CHƯƠNG VI ĐÊM TÀN SÁT

Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Gián Điệp Hoa Quỳnh - VI. Đêm Tàn Sát

❊ ❊ ❊

Trên quãng đường từ Sứ quán Phi luật tân đến sân "gôn" ở phía tây-nam thành phố, cũng có một ngõ cụt. Nó không giống các ngõ cụt khác, vì bên trong chỉ có một căn nhà độc nhất.

Đó là một căn nhà hai tầng, mái cong lên như mái chùa, cột sơn son, tường gạch đắp hình nổi long ly quy phượng nhiều màu rực rỡ. Tuy nhiên, khách qua đường không thể nhìn thấy những công trình thẩm mỹ cổ kính này vì hàng rào quá cao bằng tôn uốn ghép lại, trong vườn lại trồng toàn thông kết thành một tấm bình phong kiên cố.

Khách bước vào, nhìn thấy vườn thông san sát, những cây cột sơn son, và hình nổi trên tường, không thể không trầm trồ khen ngợi. Vào bên trong, khách sẽ hoàn toàn sửng sốt. Vì cách kiến trúc bên ngoài thật cổ kính mà bên trong lại thật tân tiến...

Trên lầu hai, ngay dưới mái có một gian phòng đặc biệt. Đặc biệt vì mái nó bằng kiếng trong suốt, nhưng phi cơ trực thăng bay qua cũng không thể nhận ra vì mái pha lê nằm dưới mái giả lợp ngói, khi chủ nhân bấm nút điện, mái giả sẽ tách ra, gian phòng đặc biệt sẽ từ từ trồi lên, trông như tiềm vọng kính của tàu ngầm.

Chủ nhân thường có mặt trong gian phòng đặc biệt này, nhất là những buổi sáng, mặt trời mọc ở hướng đông, chiếu tia sáng ấm áp vào cái hộp kiếng lạ lùng.

Chủ nhân là đàn bà.

Một người đàn bà trung niên. Tuổi thật có lẽ bốn mươi (vì một trong những việc khó nhất trên thế gian là đoán tuổi của nữ giới), những căn cứ vào khuôn mặt và cơ thể chưa bị tàn phá thì nữ chủ nhân chỉ độ ba mươi là cùng.

Mặt nàng không thuộc loại tuyệt thế giai nhân, trừ cặp mắt và đôi môi. Mắt nàng xanh biếc vì nàng là phụ nữ Tây phương - đúng hơn, phụ nữ lai nhiều giòng máu — luôn luôn ướt át, và sâu như cái giếng nước. Đàn ông bắt gặp luồng mắt của nàng đều phải rùng mình, dường như nàng có phép lạ nhìn xuyên qua quần áo, để rồi trong phút chốc nhỡn tuyến kỳ dị biến thành muôn ngàn tia nóng vô hình tỏa xuống đầu, đọng lại trong cái trũng sau gáy, và chạy dọc theo xương sống. Được đàn bà vuốt xương sống, người đàn ông lì lợm nhất cũng phải rùng mình, huống hồ luồng mắt của nàng lại tạo ra cả chục, cả trăm ngón tay mềm mại...

Đôi môi của nàng dày gấp rưỡi môi phụ nữ thông thường, tuy nhiên lại không có vẻ thô tháp quá đáng. Dầu lạt lòng đến đâu với phái yếu, đàn ông cũng phải có cảm tình với đôi môi dày của nàng, đôi môi dường như có chất từ thạch, dính vào lại kéo mãi không ra.

Giờ ấy, nữ chủ nhân đang nằm một mình trong gian phòng gắn kiếng tứ phía trên lầu hai.

Ánh trăng khuya lọt qua pha lê chiếu xuống thân hình trắng nõn của nàng. Nàng không còn những đường cong toé lửa của thuở thanh xuân, chưa nếm bụi đời, nhưng cơ thể chín mùi của nàng vẫn chưa mất sự hấp dẫn cố hữu. Có lẽ nàng còn hấp dẫn là do da nàng trắng nõn. Và như thể nàng sợ các vì sao trên nền trời lợp bằng nhung mịn chưa nhìn rõ làn da trắng nõn của nàng nên nàng trang hoàng gian phòng toàn màu đen. Cái ghế xích-đu nàng đang nằm đong đưa cũng bằng sắt tròn sơn đen, vải tẹt-gan đen...

