Thu Thu đậu chiếc xe đua sơn đỏ gần sân golf tí hon, đối diện lữ quán Majestic. Cũng như nhiều phụ nữ đẹp khác trên thế giới, nàng có thói quen đậu xe ở nơi gắn bảng cấm. Trong quá khứ, nàng phạm luật giao thông đã nhiều, song lần nào nàng cũng thoát. Và nàng chẳng cần van xin khúm núm. Đối với nhân viên công quyền khó khăn nhất, nàng chỉ tốn một nụ cười.
Bất giác nàng mỉm cười, gò má nóng ran. Nàng vừa nhớ chàng thanh niên hào hoa, thân thể đẹp như tượng cổ Hy lạp, bắp tay lực sĩ, trái đấm sấm sét ăn nhịp với cử chỉ phong nhã. Trong cuộc đời trôi nổi, nàng đã gặp hàng trăm đàn ông thuộc mọi chủng tộc, và mọi thành phần xã hội. Song nàng chưa hề yêu ai. Đúng ra, nàng khinh miệt đàn ông. Nàng coi họ là bọn nô lệ yếu hèn, sẵn sàng quỳ mọp trước nữ thần sắc đẹp. Lần đầu tiên, nàng chạm trán một thanh niên ngang tàng.
Thu Thu kéo cao cổ áo bôlêrô cho khỏi lạnh. Gió sông vút lên từng hồi, sờ soạng da thịt làm nàng tun bần bật như cô gái đồng trinh được ôm hôn phũ phàng lần đầu. Đột nhiên, nàng đứng lại. Cái áo ngủ màu đỏ máu treo nghênh ngang trong tủ kính một nhà may lớn. Hàng ngày, qua đường Tự Do, nàng đều thấy cái áo ngủ quen thuộc này. Vì Paul Hiếu chuyên may quần áo ở đây. Vì Paul Hiếu chuyên mặc áo ngủ màu đỏ máu. Paul Hiếu đang chờ nàng trên lầu 5 một bin đinh mới cất, đối diện tiệm may. Hắn là ai, nàng không biết. Nàng cũng không bao giờ hỏi, đúng với quy luật kín miệng của giới lăn lộn quốc tế. Một đêm kia, trôi dạt trong một hộp đêm thượng lưu, nàng sa vào đống bạc khổng lồ của Paul. Nàng không yêu hắn, song nàng thích cặp kè với hắn. Bạn nàng đều ngạc nhiên. Riêng nàng không ngạc nhiên, vì nàng hiểu rõ lòng nàng. Thang máy mở rộng. Sự trần thiết tráng lệ làm người lạ rợn xương sống. Hành lang được lót ni lông pha kim khí, bước êm như đệm cao su mút, lại bền, không phai màu, không bắt bụi, lại có đặc tính ngăn tiếng động. Cửa phòng toàn bằng gỗ tếch đắt tiền, đánh vẹt ni nổi vân rực rỡ. Paul Hiếu nép sang bên cho nàng vào. Đồng hồ trên tường kênh kiệu gõ một giờ đêm. Mặt Paul Hiếu hơi nhăn :
- Anh dặn em rồi mà em không nghe. Gặp nhau ở đây rất nguy hiểm. Đêm lại khuya, " họ " phăng ra thì hỏng hết.
Nàng gượng cười :
- Chuyện cần lắm, em không thể đợi đến sáng mai. Vả lại, trước khi lên đây, em đã đề phòng chu đáo.
Chẳng nói chẳng rằng, Paul Hiếu ôm ghì Thu Thu. Hương thơm da thịt huyền diệu của nàng thấm vào đồ đạc tân tiến trong phòng. Lệ thường, nàng tê tái trước nghệ thuật mơn trớn già dặn của Paul, nhưng đêm nay, môi nàng lạnh ngắt. Paul Hiếu sửng sốt :
- Lạ nhỉ ? Môi em lạnh. Ngoài trời nhiều sương, phải không?
Nàng đáp bừa :
- Vâng, có sương.
Paul Hiếu dìu nàng xuống nệm. Nàng hỏi :
- " Hàng " bao giờ có, hả anh ?
- Sắp rồi.
- Lý Biên đã chết, lấy ai đảm đương việc lãnh hàng ?
Paul Hiếu chép miệng, bộ tịch chua chát :
- Thế mới bực.
- Tại sao anh còn hạ sát hắn ?
- Lệnh trên, không phải tại anh. Lý Biên rất quỷ quyệt. Đi hàng hai như hắn chết đáng đời. Vả lại, vai trò của hắn đã hết, để hắn sống thêm vô ích. Sinh phúc cho hắn, trái đất sẽ nhẹ nửa tạ mỡ béo ngậy.
Paul Hiếu cố lấy giọng duyên dáng, rí rỏm, song Thu Thu không cười. Nàng băn khoăn :
- Lấy ai thay hắn bây giờ ?
- Anh cũng lo lắm.
- Em sẽ giới thiệu anh một người.
- Khá không ? Em nói để anh định liệu.
