Chiều hôm ấy, không phải chỉ một mình Fue-Kuen chết. Mà ít nhất là hai.
Gã trưởng ty quan thuế hám tiền và nghiện rượu chết là đáng đời, vì dầu ít hay nhiều hắn cũng đã có tội. Nhưng nghề gián điệp khét tiếng vô nhân đạo lại không biết và không cần phân biệt giữa kẻ có tội và kẻ vô tội. Nhiều khi, vì công việc đòi hỏi — hoặc vì người trong cuộc không có thời giờ phân biệt — kẻ có tội lại được thi ân, còn kẻ vô tội lại bị hạ sát thảm thương
Kẻ vô tội, nạn nhân của nghề điệp báo tàn nhẫn chiều hôm ấy tại thủ đô thanh lịch Đài Bắc là cô gái hơ hớ xuân tình mặc sường sám màu lam gợi cảm trong phòng thư lưu trữ của Nha bưu điện trung ương.
Nàng không có bổn phận giao dịch với khách đến lấy thư. Coi về phần vụ này là thiếu phụ trung niên đeo kiếng trắng gọng đồi mồi. Vì thiếu phụ trung niên vào phòng trong nên Văn Bình mới nói chuyện với cô gái mặc sường sám. Nếu là người khác thì chắc chắn nàng từ chối. Nhưng định mạng éo le (và ác độc) lại khiến cho khách đến lấy thư lưu trữ là một thanh niên có luồng mắt và miệng cười mê hồn...
Nên nàng cuống quýt đứng dậy. Cuống quýt làm khách vừa lòng.
Nàng — và ngay cả điệp viên lão luyện Văn Bình nữa - không ngờ được ở hành lang đối diện phòng thư lưu trữ còn có một người đàn bà ngồi trên ghế dài kê sát tường, mặt bị tờ báo che lấp, luôn luôn theo dõi sự việc qua lỗ nhỏ khoét trước của tờ báo. Vì vậy người đàn bà này mới biết Văn Bình đã đến nhà bưu điện, mạo tên tiến sĩ Braun lấy thư, và cô gái mặc sường sám đã nhanh nhẩu trao thơ cho chàng, không đòi hỏi xuất trình giấy tờ căn cước như thường lệ...
Sau khi Văn Bình lên xe thì người đàn bà bí mật cũng lên xe. Nhưng trước khi rời phòng thư lưu trữ, người đàn bà bí mật không quên lại ghi-sê, hỏi bằng một giọng khiêm tốn :
- Mấy giờ thì ghi-sê đóng cửa hả cô ?
Hỏi xong, người đàn bà bí mật đã ung dung ra xe đậu sẵn ở góc đường, có tài xế lái.
15 phút sau, một chiếc xe chở hàng kiểu nhỏ từ đường Chung Hwa tới, chờ dưới gốc cây lớn, nhìn chếch vào cửa văn phòng thư lưu trữ.
Cô gái mặc sường sám màu lam lững thững bước ra. Như thường lệ mỗi chiều, nàng bách bộ một quãng dài cho thư dãn gân cốt, và nhất là cho tiêu bớt mỡ thừa. Thân hình nàng tuy dễ coi nhưng vẫn chưa được hoàn toàn cân đối. Bạn bè nàng cho biết vì đời sống viên chức, suốt ngáy ro ró trong bàn giấy nên đường cong tuyệt mỹ không có điều kiện phải lộ. Bù lại, nàng phải bách bộ.
Nhà nàng ở ngoại ô, nàng đi hết nửa đường Yenping, rồi lên xe buýt. Lòng nàng như vui như mở hội. Trên thực tế, tuổi đôi mươi của nàng sắp mở hội, chỉ mấy tháng nữa là một sinh viên du học ở Hoa kỳ sẽ hồi hương và hỏi nàng làm vợ theo lời đính hẹn từ lâu giữa hai gia đình.
Nàng mải nghĩ đến chuỗi ngày vui sắp tới nên không để ý đến chiếc cam-nhông nét— đang rừ rừ chạy phía sau.
Đến quãng đường vắng, tài xế tạt nhanh vào lề. Cô gái mặc sường sám màu lam còn ngơ ngẩn, chưa hiểu chuyện gì, thì một gã đàn ông đã từ sau xe nhảy xuống, tiến đến, nắm tay nàng.
Nàng rút ra, giọng giận dữ :
- Ai cho phép ông nắm tay tôi ?
Gã đàn ông cười nhạt :
- Tôi mời cô lên xe.
Nàng vùng vằng:
- Ông không phải người quen. Vì vậy tôi không thể lên xe ông. Vả lại, tôi vốn thích đi bộ.
Gã đàn ông vẫn cười nhạt :
- Cô lầm rồi. Tôi mời cô lên xe, không phải để chở cô về nhà, hoặc tôi có cảm tình riêng với cô. Mà vì tôi là nhân viên an ninh.
