Văn Bình tiến vào ngõ cụt tranh tối, tranh sáng.
Giữa ngõ là hộp đêm Ngôi sao. Tuy mới ở đầu đường, chàng đã thấy xe hơi đậu hai giãy dài, nối đuôi nhau. Đài Bắc vẫn là thành phố có nhiều người thức khuva mặc dầu chỉ ở trong tầm tấn công của Trung Hoa lục địa.
Chàng đứng lại, tạt vào mái hiên. Tiếng động cơ xe hơi của Shan, người bạn mặt thẹo chung tình, đã nhỏ dần, nhỏ dần rồi nhập vào bầu không khí yên lặng trong đêm khuya.
Văn Bình đi lộn lại đường cũ. Chàng nói vói gã mặt thẹo là đến vũ trường Ngôi sao nhưng lại đến tòa biệt thự trệt cô độc ở đại lộ Chengtu, nơi chàng giúp bà đại tá Tsung hồi chiều.
Đành rằng Shan là kẻ kín miệng, Văn Bình vẫn phải đề phòng. Có thể đối phương đã theo sát xe hơi của Shan. Văn Bình cần gia tăng thận trọng vì từ phút này chàng trở thành một con thú mà hàng chục, hàng trăm thợ săn tìm kiếm, và nguy cho chàng nhất là trong số thợ săn giàu kinh nghiệm xạ thủ này có cả sở công an Đài Bắc mà trên nguyên tắc cũng như trên thực tế vốn là đồng minh thân thiết
của chàng.
Chàng bách bộ thêm một quãng nữa rồi vẫy tắc-xi. Nhưng chàng không dặn tài xế lái thẳng đến đường Chengtu.
Mà là đến đường Hengyang ở kế cận.
Tòa nhà trệt ở cách nơi chàng xuống tắc-xi gần một cay số. Văn Bình đếm bước ung dung trên vỉa hè, miệng phì phèo thuốc lá, một tay đút túi quần. Trông chàng, ai cũng tưởng là khách chơi đêm, khệnh khạng ngoài đường, chưa muốn về nhà, để tận hưởng khí trời trong sạch, không chứa đầy bụi bặm và khói xưởng máy ban đêm.
Chàng đi khỏi tòa nhà trệt trăm thước rồi đi vòng ra phía sau.
Giờ này chắc chắn gia nhân đã ngủ say. Theo lời bà đại tá Tsung, đầy tớ đều đi vắng, trong nhà chỉ có nàng và một nữ tì nhỏ tuổi. Chàng phải giáp mặt nàng để hỏi cho ra lẽ.
Tuy hàng rào cao ngút, chàng không chật vật mấy khi rún mình trèo qua. Trong vườn, cỏ mọc xum xuê như tấm thảm dầy nên chàng đáp xuống êm ái. Cho dầu bên trong là sân gạch đi nữa, chàng cũng không sợ gây ra tiếng động khả nghi. Nhờ thuật Ninjutsu và thần ảo công, chàng có thể biến khối thịt trên 70 ký của chàng nhẹ hẳn như bong gòn. Trong quá khứ, chàng đã nhảy tường hàng trăm lần nên đã rút đúc được khá nhiều kinh nghiệm, chẳng hạn như đánh lừa chó bẹt-giê hoặc hệ thống canh phòng điện tử.
Chàng hút chết nhiều lần, nhưng có hai lần làm chàng nhớ nhất, vì đối phương đã áp dụng những kỹ thuật mới lạ không ngờ.
Lần đầu tiên xảy ra ở Sài gòn, Sài gòn là đất nhà nên chẳng có gì đáng ngại. Như thường lệ, chàng đu lên đỉnh rào rồi trườn người nhảy xuống vườn thật gọn. lẽ ra sau khi chấm đất, chàng phải ngồi thu hình năm ba phút để làm quen với bóng tối và địa hình địa vật. Nhưng vì quá khinh thường, chàng cứ thản nhiên đứng dậy, len lỏi qua những gốc mít xum xuê để thâm nhập vào bên trong.
Chàng đã mang sẵn thuốc trừ cho nên càng khinh thường hơn nữa. Loại thuốc này công hiệu một cách kỳ lạ : chỉ cần rũ một gói bột lớn bằng hai viên thuốc trụ sinh là một mùi thơm nhẹ bay ra, hòa trộn vào không khí, giống chó ngửi phải là cúp đuôi bỏ chạy, con nào gan lì ở lại sẽ bị ù tai, tịt mũi và chảy nước mắt đầm đìa.
Nhưng chủ nhân của tòa nhà khả nghi mà Văn Bình có trách nhiệm đột nhập đêm ấy lại không dùng chó để canh phòng.