Đêm ấy, Thu Thu ở lại với Paul Hiếu. Nàng vẫn có tật dậy muộn như thường lệ. Sáng sớm, nàng không trang điểm mà da dẻ vẫn mịn trắng khác thường. Lúc nàng mở mắt nhìn ra, Paul Hiếu đã áo quần chỉnh tề, ngồi sau bàn giấy. Paul Hiếu trạc 45, cao thước bảy, thân hình cân đối, thể thao, đôi mắt sâu và lạnh, miệng khô rang, đặc điểm của những kẻ sống nghề lén lút, nguy hiểm. Trên bàn, báo chí ngổn ngang. Hồi đêm, Thu Thu đã thuật lại câu chuyện hi hữu giữa nàng với Văn Bình. Paul Hiếu chống nạnh, yên lặng nghe, không ngắt lời. Nghe xong, hắn chỉ hỏi một câu ngắn :
- Liệu có thể địch cài vào không ?
Nàng lắc đầu :
- Em không thể trả lời " không " hay " có ". Tuy nhiên, địch không thể hy sinh một mạng người như vậy. Vả lại, em gặp hắn tình cờ ...
Paul Hiếu xua tay :
- Anh hiểu rồi.
- Đáng tiếc là hắn đã ngồi tù. Tội ngộ sát nhẹ nhất là 5 đến 10 năm tù.
- Đừng sợ. Chỉ sợ địch chơi sỏ ta, chứ vào tù hay ra tù đối với tay thiện nghệ là chuyện không đáng kể. Tuy nhiên, anh cần có thì giờ suy nghĩ trước khi ...
Chuông reo inh ỏi, Paul Hiếu đứng dậy :
- Có báo sáng rồi. Để anh đọc xem sao.
Paul Hiếu lễ mễ ôm chồng báo vào ghế sa lông. Nhìn đống báo, người lạ phải kinh ngạc về nếp sống của hắn. Làm nghề buôn ư ? Không, Paul Hiếu không phải là chủ hãng buôn. Paul Hiếu không phải là chủ công ty kỹ nghệ. Paul Hiếu không làm gì cả. Trên danh thiếp hắn dùng nhiều tên, và địa chỉ khác nhau. Hắn đã làm nhiều nghề tưởng tượng. Lần này, hắn là giáo sư khoa học huyền bí, song không ghi văn phòng ở đâu. Thu Thu thở hơi thuốc lá thơm lên trần, mắt lim dim hỏi Paul Hiếu :
- Có tin gì lạ không anh ?
Paul Hiếu không đáp. Hắn đang bận đọc nốt một tin quan trọng. 2 phút sau, ngẩng đầu lên, hắn nói :
- Anh chàng dại gái đêm qua đây.
Nàng tiến lại gần :
- Báo nói gì ? Họ đả động đến em không ?
- Không.
- Em không bằng lòng lối nói châm biếm của anh. Bênh vực một thiếu phụ thân cô, suýt bị một tên vô lại làm hỗn không phải là dại gái.
- Em lầm rồi.
Thu Thu nhún vai, buông thõng :
- Nghĩa là anh ghen ? Anh không muốn người nào bênh em ? Anh không muốn em được sống tự do ?
- Gần như thế.
- Nếu vậy anh mới lầm. Em không phải là vật sở hữu tuyệt đối của anh. Anh đừng vội tưởng thỉnh thoảng em lại đây, ở với anh một đêm là tôi mọi của anh. Vả lại, ...
- Anh đã biết. Em đã bắt anh cam kết trước rồi. Anh đã cam kết rồi, anh không phản đối lối sống tự do của em. Song em đừng quên, chúng ta đều là phần tử quan trọng của một guồng máy. Không bộ phận nào được trục trặc, vì trục trặc là nguy tính mạng.
- Đồng ý. Tuy nhiên, em cần hỏi anh một điều. Lần đầu tiên, anh nhắc em thận trọng vì em là phần tử quan trọng của một tổ chức, nhưng Tổ chức nào em không biết, và chưa bao giờ anh chịu nói rõ.
Paul Hiếu im bặt, buông tờ báo đang cầm tay xuống bàn. Châm thuốc hút, hắn chậm rãi đáp :
- Em nói có lý. Nhưng em không cần biết tổ chức của chúng ta là tổ chức nào. Biết càng nhiều càng hại cho em. Anh không muốn em biết rõ vì anh nặng tình với em, anh yêu em, anh không muốn em mất mạng vì những đòi hỏi vô lý, đôi khi ngu xuẩn.
- Đến thế kia ư ?
- Sự thật rất phũ phàng, em ạ. Lý Biên biết nhiều mà chết. Người ta sợ hắn bị bắt sẽ khai hết những bí mật của Tổ chức.
Nàng dề môi, ra vẻ bất chấp :
- Ồ, anh khỏi lo. Em không giống phụ nữ khác đâu.
Paul Hiếu vùng cười lớn :
- Phải, nói rất dễ, nhưng làm rất khó. Từ xưa đến nay, chưa có ai có thể cắn răng không khai trước cực hình tra tấn. Vả lại, tra tấn không có nghĩa là đánh đập. Họ còn nhiều cách khác như tiêm huyết thanh sự thật vào máu. Nạn nhân bị mê man, và dưới tác động của thuốc vô tình tiết lộ bí mật.
