Y-von gượng ngồi dậy lần nữa.
Nàng không biết mấy giờ, và là đêm hay ngày. Trong căn phòng vắng tanh, chỉ có mình nàng với cái giường trắng cô độc.
Nàng vừa nhớ iại những điều thổ lộ với Fu- Chun. Từ khóé mắt nàng ứa ra hai giọt lệ. Nàng bâng khuâng nghĩ đến Văn Bình. Fu-Chun đã biết hết bí mật về nàng và Văn Bình. Nàng hối hận vì đã nói thật, trong một phút xốc nổi không kềm hãm được ghen tuông.
Ở vào truờng hợp Y-von, có lẽ người đàn bà nào cũng phản ứng như nàng. Phương chi nàng sắp vĩnh biệt cõi đời. Văn Bình là niềm hy vọng cuối cùng của đời nàng. Nàng yêu Văn Bình hơn hết mọi vật ở đời.
Thế mà bỗng nhiên...
Bỗng nhiên, tấm hình bẩn thỉu ấy lọt vào mắt nàng. Tấm hình chụp lén này không rõ nét, nhưng, cũng đủ cho nàng thấy sự phản bội của Văn Bình. Chàng đang say sưa ôm trong tay một cô gái đẹp như nặn. Lý do khiến Y-von bừng bừng lửa giận là cô gái không có một mảnh áo nào.
Trong cơn ghen điên loạn, Y-von đã tố giác Văn Bình. Giờ đây, nàng không biết số phận chàng ra sao. Tuy nhiên, nàng giống như người từ ngoài đường sáng rực vào rạp chiếu bóng tối om chỉ bị quáng mắt một lát, dần dà nàng đã lấy lại sự bình tĩnh.
Bình tĩnh mà vẫn không sáng suốt. Nàng cầm bức hình, bàn tay run run, rồi cơn ghen lại sôi sục trong lòng nàng.
Cô gái trong ảnh như đang cười với nàng. Cái cười kiêu hãnh và châm chọc. Dường như cô gái muốn nói cho Y-von biết Văn Bình đã hoàn toàn thay lòng đổi dạ. Máu nóng trào lên mặt. Y-von tức tối vò nảt tấm hình, rồi ném vào góc phòng.
Có tiếng kẹt cửa.
Bước vào một thiếu phụ có cặp mắt và cái miệng duyên dángNàng mặc xoàng xĩnh mà vẫn diễm lệ. Y-von ngẩng đầu : người lạ không phải là cô điều dưỡng quen mặt. Y-von đoán phỏng là nữ y tá.
Nàng cất tiếng :
- Chào cô...
Thiếu phụ đáp lễ, giọng thân mật :
- Chào bà Y-vonBác sĩ nhờ tôi đến hỏi thăm bà.
- Cám ơn côTôi chỉ còn hơi nhức đầu và chóng mặt.
- Vâng, bà không bị gì đâu. Tim bà còn yếu, bà dùng viên thuốc này thì khỏi ngay.
Thiếu phụ trao cho nàng một viôn thuốc nhỏ màu trắng, và rót nước bưng lại. Y-von hỏi:
- Thuốc gì đây cô?
Thiếu phụ đáp :
- Thuốc an thần. Uống vào tim sẽ hết đập mạnh, và trí óc sẽ sảng khoái. Loại thuốc này nhiều bệnh nhân đã dùng, rất hiệu nghiệm, Mời bà thử xem.
Y-von ném viên thuốc vào miệng, chiêu bằng ngụm nuớc lọc. Chợt nhớ ra, nàng hỏi thiếu phụ :
- Mấy giờ rồi cô ?
- Thưa bà, đã quá nửa đêm.
Y-von định hỏi thiếu phụ xem nàng đã ăn cơm tối chưa, thì đầu nàng nhức như búa bổ. Mắt nàng nổ đom đóm, mi mắt nặng chĩu, như bị khâu dính vào nhau.
Trước khi mê man, Y-von bỗng sáng suốt một cách kỳ diệu.
Nàng nắm tay người thiếu phụ, giọng run run :
- Trời ơi, cô lừa tôi.
Thiếu phụ lắc đầu :
- Bà yên tâm. Tôi không lừa bà đâu. Đó là thuổc an thần.
- Thuốc an thần tại sao lại nhức đầu ? Tại sao cô đầu độc tôi ?
- Thuốc mê đấy. Bà chỉ ngủ một lát rồi tỉnh. Tôi là bạn thân của bà.
- Bạn thân của tôi?
