Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Gián Điệp Hoa Quỳnh - ° ° °

❊ ❊ ❊

Nhưng trăng đêm nay trên trời Đài Bắc lại chất chứa một sự khêu gợi khác thường. Những tia sáng dịu dàng như trăm ngàn bàn tay thiếu nữ măng tơ vuốt ve da thịt chàng.

Chàng lẩm bẩm một mình :

- Không khéo gặp đàn bà tắm trăng thi khổ !

Ghét của nào, trời trao của ấy, ngạn ngữ ngàn xưa ấy rất đúng với Văn Bình khi đó. Chàng sợ gặp đàn bà tắm trăng thì ngay trước mặt chàng, "dầy dầy sẵn đúc một tòa thiên nhiên", một cô gái xinh như mộng Lưu Nguyễn, đẹp như bài thơ Lý Bạch, đang nằm thưỡn trên ban-công, cũng phô diễn những đường cong khích động như cô gái trên đại lộ Trần Hưng Dạo năm xưa ở Sài gòn.

Chàng vội bước tréo sang bên trái để tránh gặp gỡ.

Tuy nhiên, khối óc chàng sai khiến thân thể né tránh, còn trái tim chàng lại giữ riệt tay chân lại, không cho cử động nữa.

Đang nằm dài, cô gái vụt ngồi dậy, và kêu lên nho nhỏ. Nàng kêu bằng giọng lạ lùng, nghe như tiếng rên rỉ của tân giai nhân trong đêm động phòng hoa chúc :

- Anh đấy hả?

Nàng gọi bằng tiếng Quảng đông. Trước kia, giá Văn Bình đừng học tiếng Quảng đông cho rồi. Đối với chàng, thì tiếng Quảng cũng như tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Đức...Chàng nói làu làu, và có thể cãi cọ bằng tiếng lóng nữa. Vì vậy, chàng hiểu, ngay cô gái tắm trăng muốn gì.

Nhưng chàng đứng lặng không đáp. Chàng không dám đùa nghịch với phụ nữ đẹp lắm trăng nữa.

Nàng lại cất tiếng :

- Em bắt đền anh đấy. Đợi từ khi trăng lên đến giờ, em lạnh phát cóng cả người...

Chết rồi...hồi chiều gặp bà đại tá Tsung, Văn Bình cũng rơi vào trường hợp tương tự. Bà đại tá nói là đợi chàng. Giờ đây cô gái tắm trăng cũng đợi chàng. Dĩ nhiên cô gái đang đợi tình nhân, chứ không phải đợi chàng. Nhưng thần May mắn đã xui chàng đến trước.

Chàng tháo lui cũng không kịp nữa vì nàng đã đứng dậy, giang rộng hai cánh tay ngà ngọc, tiến lại phía chàng đứng từ nẫy đến giờ không cựa cậy như cây cột trồng trong bê-tông. Thân hình của nàng nhỏ nhắn, chỉ vừa cái trét tay của chàng. Nếu được ôm nàng rồi bị ăn đòn bò lê bò càng, Văn Bình cũng sẵn sàng, huống hồ...

Vì vậy chàng cũng giang tay ra. Nàng ngã trọn vào lòng chàng.

Nàng la rú trong sung sướng :

- Anh ơi, em yêu anh quá !

Nhưng nàng đã buông chàng ra, ngước nhìn chàng bằng cặp mắt đen láy. Chàng hôn nàng quá cuồng nhiệt nên nàng sực tỉnh. Nàng lắp bắp :

- Té ra...không phải...

Văn Bình kéo nàng lại:

- Tôi không xứng đáng để cô yêu hay sao !

Nàng nép vào ngực chàng, run như tàu lá trước cơn gió lớn :

- Anh thả em ra rồi đi ngay đi...Vị hôn phu của em biết được thì chết.

Văn Bình hôn nàng lần nữa rồi đu lên sân thượng, xuống bao lơn nhà bên. Chàng vừa khuất vào bóng tối thì phía sau có tiếng chân người, rồi tiếng gọi của đàn ông:

- Anh đây, em có đấy không?

Tiếng cô gái khỏa thân tắm trăng đáp nhát gừng:

- Có...đây. Chờ...anh mãi.

Hú vía!

Chỉ chậm độ 30 giây đồng hồ nữa là mọi việc hỏng bét. Gã đàn ông nổi trận lôi đình sẽ gây sự với chàng. Bắt buộc chàng phải dụng võ. Chàng sẽ ráng nhẹ tay nhưng biết đâu nhẹ tay cũng giết chết người đàn ông chàng không quen tên, biết mặt, và không thù oán.

