Trước đó một lát, một chiếc Prince sơn đen cũ kỹ, tầm thường phóng nhanh trên quãng đường từ sứ quán Phi luật tân đến sân "gôn" ở phía nam thành phố.
Trong xe, ngoài tài-xế ra không có ai hết. Và tài xế là một người đàn bà dung mạo và thân thể đẹp tuyệt vời. Với cặp mặt một mí và làn da trắng như tuyết, nàng phải là người Á đông, sinh trưởng ở miền bắc, xa đường xích đạo. vẻ đẹp Á-đông thuần túy của nàng đã trở nên vô cùng hấp dẫn nhờ những đường cong Tây phương trên một cái eo nhỏ nhắn, không dính chút mỡ thừa, trên bộ ngực đo chẵn 100 phân căng đầy nhựa sống cuồng loạn, và đặc biệt là trên cặp chân thuôn dài mà đàn ông có thể chiêm ngưỡng no mắt vì nàng mặc xiêm ngắn.
Đêm ấy, thời tiết ở thủ đô Đài Bắc hơi lạnh song nàng vẫn mặc áo may-ô hở nách, hở nửa ngực và mini-duýp, hàng tẹt-gan một màu. Màu vàng rơm. Màu hợp với thời trang Ba lê. Bên ngoài, nàng còn choàng cối áo lông cừu xám nhạt, làm tôn làn da trơn trắng nõn nà, và làn môi đỏ chót không cần thoa son.
Nàng lái xe đã lâu. Xe hơi của nàng từ ngoại ô tiến vào thành phố, chạy từ hướng bắc xuống nam rồi từ hướng nam lên hướng bắc nhiều lần, dường như để đánh lạc hướng những chiếc xe rượt theo. Mắt nàng luôn luôn dán vào kiếng chiếu hậu.
Đến khi biết chắc là không bị theo nàng mới phóng một mạch xuống sân "gôn".
Nàng tắt hết đèn khi xe chạy vào một ngõ cụt. Giữa ngõ chỉ có một ngôi nhà độc nhất.
Cửa cống đã mở sẵn, nàng lái tuột vào trong vườn giữa những hàng cây thông
thẳng tắp, cao vút, hầu như che kín tòa nhà hai tầng mái cong, cột sơn son.
Một thiếu phụ trung niên chờ khách ngay trước cửa nhà xe. Khách khoan thai bước xuống, nữ chủ nhân tiến lại. Đèn trong biệt thự được tắt hết, song hai người vẫn nhìn thấy mặt nhau, do ánh trăng xuông chiếu xuống qua những cành thông xum xuê.
Nữ chủ nhân hơi biến sắc khi nhận ra khách là phụ nữ như mình. Nếu là ban ngày thì ai cũng thấy bàn tay nữ chủ nhân run lẩy bẩy. Vì nữ chủ nhân choáng váng trước nhan sắc phi thường của khách.
Khách cất tiếng :
- Bà vừa gọi điện thoại cho số 45641 phải không ?
45641 là số điện thoại của bệnh viện Đài Bắc. Hồi nãy, nữ chủ nhân có gọi điện thoại, nhưng gọi số khác.
Tuy nhiên, nữ chủ nhân vẫn đáp :
- Vâng. Tôi đang chờ bà. Trên lầu có người bệnh. Mời bà theo tôi !
Khách mỉm cười, để lộ hàm răng trắng muốt, và đều đặn, như thể răng ni-lông do nha sĩ trồng.
Nữ chủ nhân cũng chắt lưỡi :
- Bà làm tôi vô cùng sửng sốt. Tôi cứ đinh ninh thượng cấp là đàn ông.
Khách nhún vai :
- Ô, trong nghề này, chúng ta còn có nhiều dịp sửng sốt hơn nữa. Chỉ khi nào nằm trong sáu tấm mới được phép hết sửng sốt. Vả lại, tôi là đàn bà thì có khác gì đâu.
- Khác lắm chứ ! Bà lại đẹp nữa. Một vẻ đẹp lạ lùng, từ trước đến nay tôi chưa từng thấy.
