CHƯƠNG III MŨI TÊN ĐOẢN MỆNH

Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Gián Điệp Hoa Quỳnh - III. Mũi Tên Đoản Mệnh

❊ ❊ ❊

.....Chết rồi, Hoài Hoa là nhân viên của địch, nàng giả vờ nhí nhảnh và nũng nịu để lôi chàng xuống địa ngục. Vậy mà chàng đã phun ngay ra những điều ông Hoàng ân cần dặn chàng dấu kín. Chàng đã cho nàng biết gián tiếp chàng là Văn Bình, tức là điệp viên Z.28.

Văn Bình lặng người hồi lâu. Với sự xuất hiện của Hoài Hoa trong hàng ngũ của địch. Chiến dịch Hoa Quỳnh đã tiến vào chiều hướng khác, tuy chứa nhiều nguy hiểm hơn, nhưng Văn Bình lại có nhiều hy vọng gỡ rối hơn.

Tuy vậy, chàng vẫn chưa thể giải thích được tại sao Hoài Hoa lại có mặt trước phòng Siu Lou. Vậy địch sai Hoài Hoa tới đây để làm gì ? Nghĩ rồi, chàng bật cười một mình. Có lẽ Hoài Hoa tới đây để nhận diện chàng. Nhận diện xong, nàng sẽ bị....

Văn Bình vội nghĩ sang chuyện khác. Cho dẫu nàng là nhân viên của địch, chàng vẫn còn thiện cảm với nàng. Chàng không muốn một cô gái tuyệt vời như hoa lá mùa xuân phải chết...

Chiếc Toyota nhả 5 người xuống rồi phóng thẳng. Một cơn gió lạnh thốc qua đường. Văn Bình thấy Hoài Hoa hơi run. Nàng run vì lạnh hay vì sợ ? Chàng muốn đến bên nàng để đặt câu hỏi đó. Song nàng đã lủi vào bóng tối dày đặc. Bốn gã đàn ông cũng đã cắt đặt nhau mai phục khắp nơi, nhất là cửa ra vào bin-đinh.

Không còn hoài nghi gì nữa, địch đang đợi chàng. Chàng có thể vòng ra phía sau, nhảy qua tường, lẻn vào bin-đinh, song hai đầu đường đã bị chặn. Địch gồm ít nhất 4 tay súng. Chàng chưa kịp phản ứng thì họ đã bắn chàng gục. Chàng chỉ có thể đứng lì ở chỗ cũ, rình rập cơ hội thuận tiện.

Miệng Văn Bình bỗng khô như rang. Thời khắc chờ đợi thường gây ra cảm giác khát nước. Từ lúc rời trường bay đến giờ, chàng chưa được uống huýt-ky. Đã khát, chàng lại khát thêm vì ly rom uống trong nhà hàng Ngôi sao. Giá có chai huýt-ky một bên thì tuyệt. Nếu không thì cũng phải có điếu Salem. Hộp thuốc Salem cồm cộm trong túi chàng, mới hút một điếu, vậy mà chàng chỉ dám lấy ra ngửi mùi bạc hà thơm thơm cho bớt nhớ. Muốn hút, chàng phải bật lửa, địch sẽ nhìn thấy. Địch sẽ ngửi thấy mùi bạc hà. Địch sẽ nhìn thấy đốm thuốc cháy đỏ trong bóng tối. Và chàng sẽ mất mạng...

Pin, pin...Pin pin....

Tiếng kèn xe hơi. Một chiếc Toyota 2000 GT (lại Toyota, tác giả nghe sao kể vậy, chứ không hề làm quảng cáo, phương chi là quảng cáo không công cho hãng sản xuất Nhật bản Toyota) sáng loáng chạy ngược đường tới.

Nước miếng trào lên môi Văn Bình. Chàng vụt hết khát. Chàng chảy nước miếng vì thèm loại G-T đặc biệt này. Tài tử thủ vai James Bond, 007, lái lần đầu chiếc 2000 GT trong phim. Giá tiền sơ sơ 4 triệu đồng VN, nhưng nghĩ đến tốc độ tối đa 230 cây số giờ của nó thì 4 triệu đồng cũng không đắt lắm.

Chiếc xe bề cao 114 phân chạy cắn lấy mặt đường, khiến Văn Bình có ấn tượng là đường cuốn chạy chứ xe hơi vẫn đứng nguyên vị trên mặt nhựa óng ánh.