Mùi son còn thơm thoảng trên môi chàng. Cô gái tắm trăng đa tình ghê ! Lát nữa, xong việc chàng sẽ tạt qua phòng nàng. Chàng tin chắc nàng sẽ nằm đợi chàng trên bao lơn. Nàng sẽ kiên nhẫn đợi suốt đêm. Đêm nay chàng không ghé, đêm mai nàng cũng sẽ đợi...

Chàng vượt qua một mái nhà thấp nữa, rồi rún mình hạ xuống cái sân nhỏ trồng hoa bên hông vũ trường. Sân này có hai lối, lối dẫn xuống bếp và lối mở vào văn phòng của Kao Cheng, chủ nhân hộp đêm Ngôi sao.

Văn Bình vừa chấm đất thì có tiếng oang oang:

- Ai?

Một gã đàn ông mặc quần chẽn, áo thun lá, mập thù lù, đầu trọc tếu, khệnh khạng bước ra, cất tiếng hỏi. Văn Bình đáp lại bằng ba ngón tay chụm lại, chọc thẳng vào giữa cái đầu tròn xoe và bóng nhẫy như quả dừa, phát atémi của chàng kêu phụp một tiếng như thể dao đâm vào phó mát. Gã mặc áo thun lá quay lông lốc trên nền nhà.

Văn Bình cúi xuống, lượm khẩu súng lục Béretta, xem xét bì đạn rồi bỏ túi. Một viên đạn đã nhẩy vào nòng, nạn nhân chỉ lảy cò là nổ. Hắn đã sửa soạn bắn nếu không nghe thấy tiếng trả lời, nhưng Văn Bình lại trả lời bằng hành động thần tốc nên hắn trở tay không kịp.

Kể ra chàng không muốn giết người. Vì đêm nay nhiều người vô tội đã bị giết. Nhưng nếu chàng không hạ độc thủ thì gã mặc áo thun lá đã ghim viên đạn 9 li ác ôn vào thân thể chàng.

Thở dài nhè nhẹ, Văn Bình kéo xác còn nóng của nạn nhân vào góc, để dựa lưng vào tường, đầu hơi gục xuống, như thể ngủ gật. Chàng hy vọng sẽ hoàn tất công việc tại vũ trường trước khi thi thể gã mặc áo thun lá được tìm thấy.

Chàng nhìn chung quanh một vòng. Nếu hộp đêm Ngôi sao chỉ là nơi dạ lạc như các hộp đêm khác thì đã không có người gác đeo súng ở cửa sau.

Chắc hẳn họ đang chờ...

Chờ ai ?

Có thể họ đang chờ Văn Bình...

Và họ là ai?

Trước mắt Văn Bình, màn bí mật đã được vén kéo một phần. Chàng đến vũ trường Ngôi sao để tìm hiểu thêm trước khi đánh ván bài quyết định.

Chàng ngần ngừ một giây đồng hồ trước hai cánh cửa. Cả hai đều bằng gỗ lót cao-su ngăn tiếng động. Trên cả hai đều có cái lỗ nhỏ bằng lỗ đồng xu: đó là ống kiếng đặc biệt, nhìn qua nó người trong phòng có thể thấy rõ người đứng bên ngoài. Tuy cái lỗ nhỏ xíu, người trong phòng lại quan sát được rõ ràng như thể nhìn qua khung cửa sổ lớn. Hệ thống "mắt thần" này được thông dụng tại nhiều thủ đô trên thế giới.

Chàng chưa định sẽ mở cánh cửa nào thì bất ngờ có tiếng chìa khóa tra vào ổ, tiếng giày lộm cộp rồi cánh cửa bên hữu được mở đẩy ra ngoài. Lại một tên mặc quần chẽn áo thun lá khác...

Nhưng tên này không mập thù lu và đầu trọc tếu như tên thứ nhất bị Văn Bình giết gọn ngoài vườn. Hắn lại gày nhom, tóc tai bườm sườm, không thua các anh hùng bít -tơn Anh quốc, e có lẽ còn bườm sườm hơn họ nữa.

Đi đôi với sự gày nhom là bề cao kinh khủng của hăn. Lê Diệp đã cao, song hắn còn cao hơn nhiều. Tòm tèm hắn cũng phải cao gần hai thước. Đối với người tây phương thì hai mét đã là sếu vườn hiếm có, huống hồ hắn lại là người tàu trăm phần trăm nên khi nhìn thấy hắn, Văn Bình có cảm tưởng hắn là một quái nhân.

Đúng hắn là quái nhân vì Văn Bình thấy trên người hắn toàn lông lá. Lông ngực hắn đen sì lòi ra ngoài áo thun lan xuống bụng, lên đến cổ, còn lông nách hắn thì rậm rạp như tóc đàn bà. Hắn có cánh tay dài lê thê, xuống sát đầu gối.