Thu Thu im lặng. Paul Hiếu cười nhỏ :
- Thôi, xếp câu chuyện tầm phào ấy lại. Em thử đọc tin này xem.
Thu Thu đỡ lấy tờ báo. Trên trang nhất, nàng nhẩm đọc :
Một sự tình cờ quý báu :
Nhân một vụ ẩu đả trong tiệm nhảy, nhà chức trách tóm được một tên sát nhân nguy hiểm từng trốn lưới pháp luật nhiều lần.
Cái tít chữ đậm này chạy dài 4 cột. Trong bài, người phóng viên thuật lại câu chuyện xảy ra tại khiêu vũ trường Văn Cảnh. Nhiều chi tiết khá đúng, nhưng có những đoạn được tiểu thuyết hóa về hành động phi pháp của Trần Giác ( tức Văn Bình ). Bài báo viết tiếp như sau :
Trần Giác là kẻ được giới buôn lậu quốc tế dưới thời thuộc địa thuê áp giang hàng hóa và hạ sát đối phương. Y đã nhúng tay vào nhiều vụ bí mật. Người ta biết Trần Giác là thủ phạm, nhưng ít khi tìm được chứng cớ cụ thể để lôi y ra tòa. Nhưng năm 1948, y để lại một sơ hở. Bị bắt, y đã nhanh chân đào thoát. Từ bấy đến nay, cơ quan hữu trách vẫn tiếp tục truy tầm y. Tình cờ ...
Trần Giác chưa lập gia đình. Thân nhân y không còn ai. Ở Miền Nam, dường như y có người em gái lập nghiệp ở Huế. Mẹ già y còn sống ngoài Bắc, ở phủ Thường tín, tỉnh Hà đông.
Thu Thu đặt báo xuống bàn, chận gói thuốc lá cho ngọn gió luồn qua cửa không thổi bật lên, giọng ưu tư :
- Dùng hắn được không ?
Paul Hiếu gật đầu :
- Trong lúc thiếu người, anh mong kết nạp được nhân viên hội đủ điều kiện như Trần Giác. Nhưng em hãy thong thả vài hôm, để anh điều tra lại.
Nàng tỏ vẻ ngạc nhiên :
- Em hắn ở Huế, bà mẹ ở Bắc, anh điều tra bằng cách nào ?
Paul Hiếu tủm tỉm cười, vẻ mặt bí mật :
- Ồ, làm nghề của anh, việc gì cũng làm được. Trong vài ngày nữa, anh sẽ biết được kết quả, em khỏi lo. Anh chỉ yêu cầu em một điều : em nên cẩn thận cái miệng.
Nàng phản đối :
- Em vẫn được tiếng kín đáo nhất.
Paul Hiếu cười :
- Vì vậy anh rất tin em. Anh sắp bận việc quan trọng. Em liệu đến thăm Trần Giác. Ướm hỏi hắn thử xem. Liệu dùng được hắn thì cho anh biết. Anh đã có cách.
Paul Hiếu hôn nàng từ giã. Rồi hắn nháy mắt, dáng điệu tình tứ. Thu Thu sửa soạn lại mái tóc bồng, vẽ đôi môi trái tim tuyệt đẹp, đoạn đeo sắc lên vai, mở cửa xuống đường. Nàng gọi taxi đến bót công an tìm Trần Giác. Sắc đẹp quả là giấy thông hành quốc tế đắc lực. Nhân viên thường trực xun xoe dẫn nàng vào văn phòng ông quận trưởng cảnh sát. Nàng đinh ninh viên quận trưởng là ông cụ già bụng phệ, tóc bạc một nửa, phì phèo tẩu thuốc lá to tướng và hôi khét, chân đi chữ bát, tiếng nói oang oang với giọng hách dịch, khẩu súng kè kè bên nách. Trước mặt nàng lại là một người trẻ tuổi, hoạt bát, bụng thon của kẻ quen với sân vận động ngập nắng, tóc vàng vàng, quăn một cách tự nhiên, chải lật, để lộ vầng trán cao, quà cảm và sáng suốt. Viên quận trưởng mời nàng ngồi, giọng nhỏ nhẹ, nhã nhặn và êm ái :
- Mời ...
Hiểu ý, nàng đỡ lời :
- Xin quý ngài gọi tôi là " cô ".
- Hân hạnh. Mời cô ngồi, và xin cô đừng gọi là " ngài ". Tôi chỉ là một viên chức tầm thường, có bổn phận tiếp xúc thường xuyên với đồng bào.
- Xin lỗi ông.
- Không dám, cô dạy quá lời. Xin cô cho biết quý danh, và cô đến đây có việc gì ?
- Tôi là Thu Thu, bạn của Trần Giác mà quý ông bắt giam đêm qua nhân một vụ ẩu đả tại khiêu vũ trường Văn Cảnh.
Viên quận trưởng " à " một tiếng nhỏ, đoạn hỏi, vẫn giọng từ tốn và êm tai :
- Xin lỗi, có phải cô là người được Trần Giác bênh vực không ?
