, không ai biết tôi ở đây. Vì tòa nhà này không phải là nơi tôi ngụ thường xuyên. Thỉnh thoảng có chuyện quan trọng tôi mới đến. Tôi cần biết ai đã cho anh địa chỉ này.

- Siu-Lou.

- Dặn mãi mà Siu vẫn bừa bãi như thường lệ. Theo ý tôi, anh không nên ở đây. Nên để Siu bố trí cuộc gặp gỡ tiện hơn.

- Anh sợ ?

- Làm nghề này, không ai tự hào là không sợ. Tôi lại sợ hơn anh. Vì anh chỉ sợ địch, tôi còn sợ cả chánh phủ tôi nữa. Nếu ông Tổng trưởng Nội vụ biết tôi lãnh lương của tình báo ngoại quốc, thì sẽ ra lệnh bắt tôi ngay.

- Xin anh tha lỗi.

- Cảm ơn anh, tôi không dám mong anh xin lỗi mà chỉ xin anh thận trọng, bảo vệ an ninh cho tôi. Lần này là lần đầu và cũng là lần cuối chúng ta gặp nhau ở đây. Giờ tôi xin sẵn sàng giúp anh làm tròn nhiệm vụ. Anh uống hết ly rượu rồi chúng ta vào phòng đọc sách.

Văn Bình uống loáng một lát hết góc chai huýt-ky. Yu-Tung nhìn chàng chăm chú :

- Lạ thật, đàn chó bẹt-giê của tôi chưa hề sợ ai, kể cả những người có súng...Vậy mà chúng lại sợ anh. Nếu tôi không lầm, anh đã học được thuật đả cẩu của phái Võ đang...

Văn Bình nâng ly huýt ky, cặp mắt long lanh :

- Anh nói đúng. Một lão hòa thượng đã truyền lại cho tôi trong thời gian tôi lưu lạc tại miền rừng núi Hoa Nam. Kẻ làu thông phép đả cẩu chỉ dùng một vài thế võ tầm thường, đánh phủ đầu con chó đầu đàn là cả đàn cong đuôi bỏ chạy.

- Làm sao mà biết được con chó đầu đàn?

- Người thường không biết, nhưng con nhà võ phải biết. Chó là giống vật gần gũi nhất với người, nên tính tình cũng như người, nghĩa là con chỉ huy bao giờ cũng kênh kiệu, vây vo.

- Trong đàn chó của tôi con nào đứng đầu?

- Tôi nhận thấy anh nuôi toàn chó terrier. Giống chó này dễ dạy, trung thành với chủ, giữ nhà và săn khá giỏi. Như anh đã biết, có 4 loại, loại thanh, loại lông dài, loại tai thẳng và loại tai cụp. Trên thế giới, ít nhất có 30 loại terrier khác nhau, đàn chó của anh thuộc loại terrier - Airedale, nghĩa là loại lớn nhất. Chó to, nhiều khi chỉ to xác, chỉ ỷ thế hiếp cỡ chứ không dám đơn thương tấn công. Con ra mặt trước tiên cắn tôi là con cái, giống terrier thì cái dữ hơn đực. Cái xung phong thì đực không thể đứng yên. Nên tôi đánh con cái trước, rồi quay ra triệt hạ con đực. Bốn con còn lại không dám ngo ngoe vì chúng thấy hai con cừ khôi nhất đã bị đánh ngã.

- Trời ơi, tôi cũng không ngờ đánh chó cũng phải lý luận khoa học như vậy !

- Quần thảo với bọn chó săn điệp báo CIA. hoặc của Smerch Sô-viết còn khó khăn hơn nhiều. Đôi khi phải quan sát thật lâu rồi mới dám ra tay. Giống chó điệp báo rất nguy hiểm nó chỉ cắn một miếng là mất mạng.

- Nghe anh nói, tôi đoán chắc anh phải là đàn anh trong nghề. Vì vậy, tôi không tin rằng anh là người Mã lai với cái tên Abdul vô thưởng, vô phạt.

Theo đúng nguyên tắc tình báo, Văn Bình phải viện dẫn lý do an ninh để từ chối. Song chàng lại thản nhiên đáp :

- Anh muốn biết tên thật của tôi phải không ? Ồ, giữa anh và tôi, cũng chẳng nên giấu diếm làm gì. Tên thật của tôi là Văn Bình, đại tá Văn Bình....

- Z.28 !

- Đích thị.

- Vậy, anh mê huýt-ky là đúng. Chúng ta còn có một điểm tương đồng khác, đó là mê đàn bà.