- Thôi, chúng mình vào nhà kẻo sương đã xuống đầy vườn. Tôi chưa lập gia đình nên thích được gọi bằng cô. Hoặc gọi bằng tên. Hiện thời, tôi mang tên Hồng Hoa. Còn bà, bà muốn tôi kêu là Anita hay là kêu theo tên khác ?
- Không sao. Kêu là Anita nghe quen tai hơn. Đêm nay chỉ có mình cô và tôi ở đây, có ai nghe trộm đâu mà sợ, vả lại, tôi cũng sắp sửa rời hòn đảo cô quạnh này rồi. Họ biết được tên tôi, và hoạt động của tôi thì đã muộn.
Thiếu phụ có tên Anita đi trước, dẫn khách lên lầu. Khỏi thang gác, Anita mở cửa mời Hồng Hoa vào một gian phòng nhỏ. Đèn trong phòng được thắp sáng chưng. Nhưng vì mọi cánh cửa được buông rèm nhung ni-lông đen dày kín mít nên tia sáng không hề lọt ra ngoài. Đứng dưới vườn nhìn lên hồi nãy, khách chỉ thấy tầng lầu đen sì là vì thế.
Trong phòng chỉ có cái bàn vuông nhỏ và hai cái ghế dựa, lợp vải đen, xọc trắng. Trên bàn được để sẵn muỗng nĩa cho một người ăn.
Khách hỏi chủ nhân :
- Hắn chưa dùng cơm tối ư ?
Chủ nhân đáp :
- Chưa. Vì hắn vẫn tôn trọng thánh luật của đạo Do thái mặc dầu hắn chỉ mang đôi chút máu Do thái trong người. Theo thánh luật, sau khi ăn món có mỡ, phải đợi đúng 6 giờ đồng hồ mới được ăn món không có mỡ...
Khách không hỏi gặng thêm. Vì trong tay khách đã nắm trọn hồ sơ về đời sống của tiến sĩ Braun, người thực khách gốc Do thái. Hơn ai hết, khách đã biết dân tộc Do thái, dầu sinh sống trên lãnh thổ của họ, hoặc lang thang trên trái đất như trong đại chiến thứ hai, có một nề nếp nấu nướng và ăn uống hoàn toàn riêng biệt, nghĩa là không giống bất cứ dân tộc nào dưới bóng mặt trời.
Người Do thái không nấu thịt với mỡ béo hoặc với sữa. Vì vậy, không bao giờ có món bít tết chiên bơ. Mỗi gia đình ngoan đạo đều sắm muỗng nĩa riêng cho bữa ăn mỡ và bữa ăn chay (cũng giống như các gia đình Phật tử thuần thành ở xứ ta), khăn lau và chén bát cũng riêng.
Thánh luật còn cấm ăn nhiều món như thịt heo, thịt ngựa, cá không có vi và vảy, một số chim đêm, rùa, ba ba, ếch, rắn, lươn, tôm, cua và sò biển.... Nghĩa là các bợm nhậu Trung hoa cũng như Việt nam sẽ phải treo...miệng suốt đời. Những quán thịt rừng, quán lươn rắn, tôm cua bất hủ của Sài gòn văn vật sẽ phải sập tiệm. Vì theo thánh luật, những con vật bị cấm ăn này đều là quái vật kinh tởm.
Trước khi đến tòa nhà cô đơn trong ngõ cụt để gặp Anita, khách đã đọc kỹ những thói quen về ẩm thực của tiến sĩ Braun, chuyên gia kỳ tài về thái dương học. Khách biết rằng tiến sĩ Braun mê nhất món cá chép, nấu theo lối Alsace (Bắc Pháp), hay theo lối Lỗ mã ni.
Tuy nhiên, khách vẫn giả bộ kinh ngạc khi thấy trên bàn có một con cá chép khá lớn, rút ruột, cạo vẩy, đút lò vàng rộm giữa những khoanh đậu đũa, khoai tây, bí, cà chua, cà tím, nấu trong rượu vang trắng, dầu ăn với muối và tiêu hột.