Nữ chủ nhân đã vứt cái áo choàng đen xuống sàn nhà, trải thảm len đen trước khi thưỡn người trên ghế, mặt ngửa ra, nhìn trời. Nàng có thói quen không mặc gì hết khi ở nhà, ngoài cái áo choàng đen. Mỗi đêm trước khi lên giường ngủ, nàng thường khỏa thân rất lâu như thế. Và nếu đi ngủ thì nàng cũng đắp mền màu đen....

Nàng hơi nhăn mặt vì chuông điện thoại reo.

Trên máy điện thoại đen, chỉ có chữ số là màu trắng. Nàng nhấc ống nghe, và chưa cần nghe nàng đã nói ngay :

- Xong rồi hả anh ?

Cuối đường dây là giọng đàn ông :

- Chưa ! May quá, anh sợ giờ này em đã đi ngủ.

- Mọi bữa em ngủ sớm, riêng đêm nay em phải thức. Công việc mà trục trặc thì nguy lắm.

- Anh đến gặp em ngay bây giờ được không ?

- Giờ này e không tiện cho anh. Đề nghị anh đến sáng mai.

- Hỏng mất rồi, em ạ.

- Nghĩa là thế nào ?

- Hắn đã bỏ trốn.

- Người ta bố trí cho hắn trốn để tiện theo dõi phải không ? Vậy thì càng nguy hơn.

- Không, hắn tự ý bỏ trốn. Anh chưa biết rõ chi tiết. Chỉ biết đại khái là hắn đã thoát khỏi nhà giam công an cách đây một giờ.

- Hiện giờ hắn ở đâu ?

- Nếu biết hắn ở đâu, anh đã không gọi điện thoại cho em. Em nghĩ sao?

Nữ chủ nhân trầm ngâm một phút rồi cười gằn :

- Không sao. Hắn bỏ trốn ta càng khỏe.

Giọng nói đàn ông ở cuối đường dây chứa đầy lo ngại:

- Càng khỏe ư? Em đừng chủ quan. Anh chỉ sợ hắn nắm được đầu mối, phăng ra nơi giam tiến sĩ Braun thì...

- Thì sao ?

- Chúng mình sẽ khốn to.

- Ha, ha...Vậy em phải mở đường cho hắn đến gặp Braun mới được.

- Em điên hả ?

- Chỉ có anh mới điên. Nếu điên, em đã không cầm đầu cơ sở được mấy năm nay, không hề bị thất bại. Vụ này hư hỏng là vì anh, anh nhớ chưa?

- Vì anh.....anh có làm chuyện gì hớ hênh đâu ?

- Phải, anh không làm chuyện gì hớ hênh. Nhưng anh đã hảo ngọt với gái. Hảo ngọt nên bị người ta ngờ vực. Hồi tối, người ta báo cáo với em là anh còn cặp kè với nó.

- Khổ lắm, em ơi, chẳng qua là vì công việc...

- Lần nào bắt được quả tang cũng mang công việc ra dọa. Này em bảo anh biết, lần này cũng là lần cuối, anh phải đoạn tuyệt với con bé giang hồ ấy...

- Anh xin em nghĩ lại.

- Em đã nghĩ lại chu đáo rồi. Em chỉ có thể ngoảnh mặt làm ngơ nếu sự tằng tịu của anh không phương hại đến tổ chức. Nhưng sự thật đã xảy ra khác hẳn. Em không ngờ anh lại tối dạ đến thế. Người ta đã dùng con bé giang hồ làm cái mồi để bắt con thú trong rừng rậm phải bò ra. Anh đã đi săn nhiều lần, hẳn không lạ gì thủ đoạn săn cọp. Sục sạo hàng tuần lễ trong rừng mà chẳng thấy cọp, nhưng chỉ cần treo một đùi thịt nướng thơm phức trên cành cây là sớm muộn cọp phải rời sào huyệt, bò ra. Bò ra để ăn đạn....Con cọp mà người ta đang lừa giết là chúng mình. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, em gần anh nên cũng mất trí khôn nếu không em đã ngăn cản, không cho anh liên lạc với nó. Vả lại, mỗi khi em mở miệng anh lại bô bô đổ tội cho em ghen tuông.