Không biết hữu ý hay vô tình, tài-xế đến trước chỗ Văn Bình bó gối thì đậu lại. Đậu nghênh ngang, choán hơn nửa đường, như thể coi đường phố công cộng là của riêng. Đậu cốp vào lề, mũi ra đường, thành góc 60 độ với vỉa hè. Đậu bừa bãi như vậy có xe nào chạy qua là đụng....

Văn Bình nghe tiếng đàn ông, chắc nịch nhưng khả ái :

- Chóng quá ! Mới đó đã về đến nhà rồi.....Siu hết choáng váng chưa ?

Tiếng đàn bà (dịu dàng và tha thiết) :

- Cám ơn anh. Em khỏi rồi, có lẽ vì nhờ gió mát. Và nhờ cả anh nữa...

- Xạo.

- Thật đấy. Anh lên với em không ?

- Rất muốn, nhưng lại bị kẹt. Anh phải đi ngay.

- Đi đâu ? Em biết mà.

- Khổ quá, em Siu....

- Nhắc đến tên người ta thì anh kêu khổ.. Anh đến với Anita chứ gì ?

- Em đừng quá nóng nảy như thế. Anh đã nói với em hàng chục lần rồi mà em cứ.....

- Tung ơi, em cũng nói với anh hàng chục lần....

Văn Bình nghe tiếng động tay chân. Rồi tiếng hai người hôn nhau. Họ hôn nhau nhẹ nhàng, chứ không ồn ào như Văn Bình, song chàng vẫn nghe rõ thanh âm. Cách hàng chục thước, chàng có thể nghe được tiếng chụt chụt của môi đàn ông dính môi đàn bà.

Chàng không nhìn được gì vì bên trong xe tối om. Gã đàn ông phải là tay giàu kinh nghiệm. Đậu lại, hắn đã khôn ngoan tắt hết đèn, nhất là đèn táp-lô. Chắc hắn cũng đã rút bóng điện trên trần xe ra vì khi người đàn bà mở cửa bước xuống, xe hơi vẫn tối mò.

Loại Toyota 2000 GT dài hơn bốn mét này không lấy gì làm rộng nếu so sánh với các loại xe khác dài tương tự. Vì cái máy nó dài lê thê. Bên trong chật chội nên gã đàn ông dễ trổ tài, và cô gái được hôn (hay là bị hôn) dễ tìm thấy khoái lạc. Văn Bình rủa thầm gã đàn ông tốt số. May mà gã chấm dứt kịp thời cuộc biểu diễn ái tình, chứ không điệp viên Z.28 đã nộ khí xung thiên, nhảy tới....

Cô gái được gọi là Siu uốn éo bước xuống. Trông cái mông cong về phía sau và bộ ngực ưỡn ra đằng trước, Văn Bình đã biết nàng là kẻ cao tay ấn trong khoa học đốn ngã giống đực. Khuỷu tay, đầu gối và lưng nàng uyển chuyển ăn nhịp với nhau, chứng tỏ nàng đã luyện tập công phu về nghề vũ. (Vả lại, nghề chính của nàng tại hộp đêm Ngôi sao là nhảy múa)...

Siu Lou nán một phút trên lề đường, nhìn chiếc xe đua Toyota xinh xắn biến dạng sau ngã tư, rồi rút thuốc lá ra hút. Tội nghiệp cho nàng.... chung quanh nàng đều có đàn ông khỏe mạnh mà nàng phải đốt thuốc một mình. Trời phơ phất gió, cối quẹt máy chạy ga của nàng lại nhỏ lửa nên nàng bật nhiều lần mới châm nổi điếu thuốc đã bắt đầu ướt nhèm nước miếng và dập nát một đầu.

Siu Lou thoăn thoắt bước qua đường, cửa vào bin-đinh được mở hé. Nàng xô vào. Bên trong, đèn sáng hấp háy. Một người Tàu già ngồi gác đêm, thấy nàng mỉm miệng chào.

Đứng ngoài, Văn Bình thấy đèn điện căn phòng cuối, lầu nhất, được mở sáng chưng.

Siu Lou đã về phòng.

Giờ này rất thuận tiện cho chàng gặp Siu. Song chàng không thể bước qua đường tự do như nàng, Chàng phải chờ cho địch giải tán trước...