Nàng nhoẻn miệng cười :
- Thưa phải.
- Cô mới quen Trần Giác ?
- Không ạ.
- Cô quen lâu rồi ư ?
- Cũng không. Tôi biết Trần Giác từ lâu trong các cuộc khiêu vũ ban đêm, song không quen lắm, tuy ông ta đối với tôi có cảm tình đặc biệt.
Đang hí hoáy vẽ nhăng trên tờ giấy, viên quận trưởng trẻ tuổi cười nói :
- Đối với mỹ nhân như cô, gỗ đá cũng động lòng, huống hồ đàn ông. Nếu chúng tôi không lầm, ở đâu và lúc nào cô cũng được đàn ông đối đãi đặc biệt, không riêng gì Trần Giác ?
Nàng hơi rùng mình. Với bề ngoài lịch sự, hiền lành, viên quận trưởng có lối hỏi cung khôn ngoan và hiệu nghiệm. Nàng nói :
- Ông nói đúng, nhưng mới đúng một phần. Tôi có thiện cảm với Trần Giác vì ông ta liều mạng bênh vực tôi.
Viên quận trưởng cười :
- Trần Giác rất giỏi võ. Bênh vực cô chẳng qua để dượt lại.
Nàng phản đối :
- Không đúng. Tên vô lại đã dùng dao đâm Trần Giác. Nếu không tinh mắt và nhanh nhẹn, Trần Giác đã tử thương.
Viên quận trưởng vẫn cười :
- Hiện nay, tôi có thể giúp cô được việc gì ?
Chỉ chờ có thế, nàng đáp :
- Xin phép ông vào thăm Trần Giác, và biếu ít quà để tỏ lòng biết ơn.
- Cô đừng quên Trần Giác là kẻ sát nhân. Trong quá khứ, Trần Giác đã giết nhiều người vô tội.
- Cái đó là quyền của ông, của pháp luật. Còn tôi, tôi chịu ơn Trần Giác. Dầu ông ta là ai, tôi cũng có bổn phận giúp đỡ trong hoàn cảnh hoạn nạn.
- Vâng, tôi hiểu ý cô lắm. Tuy nhiên, thăm Trần Giác là chuyện mà tôi không thể chấp nhận. Điều này, xin cô thông cảm.
- Nghĩa là tôi không được mang quà bánh cho Trần Giác
- Được, nhưng phải qua thủ tục khám xét thông thường. Trần Giác là người tối nguy hiểm mà chúng tôi có trách nhiệm giam giữ để giải tòa. Tuy nhiên, ...
Hy vọng lóe sáng trong đầu Thu Thu. Viên quận trưởng tiếp :
- Tuy nhiên, đối riêng với cô, chúng tôi có thể đồng ý. Nhưng cô không được nhận bất cứ việc nào mà Trần Giác có thể nhờ cô. Chẳng hạn như gửi thư cho đồng lõa ở ngoài.
Nàng đáp :
- Xin vâng.
Viên quận trưởng ấn chuông điện. Một nữ cảnh binh từ cửa hông tiến vào đợi lệnh. Chỉ Thu Thu, viên quận trưởng nói :
- Chị đưa cô này xuống thăm Trần Giác. Nói chuyện trong 5 phút.
Người nữ cảnh binh sửa soạn sách giỏ đồ của Thu Thu sang phòng bên để khám thì nụ cười của viên quận trưởng lại nở trên môi, khiến Thu Thu lạnh xương sống :
- À, tôi muốn nhắc cô chi tiết này nữa. Tôi rất hài lòng vì cô đến quận tôi hôm nay. Đêm qua, sau cuộc xung đột, tôi cho người tìm cô nhưng không thấy.
Nàng đáp :
- Tôi phạm tội gì mà ông truy tầm ?
Viên quận trưởng xua tay, tỏ dấu phản đối :
- Cô đừng hiểu lầm. Tôi không cho ai truy tầm cô. Người đẹp như cô, rất dễ tìm, dầu thành phố Sàigòn đông gần 2 triệu người. Vả lại, tôi tin cô sẽ đến đây.
- Tại sao ?
- Giản dị lắm, cô nghĩ lại xem.
- Thú thật tôi không đoán ra. Ông không biết tôi quen Trần Giác, ông không biết tôi ở đâu, ông không biết tôi đến quận xin thăm Trần Giác, thế mà ông đoan quyết tôi sẽ tới quận. Lạ thật. Trừ phi ông là ...
- Là ma xó, thưa cô ? Nhân viên công an ngày nay không dựa vào ma quỷ mà vào khoa học điều tra, phân giải tinh vi và hữu hiệu.
Viên quận trưởng mở ngăn kéo, lấy ra chiếc phong bì gắn si đỏ. Thu Thu trợn tròn mắt. Viên quận trưởng đưa cho nàng cái nhẫn kim cương lóng lánh :
- Nếu tôi đoán không sai, cái nhẫn này là của cô ?