Khách lại hỏi :
- Hắn sắp ăn chưa ?
Chủ nhân đáp :
- Ngay bây giờ..
Khách khoát tay :
- Khi nào tôi về hắn ăn cũng được. Bây giờ tôi muốn xuống gặp hắn một chút.
Chủ nhân đáp :
- Vâng. Hắn đang ở dưới hầm.
Thấy chủ nhân có vẻ suy tư, khách vỗ vai nhè nhẹ nhẹ, giọng thân mật :
- Chị có buồn không ?
Chủ nhân giật bắn người :
- Buồn về chuyện gì ạ ?
- Chuyện Braun. Dầu sao Braun cũng là chồng chị.
- Đã 14, 15 năm rồi còn gì..Vả lại, tình yêu không thế làm phương hại đến công tác do Sở giao phó. Trước ngày lên đường sang Viễn đông, tôi đã long trọng cam kết với ông giám đốc.
- Dĩ nhiên những người như chị và tôi đều đặt Sở lên trên hết. Chúng ta đã vui vẻ hy sinh hạnh phúc cá nhân hoặc hy sinh cả tính mạng nếu cần làm như vậy để tiến hành công tác được kết quả. Nhưng đây là tâm sự riêng, giữa bạn gái thân thiết với nhau. Hỏi thật chị, chị còn cảm tình sâu đậm với tiến sĩ Braun nữa không?
- Chị là đàn bà tất hiểu rõ nỗi lòng đàn bà, hà tất tôi phải giải thích. Braun là chồng tôi. Vì nhiệm vụ tôi phải xa Braun. Trong những ngày sống chung ở Bá linh, Braun chưa hề làm tôi buồn chán, khinh khi hay thất vọng. Braun yêu tôi, chiều chuộng tôi tuy tôi đã có một đời chồng trước.
- Thì Braun cũng có một đời vợ trước.
- Vâng.
- Braun còn yêu chị không ?
- Nếu không yêu thì không đời nào Braun đến Đài Bắc sau khi nhận được thư của tôi. Vả lại, riêng cái việc Braun ở một mình suốt 15 năm, không lấy vợ khác, đủ chứng tỏ còn chung tình sâu xa với tôi...
- Tại sao Braun không nghe lời chị thuyết phục?
- Chính tôi cũng không hiểu ra sao nữa. Braun nói là yêu tôi tha thiết song lại không chịu nghe theo lời tôi. Ngược lại, Braun lại muốn tôi bỏ lại tất cả để qua nước Mỹ.
- Chị có định theo Braun không?
- Không, không bao giờ...Chắc là chị nói đùa, vì nội luật của Sở rất nghiêm ngặt. Trái lệnh là bị tử hình.
- Thật buồn, chị ạ. Nếu Braun thuận đi theo chị thì mọi việc sẽ được trôi chảy
hơn. Braun sẽ tổ chức một cuộc họp báo, có chị ngồi bên, tự ý cắt nghĩa cho các ký giả biết nguyên nhân bỏ phe tư bản để hợp tác với phe xã hội chủ nghĩa. Chúng ta sẽ đoạt được thắng lợi chính trị và tuyên truyền to lớn. Những nhà khoa học có tiếng tăm trên thế giới sẽ nghiêng về phía chúng ta. Vì như chị đã rõ, trước kia Braun có chân trong các tổ chức chống Liên sô và các nước trong phe xã hội chủ nghĩa...Đằng này Braun không nghe lời chị...bắt buộc chúng ta phải áp giải hắn xuống tiềm thủy đĩnh, bí mật đưa ra khỏi Đài loan.
Nữ chủ nhân đăm đăm nhìn vào khoảng không với một vẻ mặt buồn một cách khó hiểu.
Bỗng nàng khựng người vì câu hỏi đột ngột, và sống sượng ngoài sức tưởng tượng của khách :
- Chị đừng lấy làm phiền nhé, trong vòng ba tuần nay chị đã ngủ với Braun mấy lần cả thảy ?
