Dáng điệu bình thản, tay xác túi đàn vĩ cẩm đựng súng, Văn Bình bước rảo lại chung cư của nhân viên bộ Ngoại Giao ở đường Hàng Lọng.
Ánh nắng xiên khoai buổi trưa làm chàng chói mắt. Vừa đi chàng vừa nhớ tới cái nhìn đầy ý nghĩa của Nguyệt Thanh. Chàng phải thu hết nghị lực nếu không hồi nãy chàng đã kéo nàng vào lòng, quên mất phận sự. Phận sự trên hết, chàng nhủ thầm.
Trước mặt chàng, hiện ra tấm bảng của ty công chính. Như bà Hoa nói, công trường ăn ra đến giữa đường, làm xe cộ chạy chậm lại. Đường Hànội ít xe hơi, song lại nhiều xe đạp. Hơn 12 giờ là giờ tan sở, một thác người cưỡi xe đạp đổ ùn về đường Hàng Lọng ra ngoại ô. Nếu xe hơi của Hôlếp chạy qua, bắt buộc tài xế phải thắng lại, và trong thời gian một giây đồng hồ, Văn Bình có thể thi hành ý định.
Bỗng chàng thấy nong nóng sau gáy. Cảm giác lạ kỳ này chàng thường có mỗi khi bị theo sau. Ai theo sau? Văn Bình bàng hoàng. Nếu có người theo sau, tất chàng đã bị lộ. Và mẹ con Nguyệt Thanh cũng bị lộ. Tất nhân viên của địch đã ập vào xe hơi Nguyệt Thanh và bắt nàng rồi.
Văn Bình nảy ra tư tưởng muốn quay lại để giải cứu cho nàng. song chàng vội đổi ý kiến. Phận sự trên hết.
Chàng giả vờ đứng lại mua thuốc lá. Đặt túi đàn xuống đất, kẹp giữa hai chân, chàng khoan thai bóc gói Tam Đảo, và châm lửa. Trong một thoáng, chàng nhận ra hai người lùi lũi theo sau. Thấy chàng đứng, họ cũng đứng lại.
Cặp mắt Văn Bình phóng ra một tia lửa ghê gớm. Được, chàng sẽ cho bọn theo sau một bài học đắt tiền. Chàng cầm túi đàn, lặng lẽ tiến lại chung cư. Đó là một ngôi nhà lầu mới cất, sơn phết sạch sẽ, trên lầu có ban-công nhìn ra đường. Không ngần ngừ, Văn Bình đi thẳng vào. Theo kinh nghiệm, chàng không ngần ngừ khi đột nhập một căn nhà lạ. Thái độ đàng hoàng sẽ làm người trong nhà tưởng là bạn quen.
Dưới nhà là căn phòng rộng, có hai lối lên gác. Giữa hai cầu thang bằng xi-măng là một cái bàn mộc. Đúng với dự định của bà Hoa, người gác đã ra sau tắm rửa. Văn Bình trèo thang gác.
Chàng không dừng ở lầu nhất mà trèo thẳng lên lầu nhì, rồi tựa lan can nhìn xuống. Một trong hai gã đàn ông theo chàng ngoài đường thoăn thoắt chạy lên. Trong một phần trăm giây đồng hồ, chàng đã nhận rõ tướng mạo hắn. Trạc 30, râu mép lún phún, tay chân khẳng khiu, cặp mắt chậm chạp, hắn chưa phải là đối thủ đồng cân đồng lạng của chàng. Đối với ngữ "dài lưng tốn vải" này, chàng chỉ cần khoèo chân nhẹ là ngã lăn ra đất, khỏi phải xử dụng atêmi nữa.
Trông bộ điệu hớt hải của hắn, chàng biết hắn là tay mơ, được cấp trên phái đi theo rồi về báo cáo. Hạng nhân viên có quyền bắt bớ phải có những cử chỉ bình tĩnh và nhanh nhẹn hơn.
Vào giờ ngủ trưa nên lầu nhì vắng ngắt, ngoại trừ ở cuối hành lang có mấy đứa trẻ đánh đáo với nhau. Văn Bình bước xuớng cầu thang và đụng đầu người lạ ở thềm lầu nhất. Chàng mỉm cười:
- Anh đi đâu vội thế?