Mà là dùng rắn.
Một giống rắn " lười biếng " suốt ngày đêm nằm cuộn tròn trên cành cây, trông
như khúc củi mục, không buồn cử động cũng như không buồn đi lang thang trong vườn. Đặc điểm của giống rắn này là thích ăn thịt. Khi động dụng, nó quăng mình từ trên cây xuống, quấn chặt cổ nạn nhân, và trong nháy mắt bẻ gẫy xuơng sống như đứa trẻ bóp cái bánh que trong bàn tay.
Chủ nhân tòa biệt thự lạ lùng ấy nuôi được hai con rắn "lười biếng" để canh gác phía sau, ở phía thường hay bị đạo chích thâm nhập. Vô tình Văn Bình đã lẻn vào nhà bằng lối hậu nên chạm trán với hai tên lính quyết tử máu lạnh nguy hiểm này.
Chàng đang đi loanh quanh giữa vưòn mít phồng cánh mũi để hít thở mùi mít thơm tho (và bất giác nghĩ đến đàn bà đẹp vì giới vui nhộn đã đặt ra từ ngữ "thơm như mít" để tả thần Vệ nữ bằng xương bằng thịt) thì huỵch một tiếng, chàng khựng lại. Con rắn quái ác không biết từ đâu lao tới đã bện thành vòng tròn trên vai chàng, sửa soạn xiết cổ.
Con độc xà tấn công thật nhanh, thật gọn, song Văn Bình đã kịp thời vặn công để tung nó ngã xuống. Tuy nhiên, chàng phải dùng đến atémi cực hiểm mới chặt nát được đầu nó, vì nội lực của chàng khá mạnh nhưng chỉ mạnh đối với con người. Toàn thân độc xà được bọc một lớp vảy cứng đủ sức chịu đựng những đòn sấm sét.
Sau khi giết con thứ nhất, chàng phải đối phó ngay với con thứ nhì. Con này đáng sợ hơn vì là con đực, con cái là vợ nó vừa bị nát đầu. Vì đã có kinh nghiệm với con cái, Văn Bình không vất vả mấy trong việc triệt hạ con đực. Dầu sao thì chàng cũng bị một phen bở vía. Và sau vụ này, Văn Bình tự nguyện sẽ gia tăng thận trọng mỗi khi nhảy tường vào nhà người lạ.
Lần hút chết thứ nhì xảy ra ở Vạn tượng, một thủ đô xơ xác và quê mùa có nhiều xe hơi Mércedes kiểu mới hơn là đường phố, có nhiều phụ nữ bán dâm hơn là phòng trọ. Chàng được lệnh lẻn vào ngôi nhà của một cô gái chơi thượng lưu để chụp trộm một tài liệu mà ông Hoàng nghi là được cất giữ bên trong.
Biệt thự ở Vạn tượng thường được xây cất trên những vùng đất trống xa khu xóm lao động lụp xụp, ban đêm đèn điện lại quá yếu, cảnh sát lại quá ít, hoặc quá tài tử nên giới ăn sương cũng như giới gián điệp hoạt động khá dễ dàng.
Trong nhà không có chó bẹt-giê, chủ nhân lại đang say sưa ở vũ trường Vieng Ratry nên Văn Bình nghênh ngang mở cửa mặc dầu ông Hoàng đã dặn chàng nên thận trọng,
- Coi chừng đấy ! Đừng có nghĩ rằng đối phương là những kẻ cẩu thả. Trong nghề này, những việc dễ nhất lại là những việc khó nhất, và dễ chết nhất.
Như thường lệ, chàng đã ừ ào tuân lệnh nhưng lại hoạt động theo ngẫu hứng, cho ông tổng giám đốc là cụ già lẩm cẩm, cẩn thận một cách vô ích.
Chàng không thể ngờ rằng tòa nhà bề ngoài bỏ hoang ấy lại là một pháo đài
điện tử kiên cố.
Thoạt đầu, chàng dùng chìa giả để mở ổ khóa. Mọi cánh cửa dẫn vào căn phòng có tủ sắt đều được gắn hệ thống báo động, gồm những băng bằng chất nhôm nhẹ bề ngang một phân tây, dán dọc theo ô kiếng, Văn Bình ngây thơ tưởng đó là một hình thức trang trí vì giới lắm tiền, nhiều của ở đất Lào đồng khô cỏ cháy thường mời các nhà trang trí hữu danh tây phương tới trần thiết nơi ăn, chốn ở cho sang trọng.