Nữ chủ nhân trợn tròn mắt, đinh ninh khách nói đùa hoặc chính mình nghe lầm. Nhưng không, khách vừa nhắc lại câu hỏi, bằng một giọng chầm chậm và nghiêm trang như y sĩ đối với bệnh nhân.
- Ô kìa, tại sao chị lại cau mặt ? Chị đã ngủ với Braun mấy lần cả thảy ?
Nữ chủ nhân thở dài :
- Đó là chuyện riêng....rất khó nói....
- Có gì mà khó nói ? Nếu chị không muốn nói bằng miệng sợ ngượng thì giơ ngón tay lên. Giơ cả hai bàn tay lên chưa đủ thì giơ làm nhiều lần. Vả lại. chị ăn nằm với chồng chị có gì mà phải xấu hổ ?
- Tôi tưởng việc này không quan trọng. Và không ăn nhập với công việc.
- Sao lại không? Tôi cầu biết rõ để ước định xem mực độ giao thiệp gìữa Braun và chị. Tôi muốn biết chị yêu hắn hay hắn yêu chị. Hắn gạ gẫm chị hay chị sẵn sàng nối lại tình cũ.
Nữ chủ nhân vẫn nín lặng.
Khách gằn giọng :
- Thôi, tôi hiểu rồi. Trong ba tuần nay chị còn bận đi lại với gã đàn ông trẻ tuổi và khôi ngô hơn...
Nữ chủ nhân ngẩng đầu lên, giọng thách thức:
- Không phải thế. Hơn một lần tôi đã báo cáo là tôi không hề yêu gã thanh niên điếm đàng và phản phúc ấy, chẳng qua tôi ngủ với hắn là theo chỉ thị của Sở.
- Thì chị ngủ với Braun cũng là theo chỉ thị của Sở, hai chuyện có khác nhau mấy đâu !
- Vâng, tôi có ngủ với Braun.
- Mấy lần ?
- Tôi không thể nói được.
- Chị còn phải thụ huấn thêm vàì ba khóa nữa. Tôi nhận thấy chị còn giữ lại quá nhiều cá tính. Tôi không cho rằng cá tính là xấu, nhưng xấu hay tốt ở đây không thành vấn đề. Vấn đề là chúng ta phải nhắm mắt tuân lệnh, dầu là lệnh nào nữa. Vấn đề là chúng ta phải dẹp bỏ hết tự ái, tình cảm riêng tây. Chừng nào mà chị ngủ với đàn ông mà vẫn giữ được thái độ bình thản như người uống Iy nước, chừng nấy chị mới xứng đáng là nhân viên của Sở.
Hai người đã xuống đến bậc thang thứ 12 của cầu thang đá rửa màu đen.
Nữ chủ nhân nói với khách :
- Nếu chị không cần tôi thì tôi xin lên.
Khách đáp :
- Sự có mặt của chị rất cần thiết. Nhưng vì trong nhà không có ai. Họ lại có thể đến bất cứ lúc nào. Thôi, chị lên trên cũng được. Tôi chỉ ở lại dưới này độ mươi phút.
Nữ chủ nhân đi rồi, khách chậm rãi mở cửa xà-lim. Bên trong, tiến sĩ Braun đang ngồi trên giường, vẫn mặc bộ đồ ngủ bằng lụa Ý trắng, vẫn đeo đồng hồ vàng Rado, và vẫn đeo kiếng hai tròng gọng vàng.
Khi nhận ra Hồng Hoa, tiến sĩ Braun xạm lại. Hồng Hoa kéo ghế ngồi đối diện, và tự giới thiệu :
- Chào ông Braun, tôi là Hồng Hoa.
Braun đáp, giọng lạnh lùng :
- Không dám. Nếu tôi không lầm, cô là thượng cấp của Anita. Vợ cũ của tôi mà tôi không nghe thì tôi chẳng nghe ai cả. Xin cô đừng phí thời giờ vô ích. Tôi quyết giữ vững lập trường trước mọi áp lực. Cô nên giết tôi đi...
