Trước thế đánh nhanh như chớp xẹt của quái nhân, Văn Bình phải nhào người sang bên để tránh lần nữa. Tuy nhiên, vì tính khinh địch cố hữu còn cường thịnh trong lòng chàng, nên chàng đã né đòn hơi chậm một phần tích tắc đồng hồ.
Đòn trảo của quái nhân không trúng đầu nhưng đã chạm vào một bên vai của Văn Bình. Xương quai xanh của chàng nổi tiếng rắn, có thể so sánh với bê-tông mỗi khi chàng vận công, vậy mà miếng đòn này đã làm toàn thân chàng rung chuyển dữ dội, tưởng như vai chàng bị vỡ nát, các khớp xương tay văng ra khỏi bắp thịt.
Chàng vội nhẩy lùi một bộ để phục hồi sinh lực. Hàng trăm con đom đóm tóe ra khỏi mắt chàng, song chàng vẫn khỏe khoắn, võ công chưa bị thương tổn...
Biết quái nhân có bàn tay quá lợi hại, chàng phải cấp thời xử dụng những thế tuyệt kỹ của môn phái Ninjutsu Nhật bản để chế ngự. Đặc điểm của môn phái Ninjutsu là biến hóa khôn lường, tiến thoái thần tốc, lúc ở trước mặt khi vòng sau lưng, lúc bên tả, khi đảo bên hữu, quyền cước lẫn lộn, cương nhu thay đổi, khiến đối phương có cảm tưởng như lạc vào mê hồn trận, chỉ nghĩ đến chống đỡ cho đến khi bị đánh ngã.
Sau nửa phút giao đấu, Văn Bình đã lượng được tài sức của quái nhân. Đối phương chỉ lợi hại ở chỗ được Trời phú cho hai bàn tay sắt nguội, chứ về công phu đào luyện thì còn sơ sài. Muốn triệt hạ quái nhân, Văn Bình cần làm cách nào để đòn trảo của đối phương không rớt vào thân thể chàng, rồi lừa kẽ hở để tống ra miếng atémi quyết định.
Nên chàng tiến sát người quái nhân, chàng có thể thanh toán cuộc đấu trong chớp mắt. Dầu hắn mình đồng da sắt, phát atémi vào giữa tim cũng sẽ xô hắn vào tường, giãy đành đạch rồi tắt thở. Phương chi hắn chỉ có hai bàn tay cứng, còn toàn thân đều mềm....
Nhưng hai bàn tay của quái nhân lại là một trở ngại lớn lao đối với Văn Bình.
Vì tay hắn dài quả khổ. Dài gần gấp đôi cánh tay của Văn Bình. Chàng chưa kịp xán đến hắn đã vươn tay ra, chàng sợ bị thương nên phải đảo sang bên, rồi lùi lại. Cứ thế cuộc so tài kéo dài một phút nữa, không ai tấn công cũng không ai trúng đòn.
Kao Cheng hoặc thủ hạ của hắn có thể mở cửa phòng đi ra bất cứ lúc nào với khẩu súng trong tay nên Văn Bình không thể rềnh rang thêm nữa. Quái nhân là người Trung hoa, lại xuất quyền theo môn phái Thiếu lâm, chàng bèn giả vờ dùng thế "lưỡng long ẩm thủy", hai rồng uống nước của võ Thiếu lâm để đánh lừa trước khi hạ độc thủ.
Khi đánh đòn này, võ sĩ phải rún hai chân, phi thân lên cao hơn đối phương một hay hai thước, rồi khi rớt xuống vận nội lực vào các đầu ngón tay chọc thẳng vào đỉnh đầu đối phương. Trúng đòn, sọ sẽ bị đâm thủng, chất óc và máu bắn tung tóe, đối phương sẽ hôn mê hoặc mạng vong tức thời.
Đã học võ Thiếu lâm thế tất quái nhân phải hóa giải đòn "lưỡng long ẩm thủy" bằng thế " thạch quy ngạo thiên", rùa đá ngạo trời, với hai chân xuống tấn xoạc ra, hai tay giơ lên, bắt tréo trên đầu như hai con rùa đá để hứng đón lưỡng long từ trên giáng xuống.
Giơ cánh tay lên, vô tình quái nhân để lộ hai hỏa huyệt ở hai bên nách. Văn Bình phóng atémi ra là phải mạng vong.