Thời giờ từ từ trôi qua.

Đã ba giờ sáng.

Văn Bình không thể núp dưới mái hiên đến sáng rõ. Bắt buộc chàng phải hành động gấp. Nhưng hành động cách nào, chàng chưa nghĩ ra.

Lại một giờ nữa trôi qua.

Đúng bốn giờ sáng.

Năm giờ là rạng đông. Gần sáu giờ, trời có thể sáng rõ. Nếu mà hành động, chàng phải hành động ngay. Chàng không thể suy hơn tính thiệt được chút nào nữa....

Thấm thoắt đã bốn giờ sáng.

Nghĩa là chàng chỉ còn từ 15 đến 30 phút nữa là tối đa. Chàng phải ra tay trước, bằng không dịch sẽ ra tay. Chàng sẽ thảm bại vì trong tay không có một tấc sắt...

Một lần nữa, thần may mắn lại bắt tay chặt chẽ với điệp viên tài ba Văn Bình.

Vì chàng đang tiến thoái lưỡng nan thì một chiếc xe lam ba bánh xình xịch chạy tới. Trên xe chỉ có một người ở băng trước : đó là tài xế. Phía sau toàn giấy là giấy. Đó là ngươi giao báo buổi sáng....

Gã giao báo huýt sáo miệng, để nguyên máy nổ, từ từ bước tới nơi Văn Bình thu hình ẩn núp. Văn Bình không thể bỏ lỡ cơ hội thú vị này. Gã tài-xế vô tư lự vừa tạt qua, chàng đã vụt đứng lên, giáng atémi vào mê huyệt nạn nhân nơi xương quai sanh.

Nạn nhân mặc đồ Tàu màu đen, rộng thùng thình. Văn Bình lột áo gã, khoác vừa vặn vào người. Gã vẫn nằm bất động trên nền gạch trồi lõm, sặc mùi tàn thuốc và đơm rãi, đặc điểm của các thị trấn Trung hoa.

Văn Bình nói nho nhỏ :

- Xin lỗi nhé !

Chàng ôm xấp báo, lạch bạch bước ra xe lam.

Cũng may gã giao báo đã nổ máy sẵn, chứ không chàng phải mất thời giờ tìm chìa khóa công-tắc. Hơn thế nữa, đây là loại xe lam thông dụng, Daihatsu do Nhật bản chế tạo, nên Văn Bình không bị bỡ ngỡ...

Chàng vòng xe lam sang bên kia đường. Thấp thoáng qua ánh đèn đường, chàng thấy một gã đội mũ kết sùm sụp đang đứng án ngữ một bên cửa ra vào bin-đinh. Văn Bình bắt chước gã giao báo, huýt sáo miệng. Bản ca rất vui tai, và ai cũng biết, vì đó là bản ca hướng đạo.

Chàng ung dung trèo bậc cấp, tiến sát cánh cửa lim lớn đóng hờ. Xô vào, chàng thấy bên trong không có ai. Người gác chắc đã ngủ vùi vì trời gần sáng. Ngọn đèn vàng duy nhất của hành lang thuộc loại 25 nến leo lét trên trần, không đủ sức xua đuổi bóng tối và khí lạnh rạng đông xâm nhập da thịt.

Suýt nữa Văn Bình quên rằng đây là bin-đinh mới cất. Quang cảnh chẳng có gì là mới : tường vôi đã loang lổ, lan can cầu thang đã tróc sơn, cửa thang máy sơn xanh đã đổi màu...

Văn Bình trèo lên lầu. Đến trước cửa phòng Siu Lou, chàng đi lộn lại để xem xét động tĩnh. Biết chắc trên lầu nhất chỉ có một mình chàng — bọn nhân viên của địch còn bị kẹt dưới đường — chàng mới khoan thai mở cửa phòng Siu Lou.

Nàng làm nghề vũ nữ có khác, ổ khóa phòng nàng được mở ra dễ dàng và êm ái cũng như thân thể nàng. Nếu nàng cẩn thận, cố bảo vệ sắc đẹp ngàn vàng, gắn thêm ống khóa Yale tròn bên trong thì Văn Bình phải mất ít nhất là 5 phút. Vì loại Yale tròn này kiên cố không kém ổ khóa két sắt.

Thoạt đầu là phòng khách...