- Một nhà bác học đại tài như ông mai một rất uổng....Có lẽ ông bác bỏ đề nghị của Anita vì ông còn nghi ngờ. Nhân danh Trung ương, tôi đến đây để giúp ông xóa bỏ sự nghi ngờ ấy.
- Không, đó không phải là sự nghi ngờ xuông. Mà là một niềm tin mãnh liệt. Thà chết, tôi không khi nào phục vụ chế độ cộng sản.
Hồng Hoa cười nửa miệrg:
- Ông từ chối thì thôi, chúng tôi không ép.
- Vậy thì cô còn đợi gì mà chưa trả tự do cho tôi?
- Được, tôi sẽ để ông ra về thong thả. Tuy nhiên, có đi tất có lại, tôi chỉ xin ông trả lời một vài câu hỏi.
- Cô đừng hòng bắt tôi tiết lộ những kết quả của công trình nghiên cứu thái dương học.
- Nghĩa là ông quyết không trả lời ?
- Cô hiểu lầm ý định của tôi. Tôi sẵn sàng trả lời cho mọi câu hỏi không thuộc lãnh vực chuyên môn, nhất là về phạm vi nghiên cứu hiện hành của tôi.
- Ông yên tâm. Tôi chỉ muốn biết biết một vài chi tiết tình cảm vô thưởng vô phạt.
- Vâng, mời cô.
- Thứ nhất, một tháng trước ngày qua Viễn đông, ông đi nghỉ hè ở đâu?
- Như thường lệ, ở miền nam nước Pháp. Nói rõ hơn, ở Nice. Vì tôi có một căn phòng ở đó !
- Ông đi nghỉ hè một mình chứ?
- Một mình hay hai mình là việc riêng của tôi không dính dáng gì đến cô.
- Ông vừa hứa là sẵn sàng trả lời, đến khi tôi đặt câu hỏi thì ông lại tìm cớ thoái thác.
- Hừ, cô định gài tôi. Tôi cũng chẳng cần. Phải, tôi đi nghỉ hè với một người bạn gái.
- Tên nàng là gì ?
- Tôi có cảm tưởng cô là thẩm sát viên công an đang hỏi cung bị cáo. Xin cô nhớ rằng việc làm của tôi luôn luôn đàng hoàng.
- Hừ...rủ rê vợ ông phó giám đốc trung tâm nghiên cứu thái dương học qua Pháp hưởng trăng mật phi pháp mà ông cho là đàng hoàng ư? Luật pháp nào, lương tâm nào, luân lý nào cho phép ông cắm sừng lên đầu người chỉ huy trực tiếp?
- Bên trong vụ này còn có nhiều điều cô chưa biết. Tôi không quyến rũ vợ ông phó giám đốc. Mà chỉ là nạn nhân. Nàng yêu tôi và đòi tôi xuất ngoại nghỉ hè.
- Tại sao nàng yêu ông?
- Tôi chưa tìm ra lý do.
- Nhưng tôi, tôi đã tìm ra lý do. Cách đây 18 tháng, nhân một chuyến công cán ở Trung Đông, ông đã ghé xuống trường bay Le Caire...
- Ồ, du khách đến thăm Ai cập thì có gì là lạ... Kim tự tháp Ai cập đã được coi là kỳ quan thế giới. Vả lại, tôi là đàn ông chưa vợ, tôi không thể không đến tận nơi để xem tận mặt các vũ nữ múa bụng. Hẳn cô đã biết Le Caire có những vũ nữ múa bụng nổi danh nhất trái đất ?
- Braun, ông đừng đánh trống lảng nữa. Thưởng thức trò múa bụng mới là một phần chương trình viếng thăm Ai cập của ông. Ngay từ khi ông đến trường bay, chúng tôi đã có nhân viên theo sát ông như bóng với hình. Ông ăn ở đâu, ăn với ai, ăn món gì, ban đêm ông ngủ với cô gái Ai cập nào chúng tôi đều biết rõ vanh vách.
