Sau nhà pha Hỏa Lò, đường Hàng Bông Thợ Ruộm, đứng sừng sững một biệt thự lầu ba tầng quét vôi trắng xóa.
Đứng ngoài trông vào, người ta không thấy gì hết. Tường cao gần ba thước, bên trên còn có một hàng rào kẽm gai truyền điện 220 vôn suốt ngày đêm. Cổng ra vào bằng sắt, bịt kín bằng những tấm tôn dày sơn trắng. Mọi cánh cửa trên lầu đều đóng chặt. Thoạt nhìn, ai cũng tưởng chủ nhân đi vắng.
Thật ra, đó là một trong những cơ sở hoạt động mạnh nhứt Hànội, trong văn phòng gắn máy điều hòa khí hậu tối tân từ Nga Sô chở tới, lúc nào cũng có người.
Đó là tổng hành doanh Việt Nam của Smerch, cơ quan ám sát kinh khủng của điệp báo Sô Viết.
Lúc Văn Bình trèo lên giường ở Trạm chiêu đã số 4 đường Hàng Mành, đại tá Kamốp, trưởng đoàn Smerch vừa từ Mạc-tư-khoa đến mấy ngày trước, vặn đèn văn phòng lên, trầm ngâm ngồi trước đống hồ sơ cao ngất.
Kamốp trạc 45, người cao và gầy, mặt choắt lại, hàm răng bám đầy chất nicôtin vàng ệch, bàn tay sần sùi của kẻ quen dùng khí giới giết người. Mỗi khi Kamốp ngước mắt, người ta phải rùng mình vì lưồng nhỡn tuyến lạnh như nước đá, sắc như dao cạo.
Kamốp cúi gằm xuống một tập hồ sơ dày cộm, mang ngoài bìa nhiều giòng chữ Nga bí mật và chữ "Bôrin". Trán y nhăn lại, tỏ ra y suy nghĩ nhiều lắm. Kamốp bận suy nghĩ đến nỗi cái tẩu thuốc lá đã tắt ngúm, và tàn thuốc bắn tung tóe vào bộ quân phục vàng mà y không biết.
Vâng lệnh chỉ huy trưởng Smerch, tướng G., đại tá Kamốp đáp phi cơ riêng từ Mạc-tư-khoa tới Hànội, cùng thiếu tá Anáttát Bôrin và một phái đoàn chuyên viên Smerch. Ngay sau khi tới Hànội, Bôrin đã được mổ óc, kết quả mỹ mãn.
Bôrin được ngỉ dưỡng sức một tuần lễ, sau đó đã khai với các chuyên viên những điều mắt thấy, tai nghe, trong thời gian bị thẩm vấn và giam giữ trên đất Mỹ. Tất cả người lời khai của Bôrin, nội dụng của cuộn băng nhựa giấu trong óc y, và bản đúc kết của các chuyên viên đã hợp thành đống hồ sơ vĩ đại trên bàn giấy của Kamốp.
Tiếng chim hót lanh lảnh trong phòng.
Kamốp cầm lấy điện thoại.
Y ghét tiếng reng reng điếc tai của chuông điện thoại thông thường nên đã thay bằng tiếng chim hót. Tiếng hót êm tai đã được một hãng đồng hồ Đông Đức cử người vào rừng rậm Phi châu thu thanh các giống chim muôn và chọn khúc hay nhứt, chế thành chuông điện thoại cho Kamốp. Đi tới đâu, Kamốp mang cuộn băng ghi tiếng chim hót đi theo.
Y nói nhỏ nhẹ, như sợ người ngoài nghe được:
- Mời đồng chí ấy lên.
Năm phút sau, cửa phòng mở ra. Cánh cửa bằng thép mở ra êm ái như là cửa gỗ. Kamốp đứng dậy, chia tay ra:
- Chào đại tướng.
Người được Kamốp gọi là đại tướng trạc năm mươi, lùn, mập, mặt tròn xoe, mặc thường phục theo kiểu Trung cộng, áo bốn túi, gài kín cổ màu vàng, miệng phì phèo thuốc lá Mỹ. Đó là Võ Nguyên Giáp, đại tướng tổng tư lệnh kiêm tổng trưởng Quốc Phòng.