Thân thể con người được chia làm nhiều vùng riêng biệt theo quan niệm của từng môn võ. Có những huyệt chết, huyệt mê, huyệt hại thì cũng có những huyệt ăn thông với lục phủ, ngũ tạng. Chẳng hạn, đánh vào tâm huyệt thì hệ thống tuần hoàn bị trọng thương, trái tim có thể ngưng đập, đánh vào can huyệt hoặc phế huyệt thi túi mật sẽ bị vỡ hoặc buồng phổi bị dập.
Lại co tốc huyệt và diên huvệt. Tốc huyệt bị đánh trúng sẽ làm cho nạn nhân thiệt mạng hoặc mê bại ngay tức khắc. Diên huyệt thì tác động trì chậm, có khi nạn nhân chỉ từ trần hoặc tê liệt một vài giờ, một vài ngày, một vài tuần lễ sau khi bị trúng thương, tùy theo cách điểm huyệt và tùy theo giờ giấc, thời gian hiệu nghiệm sẽ thay đổi.
Võ lâm Trung hoa còn có một phép điểm huyệt độc đáo khác, ngày nay dưòng như đã thất truyền. Phương pháp này do một môn phái ở vùng núi giáp giới Mông cổ đặt ra, chỉ chuyên điểm huyệt tại nách và hông, và một số yếu bộ khác trên thân thể, đặc biệt là ở hạ bộ.
Điểm huyệt nách võ sĩ nhu đạo Nhật bản thường lưu ý tới huyệt Kyo-ei, dưới nách độ 3 phân tây. Trúng huyệt Kyo-ei ở nách phải thì chỉ hôn mê bất tỉnh, song trúng huyệt Kyo-ei ở nách trái thì nạn nhân tắt thở, không cách nào hồi sinh được.
Võ sĩ Thiếu lâm thì điểm huyệt trên thớ thịt lưng, sát nách, tên là tien-tsong, điểm nhẹ thì tê bại, hôn mê, điểm mạnh thì chết.
Phương pháp điểm huyệt Mông cổ lại nhằm vào huyệt giữa nách. Đối với cơ thể người thường thì huyệt nách ít nguy hiểm, nhưng đối với dã nhân, cơ thể đầy lông lá, thì huyệt nách lại là huyệt chết, chỉ điểm nhẹ cũng mạng vong.
Trong những ngày luân lạc Văn Bình học được phép điểm huyệt nách Mông cổ. Mặc dầu chàng mới học được sơ sài, môn này cũng đã cứu chàng thoát hiểm nhiều lần. Quái nhân giao đấu với chàng thuộc loại người rừng núi, có kim huyết trong máu, muốn triệt hạ chàng phải đánh nát hỏa huyệt của đối phương.
Hỏa có thể đốt kim thành nước, nên một khi hỏa huyệt bị thương nạn nhân sẽ mất hết võ công thiên phú, hai bàn tay không còn cứng rắn như trước nữa, hoặc sẽ đứt gân máu mà chết.
Quái nhân giơ bàn tay che đỉnh đầu, đinh ninh hứng trọn đòn của Văn Bình làm chàng xửng vửng, không ngờ chàng chỉ đánh dứ chứ không đánh thật.
Đến khi quái nhân khám phá ra mưu kế của Văn Bình thì đã quá muộn. Nội lực phong phú của chàng được dồn cả vào bàn chân trái, hai bàn tay chàng xuống gần đến đỉnh đầu của quái nhân thì chẻ ra, giữ thế quân bình cho chàng khỏi rơi, đồng thời chân trái của chàng quạt tréo vào nách trái của đối phương.
Phụp một tiếng gọn ghẽ, ngọn cước kinh khủng của Văn Bình tạo ra âm thanh ươn ướt như thể lưỡi dao sắc chém vào cái bánh bông lan vừa lấy ở lò nướng ra.
Quái nhân ối lên một tiếng rồi ngã vập đầu vào tường, máu ở nách tuôn ra xối xả.
Văn Bình vội chạy tới cánh cửa lót cao su phía trước. Chàng phản ứng đã nhanh nhưng người ở trong phòng lại phản ứng nhanh hơn. Cánh cửa mở toang.
Kao Cheng cầm súng án ngữ trên ngưỡng cửa.
Khác hẳn với quái nhân lông lá xồm xoàm, thân hình ngất nghểu, tay chân dài lê thê. Kao Cheng lại nhẵn nhụi, đầu hói bóng loáng, người chỉ gồm một cục tròn to tướng như hòn bi bằng thịt mỡ, và tay chân lại cụt thun lủn. Nếu không nhìn kỹ, người ta có thể tưởng lầm hắn không có cánh tay nữa.