Cửa sang phòng ngủ mở rộng. Thoáng nhìn, Văn Bình biết ngay Siu Lou là hạng đàn bà bất cần. Trước mắt nàng, đàn ông không phải là siêu vật đáng sợ. Loại phụ nữ có mặc cảm tự ti đối với loài đực rựa thường thường đóng kín cửa mỗi khi nằm ngủ.

Lờ mờ qua ánh sáng dưới đường chiếu lên, Văn Bình nhận ra nàng, nằm quay mặt ra phía chàng, chân co lại thành một khối tròn, trên nệm dày của chiếc giường đôi — vâng, loại giường đôi, rộng thênh thang dành cho hai người vạm vỡ — tiếng thở đều đều, chứng tỏ nàng đang ngủ say.

Đèn đêm được gắn vào tường, sát đầu giường. Văn Bình kéo nhẹ vào sợi giây trắng mở đèn.

Ánh đèn lọc qua cái chao mầu hồng tỏa ra quanh giường. Siu Lou đắp mền màu vàng nhạt, kéo lên đến cổ. Văn Bình chỉ nhìn được tường tận từ cổ trở lên, nhưng đã đủ yếu tố để kết luận là Siu Lou đẹp.

Môi nàng, mũi nàng, mắt nàng, tất cả được liệt vào loại ưu, đáng làm đàn ông trầm trồ ngoài đường, tuy nhiên, con mắt phân tích thành thạo của Văn Bình nhận thấy nhan sắc của Siu Lou phảng phất một sự lạnh lùng khó tả, sự lạnh lùng của người lăn lộn từng nhiều năm trên trường đời.

Cái mền mỏng che kín từ cổ xuống chân, nhưng căn cứ vào những đường tròn nổi trên nền vải, Văn Bình đoán thấy Siu Lou rất nẩy nở.

Tia sáng chiếu vào mặt làm nàng tỉnh dậy.

Như có lò so, nàng bật ngồi lên.

Và nàng nhìn thấy Văn Bình ngay trong giây đồng hồ đầu tiên sau khi thức giấc.

- Ai đấy ? Ông là ai ?

Văn Bình ngửng đầu :

- Chào Siu Lou. Giữa đêm khuya mà vào phòng cô thật là khiếm nhã. Xin cô đừng chấp !

Thấy Văn Bình lại gần, Siu Lou tỏ vẻ hoảng hốt:

- Ông,..ông, ông muốn gì ?

- Muốn được hầu chuyện Siu.

- Ông là ai ? Ai cho phép ông được gọi tôi là Siu ? Tôi chưa hề quen ông mà...

- Siu hãy bình tĩnh lại...

- Ông phải ra khỏi phòng tôi ngay....Nếu không tôi sẽ kêu cứu. Ông không có quyền đột nhập vào phòng ngủ của đàn bà lạ... Ông....Ông..

Văn Bình chìa hai bàn tay chai sạn ra, giọng trầm xuống đầy vẻ đe dọa :

- Xin nhắc lại, tôi là bạn, không phải thù. Tôi đến đây vì công việc chung. Nếu cô kêu lên, cả cô và tôi đều bất lợi. Vả lại, tôi sẽ không để cho cô há miệng.

- Ông sẽ bóp cổ tôi ?

- Dĩ nhiên. Tôi chỉ bóp nhẹ là xương cổ cô gãy nát. Nhưng nói đùa đấy, tôi chưa bao giờ có can đảm đụng vào da thịt người đẹp. Kìa, cô Siu Lou, cô vừa để rơi tấm mền xuống giường.....

Nhìn xuống, Siu Lou thẹn đỏ mặt.

Văn Bình quả là đàn ông tàn ác. Chàng kiếm chuyện làm nàng mất tinh thần, rồi vô tình đóng trò thoát y toàn diện cho chàng chiêm ngưỡng. Nàng tì một cánh tay trên nệm, toàn thân duỗi dài, nghoảnh về phía chàng, tấm mền bị rơi hất ra sau nên Văn Bình được tự do ngắm nghía từ đầu xuống chân, ngắm nghía những pháo đài mê ly mà phụ nữ cố gắng bảo vệ kiên cố nhất.

Văn Bình đoán đúng. Bụng nàng mỏng lét. Ngực nàng nhô ra khiêu khích. Hai chân nàng thuôn và dài. Hợp với khuôn mặt, nàng trở thành người đẹp trên mức trung bình nhiều điểm.