Hai người đã vào đến phòng đọc sách. Với mục đích ngăn chặn tối đa tiếng động bên ngoài lọt vào, phòng đọc sách không có cửa sổ, và chỉ được trổ một cửa ra vào duy nhất. Tuy nhiên, ngồi bên trong, lại có thể nhìn thấy rõ ràng cảnh vật ở khu vườn sau nhà vì bức tường chạy theo bề dài, đối địch với cửa ra vào là một tấm kiếng dày, lớn, loại kiếng trong suốt như pha lê sản xuất tại Saint Gobain, nổi tiếng trên toàn thế giới.

Văn Bình ngẩn ngơ trong giây phút. Trước mắt chàng, toàn hoa là hoa. Và toàn hoa thủy tiên màu trắng. Trên một khoảng vườn khá rộng, hoa thủy tiên được trồng từng hàng đều đặn, màu trắng cổ kính, đoan trang của phương đông nổi bật giữa những lối đi trải đá cuội đen.....Yu-Tung là kẻ thích màu trắng đi với màu đen...

Chơi hoa thủy tiên ngày nay không còn là thú riêng của một số tao nhân mặc khách phương đông nữa. Người ta đã trồng hàng rừng thủy tiên ở Hoa kỳ. Trên đường từ trụ sở Quốc hội đến đài tưởng niệm Hoa thịnh Đốn, ai cũng thấy một vườn thủy tiên trắng nõn. Dọc nhiều xa lộ lớn, hoa thủy tiên rực rỡ đã mang lại thoải mái cho con người say sưa tốc độ...

Dường như đọc được ý nghĩ của chàng, Yu-Tung nói :

- Đây không phải thứ thủy tiên bán ở trên thị trường Âu-Mỹ, mà là thủy tiên thuần túy Trung hoa, tự tay tôi trồng trọt, tỉa gọt, vun bón, nên khi nào nó cũng có hoa. Tôi sắp xếp để mỗi luống trổ hoa trong một tháng.....

Văn Bình buột miệng :

- Thảo nào...thủy tiên Âu châu không thể có cái búp nõn nà như thế...

- Đúng. Anh quả có con mắt tinh đời.

Văn Bình nói, giọng nửa nạc nửa mỡ :

- Anh có con mắt tinh đời hơn tôi nhiều. Bằng chứng, hoa khôi của thủ đô Đài-Bắc dạ lạc hoàn toàn thuộc về anh.

- Hoa khôi của...Anh nói gì thế, thú thật tôi không hiểu...?

- Anh ráng hiểu đi.

- Thôi, tôi biết rồi. Anh định ám chỉ mối tình giữa Siu Lou và tôi. Vâng, nàng yêu tôi. Theo tôi, sự giao du thân mật này không làm phương hại đến công việc, và có lẽ còn gây ảnh hưởng thuận lợi nữa là khác.

- Nhưng còn Anita ?

- Anh tò mò quá !

- Tò mò là đức tính trong nghề tình báo. Nhưng nếu anh phản đối thì tôi thành thật xin lỗi.

Yu-Tung vội xua tay :

- Không sao, không sao ! Đàn ông thiếu đàn bà, đời sống sẽ mất hẳn lạc thú. Làm nghề này, tuổi thọ chẳng được bao nhiêu, ít ai chịu thỏa mãn với một người tình duy nhất. Tôi nghe nói anh có cả tới chục chính thức, và cả trăm bán chính thức, cho nên anh có thể thông cảm với tôi về trường hợp của Anita. Nội ngày nay, tôi sẽ đưa anh tới gặp nàng...

- Chắc Anita phải là giai nhân có sắc đẹp hoa nhường, nguyệt thẹn !

- Anh lầm rồi. Diện mạo nàng không có gì đặc sắc.

- A, có lẽ nàng là người chung thủy.

- Cóc khô...chung thủy là danh từ rỗng tuếch đối với đàn ông lăn lóc bụi đời như tôi. Tôi không còn trẻ nữa, chỉ bọn trẻ mặt bấm ra sữa mới thích cái đẹp phù phiếm, người đứng tuổi thường đi vào bề sâu, phải không anh ? Anita không đẹp diện mạo, song lại đẹp thân hình...

Nàng có những đường cong kỳ diệu, ngay cả con gái dậy thì đoạt vương miện sắc đẹp cũng vị tất quyến rũ như nàng...Hơn nữa, trong phòng the, chao ôi... đến chết tôi cũng khó quên được Anita... Nhưng thôi, anh đừng nhắc đến Anita nữa. Nàng mắc bệnh ghen kinh khủng. Ghen với đàn bà đã dành, còn ghen cả với đàn ông nữa. Nàng chỉ muốn tôi là đồ chơi riêng của nàng....