Người lạ lúng búng như ngậm hột thị:
- Khôôông.
Văn Bình tiến lại cánh cửa thứ nhì hé mở. Lúc nãy dưới đường chàng đã quan sát địa thế. Từ ban-công phòng này, chàng có thể ngắm bắn Hôlếp dễ dàng.
Chàng xô cửa vào, khoan thai như chủ nhà. Cũng may trong phòng không có ai. Tên có râu mép rảo bước qua, chàng nhoài ra nắm lấy áo hắn, kéo mạnh vào. Chàng chưa cần dụng võ mà người lạ đã bổ chửng trên sàn nhà.
Văn Bình xốc hắn lên, đánh một atêmi vào mặt. Hắn nằm mọp xuống, không cửa quậy nữa. Vừa khi ấy, cửa vào bếp mở tung ra, Văn Bình thấy hai người, có lẽ là cặp vợ chồng, Văn Bình mừng thầm vì không thấy con nít. Sự hiện diện của trẻ em sẽ ngăn cản phần nào công việc của chàng, một công việc tàn nhẫn và độc ác. Vì nếu có con nít, chàng không thể cho chúng tự do trong khi chàng sửa soạn ám sát Hôlếp. Nhưng nếu bắt chúng im đi, chúng lại la thét ầm ĩ, trừ phi đánh cho một cái chết ngất, điều chàng không bao giờ muốn. Vả lại, bình sinh Văn Bình cố tránh phải vũ phu với đàn bà, phương chi là con nít.
Người chồng cởi trần để lộ bắp thịt tay cuồn cuộn. Hắn cao hơn chàng một cái đầu, mặt vuông, mũi bẹp dí, có lẽ là võ sĩ quyền Anh. Người vợ há miệng nhìn chàng không thốt ra lời nào. Văn Bình nghiêng đầu:
- Xin lỗi.
Giọng người chồng hách dịch (có lẽ hắn là công chức cao cấp):
- Cái gi thế?
Văn Bình nhã nhặn:
- Thằng này lẻn vào ăn cắp. Tôi đuổi hắn lên đây và vừa quật hắn ngã.
Người chồng khuỳnh cánh tay lực sĩ:
- Anh là ai?
Chàng buột miệng một câu hớ hênh:
- Nhân viên công an.
Người chồng dằn giọng:
- Công an, công an. Công an ở đâu? Anh biết tôi là ai không?
Văn Bình bước lại gần người chồng. Có lẽ tin vào bắp thịt rắn chắc của mình nên hắn đứng nguyên, không thèm giữ thế. Người chồng lại nói:
- Nhân viên công an hả? Anh đưa chứng minh thư tôi coi?
Văn Bình đáp:
- Thưa đây.
Chàng cho tay vào túi áo. Người chồng cúi xuống. Văn Bình rút ra bàn tay không, và bàn tay vô địch này đã phạt vào cuống họng đối phương. Người chồng tinh mắt, định lùi lại đỡ, nhưng không kịp nữa. Ít ai tránh được cú đánh bất thần của Văn Bình. Người chồng loạng choạng rồi ngã gục vào tường.
Cô vợ rú lên:
- Trời ơi.
Văn Bình tát trái vào má thiếu phụ. Chàng cố tình đánh thật nhẹ, song năm đầu ngón tay của chàng đã in lằn trên cái má trắng nõn. Thiếu phụ ngã ngồi xuống ghế.
Chàng nhìn đồng hồ. Còn 5 phút nữa, Hôlếp mới tới. Chàng vực tên có râu mép dậy, tát vào má cho hắn tỉnh. Hắn mở mắt ra, chàng căn vặn:
- Ai sui mày theo tao?
Mặt hắn tái mét như gà cắt tiết. Hắn ngó chàng rồi nhắm mắt lại. Văn Bình giật tóc hắn:
- Nói mau. ai sai mày?
Hắn lắp bắp:
- Bộ.
- Bộ Ngoại Giao phải không?
- Phải.
- Phan Mỹ sai mày hả?
- Phải.
- Mày theo từ ở đâu?
- Từ hẻm Cửa Đông.