Văn Bình vặn quả nấm tắt đèn trên bàn :

- Xin lỗi Siu lần nữa nhé. Tôi sơ ý nên không biết cô nằm ngủ theo chủ nghĩa thiên nhiên. Nhưng cô yên tâm, từ nãy đến giờ tôi chưa hề nhìn thấy gì cả. Đèn tắt rồi, cô mặc quần áo vào, kẻo lạnh.

Nàng nguýt dài một cái, rồi vớ cái áo ngủ bằng voan ni-lông vắt đầu giường, khoác vào người. Xong xuôi, nàng mở đèn lớn.

Dưới ánh đèn rực rỡ, nàng vụt nhớ ra áo voan ni-lông không khác khỏa thân là bao nên vội mặc thêm cái ki-mô-nô bằng len nhạt, cũng vứt dài trên ghế xa-lông. Như đàn ông sống độc thân, Siu Lou quăng áo quần, giày dép khắp phòng.

Mắt Văn Bình dừng lại trước một cái tủ kiếng lớn cao gần đến trần, kê sát tường, gần cửa ra vào. Những đồ vật bày trong tủ có sức hấp dẫn khác thường, khiến chàng quên trong khoảnh khắc thân hình bốc lửa của vũ nữ Siu Lou.

Đó toàn là đồ cổ. Võ khí cổ. Trong cuộc đời luân lạc, Văn Bình đã la cà tới nhiều hang cùng ngõ hẻm. Vốn say mê võ thuật nên nơi nào chế tạo khí giới tốt và lạ là chẳng hề quản đường sá xa xôi, hiểm trở, chàng cũng lần mò đến. Chàng lại có thiện cảm đặc biệt với võ khí thời xưa...

Vì vậy, chàng đã ghé thăm nơi Cận Đông, tới các xưởng rèn truyền thống để xem gươm, kiếm, đao chế bằng loại thép Đa-mát, thứ thép nổ tiếng rắn và bén- [1]. Chàng đã tới ngoại ô Calcutta [2] để mua những khẩu súng cổ. Chàng lại tới bảo tàng viện ở Tây ban nha, Áo quốc, Ba lê — và trong một chuyến công tác bí mật sau bức màn sắt, chàng còn vào cả bảo tàng viện Mạc tư khoa nữa [3]— để chiêm ngưỡng các báu vật võ thuật của dĩ vãng xa xưa...

Chễm chệ giữa tủ gương, dựa trên cái đế lợp nhung đỏ chói, là một cái ná bằng gỗ, đánh bóng, bên cạnh hai túi twn. Văn Bình ngây người một giây đồng hồ. Loại cung tên này được gọt đẽo trong một thứ gỗ riêng chỉ mọc ở miền rừng rậm Nam-Mỹ. Dân hộ lạc thượng cổ, hiện còn sống sót ở vùng Ba tây, Trí lợi chuyên dùng cung tên đặc biệt này để săn thú và tự vệ. Mũi tên được làm rất nhẹ, song bắn được rất xa và rất chính xác. Nó được ngâm vào một chất độc không có màu sắc và mùi vị, hễ chạm vào da thịt là không phương thuốc nào trên trái đất có thể cứu sống nổi, trừ phi là một rễ cây thường mọc gần gốc cây được dùng làm cung và tên...

Văn Bình mê cung tên từ hồi nhỏ. Lớn lên, chàng đã làm các nhà vô địch thế giới phải giật mình kính phục. Chàng đã dùng đủ loại vật liệu, như gỗ, thép, thủy tinh ép, đuya-ra, và di-cơ-ran [4]. Theo nguyên tắc, cách xa 50 mét, bắn trúng hồng tâm cao từ 50 đến 90 phân, đặt trên bục cao 1 mét 50 thì được liệt vào loại giỏi. Nhưng Văn Bình lại không bắn như vậy. Chàng vẽ một cái vòng tròn nhỏ bằng trái quít, ở giữa hồng tâm, và bắn liên tiếp 6 mũi tên, mũi nào cũng cắm vào trong trái quít. Tài bắn ná của Văn Bình đã được ông Hoàng chú ý. Ông cho rằng Văn Bình chắc chắn đoạt giải quốc tế, chỉ tiếc là môn bắn cung đã bị loại bỏ ra khỏi các cuộc tranh tài Thế Vận Hội từ lâu [5].