Văn Bình đã nghe nói nhiều đến một giống người thiểu số cao lêu nghêu cánh tay dài hơn cánh tay vượn, lông lá xồm xoàm, sinh sống ở miệt Hoa-Bắc. Giống người này như người Mèo ở xứ ta, nghĩa là leo trèo rất giỏi, sức chịu đựng cũng rất bền bỉ. Nhưng họ khác người Mèo ở chỗ diện mạo họ lại quá xấu xí.

Và nhất là nếp sống bộ lạc man rợ của họ. Từ xưa nếp sống của họ vẫn không thay đổiHọ chuyên săn thú ăn thịt, chứ không ăn ngũ cốc. Không có thú rừng thì họ săn đồng loại. Gặp mãnh thú như cọp họ không cần dùng cung tên hoặc dao búa.

Mà chỉ dùng hai cánh tay trần.

Gân tay và xương tay của họ cứng như được trui luyện bằng thép. Bàn tay họ giáng xuống có thể làm hùm lớn trọng thương. Nhiều khi chỉ cú đầu tiên là hùm bị vỡ sọ.

Giống người này bị người Hán và người Mãn châu đánh đuổi và giết hại gần hết. Số còn lại độ 5, 6 ngàn trốn vào rừng, lên các đỉnh núi cao nhất, quanh năm phủ đầy tuyết lạnh ở giáp giới Hoa Bắc. Thế giới văn minh đã quên họ.

Tuy nhiên, sau năm 1948, năm Hồng quân Trung hoa vượt qua sông Dương tử, Mao trạch Đông lên nắm quyền hành ở Bắc kinh thì nhóm tàn chủng này đã được nhắc tới.

Nhắc tới trong một bản báo cáo mật của quân khu Hoa Bắc đệ lên văn phòng Trung ương Đảng. Vì tính cách đặc biệt của nó, bản báo cáo này được chuyển cho tổ chức tình báo Trung ương, sau này là Quốc tế Tình báo Sở, cơ quan tối cao tình báo và do thám của chế độ Trung hoa cộng sản. Bản báo cáo đã đề cập tới những khả năng thiên phú của bộ lạc tóc dài trên đỉnh núi Hoa Bắc,và đề nghị xử dụng vào mục đích nâng cao nền võ thuật Trung quốc. Thật vậy, muốn có bàn tay cứng rắn để đánh atémi như trong nhu đạo hoặc điểm huyệt như trong quyền Thiếu lâm thì phải tập luyện công phu trong nhiều năm liên tục. Mau nhất cũng 5 năm. Đạt tới mức thượng thừa phải từ 15 đến 20 năm.

Trong khi ấy bộ lạc tóc dài đã có bàn tay khác thường ngay từ thuở oe oe mới chào đời. Đứa hài nhi đang bú sữa mẹ có thể bóp nát trái quít, hoặc bất cứ vật nào để trong bàn tay nó. Có đứa bóp nát được cả cục đá nhỏ nữa. Nếu người ta khám phá ra nguyên nhân bộ lạc tóc dài có bàn tay sắt thì khoa học võ thuật có thể bị đảo lộn hoàn toàn.

Quốc tế Tình báo Sở bèn cử một phái đoàn gồm toàn võ sĩ chuyên về nội công lên Hoa bắc để tiếp xúc với chủng tộc tóc dài. Phái đoàn lừa bắt được một vài người mang về thị trấn khảo sát, song sau nhiều tuần lễ theo dõi, họ không tìm ra đặc điểm nào khiến bộ lạc tóc dài có võ công thiên phú kỳ lạ, ngoại trừ bàn tay khô đét chỉ gồm da bọc xương, như thể da xác chết ướp thơm ở Ai cập cổ xưa.

Phái đoàn bèn cho xích tay, xiềng chân những người này lại, nhốt trong xà-lim vô cùng kiên cố, đợi máy bay đưa về thủ đô Bắc kinh. Đêm ấy, tù nhân bẻ tung giây sắt, dùng ngón tay đào đất từ trong xà-lim ra ngoài, chui lên và giết luôn bọn lính gác đang ngồi chơi bài trong phòng thường trực, rồi trốn vào bóng tối dày dặc.

Đến gần sáng, người ta mới khám phá ra vụ vượt ngực táo bạo và hi hữu này.

Cuộc đuổi bắt được phát động ngay, và kéo dài trong nhiều tuần lễ song không mang lại kết quả. Bọn quái nhân tóc dài đã thoát khỏi các nút chặn của công an và quân đội, vội vã trốn lên núi cao. Nhờ trời lạnh, mùa đông tuyết băng bao phủ, bọn quái nhân ung dung sống trên đỉnh núi.

