Đối với Văn Bình, trái đất ngày nay chỉ nhỏ như một thị trấn tỉnh nhỏ, mọi người đều quen nhau và đến nhà nhau dễ dàng. Không hang cùng ngõ hẻm nào không có dấu chân của chàng. Kể cả những nước lớn như một lục địa - Liên Sô, Mỹ, Gia nã đại, Ba tây, trừ Trung Cộng - Văn Bình đã ghé thăm nhiều lần, và nhiều lần đi xuống tận làng mạc, rừng núi ven biên xa xôi.
Cuba, với một dân số ít ỏi, lèo tèo một diện tích bé bỏng - bề dài hơn ngàn cây số, bề ngang gấp đôi xa lộ Sàigòn, Biên Hòa hoặc bằng Sàigòn, Cấp - lái xe một ngày là hết, lại là một hành tinh ngỡ ngàng đối với Văn Bình. Nó là xứ Văn Bình biết rất ít, và biết rất nhiều.
Biết rất ít vì từ 10 năm nay, thế giới thay đổi, quốc gia thay đổi, Cuba cũng thay đổi từ gốc đến ngọn mà Văn Bình không đến thủ phủ Ha-van[19]. Trước kia, nhà độc tài râu xồm còn ở trong bưng, mỗi lần qua tây-bán-cầu, Văn Bình đều xẹt tới Cuba. Mục đích của chàng là viếng các sòng bạc. Chàng ưa đánh lớn, ở đó họ mở toàn sòng lớn, dành cho triệu phú quốc tế. Sau những canh đỏ đen, chàng có thể giải sầu tự do. Chàng không tha thiết lắm vì da phụ nữ địa phương không được trắng. Đền bù lại, mặt trời, sóng biển, rượu rom và đường ngọt đã làm thớ thịt của họ rắn chắc. Họ lại dễ dãi quá mức dễ dãi. Hơn thế nữa, họ thuộc đẵng cấp dai bền.
Từ 10 năm nay, Cuba biến thành lô-cốt xi-măng và thép máu khổng lồ, sòng bạc đóng cửa, mọi cuộc giải trí bị cấm đoán nghiệt ngã, thậm chí đánh golf cũng là hành động theo chân "đế quốc", sự sống và tự do cá nhân dồn xuống mức cùng tột, du khách không được nhập nội, dân chúng Ha-van về miền quê cũng phải xin giấy di chuyển, chập tối mọi nhà đều đóng cửa sợ sệt, đường phố chỉ thấy binh sĩ và mật vụ G-2 bắt người, đánh người, giết người như ngoé. Tuy vậy, trong chuỗi năm tháng dài giằng giặc này, Văn Bình lại biết rất nhiều về Cuba.
Năm 1961, chàng có mặt trong đoàn quân "giải phóng" đổ bộ trên vịnh Con Heo[20]. Sự hiện diện của chàng không mang tính chất tham dự trực tiếp. Đội lốt nhà báo, chàng đi theo họ, không ai biết chàng là Z.28, đặc phái viên thần kinh quỷ khiếp của ông Hoàng. Cuộc yểm trợ bằng không quân do người Mỹ hứa hẹn bị bãi bỏ vào phút chót khiến đoàn quân giải phóng bị mắc kẹt trên bãi biển, hai phần ba bị bắt làm tù binh. Nhờ may mắn và gan dạ, Văn Bình thoát khỏi vòng vây, cùng một số ít ch ạy ẩn trên núi. Nhiều tháng sau, râu tóc xồm xoàm, áo quần tả tơi, thân thể gầy nhom vì bị G-2 truy lùng ráo riết, Văn Bình mới cướp được xuồng vèo thẳng ra khơi, trở về đời sống loài người, 20 kí thịt bị mất, một đống sâu sốt rét và kiết lị trong máu, đó là kết quả của một chuyến quan sát. Nhưng phần nào nó cũng giúp chàng tìm hiểu được tâm trạng và phong tục bản xứ. Nhất là tìm hiểu phụ nữ bản xứ một cách chi tiết hơn và sống động hơn.