- Trời ơi, tôi ngu quá!
- Dầu ông khôn nhất đời nữa cũng không sao thoát khỏi màng lưới tình báo tinh vi của chúng tôi. Vì màng lưới này đã bủa vây quanh ông không phải từ một vài năm mà là từ hơn 15 năm nay. Nhất cử nhất động của ông đều được ghi vào phim nhựa hoặc băng nhựa. Bởi vậy, chúng tôi đã nắm được một số bằng chứng lý thú. Chẳng hạn, bằng chứng lý thú về cuộc du hành Ai cập của ông.
- Hừ...tổ chức của cô chỉ chụp lén tôi ngủ với mấy ả thanh lâu quý phái chứ gì? Đàn ông hảo ngọt là thường. Thanh danh tôi sẽ chẳng bị thương tổn nếu như mọi người biết chuyện.
- Nếu chụp hình ông ngủ với con gái nhà lành hoặc điếm hạng sang thì phải dán chục cuốn an bom cũng chưa hết. Ông là một trong nhiều nhà khoa học hữu danh mắc một bệnh sinh lý lạ lùng, bệnh thèm đàn bà, thèm như kẻ bị bỏ đói hàng năm mặc dầu được cung phụng đầy đủ. Hồ sơ lý lịch của ông có ghi điều đó, và được xếp vào loại chi tiết tối mật.
- Cô đã đọc hồ sơ về tôi?
- Nói cho đúng, tổ chức của tôi được đọc, tôi chỉ là nhân viên thừa hành.
- Cô muốn săng-ta tôi hẳn? Săng-ta để làm gì thì nói đi, việc gì cứ phải úp úp mở mở ?
- Thong thả đã, ông Braun! Ông đã đọc truyện trinh thám gián điệp chưa? Dường như ông đã đọc nhiều, và là độc giả trung thành của loại 007, vì trong va-li ông luôn luôn có mấy cuốn truyện về 007. Ông đã đọc nhiều tất đã quen thuộc với kỹ thuật gây hứng thú của người viết.....Đó là mỗi lúc xì ra một ít, bí mật chỉ lôi cuốn người đọc nếu được vén hở từ từ....
- Tôi nóng ruột lắm rồi, không thể chờ đợi thêm nữa. Cô muốn gì, cứ nói toạc
ra. Liệu chấp nhận được tôi sẽ chấp nhận.
- Nếu chuyến đi Ai cập cũng như mọi cuộc công cán và du hí khác trong quá khứ thì ông chẳng có lý do gì để nóng ruột cả. Trừ phi ông có một vài điều bí mật cần giấu diếm...
- Đã là con người, nhất là con người có địa vị trong xã hội, ai cũng có một số bí mật sống để dạ, chết đem đi. Tôi xin thú nhận là trong những ngày lưu lại thủ đô Ai cập cách đây 18 tháng tôi đã làm một vài việc kín đáo.
- Chẳng hạn....?
- Tôi không có bổn phận phải trình báo với cô.
- Vậy thì thôi, cuộc nói chuyện giữa ông và tôi sẽ được chấm dứt ở đây, tôi sẽ cung cấp những điều tôi biết cho giới hữu quyền.
- Xin cô nói rõ hơn nữa. Giới hữu quyền này là ai?
- Trung ương Tình báo Mỹ.
- Mang CIA. ra dọa, tôi không sợ đâu. Chắc cô không quên tôi là người Đức.
- Quên sao được thưa ông ?Tôi còn nhớ ông có mối liên hệ ruột thịt với viên phó tổng giám đốc tình báo Tây Đức BND nữa kia. Nếu nội vụ đổ bể, người thân của ông sẽ mất chức. Hẳn ông đã biết viên phó tổng giám đốc BND đang bị kẻ thù chính trị trong Nghị viện công kích dữ dội. Hàng chục nghị sĩ đang rình rập cơ hội để kéo cổ ông ta xuống, và bôi tro trát trấu vào mặt. Viên phó tổng giám đốc BND là người coi nặng danh dự và uy tín cá nhân. Trong trường hợp bị huyền chức, nhất định ông ta sẽ uống độc dược...