Thu Thu chột dạ, gật đầu. Viên quận trưởng nhìn nàng đeo nhẫn vào tay, miệng ngọt ngào :
- Nhẫn đẹp và đắt tiền quá nhỉ gớm, trong suốt không có vết gợn, lại không xứt mẻ. 4 carat, phải không? Tính theo thời giá, ít ra cũng nửa triệu. Trong 10 năm, tôi phải nhịn ăn, nhịn mặc may ra mới sắm nổi.
Thu Thu lau giọt bồ hôi trên mũi :
- Tại sao ông biết là nhẫn của tôi ? Dầu sao, nó trị giá gần nửa triệu, không phải vài chục ngàn?
Viên quận trưởng cười ròn tan :
- Cám ơn, cô đã có nhã ý băn khoăn giùm tôi. Sống trong nghề này, chả phải một vài chục ngàn như cô vừa nói, mà cho tới 1 cắc bạc, cũng phải thận trọng. Sở dĩ tôi biết nhẫn này của cô là do công an khoa học. Ngay sau khi lượm được ở vũ trường, tôi mang về sở nghiên cứu. Nhẫn 4 carat này là loại đắt tiền chỉ bán ở những tiệm kim hoàn lớn nhất đô thành. Nhân danh công an, tôi quay điện thoại lớn trên đại lộ Tự Do. Nửa giờ sau, tôi tìm ra chủ nhân. Biết tên cô, tôi nhờ ban tài liệu truy địa chỉ. Đêm qua cô không về phòng ở đường Nguyễn Huệ. Đúng không, thưa cô ?
Nàng biến sắc mặt. Viên quận trưởng ôn tồn nói tiếp :
- Không cần điều tra dài giòng, chỉ nhìn vòng da lõm xuống ở ngón đeo nhẫn đủ biết cô là chủ nhân của chiếc cà rá nửa triệu đồng này. Tôi ngồi trong văn phòng từ sáng sớm cốt đợi trả cô chiếc nhẫn. Tuy nhiên, tôi chưa hoàn toàn thỏa mãn mục đích cô đến đây không phải để đòi chiếc nhẫn, chắc phải có chuyện quan trọng cô mới quên được chiếc nhẫn nửa triệu. Cô có thể nói riêng tôi nghe câu chuyện quan trọng này chăng ? Đêm qua, tại sao cô không về nhà ? Cô ở đâu ? Gặp ai ? Nói chuyện gì ?
Thu Thu thở dài đánh sượt. Bây giờ nàng mới biết viên quận trưởng là chướng ngại vật vô cùng nguy hiểm. Nàng nói dối :
- Đêm qua, tôi bận việc riêng. Việc riêng này không tiện nói ra vì thuộc đời tư của tôi, song tôi có thể xác nhận là không hề dính líu tới vụ xung đột tại vũ trường.
Viên quận trưởng nghiêng mình :
- Vâng, tôi rất tin cô. Bây giờ mời cô xuống thăm Trần Giác. Từ nay, phiền cô đừng đi đâu xa, vì bất thần chúng tôi có thể mời cô đến hầu chuyện.
Nàng tỏ vẻ bất bình :
- Nghĩa là ông quản thúc tôi trong thành phố ?
Viên quận trưởng cười, lộ hàm răng đều đặn, bóng loáng như ngà :
- Ồ, cô giàu tưởng tượng quá ! Tôi đâu dám quản thúc cô. Vả lại, dầu muốn nữa tôi cũng không có quyền. Nếu tôi xúc phạm, xin cô tha lỗi. Làm nghề này, lỡ lời làm mọi người phật lòng là thường.
" Nói khéo quá ", Thu Thu nghĩ thầm, và đành gượng cười :
- Tôi đâu dám.
Người nữ cảnh binh chào viên quận trưởng, đoạn khép cửa, dẫn Thu Thu xuống phòng giam. Khóa sà lim lách cách mở, đèn điện bật sáng. Văn Bình đang nằm trên tấm phản gỗ, ngồi dậy. Chàng vẫn giữ nguyên phong độ hào hoa, tuy quần áo lốc thốc, bộ tóc rối bù. Thu Thu đặt giỏ thức ăn xuống nền sà lim, đoạn ngồi bên Văn Bình :
- Em mang quà vào cho anh.
Văn Bình bàng hoàng :
- Trời ! Bà lầm rồi. Tôi là Trần Giác.
Nàng nắm lấy tay chàng :
- Em biết anh là Trần Giác. Em đến đây để cám ơn anh đã tận tình bênh vực em.
- Nhưng tôi là đứa vô lại, không xứng cho cô thăm viếng.
- Anh đừng nói nhiều làm em khổ tâm. Thú thật với anh rằng mới gặp anh, em đã thấy trong lòng nôn nao. Em cảm thấy phải đến thăm anh ngay. Tiếc là chúng mình đang ở trong hoàn cảnh khó xử.