Cơ hội "biết rất nhiều" xảy ra trong mùa thu năm 1962. Cũng do sự may mắn. Với tư cách đồng minh trao đổi kinh nghiệm, ông Hoàng được mời cử người tham dự để quan sát một cuộc tập đổ bộ đại quy mô gần Cuba, gọi là Ph-62[21] gồm hai ngàn bình sĩ thủy bộ của Mỹ. Cuộc thao diễn này sắp tiến hành thì bị đình hoãn và sát nhập vào lực lượng đặc nhiệm 136 nhằm phong tỏa vùng biển Cuba.
Liên Sô lén lút đặt nhiều giàn hỏa tiễn mang đầu đạn nguyên tử trên đảo, cuộc phong tỏa rầm rộ của Mỹ nhằm buộc họ tháo gỡ và chuyên chở hết về nước. Tình cờ Văn Bình có mặt trong những chuyến chụp hình ban đêm bằng máy bay trên không phận đảo. Tất cả từ trước đến sau gần hai ngàn chuyến với hàng triệu bức hình. Từng phân vuông đất được ghi vào phim nhựa, thành ra lần ấy Văn Bình được "biết rất nhiều" tuy chưa hề đặt chân xuống giang sơn của nhà độc tài râu xồm[22].
Tình trạng biết rất nhiều mà biết rất ít khiến Văn Bình ấm ức, y hệt sự ấm ức của chàng trai khét tiếng đào hoa đột ngột bị giai nhân cho leo cây thảm hại và thề quyết báo thù những ngày báo thù chưa chịu đến. Ngày đêm chàng ấm ức, chờ dịp vù xuống Cuba.
Văn Bình vui như điên khi được ông Hoàng báo tin lên đường. Gặp đại tá Pít, niềm vui càng dâng cao. Khi phi cơ chở hai người rời Miami, trực chỉ Ha-van, chàng mới bắt đầu... teo.
Teo, phần nào vì suốt cuộc hành trình, hai người không dám chuyện trò tự do. Cuba ở gần mà xa, như thể ở trên mặt trăng. Miami được mấy chục hãng phi cơ thương mãi chọn làm nơi đáp, thế mà đường đi Cuba chỉ có mấy... ngoe. Toàn là phi cơ hạng bét. Tiện nghi hạng bét đã đành. Nữ tiếp viên cũng hạng bét nữa.
Ghế trước, ghế sau, ghế bên đều có người ngồi. Lệ thường, chuyến bay Cuba rất thưa vắng. Chuyến bay này lại chật ních. Giờ đi và đến của Pít và Văn Bình được báo trước cho G-2 nên số hành khách đông đảo trên phi cơ khó thể là hành khách chính hiệu. Văn Bình đành phải ngậm miệng. Chàng chỉ nói với Pít những lúc cần thiết. Nữ tiếp viên phi hành cười tình, chàng nghiêm mặt, không cười trả. Của đáng tội, các nàng không đến nỗi xấu. Chàng tỉnh bơ vì sợ có ngôn ngữ và hành động bay bướm, ướt át, sẽ để lộ cái "mác" bất trị của Z.28.
Đại tá Pít ăn diện khá chững chạc, trời nóng chảy mỡ vẫn đa mang vét-tông, cổ sơ-mi cao tồng ngồng, cà-vạt một mầu đúng đắn, giầy đen bóng đủ soi gương nhổ râu. Văn Bình là phụ tá của "ông phụ tá" nên sự chững chạc tụt xuống một bậc, cũng sơ-mi sọc, áo vét may ôm, giầy láng những kém sang hơn, cái cặp da xách tay chỉ được phép bằng da bò thuộc, trong khi đại tá Pít nghênh ngang với loại da cá sấu đắt tiền.