Văn Bình mải mê với các loại võ khí cổ nên quên bẵng Siu Lou và tấm thân tóe lửa thèm muốn của nàng. Chàng cũng không nhìn thấy nàng mở ngăn kéo lấy súng. Đến khi nàng cất tiếng oanh vàng sau lưng, chàng mới sực tỉnh.

- Ông không được cử động...Giơ tay lên ! Súng của tôi đã lên đạn, chỉ chạm cò là nổ....

Văn Bình vẫn đứng yên.

Siu lên giọng:

- Tôi không đùa với ông. Nếu ông không tuân lệnh, bắt buộc tôi phải bắn.

Văn Bình nhún vai :

- Xin phép cô cho tôi quay mặt lại.

Nàng đáp :

- Cho phép.

Khẩu súng tí hon cách ngực chàng hai thước. Trông bộ mặt cương quyết của nàng, chàng biết là nàng sẽ lảy cò, không rụt rè, nếu chàng bướng bỉnh.

Siu Lou chỉ ghế xa-lông :

- Ông ngồi xuống cho tôi hỏi chuyện....

Đứng lâu hơi mỏi chân nên Văn Bình tuân lệnh tức thời, Siu Lou ngồi ở mép giường, áo ki-mô-nô buộc giây lưng không kỹ nên hai vạt bị tung ra, Văn Bình lại được cơ hội rửa mắt thỏa thích.

Chàng bảo nàng :

- Cô quên giây lưng....

Siu Lou trợn mắt :

- Kệ tôi. Không liên quan gì đến ông !

- Nghĩa là cô không cấm tôi nhìn.

- Không được nhìn. Nếu nhìn, tôi bắn !

- Trời đất ơi ! Không lẽ cô bắt tôi phải nhắm nghiền mắt...

- Ông nhìn ra cửa sổ.

- Vâng. Từ phút này, tôi sẽ nhìn ra cửa sổ.

- Rõ lắm chuyện. Ông là ai ? Ông vào phòng tôi làm gì ?

- Tôi là Văn Bình. Đại tá Văn Bình. Người ta thường gọi tôi là điệp viên Z.28 !

- Một người bạn trai của tôi đi đâu cũng tự xưng là 007. Con gái ngày nay mê James Bond lắm mà.... Bởi vậy, ông tự xưng là điệp viên Z.28 cũng không có gì là quá đáng...

- Siu Lou không tin tôi ư ?

- Đàn bà con gái như tôi mà tin vào loại đàn ông lẻo mép như ông thì chỉ có mà chết.

- Đích thật tôi là Văn Bình.

- Tên ghi trong thông hành là gì ?

Văn Bình thở ra :

- Abdul.

Văn Bình nhận thấy tròng mắt của Siu Lou hơi biến đổi. Nàng suy nghĩ một giây rồi hỏi :

- Ông bảo là đến gặp tôi có việc cần. Nếu vậy, tại sao hồi nãy không ra nơi tôi làm việc ?

- Tôi đã chờ tại hộp đêm Ngôi sao. Nhưng cô lại không có mặt.

- Ai dặn ông tới ?

- Người điều khiển kế hoạch Hoa Quỳnh.

Lần này thì Siu Lou tái mặt. Nàng bắt đầu nhận ra Văn Bình là bạn, không phải là thù.

Song nàng còn hỏi thêm nữa :

- Ông gặp người điều khiển ấy tại đâu ?

- Đông kinh.

Sin Lou thở dài, ném khẩu súng xuống nệm.

Rồi nàng đứng dậy, mỉm cười :

- Gớm, anh làm tôi sợ mất vía.

Văn Bình cười lại :

- Siu cũng vậy. Nhưng thôi, chúng minh huề.

- Tại sao anh không lại Ngôi sao ? Theo lệnh, em đợi anh tại đó, và anh cũng chỉ được phép gặp em tại đó.

- Làm nghề này đôi khi phải quyền biến. Tôi không thể thi hành đúng kế hoạch vì gặp sự trục trặc.

- Trục trặc?

- Phải....Họ chặn tôi lại ở phi trường.

- Bắt anh ?

- Phải. Song tôi đã thoát được....

- Lạ thật !

- Chẳng có gì lạ cả. Tôi đến đây chỉ có hai người biết. Đó là ông Hoàng và cô. Lẽ nào ông Hoàng bán tôi cho địch. Chỉ còn cô...