Văn Bình choáng váng. Từ Cửa Đông, nghĩa là Phan Mỹ đã phăng ra trụ sở bí mật của bà Hoa. Nghĩa là lưỡi hái của Thần Chết đã giáng xuống đầu chàng.
Chàng bấm vào xương vai hắn:
- Mày theo tao làm gì?
Hắn kêu lên:
- Ái, ái, đau quá, ông tha cho tôi. Tôi chỉ được lệnh theo ông, còn những người khác đợi dưới xe.
- Ở đâu?
- Chỗ cô bạn gái của ông đợi xe.
Văn Bình à một tiếng:
- Còn người cùng đi với mày?
- Y chờ dưới nhà.
- Có lên đây không?
- Trong 5 phút, nếu tôi chưa xuống thì y lên.
Văn Bình đã biết những điều cần biết. Chàng giáng vào thái dương hắn một atêmi. Lần này hắn giãy lên đành đạch và tắt thở.
Chàng mang túi đàn ra ngoài ban-công, đặt xuống một cái ghế đẩu. Đường Hàng Lọng vẫn đầy ắp xe đạp, xe xích-lô và xe bò. Chàng cho viên đạn thứ nhất lên nòng, và cầm súng để thử nặng nhẹ. Đoạn chàng kéo ghế lại sát lan can. Lâm sự, chàng chỉ cần cúi xuống, nạng khẩu tiểu liên lăn, dựa vào lan can và bóp cò.
Tiếng kêu xe hơi toe toe đặc biệt vang lên. Xe hơi của thiếu tướng Hôlếp.
Kèn này kêu mỗi lần ba tiếng liên tiếp, có thể làm phụ nữ yếu bóng vía phải giật mình. Đó là một hớ hênh của con cáo già gián điệp Hôlếp. Vì kẻ ám sát chỉ cần nghe tiếng kèn là tìm ra.
Văn Bình nhìn về phía hữu. Chiếc Zil III sơn đen bóng lộn có thể soi gương được đang phóng nhanh bỗng thắng lại và đi từ từ. Sát lề đường lúc ấy là hai cái xe bò chở đầy gạch do người đẩy ì ạch và ba cái xe đạp đi cùng hàng. Thấy xe Zil bệ vệ, người lái xe đạp vội lách vào trong, chạm xe bò. Một người ngã xuống.
Tài xế xe Zil lại ấn còi toe toe toe.
Đứng tì lan can nhìn xuống. Văn Bình thấy rõ cổ và đầu của Hôlếp. Y ngồi sát cửa xe, dáng điệu đăm chiêu, dường như không quan tâm đến cảnh kẹt xe. Cạnh y, ngồi sát cửa đối diện là một tên vệ sĩ người to như hộ pháp, hai tay đặt xuống nệm, dường như thủ sẵn khẩu tiểu liên. Phía trước chỉ có một mình tài xế mặc đồng phục trắng, đội kết trắng, đang dán mắt vào khúc đường hẹp bị xe bò án ngữ.
Toe, toe, toe….
Bà Hoa đã nói cho Văn Bình biết đầy đủ về kế hoạch hạ sát Hôlếp, song cố tình quên một điều. Đó là sự hiện diện vào phút chót của một thiếu nữ đi xe đạp vụng về. Thiếu nữ này đậu xe ở đường vòng, khi thấy chiếc Zil dài ngoằng của thiếu tướng Hôlếp hiện ra đằng xa mới trèo lên xe đạp lại chỗ công nhân lục lộ đặt chướng ngại vật. Sự vụng về của thiếu nữ đã làm nghẽn giao thông trong một tích tắc đồng hồ. Bà Hoa không cho chàng biết chi tiết này, phần vì sợ sự sắp đặt bị hỏng vào phút quyết định, phần khác, vì không muốn chàng ỷ vào thiếu nữ đi xe đạp để bắn hụt.
Toe, toe, toe…
Thiếu nữ mặc áo trắng đã rướn lên phía trước. Hai chiếc xe bò sát lề, xa phu đứng lại lau bồ hôi, ngước nhìn chiếc Zil sang trọng ra vẻ kính nể.
Văn Bình chỉ còn nửa giây đồng hồ nữa. Như cái máy, chàng nắm lấy khẩu tiểu liên, đặt lên lan can của ban-công và bóp cò.