Mặt Pít xanh mét khi nữ tiếp viên loan tin sắp hạ xuống phi trường Ha-van. Văn Bình cũng phập phồng, nhưng nhờ trời đèn ống trong máy bay là mầu xanh, bên ngoài ánh chiều đã bảng lảng thành ra mầu xanh bối rối của chàng chỉ một mình chàng thấy.
Không khí Cuba chẳng khác gì không khí mọi xứ nóng khác, thế mà bước ra cầu thang, Văn Bình lại tức ngực, đột nhiên có cảm giác nghẹt thở. Chàng hít một hơi dài. Một đống người đứng lố nhố bên dưới.
Hừ..., ủy ban đón tiếp của G-2 đây... Nếu họ khám phá ra mình là Z.28 thì... úm ba la... trong loáng mắt, họ còng tay mình, tống lên xe cây ngày đêm túc trực tại trường bay, chở về trại giam. Cái gì thì Cuba có thể thiếu, chứ cái khoản nhà tù thì ở đây rất nhiều. Về sự kiên cố thì dư sức phá những kỷ lục số một trên thế giới.
Đám hành khách cùng đi với Văn Bình được hướng dẫn vào phi cảng, tới ghi-sê công an, quan thuế. Luật lệ nhập nội thật kinh hoàng: du khách phải trình nộp sổ thông hành, đổi lấy tờ biên lai để dùng trong thời gian lưu trú, khi ra đi mới được hoàn lại. Đừng nghĩ đến việc mang hàng hóa lậu. Nhất là mang đô-la lậu.
Tuy là thượng khách được hưởng thủ tục đặc biệt, Văn Bình vẫn thận trọng tối đa. Biết đâu đấy. Ngoài mấy bộ đồ nhẹ và dụng cụ tùy thân tối cần thiết, va-li của chàng không đựng gì thêm nữa. Hai món tri kỷ của chàng là thuốc lá Salem và rượu huýt-ky chàng cũng phải nhịn.
Trên giấy tờ Pít vẫn là đại tá Pít. Còn Văn Bình thì thay tên đổi dạng hoàn toàn. Chàng cải trang làm một chuyên viên điều tra tư pháp tên là Ben, cái tên thông dụng ở Mỹ, cũng như Mít, Soài, Giáp, Ất của người Việt. Chuyên viên Ben có thật bằng xương bằng thịt hay chỉ là sản phẩm của tưởng tượng, Văn Bình không rõ, nếu Ben có thật thì Văn Bình phải giở nón bái phục ông tổng Sì-mít. Vì trên mọi góc cạnh, hắn khá giống chàng. Về bề cao chỉ độn thêm 2 phân cho đến giầy vì hắn cao hơn chàng chút đỉnh. Vai hắn vuông, thợ may của CIA. độn thêm bông vào vai vét-tông của chàng. Lại độn thêm bông ở bụng, vì trời đất quỷ thần ôi, vòng số 2 của Ben bỏ xa vòng số 2 của Z.28 những một gang tay dài thòng.
Gương mặt là bộ phận khó thêm bớt nhất, nhưng trong trường hợp Ben lại dễ ẹt. Khỏi cần bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ và cán bộ hóa trang trung đẳng, Văn Bình có thể hóa phép thành Ben trong vòng 60 giây đồng hồ ngắn ngủi. Nguyên do: Ben học đòi thủ tướng Castro, nửa mặt dưới bị che khuất bởi một rừng râu mép và râu cằm, thiên hạ phải quan sát bằng kiếng lúp mới thấy miệng, môi, răng và mũi, còn nửa mặt trên thì mặc cho cặp kiếng cận thị dầy cộm tung hoành. Đeo râu, đeo kiếng vào, Z.28 là Ben. E bà má của Ben gặp Văn Bình cũng bị lầm. Khi chàng rời phòng giấy CIA. trung ương, ông tổng Sì-mít suýt soa luôn miệng "giống quá, giống quá".