Với cái bụng ễnh ương và tay chân ngắn ngủn ấy, gã chủ hộp đêm Ngôi sao lại có những động tác nhanh nhẹn lạ thường. Văn Bình xoay người định phản công đoạt khí giới thì Kao Cheng đã xoay người theo cho mũi súng luôn luôn chĩa thẳng vào ngực chàng.
Hắn gằn giọng, hàm răng nghiến vào nhau như sợ khí lạnh ban đêm và khí lạnh của căn phòng sang trọng gắn máy điều hòa tối tân lọt vào cuống họng và buồng phổi:
- Anh đừng kháng cự nữa vô ích. Tôi đã đề phòng chu đáo. Phiền anh giơ tay lên rồi bước vào trong này.
Văn Bình lẳng lặng theo Kao Cheng vào phòng.
Kao Cheng ngồi xuống sau cái bàn mun khảm xà cừ, ngón tay vẫn đặt trên cò súng, rồi ra hiệu cho Văn Bình ngồi theo.
Rồi vẫn bằng giọng xách mé nói bằng cái hàm răng nghiến chặt, hắn bắt đầu hỏi:
- Anh đột nhập nhà tôi để làm gì?
Văn Bình đáp:
- Để gặp Kao Cheng.
- Kao Cheng là tôi. Chính tôi.
- Yêu cầu anh cất khẩu súng đi. Tôi biết anh không phải là kẻ cầm đầu.
- Cầm đầu cái gì?
- Chúng ta đều là những kẻ chuyên nghiệp. Anh đã lãnh tiền của thiên hạ để xóa bỏ những dấu vết dẫn đến vụ tiến sĩ Braun mất tích. Còn tôi, tôi có nhiệm vụ vén bức màn bí mật. Nếu tôi không lầm, anh và tôi có thể điều đình với nhau để tiến tới thỏa thuận.
Văn Bình đi thẳng vào vấn đề, không cần úp mở, rềng rang như thường lệ. Đã vào hang hùm, chàng phải nói toạc mục đích bắt cọp, chứ không phải để ngoạn cảnh.
Chàng đã đoán đúng tâm lý Kao Cheng. Lời nói thành thật đột ngột của chàng làm hắn giật mình. Hắn không ngờ chàng lại đốt cháy giai đoạn quá nhanh đến như vậy. Thấy hắn lặng thinh, ngón tay bắt đầu lơ đãng trên cò súng, Văn Bình tiếp tục thuyết phục:
- Chuyện dàn xếp này chỉ có anh và tôi biết. Tôi cam kết giữ kín hoàn toàn. Vả lại, sáng mai sau khi hoàn tất công tác, tôi sẽ ra phi trường trở lại Hồng Kông. Tôi sẵn sàng thỏa mãn điều kiện anh đưa ra. Anh đòi bao nhiêu tiền?
Kao Cheng suy nghĩ một phút rồi đáp:
- Tôi đã hiểu anh muốn gì. Tuy nhiên, điều anh muốn vượt qua tầm kiến thức của tôi. Xin anh đừng quên tôi chỉ là thành phần trung gian.
- Ai là người chỉ huy trực tiếp ?
- Hừ, anh nóng nảy quá.
- Xin anh tha lỗi. Đúng ra, chúng ta phải bàn vấn đề thù lao trước. Anh đòi bao nhiêu tiền?
- Đêm mai, vào giờ này mời anh quay lại.
- Tôi không thể đợi được nữa. Mọi việc phải được giải quyết trong nội đêm nay. Nếu mà anh từ chối, miễn cưỡng tôi phải vận dụng phương pháp khác. Chẳng hạn như sử dụng võ lực.
- Anh đang đứng trước mũi súng của tôi, có thểăn đạn bất cứ lúc nào. Bình sinh, tôi vốn ghét bọn người nói xạo, anh nhớ chứ ?
- Nhớ. Nhưng mũi súng của anh chỉ dọa được tôi mà thôi, không dọa được đồng nghiệp của tôi đang phục sẵn bên ngoài.
Văn Bình nhận thấy Kao Cheng hơi bối rối. Nếu chàng lừa được hắn, chàng sẽ thành công dễ dàng.
Chàng nói :
- Anh muốn trả tiền cách nào, tôi cũng có thể làm cho anh vừa ý. Hoặc trả tiền mặt, bằng tiền Đài loan, tiền đô-la....Hoặc đóng vào một ngân hàng ở Hồng kông ?
- Có gì chứng tỏ là anh không bội ước ?