Đoàng.
Mặc dầu miệng súng được gắn ống hãm thanh riêng, phát nổ cũng vang dội. Chàng chỉ bắn một phát rồi đặt súng xuống, nhìn xuống đường.
Chàng thấy rõ Hôlếp gục đầu vào cửa xe. Tên vệ sĩ ngước lên, dường như phăng ra chàng. Song chàng đã nã thêm phát thứ hai, tên vệ sĩ ngã luôn bên chủ. Tên tài xế thắng gấp lại, rồi oác, oác, bốn tiếng nổ cùng một lúc. Lựu đạn sa mù trong xe vừa được bắn ra. Trong một phản ứng tự động, tài xế bấm nút phóng lựu đạn sa mù để bảo vệ cho Hôlếp.
Một màn sương trắng che kín chiếc Zil III. Sương mù lan ra thật nhanh, khiến Văn Bình không thấy gì nữa. Chàng rút khăn tay lau báng súng, để xóa hết dấu tay, đoạn mang súng vào, đặt vào tay tên công an viên nằm chết giữa nhà.
Vừa ra đến hành lang, chàng chạm phải tên công an thứ nhì. Sau 5 phút, chưa thấy bạn xuống, hắn mò lên. Gặp Văn Bình, hắn lính quýnh định rút lui, song chàng đã tiến lên phóng một ngọn cước vào mạng mỡ hắn.
Hắn ngã lộn xuống cầu thang. Tiếng nhốn nháo ngoài đường vọng vào.
Văn Bình chạy xuống nhà, thản nhiên ra cửa. Dân chúng xô nhau chạy như bị máy bay thả bom. Liếc nhìn phía xa, Văn Bình nhận ra chiếc Citroen của Nguyệt Thanh vẫn đậu nguyên chỗ cũ. Mắt chàng tóe ra một tia lửa căm hờn. Chàng biết địch đang mai phục để chờ chàng đút đầu vào thòng lọng.
Tiếng súng nổ và tiếng tạc đạn sa mù làm 4 công an viên gác xe Citroen thay đổi kế hoạch. Hai tên xách súng chạy lại. Hai tên còn lại tiến ra xe, dí súng bắt Nguyệt Thanh mở cửa, trèo lên băng sau. Một tên nhìn chừng, tên kia lúi húi rút còng, định khóa tay nàng.
Hắn không dè cô gái ẻo lả kia lại là một nữ võ sĩ nhu đạo cừ khôi. Cái còng sắt vừa tra vào cổ tay tròn trĩnh và trắng trẻo, Nguyệt Thanh đã vung ra, hắt vào giữa mặt hắn. Hắn ngồi xuống. Nàng sắp đoạt được súng thì tên thứ hai đứng ngoài lên đạn đánh soạch kèm theo tiếng quát giết người:
- Ngồi yên, không tan óc.
Bị vướng xe chật, nàng không thi thố tài năng được. Tên cầm súng ra lệnh:
- Để hai tay xuống nệm.
Hắn mở cửa sau, dơ báng súng định giáng cho nàng một cái. Vừa may, Văn Bình tới. Lưỡi dao trong tay chàng loáng lên rồi cắm vào gáy đối phương. Nạn nhân khựng người, khẩu súng lục rơi xuống vỉa hè.
Nhanh như cắt, Nguyệt Thanh trèo lên băng trước, nối giây công-tắc. Hai tên lúc nãy nghe súng nổ vội vã quay lại. Đoàng, đoàng. Chúng ở quá xa nên bắn không trúng. Cả hai co chân chạy về chiếc xe Citroen.
Quang cảnh đường Hàng Lọng hỗn độn không thể tả. Sương mù do tạc đạn phát ra vẫn giăng đầy một khoảng đường. Tài xế xe Zil III bắt đầu ấn còi cấp cứu, tiếng kêu thê thảm như còi xe chữa lửa vang thét giữa buổi trưa nắng gắt.
Các cửa hiệu gần nơi xảy ra án mạng đều đóng cửa kín mít. Xe đạp, bộ hành vội vã chạy về nhà ga Hàng Cỏ, khúc đường xe Zil đậu trở nên vắng tanh. Một hồi còi cấp cứu nữa ré lên. Xe díp công an từ đầu Hàng Lọng phóng tới, thắng lại kêu ken két.