Bận thường phục, Giáp không khác cái hồi làm giáo sư Sử Địa ở Hànội hơn hai chục năm trước là mấy, vẫn nét mặt lì lợm, phẳng lì, chỉ khác là thân hình béo lẳn, chứng tỏ một cuộc sống sung túc. Bụng Giáp vượt ra đằng trước, không còn nhỏ như ngày ở chiến khu năm 1945.
Giáp ngồi xuống ghế, châm điếu thuốc lá mới:
- Lâu lắm mới gặp lại đại tá. Sợ đại tá chờ, tôi phải đến ngay. Tôi phải đi xe riêng, và mặc thường phục, như đại tá dặn.
Kamốp gật gù:
- Cám ơn đại tướng. Tôi mời đại tướng tới để bàn vụ Bôrin. Các chuyên viên Smerch đã nghiên cứu xong những cuộn băng ghi âm đặt giấu trong óc Bôrin. Đến phút này, tôi có thể đoán chắc một điều quan trọng, đó là sự phạm tội của Phan Mỹ.
Giáp giựt mình như châm giây điện:
- Có bằng chứng cụ thể nào không?
Giọng Kamốp đều đều:
- Nếu có bằng chứng cụ thể thì tôi đã bắt Phan Mỹ, không cần phải triệu đại tướng tới đây. Kế hoạch của tôi là cho người bám sát Phan Mỹ từng bước, kể từ hôm nay.
- Có thể là địch dùng mưu ly gián không?
Kamốp nghiêm sắc mặt:
- Đại tướng không hiểu được kỹ thuật điệp báo bằng tôi. Smerch bố trí đưa Bôrin sang Mỹ, địch chẳng biết gì hết. Smerch có những chuyên viên nổi tiếng khắp thế giới, chúng tôi không thể và không bao giờ lầm được.
Giáp dấu dịu:
- Tôi chỉ hỏi đồng chí thế thôi, chứ trong thâm tâm không dám coi nhẹ Smerch.
Kamốp cười ha hả:
- Đại tướng coi nhẹ sao được, vì Smerch là thầy học của đại tướng, là cha đẻ của đại tướng. Nếu không có Smerch, đại tướng vẫn chỉ là đảng viên thường, khó trèo lên tới Trung Ương, chứ đừng nói là tổng tư lệnh kiêm bộ trưởng Quốc Phòng nữa.
Giáp nuốt nước bọt, ngồi im như phỗng đá. Kamốp nói tiếp, dáng điệu kẻ cả:
- Tôi đã biết vì sao đại tướng lo ngại. Vì Phan Mỹ là tay chân thân tín của đại sứ Trung quốc. Song đại tướng thừa rõ chúng tôi không chịu lép vế ai hết, và quyết ở lại đây. Tôi càng có thêm lý do để ngờ vực Phan Mỹ vì các tài liệu bị mất cắp đều liên quan tới hoạt động ngoại giao của Liên Bang Sô Viết nhằm thương thuyết với Hoa Kỳ. Tòa đại sứ Trung quốc và phe Phan Mỹ đang tìm cách hất cẳng chúng tôi ra khỏi Bắc Việt. Tôi vời đại tướng đến đây để hỏi dứt khoát: đại tướng dứng về phe nào?
Giáp đưa một tay lên trời:
- Cố nhiên, là đứng về phe các đồng chí.
Kamốp đóng tập hồ sơ trước mặt:
- Nếu thế thì cuộc nói chuyện có thể kết thúc được rồi. Cám ơn đại tướng. Tôi chỉ cho người theo dõi, nhưng chưa bắt. Khi nào nắm được đầu mối cụ thể, tôi sẽ báo tin cho đại tướng.
Kamốp nhìn Võ Nguyên Giáp bước ra ngoài thang máy, không chìa tay ra bắt.
Đoạn nhấc điện thoại, quay số tòa đại sứ Sô Viết.