- Sau khi thỏa thuận về số tiền phải trả, chúng ta sẽ thảo luận tới chi tiết đảm bảo cho anh nhận được đầy đủ thù kim. Nào, anh đòi bao nhiêu?
Kao Cheng lại ngần ngừ :
- Tôi muốn thỏa thuận với anh nhưng người ta...
Văn Bình đoán biết hắn ta định nói gì. Chàng phải chặn không cho hắn nói hết. Vì giây phút quyết định đã đến. Do chàng khôn khéo hay vụng về, Kao Cheng sẽ bước qua mọi nguy hiểm để hợp tác với chàng hay là sự hãi mà chùn lại.
Chàng bèn cướp lời :
- Anh lôi thôi quá ! Tôi đã bảo là đừng lo gì cả. Họ sẽ không tài nào biết được anh ăn ý với tôi. Anh lại có thật nhiều tiền. Nếu muốn, anh có thể ra ngoại quốc sinh sống đàng hoàng.
Mắt Kao sáng lên. Hắn hỏi vội vàng, như thể chàng sắp bỏ đi :
- Xin anh trả cho tôi bằng đô la. Anh có thể bỏ tiền vào trương mục của tôi ở Nhật được không?
Văn Bình đáp ngay :
- Như tôi đã nói với anh, ở đâu cũng được.
- Vậy thì...vậy thì..., tôi đề nghị mười ngàn... mười ngàn đô-la bỏ vào trương mục ở Nhật, và...và một số tiền tương đương bằng bạc Đài loan trả ngay tại dây. Vị chi hai chục ngàn đô-la...
Trong những công tác như công tác Hoa Quỳnh thì hai chục ngàn đô la chỉ là món tiền tầm thường. Văn Bình có thể trả gấp chục lần hai chục ngàn đô-la. Hoặc nếu phải tiêu tới cả triệu đô-la chàng cũng không ngần ngại, miễn họ giải thoát được Tiến sĩ Braun.
Vì mạng sống của Braun còn đắt hơn nhiều.
Vả lại, Sở Mật vụ của ông Hoàng còn được lời chán. Sở Tình báo BND Tây Đức đã thuê tới ba triệu đô la...Trời, Kao-Cheng Là thằng ngu...nếu hắn thông minh chút nữa. hắn đã ăn ngon ơ một triệu mỹ kim... Với một triệu Mỹ kim, Kao có thể tậu một trang trại trồng cà phê và nuôi bò ở Ba Tây, tận châu Mỹ la-tinh xa xăm, rồi mang một giai nhân núi lửa tới bù khú cho đến khi răng long, đầu bạc...
Văn Bình gật đầu :
- Đồng ý. Bây giờ anh đưa tôi đến nơi Tiến sĩ Braun bị giam giữ !
Kao Cheng đăm đăm nhìn khẩu súng vứt lỏng chỏng trên mặt bàn mun khảm xà cừ :
- Tôi sẽ vẽ bản đồ cho anh đến một mình. Vì tôi đi với anh không tiện. Người ta...
Đang nói, hắn vụt nín thinh....
Cánh cửa ăn thông với vũ trường phía trước bỗng mở ra. Bước vào là một người đàn bà....
Một cô gái có sắc đẹp mê hồn.
Trên tay nàng, rung rung một khẩu Béretta gắn ống hãm thanh bằng cao su ép.
Tuy đã đoán trước sự việc sẽ xảy ra, Văn Bình vẫn ngạc nhiên....
Vì người đẹp cầm súng là Siu Lou. Có lẽ nàng vừa trình diễn xong ngoài bục gỗ nên trên người chỉ mặc hai mảnh vải màu đỏ nhỏ xíu, chẳng che được gì hết, và dường như chỉ nhằm mục đích chẳng che được gì hết.
Bình thường Văn Bình đã chiêm ngưỡng tấm thân cân đối, nõn nà gần như trần truồng, và còn khêu gợi hơn là trần truồng ấy. Hoặc ít ra chàng cũng buông ra một tiếng khen ngợi.
Song chàng không có thời giờ nhìn ngắm và đùa bỡn nữa. Vì ngón tay hườm
trên cò súng Béretta đã ấn mạnh xuổng hai lần liên tiếp. Kao Cheng đờ người như bị thôi miên.
Văn Bình vội kêu to :
- Thong thả đã, Siu Lou.
Đoàng... đoàng....
Hai tiếng nổ điếc tai đã trả lời giùm nàng.
Khói súng xông lên khét lẹt.