- Vâng, tôi được lệnh tới cứu bà.
- Cô là ai? Fu-Chun đâu? Văn Bình đâu?
Thiếu phụ chỉ cười không nói. Nàng lặng lẽ nhìn Y-von trở mình rồi nhắm mắt. Một phút sau, nàng đã ngủ say. Thiếu phụ trở nên nhanh nhẹn khác thường. Nàng ghé tai sát ổ khóa nghe ngóng trước khi mở cửa.
Lát sau thiếu phụ trở vào, đẩy cái băng ca gắn bánh xe. Nàng rón rén chuyển Y-von từ giường lên băng ca rồi nhẹ nhàng kéo ra hành lang.
Đến cửa, thiếu phụ khựng lại. Trước mặt nàng sừng sững gã đàn ông vạm vỡ, da đen thui, mắt đỏ tía như phun máu.
Thiếu phụ nói :
- May quá ! Phiền anh giúp tôi một tay.
Gã đàn ông quắc mắt :
- Ai cho phép cô mang bệnh nhân đi ?
Thiếu phụ biến sắc :
- Cám ơn anh đã đặt vấn đề kỷ luật. Song anh đừng quên là anh không có quyền ra lệnh cho tôi.
Gã đàn ông múa tay :
- Thành thật xin lỗi cô. Sở dĩ tôi thắc mắc vì ông chủ đã ra chỉ thị minh bạch. Tôi tin cô, nên cho phép cô vào đây tự do. Nếu biết cô chở bệnh nhân đi, tôi đã chặn cô ngay từ ngoài cửa.
- Ông Fu-Chun sai tôi đưa bệnh nhân về Aberdeen. Không tin, anb kêu điện thoại lại hỏi.
Gã đàn ông ngần ngừ một giây. Thiếu phụ nói :
- Ông chủ sai tôi đến gấp vì dưỡng đường đã bị lộ. Đêm nay, có thể chúng sẽ bắt cóc bệnh nhân.
Hắn hỏi vặn :
- Tại sao ông chủ không cho tôi biết ?
- Vì ông chủ đinh ninh anh để tôi làm tròn nhiệm vụ.
Gã đàn ông đổi ra giọng nhỏ nhẹ :
- Thế thì được. Bây giờ, mời cô vào trong này. Sau khi ông chủ ưng thuận, tôi sẽ cho cô đi.
Thiếu phụ theo gã đàn ông vào căn phòng gắn máy lạnh, trang trí sang trọng ở đầu hành lang.
Đây là phòng làm việc của y sĩ phụ trách dưỡng đường.
Gã đàn ông áp ống nghe vào tai rồi quay số.
Nghe một lát. Không ai đáp, hắn càu nhàu gác máy :
- Ông chủ đi khỏi. Phiền cô đợi một lát...
Tiếng cười của thiếu phụ rít lên ghê rợn :
- Tôi không có thời giờ đợi anh thêm nữa. Anh vâng lời tôi không thì bảo ?
Gã đàn ông toan phản ứng, nhưng vấp phải miệng súng đen ngòm mà thiếu phụ vừa chĩa ra.
Hắn lắp bắp :
- Trời ! Cô định làm bậy ư ?
Thiếu phụ quát :
- Đi ra ? Tôi ra lệnh cho anh đẩy băng ca ra sân. Xe cấp cứu đậu sát hành lang, anh khiêng băng-ca bỏ vào trong. Mau lên !
Trước mũi súng, gã đàn ông đành tuân lệnh răm rắp. Chẳng nói, chẳng rằng, hắn từ từ đẩy băng ca dọc theo hành lang ra hiên. Vừa đi, thiếu phụ vừa hỏi :
- Còn ai ở đây nữa ?
Gã đàn ông đáp :
- Đã về hết. Còn...
Hai người tiến qua phòng trực nhật. Bên trong chỉ có một nữ y tá. Nghe tiếng động, người này chạy ra. Phát đạn 7,65 luồn qua cái nòng dài, lắp ống hãm thanh, nghe bụp một tiếng, êm hơn tiếng bụp của nút chai sâm-banh. Trông cách cầm súng, và nét mặt thản nhiên khi bóp cò, người ta biết thiếu phụ không phải là kẻ sử dụng súng lần đầu.
Một tiếng bụp nữa.
Hai viên đạn cùng hướng vào một mục phiêu. Người nữ y tá của dưỡng đường Tai Fat ngất ngư mấy giây đồng hồ, như muốn biểu lộ sự kinh ngạc, rồi ngã vật, một vòng tròn đỏ lòm nổi bật trước ngực. Nạn nhân sóng sượt trên sàn gạch bóng, không kịp trối một tiếng, dầu là tiếng rên.