Giọng người đàn ông bắt đầu run run:

- Anh hiểu rồi. Từ phút này, anh xin nghe theo em. Anh xin hứa không lẻo hánh đến nhà con bé ấy nữa.

Nữ chủ nhân vẫn cười, tiếng cười kiêu hãnh và khinh bỉ, coi nhân loại bằng nửa con mắt :

- Không nên. Họ muốn chúng ta làm cọp thì chúng ta sẵn sàng làm cọp. Chúng ta sẽ giả vờ chạy ra để tìm mồi. Nhưng thừa dịp chúng ta sẽ thịt luôn bọn thợ săn. Nhớ chưa, chúng ta sẽ thịt luôn bọn thợ săn... Bao giờ thì tàu tới ?

- Trước định đêm nay, nhưng sợ không kịp. Nếu kịp, anh sẽ báo tin cho em biết để sửa soạn.

- Thôi, bây giờ em đi ngủ. Có gì cứ đánh thức em dậy.

Giọng người đàn ông có vẻ ngập ngừng :

- Em vừa cho biết là sẽ thịt bọn thợ săn. Nhưng bây giờ em lại đi ngủ. Vậy ai...

Nữ chủ nhân cười xòa, cắt quãng :

- Để em lo liệu.

Nữ chủ nhân cúp điện thoại trước. Tuy nàng xưng em, nàng vẫn có lối nói đàn chị. Từ trước đến nay, nàng thường tự ý cắt điện đàm như vậy. Nhiều khi câu chuyện đang nổ ròn, nàng thản nhiên gác ống nói. Gã đàn ông rung chuông lại thì nàng không thèm nghe. Thái độ trịch thượng này nằm trong kế hoạch chinh phục đàn ông của nữ chủ nhân. Theo nàng, phương pháp nắm đầu đàn ông hữu hiệu nhất là bắt họ luôn luôn lép vế, luôn luôn sống trong tự ti và mặc cảm.

Nữ chủ nhân đứng dậy, khoác áo choàng đen vào người. Nàng mở cửa, bước vào cầu thang xoắn ốc bê-tông, lót thảm đen ngăn tiếng động. Cầu thang dẫn xuống tầng trệt, rồi từ trệt xuống hầm.

Nhưng trước khi xuống hầm phải qua một cánh cửa bí mật, nút mở được giấu sau bức tranh tĩnh vật treo chễm chện trên tường. Nữ chủ nhân đẩy nhẹ khung gỗ sang bên, búc tường sơn đen kịt đối diện từ từ nứt ra làm hai tấm, để lộ một hình trống chữ nhật, vừa cao hai người đàn ông lực lưỡng len vào.

Bên trong là một căn phòng xép. Trên nền phòng có một cái tủ sắt đồ sộ.

Két sắt này được chế tạo theo một công thức riêng, 10 công nhân hùa vào đẩy nó vẫn đứng trơ trơ, không nhích lấy một li, như thể bị chôn sâu vào xi măng cốt sắt. Nhưng nếu biết cách đẩy thì một đứa trẻ lên ba cũng có thể sai khiến cái két khổng lồ bướng bỉnh này một cách rất dễ dàng.

Đó là bấm nút bên hông...

Sau khi bấm nút, cái két lùi về phía sau, không gây ra tiếng động. Người ta có cảm tưởng là cái két được đặt trên bốn bánh xe luôn luôn được chùi dầu mỡ trơn tru.

Cái lỗ vuông vức dưới chân tủ sắt mới là lối đi thực thụ xuống hầm, một nhà hầm khá rộng, có máy thay đổi không khí, và nhiều tiện nghi tân tiến khác, đuợc đào sâu 6 thước dưới đất.