- Trời đất ơi, tôi không ngờ một thiếu phụ đẹp như tiên giáng trần lại có thể tàn bạo như quỷ Sa tăng ấy !
- Về phương diện cá nhân, tôi không thù hằn ông. Bản chất tôi cũng là người hiền lành. Nhưng thưa ông, "cái tôi" đáng ghét đã bị gạt ra khỏi vụ này. Tôi chỉ tuân lệnh của tổ chức. Đã nói đến tổ chức thì không có vấn đề tình cảm vụn vặt. Mọi phương tiện đều được xử dụng, và xử dụng đến mức tối đa. Khi cần, tổ chức có thể còn tàn nhẫn gấp chục, gấp trăm lần quỷ Sa-tăng nữa.
Tiến sĩ Braun cau mày ngẫm nghĩ. Y rút cặp kiếng gọng vàng hai tròng ra lau bằng vạt áo ngủ. Một lát sau y thở dài não nuột, rồi nói:
- Tôi bắt đầu hiểu rồi. Tổ chức của cô đã nắm được một số bằng chứng không đẹp đẽ về tôi trong những ngày công cán tại Trung-Đông. Viên phó Tổng giám đốc BND với tôi là anh em chú bác. Từ nhỏ chúng tôi thân nhau và thương nhau như anh em ruột, và có lẽ còn hơn anh em ruột nữa. Vì tôi là con một. Y cũng là con một. Đại gia đình chúng tôi lại neo người. Chính sách tiêu diệt nòi giống Do-thái của nhà độc tài Hít-le đã giết gần hết họ hàng quyến thuộc của hai đứa tôi..Y đã đi làm, nhịn ăn, nhịn mặc, hoãn lấy vợ đế lấy tiền nuôi tôi ăn học thành tài. Y lại tha thứ cho tôi nhăng nhít với vợ chưa cưới của y... Nói tóm lại, y là ân nhân của tôi...
Khách cười, khoe khoang làn môi và hàm răng tuyệt đẹp:
- Y là ân nhân của ông, nên tôi được phép nghĩ rằng sự hợp tác giữa ông và chúng tôi rất cần thiết. Bằng không, chúng tôi sẽ tiết lộ cho CIA biết sự giao du quá...thân mật của ông với cô gái kiều diễm làm mật báo viên cho tình báo Ai-cập.
Tiến sĩ Braun bàng hoàng suýt đánh rơi cặp kiếng hai tròng xuống đất:
- Tổ chức của cô quả là ma xó, cái gì cũng biết. Vâng, vì tính hảo ngọt điên cuồng, tôi đã dại dột cặp kè với nàng một đêm. Chỉ một đêm với nàng mà thôi... Sáng hôm sau, khám phá ra nàng là nhân viên gián điệp Ai-cập, tôi vội ra phi trường đáp chuyến máy bay sớm nhất về Hoa kỳ. Tôi chỉ mới...đi lại với nàng, chứ chưa rơi vào cạm bẫy của nàng. Ngay đến cả tên nàng tôi cũng chưa biết nữa. Tôi xin thề....
- Ông khỏi cần thề...vì sau khi ân ái với ông, nàng đã viết báo cáo đầy đủ, trình lên thượng cấp, kèm theo nhiều bức hình....
- Hình chụp trong phòng...?
- Phải, hình chụp trong phòng khách sạn. Đúng hơn, là hình chụp trên giường. Riêng tấm hình ông nằm bên nàng cũng đã đủ làm viên phó Tổng giám đốc BND thất điên, bát đảo, huống hồ nàng đã chụp được cả thảy 25 tấm hình như vậy. Thưa ông, tôi thành thật khen ngợi ông. Ông quả là người thông kim, bác cổ, 25 tấm hình chụp 25 kiểu khác nhau...
- Tôi xin cô, tôi van cô !