Văn Bình liếc ra ngoài. Cách hai người ngồi 3 thước, một nữ cảnh binh và một người gác đừng án ngữ, theo dõi từng câu nói, từ cử chỉ của Thu Thu và chàng. Đột ngột, chàng từ từ kéo Thu Thu sát người. Mặt nàng ngửa lên, mắt lim dim, hơi thở thơm ngào ngạt và nóng hổi. Chàng ghé miệng hôn một hơi dài. Đầu Thu Thu như dứt khỏi xương sống và rời hẳn, ngã về phía sau, dưới tác động của chiếc hôn độc nhất vô nhị. Nàng ngồi đờ trên tấm ván, sau 5 phút mới lại thần hồn. 2 nhân viên cảnh sát xấu hổ quay mặt ra chỗ khác. Vô tình, họ mắc mưu chàng. Tay trái, chàng nâng cằm Thu Thu. Nàng hé mắt, âu yếm nhìn chàng. Chàng xòe bàn tay phải, thổi nhẹ vào. Trong nháy mắt, dưới hơi miệng, một giòng chữ màu tím nổi lên trên lòng bàn tay, trước mắt Thu Thu. Nàng đọc được như sau :
" Tổ chức vượt ngục, được không ? "
Nàng gật đầu.
5 phút thăm viếng đã qua. Thu Thu ra về. Cửa sà lim đóng lại. Ngọn đèn điện duy nhất ở hành lang tắt phụt, vạn vật chìm vào bóng tối mù mịt và im lặng. Văn Bình nhoài mình trên phản gỗ, lắng nghe tiếng chân của Thu Thu gõ trên sàn gạch cũ. Những cái chuông nhỏ bằng vàng ở cổ chân nàng rung rung điệu nhạc quen tai. Chàng bâng khuâng nhớ tới sắc đẹp mê hồn, cặp môi khêu gợi và bộ ngực phi phàm của Thu Thu. Nước bọt trào lên miệng chàng. Cửa sà lim lại mở. Khách đến thăm không phải người đẹp có bùa mê ái tình, và có hỏa diệm sơn trên ngực, mà là ... viên quận trưởng cảnh sát khôi ngô, già dặn và sâu sắc. Viên quận trưởng mặc áo 3 túi rộng thùng thình bằng vải trắng dầy, quần tergal xám nhạt, dáng điệu nho nhã như một chàng thanh niên nhàn hạ, cặp kè nhân tình trên bờ sông Sàigòn. Viên quận trưởng chìa tay :
- Chào ông. Tôi là Doãn Xuân, quận trưởng. Ông dễ chịu không ?
Thật mai mỉa ! Nằm trên tấm phản thiên thu, làm mồi cho đoàn rệp đông đảo gần 8 tiếng đồng hồ dài đằng đẵng trong căn phòng ẩm thấp, hôi thối, tối om, cao hơn đầu người một thước, ngang 2, dọc 2 thước rưỡi mà dễ chịu được ư ? Chàng nhếch mép, giọng chua chát :
- Cám ơn ông quận trưởng, căn phòng này không thua phòng khách sạn Majestic.
Doãn Xuân cười khô khan :
- À ra ông thường ngụ ở khách sạn Majestic ? Chà, lữ quán này sang lắm. Song lần này có lẽ ông ít hy vọng quay lại khách sạn.
Văn Bình chống chế :
- Xin ông hiểu cho, tôi không cố sát.
- Nạn nhân đã thiệt mạng.
- Vì rủi ro, chắc ông thừa hiểu.
- Tôi hiểu lắm, nhưng ông còn vụ án cố sát năm xưa.
- Vụ này cũng không do tôi gây ra.
Giọng Doãn Xuân trở nên cứng rắn :
- Tôi đến đây không phải để kết tội ông, vì đó là thẩm quyền của tòa án, mà là muốn hỏi ông một điều. Mong ông phục thiện mà nói thật.
Chàng gật gù :
- Nếu có thể, tôi xin làm ông vừa lòng.
Doãn Xuân chìa gói Salem mời chàng hút. May thay, ông quận trưởng cảnh sát cũng mê thuốc Salem bạc hà nên chàng đỡ nhạt miệng. Hút một hơi dài, Doãn Xuân hỏi ;
- Ông viết gì trong bàn tay ?
Văn Bình chột dạ. Quả Doãn Xuân không phải là kẻ tầm thường. Biết giấu vô ích, chàng đáp, nửa nạc, nửa mỡ :
- Tôi muốn nàng tổ chức vượt ngục.
Doãn Xuân cười, tỏ vẻ thỏa mãn :
- Cám ơn sự thành thật của ông. Điều này có nghĩa là ông quen nàng từ lâu.
Câu hỏi của Doãn Xuân khiến chàng ngạc nhiên. Tại sao Doãn Xuân cần biết chàng quen với Thu Thu sơ hay thân ? Văn Bình đáp :
- Quen từ lâu.
- Tôi biết mà ! Thế mà cô bé nằng nặc cãi là mới biết mặt ông đêm qua.
- Nàng nói dối.
- Biết nàng nói dối, nên tôi đích thân xuống đây hỏi ông cho rõ. Cám ơn ông đã giúp tôi tận tình. Giờ tôi muốn ông trả lời câu hỏi khác : Thu Thu mướn ông làm việc gì ?
Văn Bình nín thinh hút thuốc. Doãn Xuân nhắc lại :
- Giúp tôi, ông sẽ được nhẹ tội. Tôi dám lấy danh dự và quyền hạn của tôi để bảo đảm việc này.