Hai tên công an cầm súng còn cách xe Citroen chừng 10 thước. Nguyệt Thanh đã nối xong công tắc, máy nổ dòn. Nàng định vào số cho xe chạy, Văn Bình vội nói:
- Thong thả một phút, để anh hạ thủ hai thằng này đã.
Hai phát súng lục nổ chát chúa. Chúng ngắm bắn Văn Bình và Nguyệt Thanh qua kính xe phía trước. Một phát trúng vào kính xe, phát kia trật ra ngoài. Nguyệt Thanh cúi xuống tránh còn Văn Bình vẫn ngồi yên, trong cử chỉ chờ đợi. Khi hai công an viên còn cách chàng 5 thước, lọt vào tầm súng lục, chàng mới nhả đạn. Mỗi viên một nạn nhân. Văn Bình tặng cho mỗi tên viên kẹo đồng vào giữa mặt.
Trong khi đó, Nguyệt Tanh lái xe, vòng chữ U về ga Hàng Cỏ. Chiếc Citroen dưới tay nàng lướt nhanh như tên bắn. Văn Bình nhìn vào kính chiếu hậu.
Mặt chàng hơi tái. Một chiếc xe hơi lạ đang bám riết chiếc Citroen. Hànội không phải là Ba-lê hoặc Nữu-Ước để có thể đuổi bắt kinh khủng bằng xe hơi xả tốc lực trên trăm cây số một giờ, và có thể trốn thoát. Con đường dài nhất trong thành phố Hànội không quá ba cây số, và trừ những đại lộ ở phía Nam hồ Hoàn Kiếm, phố xá đều nhỏ bé, không phải nơi đua tài của xe hơi.
Tuy nhiên, Nguyệt Thanh vẫn phóng nhanh. Nàng lái trên đại lộ Lý Thường Kiệt với một tốc độ khiếp đảm, ít nhất trên 120 cây số một giờ. 120 cây số một giờ, giữa những xe bò, xe đạp, trên một con đường lồi lõm: quả Nguyệt Thanh là một tay đua có tài. Vừa lái, nàng vừa hỏi chàng:
- Họ còn rượt theo nữa không anh?
Văn Bình đáp:
- Còn. Có lẽ mình phải hạ thủ luôn bọn này.
Nguyệt Thanh nói:
- Không được đâu. Họ đã gọi vô tuyến khắp nơi, thế nào cuối đường Lý Thường Kiệt, họ cũng chặn lại.
- Anh hiểu rồi. Bây giờ em thử giảm bớt tốc lực xem sao.
Nàng giảm ga xăng. Lạ lùng xiết bao, chiếc díp theo sau cũng chạy chậm lại. Nguyệt Thanh phóng nhanh, nó cũng rượt theo.
Văn Bình nghiến răng tức tối:
- Hừ, chúng nó muốn chơi trò ú tim với mình. Thôi được, em đưa vô-lăng cho anh. Em hãy trèo ra băng sau. Anh sẽ lái vòng qua nhiều con đường hẻm. Đến đoạn nào không thấy chiếc díp phía sau, em sẽ nhảy xuống và tìm cách thoát thân.
- Còn anh?
- Anh sẽ liệu kế thoát thân sau. Thành phố Hànội nhiều hẻm lắm, anh thuộc lòng như cháo, khi có cơ hội anh sẽ bỏ xe lại, tối nay mình sẽ gặp nhau.
- Không được đâu. Theo em, chỉ có một cách: bắn chết bọn đi theo. Cuối đường Lý Thường Kiệt, chắc chắn họ sẽ chắn ngang đường, chi bằng ra tay từ bây giờ. Gấp lắm rồi, anh nên nghe em. Khẩu tiểu liên, em giấu dưới đệm xe, anh nhấc đệm lên, bấm nút ở dưới, nắp bật lên trong đó có súng và 5 băng đạn, anh tha hồ dùng.