- Chưa hết, ông Braun đa tình ơi ! Tình báo Ai-cập nắm được tẩy ông nên cho nhân viên theo ông sát nút. Vợ lão phó giám đốc trung tâm nghiên cứu thái dương học có liên hệ với tình báo Ai-cập, ông đã biết chưa ? Ông khá đẹp trai, lão phó giám đốc lại mắc bệnh bất lực, bà vợ lại quá trẻ, và quá sung sức. Tình báo Ai cập bèn đưa cho bà vợ một bức hình. Bức hình ngày nọ...Và rốt cuộc, ông phải bay qua nước Pháp nghỉ hè.
- Cũng như lần ở Le Caire, tôi chưa hề cung cấp tin tức bí mật nào cả.
- Nghề gián điệp kiên nhẫn như vậy đó, ông ơi ! Họ chưa cần moi tin ông, mà chỉ cần xiết cho sợi giây thòng lọng quanh cổ ông mỗi ngày một chặt thêm. Đến khi tay chân ông bị trói chặt, họ mới xuất hiện, và ra điều kiện. Tổ chức của chúng tôi là đồng minh của Ai cập, họ vẫn nhận viện trợ quân sự, tài chánh, kỹ thuật và kinh tế của chúng tôi, nên đã chuyển cho chúng tôi hồ sơ về ông. Và tôi được phái đến đây để điều đình với ông.
- Điều đình ? Điều đình là như thế nào ?
- Ồ, vợ cũ của ông đã nói với ông nhiều lần rồi.
- Yêu cầu tôi bỏ Hoa kỳ để sang bên kia bức màn sắt ư, không bao giờ.
- Vậy thì thôi, tôi xin kiếu từ.
- Tội nghiệp tôi lắm, cô ơi, cô hãy cho tôi có thời giờ suy nghĩ.
- Ông phải quyết định ngay. Ở vào hoàn cảnh ông, tôi sẽ không ngập ngừng. Đằng nào ông cũng phải rời Đài Bắc dưới sự bảo vệ của chúng tôi, thì nên tự ý hợp tác hơn là bị cưỡng bách hợp tác.
- Cô đã dồn tôi vào thế kẹt. Vâng, tôi xin nghe theo lời cô.
Khách gật gù thân mật :
- Có thế chứ ! Từ phút này trở đi, chúng tôi sẽ thỏa mãn những đòi hỏi khó khăn nhất của ông. Ông muốn gì sẽ được nấy. Bây giờ, ông ký tên vào tờ cam kết này...
Tiến sĩ Braun ngước nhìn khách. Trong thâm tâm, nhà bác học lỗi lạc bị xúc động mãnh liệt. Cái mini-duýp cao hơn đầu gối gần 20 phân của khách đã phô bày cặp chân dài, cân đối và mịn màng, cặp chân tuyệt hảo chỉ có thể tìm thấy trong giới mỹ nhân Tây phương. Nàng cúi xuống, cái may-ô bằng vải tẹt-gan màu vàng hở nách, hở cổ, để lộ gần hết bộ ngực khêu gợi. Bên trong nàng không mặc gì hết.
Từ nãy đến giờ, Braun mải lo âu nên bẵng quên kho báu ngàn vàng. Y dán mắt vào ngực nàng, cán bút giơ lên rồi hạ xuống.
Khách cất tiếng giục :
- Ông ký đi.
Braun nuốt nước miếng ừng ực :
- Cô đẹp quá.
Thiếu phụ cười kiêu căng :
- Ông không sợ Anita ghen hay sao ?
Braun trố mắt :
- Trời, nếu tôi được cô đoái hoài tới thì Anita biến thành bom hai trăm mêgatôn tôi cũng coi thường.
Thiếu phụ vuốt má tiến sĩ Braun như thể chị cả vuốt má em nhỏ :
- Vậy hả ? Ông muốn được tôi đế ý thì hãy ký ngay đi, và hoàn toàn nghe theo lời tôi.
Mùi thơm da thịt của thiếu phụ xông vào mũi tiến sĩ Braun.
Y ngây người như bị hồ ly hớp linh hồn....