CHƯƠNG IV NGƯỜI LÃO BỘC CÂM

Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Gián Điệp Hoa Quỳnh - IV. Người Lão Bộc Câm

❊ ❊ ❊

Thủ đô Đài Bắc bắt đầu rộn rịp từ sáng sớm. Đường phố đã dập dìu dân chúng và xe cộ. Tuy vậy Yu-Tung vẫn không chịu nhả chân ga, để xuống tốc độ bình thường.

Phóng nhanh vốn là thói quen cố hữu của Yu-Tung. Trong cuộc sống hàng ngày, cái gì Yu-Tung cũng làm thật nhanh. Từ trên giường nhảy xuống đất, y vào buồng tắm sửa soạn trong vòng năm phút, kể cả rửa mặt, đành răng, chải tóc và cạo râu, một bộ râu quai nón mọc nhanh như nấm rừng dưới cơn mưa. Đến Sở, y giải quyết các hồ sơ thật nhanh. Y lái xe thật nhanh đã đành, ngay cả những víệc cần từ tốn y cũng hoàn thành một cách vội vã.

Gặp đàn bà mà y ưng ý, Yu-Tung liền tỏ tình sát sạt. Người đẹp chấp thuận, y không bao giờ rào đón, sửa soạn, mà đi thẳng vào mục đích. Dường như y thích tốc độ vì sợ đoản mệnh, không còn đủ thời giờ để tận hưởng khoái lạc trời cho.

Y sinh trưởng trong một gia đình chết non. Phụ thân y chầu Trời năm 40. Mẫu thân y còn chết sớm hơn nữa. Anh em y đã có tóc bạc từ năm 30, và đến tứ tuần thì mắt đã sâu hoắm, nếp răn cầy nát hai má và trán hói. Chắc hẳn vì Yu-Tung ham mê quyền thuật, và được tẩm bổ đúng phương pháp nên khuôn mặt và thân hình không bị già trước tuổi. Y đã 42, nghĩa là đến tuổi trở về với đất, mà vẫn trẻ. Cặp mắt trẻ luôn luôn loé sáng, như có thể nhìn xuyên qua xiêm áo đàn bà. Đôi môi trễ luôn luôn mỉm cười phóng đãng, đủ ma lực quật ngã phụ nữ khó tính... Cái bót-phơi của Yu-Tung mới là tiêu biểu cho tuổi trẻ căng phồng : khi nào cũng đầy ứ giấy bạc, hình như chủ nhân có phép quỷ thuật, tiêu hết thì lại hóa phép cồm cộm lại như cũ...

Về phục sức, Yu-Tung có những điểm rất khác người. Quanh năm, bất luận thời tiết nóng nực hay rét lạnh, y đều mặc một bộ áo, áo vét nhạt, quần sẫm, sơ mi trắng, cà-vạt trắng, giày da cá sấu vằn trắng. Riêng buổi tối, y mặc dạ phục, vét trắng, quần đen có sọc, giày đen mũi nhọn, sơ-mi hồ ngực cứng đét, nơ trắng nở hoa theo lối công tử bột tây phương thời xưa.

Ngọn gió buổi sáng mơn man mớ tóc phồng cao của Yu-Tung. Chiếc

Toyota xì-gà phóng qua vườn bách thú, qua cầu như tên bắn. Chạy thẳng là đến lữ quán Grand Hotel. Nhưng Yu-Tung lại quẹo bên phải vào một con đường vắng.

Tòa biệt thự của Yu-Tung ở cuối đường, xây cất trên một khu đất cao và rộng, tường trồng xương rồng xanh um, trong vườn nhiều dãy cây thông nằm ngang, che gần kín mặt tiền.

Ngoài cổng, một nhân viên mặc thường phục đứng gác, súng giấu kín trong bụng. Xe hơi phóng vào trong, chưa kịp dừng lại thì đàn chó bẹt-giê đã ùa ra, trông như beo. Yu-Tung ôm từng con lên nựng, vỗ đầu, nắm chân, rồi xô cửa phòng khách.