Té ra những băng kim khí này được nối liền với một động cơ điện tử trung ương, gọi là "teleap- proche", phát minh mới nhất của kỹ nghệ chống kẻ trộm ở Hoa kỳ. Khi chàng mở cửa lẻn vào, chất nhôm truyền lệnh báo động tới động cơ trung ương, căn phòng chứa két sắt lập tức phát ra một luồng hơi độc, ai ngửi phải là ngã lăn ra bất tỉnh.
Chủ nhân ngôi nhà chỉ phạm một lỗi lầm nhỏ. Vì thế Văn Bình mới còn sống đến ngày nay.
Đó là dùng chất hơi độc có mùi thơm như kẹo bạc hà. Văn Bình rất nhậy cảm với mùi bạc hà sau nhiều năm kết bạn thân thiết với thuốc lá Salem. Nên khi ngửi thấy hương vị quen thuộc, chàng vội ngừng tay, suy nghĩ.
Mùi bạc hà mỗi lúc một thêm đậm đà. Tuy chàng chưa vào đến phòng cất tài liệu, chàng cũng đã choáng váng mày mặt. Biết là hơi độc, chàng vội vàng thoát thân ra vườn.
Sau chuyến "ăn sương" thất bại này, chàng không dám nhìn mặt ông Hoàng luôn trong nửa tháng. Ông Hoàng phải cho Lê Diệp tới triệu năm lần, bảy lượt chàng mới vác xác tới.
Trước khi chàng từ giã ông Hoàng ở Đông kinh để qua Đài Bắc tiến hành công tác Hoa Quỳnh, chàng được ông Hoàng tặng một cuốn sách nhỏ viết về nghệ thuật ẩm thực Trung quốc, ông Hoàng tủm tỉm cười, nói với chàng :
- Món ăn tàu nổi tiếng thế giới về ngon, nhưng theo tôi nó không hợp với tì vị của nhân viên điệp báo. Vì nó có quá nhiều chất béo. Vẫn biết anh có bao tử bọc thép, ăn đá cũng tiêu, huống hồ ăn món nhiều mỡ, nhưng dần dà mỡ sẽ làm cho phản ứng thần kinh bị trì chậm, tri khôn và linh tính bị mờ nhạt.
Thì ra ông Tổng giám đốc bày trò tặng sách và bàn bạc về món ăn tàu để khuyên chàng thận trọng!
Vì vậy đêm nay chàng đã thận trọng từng bước trong vườn nhà bà đại tá Tsung. Mảnh trăng đã trốn sau đám mây rộng, lơ lửng dưới nền trời loang lổ. Văn Bình men theo những luống hoa nở ngào ngạt vào ga-ra, rồi từ ga-ra đột nhập nhà trên để lên lầu.
Biệt thự của bà đại tá Tsung là một biệt thự trệt, nhưng được kiến trúc theo lối
mới, trệt mà có lầu, lầu mà là trệt. Phân nửa diện tích nhà chính được dùng làm phòng khách và phòng ăn, muốn vào phòng ngủ phải trèo một trong hai cầu thang thấp ở giữa nhà.
Đèn phòng khách đã tắt. Cầu thang lót thảm ni-lông nên Văn Bình bước lên êm ái.
Chắc bà đại tá đa tình còn thức vì gian phòng phía trái, mặt hậu, đang còn ánh đèn le ói chiếu qua khe cửa.
Văn Bình lục soát khắp nhà, đến khi không gặp được ai chàng mới yên tâm mở cửa phòng ngủ. Thoạt tiên, chàng định dùng sợi thép cứng thay cho chìa khóa. Nhưng chàng vừa đụng vào quả nắm thì cánh cửa đã từ từ mở vào bên trong.
Chàng bàng hoàng trong giây phút vì thấy một xác người nằm sóng sượt sau cửa. Đó là ả nữ tỳ mở cổng cho chàng hồi chiều.
Nạn nhân nằm ngửa, mắt trợn trừng, ngó lên trần nhà. Văn Bình áp tai vào ngực. Tim nạn nhân đã ngừng đập. Chàng cầm tay lên để bắt mạch : mạch máu cũng đã câm bặt.
Tuy nhiên làn da còn hơi nóng. Văn Bình quan sát kỹ lưỡng trước khi quỳ xuống dùng thuật kuatsu để hồi sinh cho nạn nhân. Nhưng chỉ mấy phút sau, chàng chép miệng đứng dậy. Chàng vuốt mắt nạn nhân rồi lấy khăn trắng trải giường đắp kín từ đầu xuống chân.
Suýt nữa chàng quên bà đại tá Tsung.