Cầu thang dẫn xuống cũng bằng đá rửa đen sì. Xuống hết 12 bậc là sàn hầm.

Nữ chủ nhân khoan thai vặn đèn dưới hầm. Nhiều ngọn đèn gắn trong tường cùng sáng lên một lượt, tỏa ra một thứ ánh sáng xanh dìu dịu. Nữ chủ nhân tra chìa khóa vào ổ. Một cánh cửa lim dầy mở ra nhè nhẹ.

Sau cửa, một người đàn ông lớn tuổi đang nằm trên giường, vụt ngồi dậy. Chắc người này không ngủ. Hoặc giả ánh đèn bên ngoài lọt vào làm y thức giấc.

Y mặc bộ đồ ngủ bằng lụa Ý trắng, cổ tay đeo đồng hồ Rado vỏ bằng vàng khối, gọng kiếng hai tròng cũng bằng vàng khối. Y là tù nhân nhưng là tù nhân được trọng đãi.

Thấy nữ chủ nhà, y tỏ vẻ mừng rỡ. Nhưng y chỉ ngồi trên giường chứ không khua chân xuống đất tìm giầy, để ra cửa đón khách. Nữ chủ nhân ngồi xuống cái ghế kê ở đầu giường, nhìn người đàn ông bằng cặp mắt thân mật và hiền hậu:

- Chào anh, anh chưa ngủ ư ?

Người đàn ông chép miệng :

- Không dám, chào bà. Từ mấy tuần nay, không đêm nào tôi ngủ được.

- Ô kìa, tại sao anh lại xưng hô khách sáo và xa lạ như vậy ?

- Bà muốn tôi xưng hô ra sao ?

- Em vẫn là em ngày xưa của anh mặc dầu định mạng éo le đã thay đổi hoàn cảnh. Anh giận em lắm, em biết, nhưng anh ơi, nếu anh đi sâu vào cuộc, anh sẽ hiểu em hơn, và sẵn sàng bỏ lỗi cho em.

- Thưa bà, tôi đâu dám giận bà. Tôi chỉ giận tôi thôi. Chẳng qua vì tôi là kẻ còn

giầu tình cảm thích sống với kỷ niệm tuy đã mang hai thứ tóc trên đầu và một trách nhiệm nặng nề trên vai...

- Em quên sao được những ngày chúng mình sống bên nhau... Những ngày ở Mỹ là thời gian hạnh phúc nhất đời em, đến chết em vẫn còn nhớ. Nhìn mắt anh, nghe giọng nói của anh, em biết là anh đang giận em, giận em ghê gớm. Đêm nay, em xuống đây để thành thật xin anh....

- Tha lỗi ?

- Vâng. Như em đã nói hồi nãy, xin anh tha lỗi cho em. Em không hề có ý lường gạt anh. Chính vì người ta cưỡng bách em.

- Người ta...người ta....khi nào cô cũng đổ vấy cho người ta cả. Song nếu cô không viết thư cho tôi thi tôi có đến Đài Bắc làm gì ! Tôi không có nhiệm vụ xuất ngoại. Vì cô mà tôi bỏ dở công trình thí nghiệm ở Hoa kỳ. Nghe lời cô dặn, tôi đã giữ kín câu chuyện. Không ai biết sự liên lạc giữa cô và tôi. Bây giờ tôi mới thấy dại. Nhưng thôi, sự việc đã đến nước này thì trách móc nhau làm gì vô ích. Tôi cam tâm hứng chịu mọi hậu quả. Cô cứ giết tôi đi ?

- Đấy, anh vẫn giận em mà...

- Thì cô muốn gọi thái độ của tôi bằng danh từ nào cũng được. Cô cứ giết tôi đi, tôi sẽ không van xin nửa lời.

- Nếu muốn hại anh thì em đã không xuống đây.

- Nghĩa là cô định thuyết phục tôi.

- Chà, chữ thuyết phục em thấy có vẻ quá long trọng, không thích hợp với mối tình giữa anh và em. Em chỉ xin nghĩ lại....