Mùa xuân năm sau, khi trời ấm áp, một lữ đoàn Hồng quân được lệnh vây kín rặng núi tình nghi có bộ lạc tóc dài ẩn trú...

Một trận ác chiến diễn ra vì bọn quái nhân không chịu đầu hàng. Trừ một số ít thanh niên khỏe mạnh mở đường máu xuống đồng bằng, hầu hết đã bị tàn sát. Về phía Hồng quân, sự tổn thất về nhân mạng cũng rất lớn vì trong các cuộc phục kích và đánh sát lá cà, bộ lạc tóc dài đã dung bàn tay cứng như thép bẻ gãy khí giới và bóp chết binh sĩ của Bắc kinh.

Sau đó, một phái đoàn y sĩ giải phẫu thi thể quái nhân phúc trình rằng bộ lạc tóc dài có ở trong máu một chất kỳ lạ, chất này chưa được các nhà khoa học trên thế giới đặt tên. Phái đoàn giải phẫu tạm mệnh danh chất này là kim huyết...

Chất kim huyết ở lẫn lộn với các huyết cầu có tác dụng trui bồi cho da thịt được cứng rắn. Điều mà các y sĩ Trung Hoa cộng sản chưa giải thích nổi là tại sao chất kim huyết chỉ tập trung vào hai bàn tay, chứ không tản mát khắp châu thân mặc dầu hệ thống tuần hoàn của quái nhân vẫn hoạt động điều hòa và bình thường, nghĩa là máu đỏ từ tim ra cơ thể, và máu đen từ cơ thể lộn về tim để trở thành máu đỏ lại...

Nếu kim huyết chỉ dồn ở bàn tay không theo máu đen về tim thế tất ở cườm tay quái nhân phải có cái lọc, hoặc cái khóa nào đó để giữ kim huyết lại.

Nhưng sau nhiều cuộc giải phẫu kỹ lưỡng, các y sĩ không tìm ra một bộ phận nào lạ. Tạo hóa đã chơi khăm các nhà giải phẫu, các bình đựng kim huyết đột nhiên trở thành bình đựng một chất nước bầy nhầy. Kim huyết đã biến thể dưới tác động của ánh nắng mặt trời.

Cuộc khảo sát của chế độ Bắc kinh đành bị đình chỉ.

Văn Bình mừng rơn.

Nếu quả tên mặc quần chẽn và áo thun lá đang đứng như một cây phướn đám ma cao ngất ngưởng ở trước mặt chàng là quái nhân Hoa Bắc thì đây là cơ hội ngàn năm một thuở cho chàng thử võ công.

Những người biết chuyện đã thuật lại rằng quái nhân tóc dài có gân tay rất cứng nếu để cho họ đánh trúng thân thể thì dầu được luyện tập công phu trong nhiều năm cũng bị thịt nát, xương tan. Vì vậy, Văn Bình lùi sát vào tường cho quái nhân khỏi nhìn thấy, đồng thời chuẩn bị phóng atémi tấn công.

Nhưng gã tóc dài nhìn thấy.

Mắt hắn long lên sòng sọc, tưởng như đồng tử sắp nhảy ra ngoài. Hắn thở phì phì như ống bễ thợ rèn, song không kêu lên. Chắc hắn vững tin vào sức mạnh kinh thiên động địa nên không cần cầu cứu.

Văn Bình tiến đến gần quái nhân, xuống tấn theo quyền Thiếu lâm cánh tay vươn ra trong thế thủ của Thái cực đạo. Quái nhân cũng vươn cánh tay dài như cánh vượn ra, nhưng không phải để giữ thế thủ.

Mà là tấn công chớp nhoáng.

Và sấm sét.

Bàn tay hắn xòe ra, phạt xuống bả vai Văn Bình. Chàng nghiêng người tránh đòn, chân trái tung ra ngọn độc cước. Tuy cao lêu nghêu, quái nhân lại cử động lẹ làng, ngọn độc cước của Văn Bình vừa vèo ra, quái nhân kéo ngay một bàn tay xuống đỡ.

Bàn tay hắn xòe rộng gần bằng cái quạt đã che kín mục phiêu trên ngực mà Văn Bình nhắm đánh.

Rầm một tiếng mạnh !

Văn Bình có cảm giác như trời đất đang quay cuồng chung quanh, và chân chàng vừa húc vào bức tường bê-tông.

Quái nhân vung bàn tay khác ra, chụp lấy đầu chàng. Trong chớp mắt, thần Chết đã ở gần kề Văn Bình hơn bao giờ hết....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.