Nàng vẫn mặt bộ áo màu hồng quen thuộc. Nàng gục đầu trước bàn phấn kê ở góc phòng. Ngọn đèn đêm xanh nhạt chiếu phơn phớt vào khuôn mặt trái xoan gợi cảm của nàng.
Văn Bình lật mặt nàng ra. Mắt nàng lim dim như ngủ. Bình thường đôi mắt này được liệt vào loại khá đẹp. Khi nhắm lại, mi mắt bầu bầu nổi lên những tia máu hồng, giống mắt trẻ thơ. Miệng nàng chỉ hơi mím, dường như để biểu lộ sự ngạc nhiên và uất ức.
Cũng như ả nữ tỳ, bà đại tá Tsung không bị vết thương nào trên ngườiVăn Bình mở áo coi cẩn thận. Nàng không bị ám sát bằng súng hoặc bằng dao.
Tuy nhiên...
Nhỡn tuyến tinh tế của chàng vừa nhận ra một nốt ruồi son nhỏ xíu ở sau tai. Nốt ruồi không phải nốt ruồi có sẵn. Người lạ có thể lầm, nhưng chàng không thể lầm được. Nhiều năm lăn lộn trong nghề võ thuật đã mang lại cho chàng một số vốn kinh nghiệm và kiến thức chuyên môn phi thường.
Ngày nay, môn điểm huyệt atémi của võ Nhật đã nổi danh trong làng võ lâm thế giới. Nhưng võ tàu đã nổi danh về môn điểm huyệt từ ngày xưa, từ ngày nhu đạo chưa ra đời. Có những võ sư đạt tới cao độ của môn điểm huyệt, đứng xa 5, 10 thước chĩa ngón tay ra giết đối phương dễ dàng như chơi. Nguyên tắc tấn công của họ rất giản dị, nhưng muốn luyện tập lành nghề phải mất hàng chục năm : ấy là vận dụng chân khí vào đầu ngón tay, hoặc ngón chân, rồi hướng thẳng vào huyệt đối phương.
Thấp hơn một bậc là những võ sư chỉ chạm nhẹ đầu ngón tay, hoặc ngón chân vào da thịt là đối phương mất mạng. Chỗ bị chạm nồi lên một vết tròn nhỏ, tụ máu màu đỏ, giống như nốt ruồi son.
Văn Bình vừa nhìn thấy vết tròn màu đỏ này. Nghĩa là bà đại tá Tsung bị một tay cao thủ hạ sát.
Chàng dí ngón tay vào tròng mắt nàng. Tròng mắt hơi cử động. Mừng rỡ chàng bèn kéo toạc chiếc áo lót của nàng ra, rồi ngửa cổ, hít một hơi dài trước khi phóng vào huyệt gần tim nàng một phát atémi nhè nhẹ, nhằm khích động hệ thống tuần hoàn. Chàng đã học được nhiều thế hồi sinh theo thuật kuatsu của nhu đạo. Trong trường hợp nạn nhân chưa hoàn toàn tắt thở, thuật kuatsu có hy vọng cứu sống.
Bồ hôi vã ra đầy trán Văn Bình.
Mải nghĩ đến tính mạng của nạn nhân, chàng quên cả chiêm ngưỡng bộ ngực cân đối và rắn chắc đang phơi bày trước mắt. Nàng đa tình, thay đổi người yêu như thay áo là lẽ dĩ nhiên của tạo hóa. Vì nàng quá đẹp, nàng không thể trở thành vật sở hữu riêng của một người, phương chi người ấy lại luôn luôn sống xa nàng...
Thân hình đều đặn của nàng, cặp giò thuôn dài của nàng, cái lưng ong của nàng, tất cả được hoa công nặn ra cho những trận giao hoan dài vô tận, đêm này sang đêm khác, tuần này sang tuần khác, tháng này sang tháng khác. Văn Bình chưa gặp đại tá Tsung, nhưng dẫu đại tá Tsung là người đàn ông có bắp thịt nở nhất và cứng nhất hoàn vũ thì cũng không đủ sức làm chủ độc quyền....
Nàng vẫn nằm thẳng đơ như khúc gỗ.
Văn Bình lại ngửa cổ lần nữa, thu hết khí trời vào lồng ngực. Phát atémi đã vút ra như tên bắn, kêu hự một tiếng khi chạm vào xương sườn của nạn nhân. Chàng phóng đòn chính xác như người cân vàng bằng cân tiểu li, không quá mạnh để nạn nhân nguy hiểm đến tính mạng, nhưng không quá nhẹ sợ không hiệu lực.
Toàn thân nạn nhân rùng lên một cái.
Văn Bình nắm tóc nàng, giật mạnh:
- Bà đã tỉnh chưa ?