Yu-Tung ngồi im, bâng khuâng với ly huýt-ky mới rót. Y có vẻ ngượng ngập vì đã lỡ miệng. Song Văn Bình chỉ gợi chuyện lấy lệ, chứ không cần nghe, vì chàng còn bận quan sát từng phân vuông một trong căn phòng rộng, sách chất cao đến trần nhà, cuốn nào cũng đóng gáy da, kẻ chữ trắng. Đặc biệt là da màu đen.... Yu-Tung phải là con mọt sách, vì số sách trong phòng lên tới hàng vạn, và toàn là sách quý thuộc đủ thứ tiếng.

Yu-Tung mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một hồ sơ bìa đen, rồi nói :

- Tất cả chi tiết về vụ tiến sĩ Braun đã được tôi cô đọng trong hồ sơ này. Đây là bản sao các cuộc điều tra của công an và phản gián. Nghĩa là toàn văn kiện tối mật.

Văn Bình chỉ giở qua loa chứ không đọc. Chàng hỏi Yu-Tung, vẻ lơ đãng :

- Ai là người sau cùng thấy Braun?

- Người công nhân mang hành lý của Braun từ phòng kiểm soát quan thuế ra bên ngoài phi cảng, và đưa vào xe tắc-xi.

- Còn sống hay chết ?

- Vẫn còn sống. Hắn đã khai đi, khai lại, hàng chục trang giấy, song không cung cấp thêm được chi tiết nào mới mẻ. Đại để hắn nói rằng Braun giống như mọi hành khách khác xuống phi cơ hôm ấy, không có cử chỉ nào làm hắn nghi ngờ. Braun trình giấy tờ tại ghi-sê kiểm soát xong xuôi rồi ra kêu tắc-xi. Người công nhân này bèn chạy tới, xách va-li ra tắc-xi cho Braun.

- Tại sao một nhân vật khoa học quan trọng như vậy mà không được Quốc an Xã cử người tới đón ?

- Điều này làm tôi rất thắc mắc. Có lẽ vì đại diện Quốc an Xã quá tin vào tình hình an ninh ở đây, cũng như vào hoạt động hữu hiệu của cơ quan R.9.

- Cơ quan R.9 ?

- Vâng, R.9 là một cơ quan bí mật, trực thuộc bộ Nội vụ, chuyên bảo vệ các nhân vật cao cấp. Cách đây hơn hai tháng, R.9 cả quyết tin rằng mạng lưới do thám của địch trên đảo đã bị phá vỡ tan tành. Phần nào vì tin vào phúc trình của R.9, phần khác vì tự cao, tự đại, khinh địch, nên đại diện Quốc an Xã chỉ cử một nhân viên ra trường bay đón tiến sĩ Braun.

- Nhân viên ấy có gặp Braun không?

- Nếu gặp thì anh và tôi đã không có mặt ở đây trong hôm nay. Trước khi phi cơ tới phi trường một giờ đồng hồ, nhân viên Quốc an Xã rời trụ sở ở trung tâm thành phố. Hắn có đến phi cảng, bằng chứng là hắn dặn tài xế đậu xe chờ, nhưng từ phút này trở đi, người ta không biết hắn làm gì, và ở đâu nữa.

- Nghĩa là không biết hắn còn sống hay đã chết?

- Đúng vậy.

- Người phu khuân hành lý có nhớ số xe tắc-xi không ?

- Không. Sau đó, công an đã hỏi toàn thể tài xế tắc-xi có mặt hôm ấy tại phi cảng. Điều đáng ngạc nhiên là không ai trông thấy tiến sĩ Braun lên xe tắc xi.

- Người phu khuân hành lý còn sống hay chết ?

- Còn sống. Song hắn cũng chẳng giúp được gì. Theo tôi, hắn không nắm được đầu mối nào quan trọng, vì trong trường hợp đó, hắn đã bị địch cho ăn đạn, và đã nằm sâu trong lòng đất.

- Nhân viên quan thuế khám xét hành lý của Braun có tìm thấy chi tiết nào đáng kể không ?

- Không, Braun mang thông hành ngoại giao nên được hưởng mọi sự dễ dãi. Cho dẫu Braun là du khách thường nữa thì quan thuế phi trường cũng không lục soát tỉ mỉ. Đài Loan là xứ kinh tế phồn thịnh, hối suất đồng NT chính thức suýt soát với hối xuất chợ đen nên giới buôn lậu khó có thể kiếm chác quan thuế chỉ khám xét lấy lệ. Vì vậy họ không mở va-li của tiến sĩ Braun.

- Tại sao trong hồ sơ không ghi tên người chỉ huy quan thuế phi trường ?