- Nghĩ lại để theo họ. Cô đừng hòng lung lạc được tôi. Đêm nào tôi cũng vắt tay lên trán, cân nhắc hơn thiệt. Thú thật, nhiều khi tôi cảm thấy cõi lòng rung động, vì dầu sao cô cũng đã mang lại cho tôi nhiều kỷ niệm đam mê...

- Trời ơi, em sung sướng quá! Anh vẫn còn yêu em.....nghĩa là anh đã tha lỗi cho em.

- Vâng, tôi vẫn còn yêu cô, vẫn yêu cô tha thiết như hồi tôi đậu bằng tiến sĩ vật lý, mảnh bằng tiến sĩ đầu tiên ở Tây Đức, cách đây 15 nămHồi ấy, tôi mới 40 tuổi. Tôi sống cô đơn đúng 12 năm thì ông trời đã run rủi cho tôi gặp cô.

- Em đố anh, hai đứa mình đã gặp nhau trong trường hợp nào ?

- Hừ, em không đố thì anh cũng nhớ. Anh nhớ rõ như mới xảy ra đêm qua. Đêm ấy, em đẹp như như tiên giáng trần, toàn thể đàn ông đều thèm thuồng, toàn thể đàn bà đều ganh tị, đến nỗi buổi dạ vũ long trọng được tổ chức để nghênh đón phái đoàn hoa hậu Âu châu trở thành buổi dạ vũ để nghênh đón em.

Em có đủ điều kiện để lôi cuốn mọi người, em vừa đẹp lại vừa có địa vị xã hội, chồng em là vị bác sĩ thần kinh học nổi tiếng nhất nước Đức thời hậu chiến. Vậy mà khi gặp anh, em đã quên bẵng danh vọng bản thân, quên bẵng anh chỉ là cậu sinh viên mới tốt nghiệp chưa có một chút tiếng tăm, chưa có một đồng mác dính túi. Tứ tuần rồi mà anh mới đậu bằng tiến sĩ, tứ tuần rồi mà anh vẫn nghèo xơ, nghèo xác, em yêu anh kể cũng là một chuyện lạ.

- Đó là tiếng sét ái tình. Tiếng sét kinh thiên động địa đã làm em mất ăn mất ngủ cả tháng trường. Trong thời gian đầu tiên, em cố tình tránh gặp anh để thử lại lòngNhưng càng xa em càng thấy yêu anh hơn. Rốt cuộc, em phải lựa chọn.

- Lựa chọn giữa giầu và nghèo, giữa sung sướng và cực khổ !

- Cám ơn anh đã nhắc lại quá khứ. Phải, em đã chọn nghèo, chọn cực khổ bằng cách bỏ chồng. Chồng em không bằng lòng cho em ly dị, em dọa quyên sinh, chồng em cho là em nói đùa, và không riêng gì chồng em, ai cũng tưởng mối tình bồng bột của em chỉ là một sự động cỡn thoáng qua của một thiếu phụ tràn trề sức sống. Đến khi em khóa cửa phòng, mở vòi ga ra ban đêm thì mọi người mới hiểu. Nếu đêm ấy, khu em ở không có đám cháy, khiến chồng em cứ ở lì trong bệnh viện không trở về nhà thì em đã thành người thiên cổ....và ngày nay, em không phải ngồi đây, để tiếc nuối dĩ vãng với anh nữa...

- Chúng mình sống với nhau trong căn phòng nhỏ, anh vừa đi dạy vừa học thêm, còn em phải đi làm. Cho đến một ngày kia...Đến một ngày kia...ngày em hoạt động cho phong trào thống nhất Đức quốc, một phong trào khuynh tả, bị cộng sản lợi dụng làm cơ sở gián điệp. Anh đậu thêm 2 cấp bằng tiến sĩ nữa, và được mời làm việc trong căn cứ thí nghiệm khoa học. Anh nghiên cứu về thái dương học, một bộ môn khoa học mới, nhiều hứa hẹn lớn lao, nên dần dà được nổi tiếng. Chính phủ cử anh làm giám đốc, điều khiển cả trung tâm. Hạnh phúc của hai đứa mình đang nồng nàn thì biển cố xảy ra... Em còn nhớ không ? Tài liệu anh mang về nghiên cứu ở nhà được anh cất trong một tủ sắt đặc biệt. Đặc hiệt ở chỗ nó được lắp ống kiếng chụp hình bí mật, người lạ bén mảng tới trong vòng một thước là bị thu hình vào phim nhựa.