Nạn nhân mở mắt he hé, nhưng vội nhắm lại. Chàng cầm tay nàng bắt mạch.
Niềm vui vừa nhú lên trong lòng chàng đã lụi vì chàng cảm thấy mạch nạn nhân bị đứt quãng.
Nghĩa là nàng chỉ có thể hồi sinh vài ba phút rồi tắt thở. Và lần này thì không phép kuatsu nào cứu được nữa.
Văn Bình ấn nhẹ vào huyệt dưới nách, và gọi :
- Bà đại tá Tsung ? Ai giết bà ?
Dường như nạn nhân đã nhận ra chàng. Vì trên miệng nàng thoáng nở một nụ cười. Nụ cười ngượng ngùng của người biết mình có lỗi. Nàng hối hận vì đã nghi oan cho chàng hồi chiều.
Đột nhiên nạn nhân quẫy mình từ phải sang trái.
Mặt nàng đối diện cái bàn phấn kê ở góc tường. Chắc nạn nhân đã thu hết toàn lực mới có thể quay được mặt vào tường.
Văn Bình nhắc lại :
- Ai giết bà ? Bà cho tôi biết. Tôi sẽ báo thù cho bà.....Bà Tsung.....
Miện nàng mở ra, Văn Bình vội vàng cúi xuống. Nàng chỉ thều thào như hơi gió :
- A... a a a...
Văn Bình lay nàng :
- Bà nói gì ? Bà ráng nói hết câu đi. Bà Tsung !
Vô ích.
Trong khi đổi thế nằm, nàng đã sử dụng tới sức khỏe cuối cùng còn đọng lại trên đường gân và thớ thịt. Nàng chỉ nói được tiếng "a" yếu ớt và ngắn ngủi rồi ngoẹo đầu.
Văn Bình không tìm cách hồi sinh cho nàng nữa vì biết nàng đã chết hẳnChàng hơi ngạc nhiên khi thấy hai bàn tay nạn nhân đều nắm chặt lại và chĩa vào cái bàn phấn.
Chàng đứng lên, nhìn cái bàn phấn, dáng diệu suy nghĩ. Cái bàn này gồm ba tấm gương St Gobain hình chữ nhật dính vào nhau,thành một hình lục lăng dựa trên một mặt bàn thấp. Đó là kiểu bàn phấn mới nhất, giản dị mà đẹp mắt. Toàn thể bàn phấn đều dán phọt-mi-ca màu trắng, trừ hai ô kéo gắn khóa vàng.
Trên mặt bàn, Văn Bình thấy chai lọ bầy la liệt. Từ thuốc tô móng đến sữa trang điểm, tất cả đều do hãng Arden chế tạo. Bút chì xanh vẽ mắt, và mi giả cũng của hãng Arden. Văn Bình mở ngăn kéo. Bên trong toàn ảnh mầu. Ảnh chụp bằng máy Polaroid của Mỹ chỉ có một tấm. Và toàn ảnh đàn bà.
Chàng đặt dưới ánh đèn để xem kỹ từng tấm một. Hầu hết đều đẹp: Một nửa là ảnh chụp với áo quần, dầu chỉ là áo quần sơ sài, hầu như tượng trưng. Nửa còn lại là ảnh khỏa thân trăm phần trăm, chụp những kiểu táo bạo như trong trại khỏa thân theo chủ nghĩa thiên nhiên.
Người trong hình đều là đàn bà phương đông, mắt đen, mũi thấp, thân hình nhỏ nhắn. Văn Bình để ý tới một phụ nữ phương tây duy nhất trong xấp ảnh màu, với đôi mắt rộng xanh biếc và làn môi dày đa tình.
Dáng điệu tự nhiên, chàng bỏ xấp ảnh vào túi. Ở vào địa vị chàng, người đàn ông nào cũng làm vậy. Trừ phi là thày tu (mà vị tất thầy tu của thời đại bít-tơn, hip-py có đủ bản lãnh cưỡng lại thèm muốn xác thịt ghê gớm), chứ trên cõi đất đầy hoan lạc này không phần tử đực rựa có đủ bộ phận trời cho nào lại trả xấp hình khêu gợi vào chỗ cũ, trong ngăn kéo bàn phấn.
Văn Bình không chối cãi điều đó. Chàng không chối cãi là xấp hình quá gay cấn, chàng không thể không chiếm đoạt.
Nhưng còn một lý do khác, không dính dáng đến lãnh vực tình ái.
Đó là lý do nghề nghiệp, một trong các tấm hình màu hấp dẫn ấy vừa mang lại cho chàng chìa khóa để mở cánh cửa bí mật của công tác Hoa Quỳnh.