Siu Lou nheo mắt :

- Chỉ còn có...Nghĩa là anh nghi em mật báo cho họ. Vậy thì thôi, anh đừng liên lạc với em nữa. Và nội đêm nay, em sẽ phúc trình cho ông Hoàng là...

- Siu dễ giận ghê.

- Vậy, em không giận nữa. Còn nghi hay không là quyền của anh. Dầu sao anh vẫn phải hợp tác với em, vì nếu em không lầm, em là gạch nối độc nhất giữa anh và Yu-Tung, hầu thực hiện kế hoạch Hoa Quỳnh.

- Cô nói đúng. Yu-Tung nghe tin tôi đến chưa?

- Rồi. Theo lệnh ông Hoàng, em chỉ cho Yu-Tung biết là một phái viên của Sở sắp đến.

- Không nói rõ tên ?

- Không. Cả ngày, giờ đến cũng vậy.

- Tại sao ?

- Ông Hoàng không có bổn phận giải thích lý do cho nhân viên, phương chi em chỉ là nhân viên cấp dưới, lại ở quá xa trung ương, và chỉ hoạt động với tư cách tài tử.

- Y là chỉ huy điệp báo Đài Loan ?

- Yu-Tung ấy à ? Y chỉ phụ trách phản gián. Năm nay, Yu trạc tuổi anh, trên dưới 40, nhân viên phản giản chuyên nghiệp, ít ra là 15 năm trong làng. Yu theo học về phản gián bên Mỹ và Anh, và hợp tác với phản gián Tây phương một thời gian khá lâu trước khi về nước.

- Phản gián thuộc quân đội ?

- Không, dân sự hoàn toàn. Yu không phải là quân nhân.

- Gia đình ?

- Chưa vợ.

- Đứng đắn hay chơi bời ?

- Câu hỏi của anh rất khó trả lời. Yu giao dịch thường xuyên với em, và em nhận thấy là hắn đứng đắn.

- Chắc Yu khá đẹp trai, ăn nói khá lưu loát, và cư xử với phái yếu khá lịch sự...

- Phải. À, tại sao anh biết ?

- Vì hồi nãy, tôi thấy cô ngồi cùng xe.

- Ngồi cùng xe là chuyện thường trong xã hội tân tiến, phương chi tôi là vũ nữ...

Câu hỏi của Văn Bình làm nàng bực hội. Mặt nàng cau lại, và nàng thay đổi cách xưng hô. Nàng đứng dậy :

- Anh cần hỏi gì thêm về Yu-Tung nữa không?

Văn Bình đáp từ tốn :

- Còn. Về sự tiêu xài của Yu-Tung.

- Chuyện ấy thì tôi chịu.

- Tôi không tin. Chẳng hạn, cô có thể cho tôi biết Yu-Tung đào đâu ra tiền để sắm chiếc Toyota 2000 GT. Số lương giám đốc Phản gián, trừ tiền ăn mặc, may ra chỉ mua được bốn cái lốp xe của nó. Đó là trường hợp Yu dè xẻn....Tôi có đủ lý do để cả quyết rằng Yu-Tung tiêu tiền như nước. Đúng hay sai, cô Siu Lou ?

- Đúng.

- Vậy Yu-Tung lấy tiền ở đâu ?

Cô gái ngồi yên không đáp, ngón tay táy máy vạt áo ki-mô-nô bị hất ngược để lộ mảng da bụng nõn nà.

Văn Bình đỡ lời :

- Yu-Tung thừa kế một gia tài lớn lắm phải không ?

Nàng ngước nhìn chàng, với vẻ trách móc :

- Anh thừa biết rằng Yu-Tung xuất thân từ một gia đình trung lưu, nghĩa là đủ tiền cho con cái ăn học, chứ không có của chìm, của nổi ê hề, tiêu như phá cũng không hết. Anh là người phương Đông, hẳn anh không lạ gì phương pháp kiếm tiền của viên chức chính quyền. Phương chi Yu-Tung lại là nhân vật chỉ huy Phản gián, một trong những ngành kiếm tiền dễ nhất trong guồng máy hành chính.

- Ngoài cô ra, Yu còn quen phụ nữ nào nữa ?

- Điều đó, xin anh hỏi thẳng Yu. Vì tôi không ở gần Yu cả ngày cả đêm.