- Nàng không thuê tôi làm gì hết.
- Sự thật đã rõ như ban ngày, ông Trần Giác ạ. Sở dĩ tôi chưa hành động vì còn thiếu vài chi tiết đầu mối. Nàng có chân trong một tổ chức buôn lậu. Đêm qua, ông xuất đầu lộ diện lần đầu, nhưng căn cứ vào sự đối xử giữa nàng và ông, ông không thể giữ vai trò tầm thường. Ông biết một vài chuyện bổ ích. Tôi muốn ông thuật lại.
Văn Bình lắc đầu. Đừng thêm 5 phút, Doãn Xuân nhắc đi nhắc lại câu hỏi, Văn Bình vẫn không hé răng. Doãn Xuân bèn mở cửa đi thẳng. Trước khi từ giã, hắn không quên nhắn nhủ :
- Ông cần thời gian để suy nghĩ chín chắn. Chả lẽ ông từ chối dịp may duy nhất để hợp tác với chính phủ khám phá một tổ chức ngoài vòng pháp luật. Nếu ông ngậm miệng, người ta sẽ có cách bắt ông phải nói, nhưng tôi không muốn dùng biện pháp cứng rắn.
Văn Bình vẫn trơ trơ như pho tượng. Doãn Xuân lắc đầu ái ngại :
- Lát nữa, ông sẽ được dùng một bữa cơm thịnh soạn mua ngoài vào. Từ phút này trở đi, ông cần thức gì, đắt đến mấy, chúng tôi cũng làm ông vừa ý.
- Cám ơn ông.
- Tôi cám ơn mới đúng. Đêm nay, tôi sẽ quay lại nói chuyện với ông lần nữa.
Cửa sà lim đóng sầm. Văn Bình thở dài rồi dựa lưng vào tường ngủ gà ngủ gật. Gần trưa, một thiếu niên trạc 15 tuổi bưng cơm vào. Nhìn thằng bé mặt trái soan, Văn Bình nói đùa :
- Em cũng bị bắt ư ?
Đứa bé hồn nhiên đáp :
- Vâng. Tôi móc túi bị bắt quả tang.
- Sao em được tự do đi lại như vậy ?
- À, vì tôi đã nhẵn mặt trong quận. Ông tính, tháng nào cũng quay về quận, hàng 7, 8 lần. Các ông ấy đâm chán, chả buồn nhốt nữa.
- Này em.
- Gì ông ?
- Ông quận trưởng cho em bao nhiêu tiền ?
- Thưa, không cho xu nào.
- Chú em đừng đóng kịch nữa. Đàn anh này có con mắt tinh đời, trăm lần nhìn, trăm lần đúng. Ta biết ông quận Doãn Xuân dúi tiền riêng cho chú em, và dặn hễ bưng cơm vào, ta nhờ việc gì thì nhận làm ngay, nhưng phải trình cho lão biết. Đúng hay sai nào ?
Thằng bé trố mắt nhìn chàng, giọng kính phục :
- Cho em 50. Nhưng làm sao ông biết ?
- Tao có phép nhâm độn. Nghe lời tao rồi tao dạy nghề cho, tha hồ hốt bạc.
- Vâng, cháu xin nghe.
- Làm cho 2 phía thì chết không kịp ngáp đó, nghe con. Mày biết chuyện tao vặn chết một tay anh chị đêm qua chưa ?
- Nghe rồi.
- Mày đã biết oai tao rồi. Đây, tao nhờ cái này.
Chàng rút cái nhẫn bạch kim đeo ở ngón tay giữa tay trái, trao cho thằng bé, rồi tiếp :
- Dọn cơm xong, mày thuê taxi đến cây săng Mobiloil ở góc đường Hiền Vương - Đinh tiên Hoàng. Mày biết nơi ấy không ?
- Sao lại không ? Khu ăn hàng của cháu mà lị.
- Tuyệt lắm. Ở cây săng đó, mày sẽ gặp một người đàn ông mặt đen như cột nhà cháy, mặc áo thun trắng, đội cát kết vàng, đứng chống nạnh cạnh chỗ rửa xe. Mày đưa cho ông ta cái nhẫn này. Ông ta hỏi mày " của ai đưa ? ", mày nói là Trần Giác. Thế thôi. Rồi mày đòi ông ta thưởng 500 đồng.
- Những 5 " bò " kia à ?
- Ừ, 5 " bò ", nhưng liệu thần hồn. Nếu mày phản, báo cáo với lão quận, tao bóp mày chết.
Đưa tay lên sờ cổ, thằng bé quai miệng cười :
- Họa là ngu như lợn, cháu mới bỏ 5 " bò " lấy 5 " chịch ".
Văn Bình nắm tóc nó :
- À, nếu tao trả ít, mày sẽ phản, phải không?
Thằng bé sợ hãi :
- Cháu đâu dám. Đối với bác, có " sìn " hay " mậu sìn ", cháu cũng răm rắp tuân theo.
- Giỏi. Thôi mày đi đi.
Ra đến cửa, hắn còn ngoảnh lại :
- Nhưng nếu người ta không đưa cho cháu 500 ?