- Ô, hắn là con số không to tướng. Không riêng gì hắn, toàn thể nhân viên quan thuế phi trường đều mít đặc. Hầu hết đều không nhớ mặt Braun, chứ đừng nói là giúp đỡ vào công cuộc điều tra nữa.

- Tên người trưởng ty là gì ?

- Dường như.....à, tôi nhớ ra rồi, hẵn là Fue-Kuen. Thoạt đầu, tôi định gặp hắn nhưng đến khi thấy hắn say rượu tối ngày, tôi đành bỏ hắn ra ngoài danh sách.

- Vậy, tóm lại vụ Braun mất tích vẫn chưa nhích được bước nào cụ thể ?

- Vì thế, người ta đã phái anh tới đây.

- Theo anh, ai đã bắt cóc Braun ?

- Chịu. Có lúc tôi nghĩ là Smerch Sô-viết, hoặc Quốc tế tình báo Sở Trung cộng. Song cũng có thể là Shinbet Do thái, hoặc cơ quan gián điệp Ai-cập. Tóm được Braun, họ kiếm hàng triệu đô-la như chơi. Nếu có đủ phương tiện khoa học để cung cấp cho Braun tái nghiệm, thì họ còn lợi nhiều hơn nữa. Trên thế giới, con số khoa học gia nổi tiếng, chuyên về thái dương học như Braun là rất hiếm...

Văn Bình bâng khuâng đóng tập hồ sơ lại.

Yu-Tung cất tiếng :

- Anh nghĩ sao ?

Văn Bình nhún vai :

- Thật khó mà kết luận được trong lúc này. Tuy nhiên, anh và tôi còn chán thời giờ điều tra và hành động.

Yu-Tung lấy thêm chai huýt-ky khác, rồi hỏi Văn Bình:

- Anh dùng nữa nhé?

Nghe y hỏi, Văn Bình mới sực nhớ là chưa ăn điểm tâm. Kể ra, buổi sáng chàng có thể mượn rượu mạnh thay thế cho bánh mì, và cà-phê sữa, nên chàng không đói. Đột nhiên, chàng lại nhớ thêm là cả tối qua cũng chưa ăn. Từ lúc xuống phi cơ, chàng đã bị lôi kéo vào cơn lốc bắt bớ, thoát hiểm, rình rập, tấn công liên tục...

Chàng cảm thấy cần phải nghỉ ngơi một lát, trước khi khoản đãi thần khẩu, Hiểu ý chàng, Yu-Tung mở cửa sang phòng bên :

- Nhà này rộng rãi, tôi giao cho một nữ quản gia thân tín trông coi. Nếu muốn, anh có thể ở lại...

Văn Bình giả bộ ngần ngừ.

Yu-Tung chắt lưỡi :

- Anh đừng ngại, không ai biết ngôi nhà này là của tôi đâu. Bây giờ, tôi có công việc phải đi. Anh cần gì, xin liên lạc với bà quản gia. À quên, bà ta tên là Hsiao. Bà Hsiao làm cho tôi đã lâu, rất dịu dàng và tháo vát. Chỉ phiền một điều là câm.

- Câm ?

- Phải, bà Hsiao bị cấm khẩu sau khi chồng mất. Y sĩ nói là sự xúc động mãnh liệt đã làm các bộ phận phát âm trong miệng bà bị tê liệt hoàn toàn.

- Tội nghiệp..

Bà Hsiao đã đứng trên ngưỡng cửa, mái tóc bạc lòa xòa trên vầng trán rộng. Thiếu phụ khom lưng chào Văn Bình, cung kính theo kiểu Phù tang.

Văn Bình ngoan ngoãn theo thiếu phụ sang phòng bên, một căn phòng trang trí hợp thời trang, khá lộng lẫy. Song chàng không để ý tới họa phẩm đắt tiền bằng sơn dầu treo trên tường, hoặc hai cái tủ gương dựng súng trường, đủ các loại súng xưa và nay. Chàng chỉ để ý tới cái giường kê ở góc.

Chàng ngồi xuống, bà Hsiao từ từ cúi xuống cởi giày cho chàng. Chàng nằm dài trên nệm, các khớp xương kêu răng rắc. Bà Hsiao rón rén ra ngoài.

Năm phút sau, bà trở vào với bộ quần áo ngủ bằng sa-tanh, và phích cà-phê nóng bỏng thì ông khách quí đã nằm quay mặt vào tường.

Văn Bình đã ngủ say....

Bà Hsiao đứng một lát nghe ngóng rồi quay ra hành lang. Khi ấy, Yu-Tung đã lái chiếc xe đua Toyota 2000 rời biệt thự.....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.