Một ngày kia, ống kiếng đã chụp được em đang loay hoay mở cửa tủ sắt. Và anh đã lục vấn em. Em không đáp mà chỉ ngồi khóc. Anh nâng mặt em lên hỏi, và nói rằng chuyện đã qua thì để cho qua nhưng từ nay em đừng tái diễn nữa vì tài liệu của anh liên quan đến vận mạng của Liên bang Tây Đức, của Âu châu, và của cả hàng trăm triệu con người trong thế giới tự do nữa.

Vì yêu em, vì không muốn làm em đau khổ, anh không hề tìm hiểu nguyên nhân hành động của em, hành động mở tủ sắt để lấy tài liệu quốc phòng. Anh đinh ninh được em thông cảm, không ngờ ba ngày sau em bỏ đi biệt tích...Mãi sau này anh mới biết em vượt biên giới sang Đông Đức...

- Em bị người ta bắt buộc.

- Em vẫn có thể ở lại vì nếu phải bảo toàn an ninh cho em, anh đã mang em sang Hoa kỳ. Nhưng em đã ra đi, bỏ anh sống một mình trong suốt 15 năm đằng đẵng, 15 năm không được một mẩu tin tức về em.

- Anh ơi, nếu anh đã từng gia nhập một tổ chức điệp báo thì anh sẽ biết rằng vào thì dễ, nhưng ra thì khó, rất khó. Nhiều khi ra là chết. Người ta lợi dụng kẽ hở trong gia đình em để lôi kéo em vào vòng vây điệp báo. Hẳn anh còn nhớ toàn thể gia đình em đều ở phía đông, chỉ một mình em sinh sống ở phía tây. Người ta bắt mẹ em viết thư cho em, nói em phải hợp tác với tình báo Đông Đức. Bằng không mẹ em sẽ bị bỏ tù, các em trai của em sẽ bị tống qua Tây bá lợi Á. Vào địa vị em, anh sẽ xử sự ra sao ? Chắc chắn anh phải nghe lời, dầu biết rằng không nghe cũng khổ mà nghe cũng khổ. Nhưng thà nghe lời họ, kéo dài giai đoạn lâm chung còn hơn không nghe để mẹ bị tù tội, các em của em bị lưu đày...Vì vậy, em không dám yêu cầu anh bênh vực : Em đành đau khổ một mình...

- Tại sao họ bắt em trốn qua phía đông ?

- Buổi chiều, em vừa tắm xong, mặc qua áo đợi anh về để cùng đi ăn thì họ gõ cửa. Một nhân viên Đông Đức vào phòng ra lệnh cho em xuống xe, đậu sẵn trước nhà. Em hỏi đi đâu thì y không nói. Y chỉ cho biết là cấp trên cần gặp em tức khắc..Chiếc xe chở em qua Đông Đức, rồi em bị giữ riệt bên ấy, không được quay về, cũng như không được liên lạc thư từ với anh nữa.

Sau này, em khám phá ra lý do, nhưng cũng như lần trước, em chỉ là con cờ vô nghĩa. Người ta kêu em đến văn phòng Tổng giám đốc Sở Do thám Quốc ngoại, và hạ lệnh cho em lên đường qua Đài Bắc dưới một tên giả và lý lịch giảThì ra trong 15 năm họ cho em nghỉ ngơi, cho đến khi nào anh nổi tiếng khắp thế giới, đến khi nào công cuộc nghiên cứu về thái dương học đuợc thành công mỹ mãn thì mới bắt em xuất đầu lộ diện lần nữa...