Trong nháy mắt, khẩu K-50 quen thuộc đã nằm gọn trong tay chàng. Chiếc díp màu xanh còn cách xe Citroen năm chục thước. Với khoảng xa này, tiểu liên K-50 có thể bắn nát một con chim. Văn Bình lên đạn, thò đầu ra ngoài cửa xe, bắn tràng đầu tiên. Chàng lia súng từ dưới lên trên, rồi từ trên xuống dưới, cốt bắn vào hai lốp trước và bắn xuyên qua kính lái.
Chiếc díp loạng choạng rồi đâm vào gốc cây bên đường. Một giây đồng hồ sau, nó biến thành một đám cháy. Nguyệt Thanh định lái vào một con đường hẻm, nhưng một chiếc xe đen không rõ từ đâu tới đã quay ngang đường, từ trong có nhiều loạt đạn bắn ra chát chúa. Nguyệt Thanh thắng gấp rồi quay đầu lại. Một viên đạn vèo qua cửa xe cắm vào cánh tay trắng nuốt của nàng.
Nàng nghiến răng chịu đau, vòng lại đường cũ, bàn chân đạp lút ga xăng. Văn Bình xả hết băng đạn thứ nhì vào chiếc xe đen. Máu loang ra đầy áo Nguyệt Thanh. chàng ngồi sát lại người nàng, đỡ lấy vô-lăng, trong khi nàng trèo ra băng sau, xé vải buộc vết thương. Chiếc xe đen đang rồ máy đuổi theo. Chiếc Citroen đã vào đến ngõ Nam Ngư. Văn Bình ra lệnh cho Nguyệt Thanh:
- Em còn đủ sức nhảy xuống được không? Nhảy đi.
Nàng ngần ngừ:
- Trong hẻm này có căn nhà của Sở. Em chắc chắn thoát được. Còn anh?
Văn Bình gắt:
- Nhảy xuống đi. Xe chúng nó chưa tới.
Nguyệt Thanh tông cửa xe nhảy phắt xuống vỉa hè. Văn Bình chờ nàng chạy khuất vào một ngõ hẻm nhỏ, đưa tay vẫy, mới xả hết ga phóng ra đường lớn. Chàng định lái qua vườn hoa Cửa Nam rồi thoát ra đường hẻm gần chợ Hàng Da, song chiếc xe đen đã rượt gần tới. Một kế hoạch táo bạo nổi ra trong trí, Văn Bình nghiến răng phanh xe lại giữa đường, lượm lấy khẩu súng, lăn mình xuống vệ cỏ. Vừa cuộn tròn mình lại gần hàng rào dâm bụt xum xuê, chàng vừa nhả đạn liên tiếp.
Không may cho chàng, chàng chỉ bắn được nửa băng thì kẹt đạn. Từ chiếc xe đen nhảy xuống hai người đàn ông bận âu phục xám, cả hai đều cầm tiểu liên. Kỳ lạ thay, thấy chàng kẹt đạn, họ không bắn mà chỉ núp sau thân xe chờ đợi. Văn Bình muốn chồm dậy nhưng toàn thân bị ê ẩm. Có lẽ vì chàng nhảy vội nên bị sái một bên vai. Chàng đành thản nhiên chờ chết. Dọc ngang mãi rồi, bây giờ bị chết chàng không tiếc nuối nữa. Vả lại, chàng đã cứu được nàng. Thế là đủ rồi.
Tiếng súng kết liễu đời Văn Bình vẫn không chịu nổ. Chàng đứng dậy, ném khẩu K-50 vô dụng xuống đất:
- Các anh còn đợi gì nữa?
Một tiếng đáp nhẹ nhàng:
- Dơ tay lên, tiến lại đây.
Chàng lặng lẽ tuân theo. Một người mở cửa đẩy chàng lên. Phút này chàng mới nhận ra chiếc Zim, một trong các loại xe đắt tiền nhất, chỉ dành cho nhân vật cao cấp. Chàng ngồi giữa hai tên cầm tiểu liên, thân thể đồ sộ như tủ đựng quần áo.
Họ không thèm ngó chàng, họ cũng không thèm nói với chàng nửa lời. Câm như thóc, tài xế xả ga, phóng vào trung tâm thành phố ngập nắng.
Sau những ngày tung hoành, Văn Bình đã trở thành một tử tội.