- Nhân viên an ninh... ông định bắt tôi ?
- Tôi chỉ mời cô về trụ sở có việc cần.
- Việc gì ?
- Hồi nãy, cô vừa liên lạc với một tên gián điệp địch. Cô trao cho hắn một phong bì đựng tài liệu quốc cấm.
Nàng thở phào ra :
- Tưởng gì... Có lẽ ông chưa biết rõ câu chuyện. Y đến văn phòng để lấy thư.
Gã đàn ông nghiêm mặt :
- Lát nữa, cô sẽ giải thích cho ông trưởng ty nghe. Còn tôi, tôi chỉ có nhiệm vụ đưa cô tới.
- Tới đâu ?
- Cô hỏi lôi thôi lắm. Tại trụ sở cơ quan an ninh.
- Được, tôi sẵn sàng. Nhưng...
- Không có nhưng gì cả.
Hắn lại nắm tay cô gái. Và nàng xô ra. Ngày thường, nàng yếu như sên, không hiểu sao khi ấy nàng lại khỏe như đàn ông vạm vỡ. Chột dạ trước phản ứng quyết liệt của nàng, gã đàn ông dịu giọng :
- Yêu cầu cô tôn trọng pháp luật.
Nàng đáp ngay :
- Tôi là công dân luôn luôn tôn trọng pháp luật. Ông phải cho coi chứng minh thư, tôi mới chịu đi.
Gã đàn ông rút trong bóp-phơi ra tấm thẻ lát-tích nhỏ, trên gốc trái in cờ thanh thiên, bạch nhật, mãn địa hồng. Đích thị hắn là nhân viên an ninh...
Cô gái mặc sường sám màu lam thở dài:
- Vâng, tôi lên xe với ông.
Gã đàn ông nở nụ cười đắc thắng. Đại lộ Yenping vẫn vắng xe cộ và khách bộ hành.
Hắn mở cửa sau, lách sang bên cho thiếu nữ bước lên. Đột nhiên, nàng cảm thấy đau thắt ở cuống bao tử. Nàng nhớ lại nhiều vụ bắt bớ giả mạo đã qua. Một nữ viên chức từ Sở về, tạt qua vườn bách thảo thì bị xe hơi chận lại, hai người đàn ông bước xuống, xuất trình giấy tờ công an, rồi đưa nàng lên xe. Nàng đi luôn ba tuần lễ...
Khi về, nàng đã biến thành cô gái điên. Điên, vì trong suốt 20 ngày bị cầm giữ, nàng không được, trông thấy ánh sáng mặt trời. Ngày cũng như đêm, nàng bị nhốt trong phòng kín, khóa chặt. Cẩn thận hơn, người ta còn chụp bao vải đen vào đầu nàng, khiến nàng không thể nhận diện được bọn đàn ông lần lượt tới nơi nàng bị giam, và hãm hiếp nàng một cách tàn bạo.
Nàng đã chết đi, sống lại nhiều lần, nhưng vẫn không làm bọn đàn ông dằn được thú tính, sở dĩ chúng phải thả nàng vì công an gia công tầm nã, và cơ sở nhốt gái của chúng sắp sửa bị bại lộ. Chúng là một nhóm thanh niên du đãng, chuyên bắt gái tân về làm của riêng một thời gian. Hầu hết nạn nhân đều ngậm miệng, vì sợ thương tổn đến danh dự...
Hình ảnh của quá khứ như có mãnh lực bắt cô gái mặc sường sám màu lam từ chối.
Nàng khựng người, bảo gã đàn ông :
- Xin phép ông một phút. Tôi phải....
Nàng sửa soạn quay đi.
Gã đàn ông chặn lại :
- Cô trốn đi đâu ?
Nàng quắc mắt :
- Tôi đâu thèm trốn. Vả lại, tôi phạm tội gì mà phải trốn. Yêu cầu ông giữ gìn lời nói. Mẹ tôi đang chờ ở nhà, tôi cần gọi điện thoại về báo tin.
Gã đàn ông dề môi :
- Dễ nghe nhỉ !
Cô gái thản nhiên bước lên lề. Gã đàn ông rượt theo, túm lấy cành tay tròn trĩnh của nàng, giật lại. Suýt nữa, nàng té ngửa vào lòng hắn. Nàng vùng vẫy, cố thoát khỏi kềm tay, song hắn ta đã xoè bàn tay, đánh vẹt vào gáy nàng.
Nàng ngã gục xuống. Gã đàn ông vực nàng lên xe. Chiếc cam-nhông-nét rú ga, chạy biến vào sương chiều.
Và từ chiều hôm ấy, cô gái mặc áo sường sám màu lam cũng đi luôn, không về nữa....