Họ biết anh còn yêu em, anh sẽ không từ chối đề nghị của em. Nhưng khi tái ngộ, em mới thấy lầm. Anh yêu em thật đấy, song anh không thể nhận lời làm gián điệp. Mục đích của họ là dung em móc nối anh, tổ chức anh vào hàng ngũ. Nhưng vì anh cự tuyệt nên họ buộc em phải bắt giữ anh tại đây.

- Anh không tin. Bây giờ em có muốn đảo ngược tình thế cũng chưa muộn.

- Đảo ngược bằng cách nào?

- Phóng thích anh. Chỉ có thế thôi. Cơ quan an ninh Đài Loan sẽ bảo vệ em từng bước cho đến khi em lên phi cơ đi Hoa Kỳ. Chúng ta sẽ chắp nối lại duyên tình dang dở từ 15 năm nay.

Người thiếu phụ mặc áo choàng đen nín lặng, vẻ mặt đăm chiêu. Dường như

câu nói của bạn long đã làm nàng xúc động mãnh liệt. Song chỉ một phút sau, nàng lắc đầu, giọng buồn bã :

- Nghe anh nói, em muốn òa khóc như đứa trẻ. Nhưng anh ơi, em không được quyền chỉ nghĩ đến hạnh phúc cá nhân mà bỏ mặc người thân. Mẹ em còn sống, nhưng nửa người bên trái đã bị bại liệt. Nhờ em, bà được điều trị trong bệnh viện riêng của KGB ở Đông Bá linh. Em không trở về, mẹ em sẽ chết, chết vì sầu muộn một phần, phần khác là chết vì bị ngược đãi. Rồi còn các em trai của em nữa. Chúng đã lớn, có vợ, có con đầy đàn. Toàn thể gia đình em sẽ bị đưa đi miền băng tuyết ghê rợn Tây bá lợi Á. Anh tha thứ cho em.

Đến lượt người đàn ông trung niên lại nín lặng.

Thiếu phụ thở dài rồi nói :

- Em nghĩ chỉ còn một lối thoát duy nhất. Đó là anh cùng đi với em.

- Về phía sau bức màn sắt?

- Anh đừng dùng danh từ có tính cách tuyên truyền ấy. Chúng mình ở đâu là hoa hồng sẽ mọc đầy ở đấy. Chính quyền phía đông long trọng cam kết sẽ cấp cho anh hai tòa nhà. một trong trung tâm thí nghiệm thái dương học, và một ở bãi biển. Mùa hè, hai đứa mình sẽ đáp phi cơ tới bãi biển nghỉ mát. Chúng ta sẽ đuổi bắt nhau dưới làn nước trong xanh, như hồi xưa. Mùa đông, hai đứa mình sẽ lên núi, trượt tuyết. Em đi trước, anh sẽ rượt theo em như hồi xưa, ở trên sườn núi thoai thoải dài hàng cây số, tuyết phủ trắng xóa, giữa những rặng thông xanh ngắt, và bầu trời trong veo không một gợn mây xám. Anh còn nhớ không? Mùa đông năm ấy, chúng ta nặn tuyết thành hình tròn rồi ném nhau từ trưa đến xế chiều không biết mệt, tối đến anh và em đốt củi trong lò sưởi, uống rượu rom, trò chuyện âu yếm với nhau trước khi chui vào mền len ấm áp. Em nhớ mãi lời anh phê hình "quái, anh có cảm tưởng da thịt em là cái máy điều hòa khí hậu, mùa lạnh thì em nóng, sưởi anh khỏi tê cóng tay chân, mùa nóng thì em mát, khiến anh khỏi chảy bồ hôi, và ngủ thẳng một giấc từ đầu hôm đến sáng "...

- Anh vẫn nhớ..nhớ lắm chứ. Anh nhớ nhất những lúc em khỏa thân tắm nắng trong căn phòng gắn kiếng trong vắt tứ phía. Em mặc bộ đồ đen tuyền. À, bây giờ em cũng mặc đồ đen tuyền như 15 năm trước.