Toàn nhà được điều hòa khí hậu nên mát rợi. Yu-Tung cởi vét-tông, ném xuống ghế xa-lông thì chuông điện thoại reo.

Đầu giây là giọng đàn bà. Yu-Tung nói, giọng vui vẻ :

- Anita hả ? Yu-Tung đây. Công việc vẫn chưa đâu vào đâu cả.

Giọng Anita dấm dẳn :

- Vì vậy, anh phải vắng nhà cả đêm có phải không ?

- Khổ quá, cả đêm không được ngủ, đinh ninh sáng sớm có em an ủi..... em lại mắng vốn....

- Không phải mắng vốn mà là hăm dọa thật sự. Lần sau, anh còn ti toe với con bé ấy nữa, em sẽ cho anh một nhát.

- Lại ghen rồi.

- Dĩ nhiên, ớt nào ớt chẳng cay. Em biết mà... nó trẻ hơn em chục tuổi, còn hơ hớ như hoa hồng buổi sáng, nên anh mê như điếu đổ, còn em, em đã bắt đầu già rồi.....

- Nói bậy. Anita vẫn còn trẻ. Bọn con gái ngày nay còn đứt hơi vẫn chưa theo kịp.

- Em nghe mãi, chán tai rồi. Lần này là lần cuối, em sẽ không tha nữa.

- Vì công việc...yêu cầu em thông cảm.

- Hừ, anh ngủ với nó cũng vì công việc sao ?

- Anh van em.

- Đừng kiểu cách nữa. Bao giờ anh lên em ?

- Xế trưa.

- Không được. Anh hoãn đến xế trưa vì hiện giờ anh cần ngủ, hai mắt anh đã dính lại, tay chân anh bị mỏi rời, suốt đêm quần thảo với người đẹp thì mệt là đúng...

- Em đòi hỏi thì anh cũng xin vâng. Chờ anh một lát. Để anh dặn bà Hsiao đã nhé.

Thiếu phụ được gọi là Hsiao đã có mặt trong phòng, hai tay chắp vào nhau có vẻ hiền hậu và ngoan ngoãn. Nhìn mái tóc bạc, và làn da răn reo, người ta biết ngay thiếu phụ đã trên ngũ tuần.

Yu-Tung quay lại, bà Hsiao chào bằng cách cúi đầu. Ngoài mặt bà Hsiao là nữ quản gia của Yu-Tung. Nhưng bên trong, bà Hsiao đã giữ một vai trò khác.

Yu-Tung hỏi :

- Bà đã liên lạc được chưa ?

Thiếu phụ rút trong bọc ra một cái bảng đen nhỏ. loại bảng dành cho học trò đồng ấu, và dùng bút chì cứng viết lên một nền bóng, có thể xóa bỏ trong chớp mắt. Thiếu phụ viết chữ "rồi", rồi giơ lên cho Yu-Tung đọc.

Thì ra Yu-Tung dùng nữ quản gia câm.

Y lại hỏi :

- Khi nào họ tới ?

Thiếu phụ viết trả lời :

- Đêm mai.

- Mấy giờ ?

- Từ 3 đến 4 giờ. Địa điểm sẽ thông báo sau.

Yu-Tung đặt bàn tay lên bờ vai gày ốm của người nữ lão bộc trung thành :

- Cám ơn bà Hsiao.

Thiếu phụ lại bút đàm :

- Ông nên thận trọng.

Yu-Tung bước ra sân vì có tiếng chó sủa hỗn loạn. Y hơi giựt mình khi thấy trước mặt y là một người đàn ông lạ....

Người đàn ông lạ đã ngang nhiên vào tòa nhà của Yu-Tung, nổi danh bất khả xâm phạm nhờ hàng rào chó bẹt giê vô cùng dữ dằn và kiên cố....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.