Gã đàn ông quay ngoắt, bàn tay lách vội trong áo. Giọng thiếu phụ sang sảng như tiếng thép :
- Đứng im, không chết bây giờ ?
Gã đàn ông bỏ tay xuống. Thiếu phụ cưòi gằn :
- Định rút súng ư ? Anh là kẻ xuẩn ngốc ? Súng đeo dưới nách, vướng kẹt trong bao da, anh không thể nào rút kịp. Nếu không nghĩ tình riêng, tôi đã biếu anh một viên đạn vào giữa tim rồi.
Gă đàn ông nghiến răng ken két, mắt long sòng sọc tức tối.
Thiếu phụ nói :
- Chịu khó lát nữa thôi. Đấy, cái xe đậu dưới mái hiên, phiền anh khiêng băng-ca ra.
Gã đàn ông riu ríu vâng lời, như đứa trẻ bị bắt quả tang ăn cắp tiền của mẹ đang đứng để nghe quở mắng. Thiếu phụ giục :
- Nhanh lên, còn đợi gì nữa.
Gã đàn ông mở cửa hậu chiếc xe cam-nhông-nét sơn trắng bên hông in dấu chữ thập đỏ. Hắn nhấc bổng băng-ca lên xe.
Linh giác bảo chuyện chẳng lành, hắn vùng xoay lưng. Thiếu phụ cười khanh khách :
- Anh biết rồi hả ?
Gã đàn ông run run :
- Ô kìa, cô đã hứa...
- Hứa với anh ra sao ?
- Mới đó, cô đã quên. Cô hứa không hại tôi, nếu cô được tự do mang bệnh nhân ra xe.
- Anh ngu như vậv chẳng trách Fu-Chun chỉ thuê anh làm gác đêm tại bệnn viện. Hồi nãy tôi phỉnh phờ anh để anh đẩy băng-ca ra sân và khiêng lên xe. Băng-ca bằng sắt ống nặng chình chịch, đàn bà như tôi bưng sao nổi. Giờ đây, công việc xong xuôi, anh hãy nhắm mắt để tôi đền ơn.
Gã đàn ông van vỉ thảm thiết :
- Lạy cô, xin cô nhân đạo. Tôi không dám khai với ông chủ đâu.
Thiếu phụ dằn giọng :
- Vô ích, anh muốn trối trăng gì nữa ?
Tròng mắt gã đàn ông trợn trừng trong sự kinh hoàng vô biên. Hắn nâng bàn tay che mặt, như muốn cản viên đạn 7,65 của thiếu phụ. Nàng bóp cò một cách dịu dàng, như người đàn bà mở ví lấy tiền cho hành khất.
Phát đạn xuyên thủng yết hầu, nạn nhân rú ằng ặc như con vật bị thọc tiết. Hắn khuỵu xuống, lăn dưới bánh sau xe hơi. Thận trọng, thiếu phụ tiến đến dí miệng súng sát thái dương hắn. Nàng có cảm tưởng như mặt hắn nổ tung làm nhiều mảnh dướl sức công phá mãnh liệt của viên đạn bẹt đầu.
Thiếu phụ mở cửa xe nhìn bên trong. Y-von vẫn thiêm thiếp. Thiếu phụ đóng nhẹ, trèo lên băng trước. Nàng lái xe rất thành thạo, hộp số không hề kêu nghiến.
Bên ngoài, trời vẫn mưa. Đèn đường không đủ sức xua đuổi bong đêm mù mịt phủ kín hải đảo.
Trên làn môi trái tim đỏ chót như hoa phượng vĩ và thơm ngát mùi hạnh nhân của người thiếu phụ, vừa nở một nụ cười. Hình ảnh một người đàn ông cuờng tráng, lịch sự và khôi ngô, hiện ra trong óc nàng. Nàng mường tượng như đâu đây mùi thuốc lá Salem, thứ thuốc thơm mùi bạc hà mà chàng thường hút. Châu thân nàng run lẩy bẩy. Nàng tưởng như vừa cọ sát làn da nóng hổi của chàng.
Nàng lẩm bẩm một mình :
- Văn Bình ơi, liệu anh hiểu em không ?
Chiếc xe sơn trắng mang dấu hiệu Hồng thập tự phóng vùn vụt về bãi biển.
Mưa đêm đổ rào rào.