- Hồi còn con gái, em chỉ mê màu xanh da trời. Em mê màu đen là vì anh. Anh giải thích cho em hiểu rằng trong các màu của tạo hoá, màu đen được coi là đẹp nhất. Thật ra, em không hoàn toàn đồng ý với lập luận khoa học khô khan của anh, nhưng em thích màu đen là vì anh thích màu đen.....

- Ruột anh đau lại như thắt. Em ơi, anh lo cho số phận của hai đứa mình quá !

- Vậy anh còn trù trừ gì nữa. Anh hãy quyết định ngay đi. Một lần nữa, em xin...

- Anh van em. Anh không thể nào nghe lời họ.

- Nghĩa là anh nhất định không xuống tàu ?

- Tại sao ?

- Em đã là vợ anh, hẳn em biết rằng anh có một đời vợ trước, và hai đứa con trai. Nàng là người Bạch Nga, theo cha trốn khỏi nước Nga từ sau đại chiến thứ hai. Vì cha nàng dính dáng vào phong trào cách mạng quốc gia Uy-cờ-ren nhằm lật đổ Sít-ta-lin, thiết lập một chế độ cởi mở và công bằng. Khi cha nàng từ trần, nàng trôi giạt sang Tây Đức và kết hôn với anh. Nhân viên ngoại giao Sô-viết đã liên lạc với nàng, thuyết phục nàng trở về quê hương.

Nàng bùi tai trở về. Nàng hẹn một tháng quay lại với anh, nhưng trên thực tế không bao giờ nàng quay lại nữa. Một thời gian sau, anh được tin đích xác là nàng đã bị tra tấn đến chết dưới hầm nhà giam Lubianka tại Mạc tư khoa. Họ giết nàng đã đành, họ còn giết luôn cả hai đứa trẻ vô tội để bảo vệ bí mật. Vì vậy anh đã thề độc là quyết không khi nào nghe theo lời đường mật của cán bộ Sô-viết !

- Trước khác, bây giờ khác. Trước là Sít-ta-lin với chế độ cảnh sát đàn áp. Giờ đây Liên sô dễ thở hơn.

- Anh đã quen với không khí tự do Tây phương..Vả lại, anh không thể hóa giải lời thề với những người thân yêu đã khuất.

- Như vậy họ sẽ cưỡng bách đưa anh xuống tàu.

- Họ có súng đạn, muốn làm gì chẳng được. Nhưng họ chỉ có thể cưỡng bách được thân thể anh, chứ không thể cưỡng bách được linh hồn anh. Nếu bị bó buộc, anh sẽ tìm đến cái chết.

Nữ chủ nhân lại thở dài:

- Em đã cố gắng tột dộ rồi. Anh vẫn bị mê hoặc như hồi nọ. Thôi thì đành vậy...

Người đàn ông cũng thở dài :

- Đành vậy, biết sao! Trước sau anh cũng chết, anh chỉ xin em một ân huệ.

- Anh muốn gì, cứ nói.

- Muốn em ban cho anh một viên đạn vào tim. Được người mình yêu hành quyết còn sung sướng hơn là...

- Không được. Em chỉ là nhân viên tầm thường. Vả lại, em yêu anh, không nỡ nào bắn anh chết.

Người đàn ông nằm xuống giường, quay mặt vào tường :

- Đã khuya rồi, em nên lên phòng nghỉ.

Nữ chủ nhân nhăn mặt:

- Anh đuổi em ?

- Đâu dám. Anh chỉ là thằng tù bị kết ản tử hình. Em là cai ngục, có toàn quyền định đoạt sự sống và sự chết.

Một tia giận dữ thoáng qua mắt nữ chủ nhân. Nàng nhún vai định nói một hơi cho hả cơn tức, song lại ngậm miệng. Người đàn ông cũng không buồn thay đổi thế nằm khi nghe cửa lim đóng lại kêu sầm một tiếng mạnh.

Nữ chủ nhân chậm rãi lên lầu hai.

Tuy đêm đã khuya, nàng cũng quay số điện thoại. Nàng trao đổi mật khẩu, và nói chuyện với một người đàn bà.

Một người đàn bà trẻ hơn nàng...

Nhưng lại là cán bộ chỉ huy trực tiếp của nàng.....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.