- Yên tâm. Họ sẽ cho mày.
Thằng bé đi rồi, chàng mới an lòng ngồi dùng cơm. Chiếc nhẫn bạch kim chạm con sư tử tí hon là mật hiệu chàng dùng để liên lạc khẩn cấp với ông Hoàng. Ăn no nê, chàng trèo lên phản, ngủ một giấc.
Trước đó 1 giờ, Thu Thu rời quận cảnh sát về căn phòng sang trọng của Paul Hiếu trên đường Tự Do. Đến chợ Bến Thành, nàng linh tính có một biến cố lạ. Linh tính bị người theo dõi. Thấy nóng ở gáy, nàng giả vờ đứng lại 1 phút, lơ đãng nhìn chiếc xe buýt đông nghẹt hành khách rú kèn lùi vào lề. Nàng thoáng gặp trong đám đông một gương mặt khả nghi. Để thử lại bài toán, nàng đi vòng Bùng Binh, vào chợ. Được một quãng, nàng dừng lại mặc cả mua áo, rồi từ từ ướm vào người. Khuôn mặt khả nghi vẫn dính lấy nàng như hình với bóng. Nàng rảo bước về đường Lê Lợi. Nàng vẫy taxi, đưa trước cho tài xế 50 đồng, rồi dặn mở cửa đợi. Khuôn mặt khả nghi vút tới. Một cảnh sát viên cao lớn, đậu xe bình bịch bên lề. Hắn còn trẻ, nét mặt khả ái. Hạng người mà nàng có thể bắt chim trong nháy mắt. Đang đi, nàng chạy vọt lên phía trước ôm chầm lấy người cảnh sát. Hắn đảo mình, toan tránh nhưng toàn thân Thu Thu đã ngã sát vào lòng. Mùi hương da thịt tê mê xông lên ngũ quan làm hắn ngây ngất, suýt quên là nhân viên công lực không được màng đến ái tình và sắc đẹp trong giờ thừa hành công vụ. Gỡ nàng ra, người cảnh binh hỏi :
- Việc gì thế ?
Nàng thở không ra hơi :
- Tôi, tôi bị ...
Nàng chỉ vào đám đông. Hắn hỏi :
- Bị thế nào ? Phiền cô nói rõ hơn nữa.
Hoàn hồn, nàng đáp :
- Thưa, một tên vô lại đe dọa. Hắn gặp tôi nhiều lần, lần này hắn đe dọa nữa là nếu không thuận theo hắn sẽ giết.
Rồi nàng thét lên :
- Hắn kia kìa.
" Hắn " bình thản gõ bước trên vỉa hè, đinh ninh sẽ làm được bản phúc trình đầy đủ và tốt đẹp cho phòng Hoạt vụ. Thấy Thu Thu ôm tay một nhân viên công lộ, hắn chột dạ. Linh tính nghề nghiệp thoáng cho hắn biết một sự trục trặc. Hắn bèn dừng lại. Người cảnh binh bước tới. 2 người cách nhau 5 thước. Nhưng người cảnh binh cũng là tay chuyên nghiệp nên chỉ trong nháy mắt đã rượt tới, nắm tay hắn :
- Anh cho coi căn cước.
" Hắn " trố mắt nhìn, thái độ lạ lùng :
- Tôi phải trình giấy à ?
Vừa hỏi, hắn vừa nghển cổ, nhớn nhác tìm Thu Thu. Nàng đã trèo lên taxi. Trong tích tắc là taxi chạy, bóng chim xanh sẽ biệt mù tăm tích. Nhân viên Hoạt vụ gạt tay người cảnh binh sang bên. Vòng tay sắt của người cảnh binh đã kềm hắn lại :
- Anh không muốn trình kiểm tra, phải không?
Nhớ tới lời căn dặn thiết tha của viên quận trưởng, nhân viên Hoạt vụ phát bẳn, gắt lại :
- Không có kiểm tra.
- A, thế thì về bót.
Nhân viên Hoạt vụ vùng tay ra :
- Anh không có quyền bắt tôi. Anh coi chừng.
Hiểu lầm, người cảnh binh quát lớn :
- Có quyền hay không, về quận tha hồ nói.
Nói xong nhân viên cảnh binh nắm tay hắn lôi đi xềnh xệch. Nhưng vừa được mấy bước, chợt có tiếng còi ré lên. Cả 2 người cùng quay lại, thì ra viên trưởng phòng Hoạt vụ của quận. Nhân viên cảnh binh đứng nghiêm chào. Người trưởng phòng chỉ viên Hoạt vụ, hỏi :
- Sao lại bắt người của tôi ?
Người cảnh binh giật mình :
- Thưa, đây là anh em của ban Hoạt vụ ?
Người trưởng phòng gật đầu, cười :
- Phải, và đang công tác gấp.
Người cảnh binh thở dài :
- Thế mà tôi cứ tưởng ...
Hoạt vụ viên dằn giọng :
- Tưởng gì nữa ! Con bé biến mất rồi còn gì ...
- Con bé nào ? Cô gái đẹp ấy à ?
- Còn ai vào đấy nữa ?
- Thảo nào. Ra mình bị lừa.