- Nhưng cô là bạn rất... thân của y. Tôi tin là cô có thể trả lời mà cô từ chối được mà cô lại từ chối...

- Tôi nhận thấy chi tiết này không liên hệ đến công tác cần thực hiện.

- Cô lầm rồi. Liên hệ rất chặt chẽ.

- Tôi không biết.

- Cô không chịu trả lời thì thôi. Nhưng cô không thể không cho tôi biết Anita là ai ?

- Trời ơi, anh mới chân ướt chân ráo đến đây mà đã biết Anita...Chắc hồi nãy anh nghe chúng tôi trò chuyện...

- Phải. Ngoài tiếng trò truyện, tôi còn nghe nhiều tiếng động êm ái khác nữa.

Mặt ửng đỏ, nàng lại ngồi yên.

Văn Bình đi thẳng vào vấn đề :

- Siu Lou, cô yêu Yu-Tung phải không ?

Nàng ngập ngừng một phút rồi đáp :

- Phải. Nhưng đó là việc riêng.

Giọng Văn Bình trở nên tàn nhẫn :

- Vâng, việc riêng đối với cô, nhưng là việc chung đối với tôi, đối với Sở.

Nàng đáp thõng :

- Phải, tôi yêu Yu-Tung....

- Nghĩa là giữa hai người có sự tin cậy nhau hoàn toàn.

- Không đúng. Theo lệnh ông Hoàng, tôi không được phép tin cậy Yu trên phương diện nghề nghiệp.

- Cô nghi ngờ y ?

- Không tin cậy là một chuyện. Mà nghi ngờ lại là chuyện khác. Thú thật với anh, tôi không muốn dính dấp vào vụ này. Dầu sao tôi cũng đã phải nói dối với

người tôi yêu......Chẳng qua...

Siu Lou ngưng bặt. Văn Bình thấy mắt nàng hơi ươn ướt.

Chàng bèn cắt ngắn cuộc đối thoại :

- Bao giờ tôi có thể gặp Yu-Tung ?

Nàng giật mình như đang tắm bị đàn ông nhòm trộm :

- Tùy anh.....tôi sẽ gọi điện thoại cho Yu sáng nay.

Văn Bình hé riềm cửa sổ, nhìn xuống đường :

- Họ vẫn lảng vảng phía dưới....

Siu Lou bối rối :

- Vậy, anh nên ở lại đây, tiện hơn.

Văn Bình cười :

- Cô nói có lẽ đúng. Nhưng tôi buồn ngủ lắm rồi. Nếu không có điều gì bất tiện, xin cô cho tôi một tách cà-phê.

Nàng cười theo :

- Chết chửa, mải nói chuyện tôi quên mất tiếp khách. Xin anh chờ cho một phút, Trên bàn có báo, mời anh đọc trong khi tôi đi pha cà-phê.

Siu Lou uyển chuyển bước qua ghế xa-lông của Văn Bình để vào bếp. Lối đi của nàng thướt tha như mỹ nhân cấm cung thời xưa. Văn Bình choáng váng vì da thịt nàng tiết ra một mùi hương độc đáo.

Chàng có thể níu vạt áo ki-mô-nô, bồng nàng lên giường, và tin chắc là nàng không phản đối, hoặc chỉ phản đổi lấy lệ. Nàng không phải là con nhà khuê các, chưa có kinh nghiệm về đàn ông, chàng cũng không phải là hạng thanh niên "cù lần".

Tuy nhiên, Văn Bình cố kềm hãm thèm muốn, quay mặt ra chỗ khác, và đứng dậy.

Năm phút sau, Siu Lou lễ mễ từ bếp đi ra với cái khay nhựa trên để tách cà-phê bốc khói nghi ngút. Nàng hơi ngạc nhiên vì không thấy khách. Nàng đặt cái khay xuống bàn, rồi cất tiếng :

— Mời anh.

Không nghe thấy tiếng trả lời.

Siu Lou chạy vào buồng tắm. Không có ai. Nàng mở cửa ra ngoài. Hành lang bin-đinh cũng không có ai. Một luồng khí lạnh dâng lên trong tủy xương sống. Nàng cầm ống điện thoại, hấp tấp quay số....

❀ ❀ ❀

[1] 1

[2] 2

[3] 3

[4] 4

[5] 5

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.