Ủy Ban Đón Tiếp do hai viên chức sứ quán Thụy Sĩ và Tiệp Khắc cầm đầu. Thụy Sĩ đại diện cho Mỹ tại Cuba, và Tiệp đại diện cho Cuba tại Mỹ. Đứng sau hai viên chức vẻ mặt hân hoan này là một toán người râu xồm mặc quân phục không cấp bậc. Họ là nhân viên G-2 cao cấp.
Đang hồi hộp, Văn Bình bỗng cảm thấy an tâm và thoải mái. Vì một bóng hồng vừa hiện ra. Nàng đến chậm, xe hơi của nàng từ trong phi cảng phóng ra như tên bắn. Gọi nàng là bông hồng rất hợp vì nàng vận xiêm hồng, và áo đỏ, chao ôi, không phải màu đỏ gay gắt, màu đỏ hung hãn, mà là màu đỏ quyến rũ, màu đỏ dịu dàng của hoa delonix regia, thứ hoa phượng tây quốc hồn quốc túy bất hủ của các quốc gia vùng biển ca-ríbe[23].
Một màn bắt tay chặt chịa. Một màn giới thiệu ôm đồm. Một gã mập đầy râu được Văn Bình chú ý tới nhiều nhất. Hắn được giới thiệu một cách trịnh trọng là phó giám đốc G-2.
Hắn cười nhe cả hàm răng trắng nhởn:
- Hà, hà, mọi người ở đây thường gọi tôi là Phó Mập. Đề nghị đồng chí cũng dùng tiếng Phó Mập cho nó thân.
Lâu lắm Văn Bình được nghe lại tiếng "đồng chí". Chàng bông-rua hắn. Chàng chủ tâm nắm nhẹ, không xiết, vậy mà Phó Mập cũng nhăn mặt:
- Khiếp, đồng chí Ben này có bàn tay cứng như thép nguội...
Văn Bình đổ bồ hôi lạnh. Lát nữa, nếu hắn ghé trụ sở KGB., lục đống hồ sơ "điệp viên địch", hắn sẽ thấy trong số những điệp viên địch phải giết bỏ bất cứ ở đâu có một người bàn tay khác thường, bàn tay cứng như thép nguội.
Văn Bình hoảng hồn đến nỗi bông hồng chìa tay ra giây lâu chàng mới dám nắm. Nói là nắm, nhưng thật ra chàng chỉ khép nhẹ mấy ngón tay. Nàng bật cười:
- Đồng chí sợ tôi đau tay hả? Cám ơn đồng chí. Tên tôi là Regia.
Phó Mập nói:
- Nghe nói hai đồng chí mới đến thăm nước chúng tôi lần đầu. Như các đồng chí đã rõ, một số người ngoại quốc chưa hiểu chúng tôi. Nguyên do họ bị tuyên truyền bóp méo. Các đồng chí đến đây vì công vụ, theo chương trình đã định, các đồng chí lưu lại ba ngày. Ba ngày làm việc liên tục sẽ rất mệt mỏi, do đó, chúng tôi ráng thu xếp để có những giờ xả hơi xen kẽ, các đồng chí cần mua sắm kỷ vật, ăn uống, nghe nhạc, khiêu vũ hoặc thưởng ngoạn thắng cảnh trong thành phố thì Regia sẽ hướng dẫn, bất cứ giờ nào. Regia làm việc tại Sở Du Lịch quen hướng dẫn thượng khách, các đồng chí là thượng khách của chúng tôi...
Cóc đại tá Pít bây giờ mới mở miệng:
- Hân hạnh và cám ơn đồng chí.
Văn Bình ngồi chung xe hơi với nữ đồng chí yêu kiều Regia. Băng xe không chật lắm, nàng thu gọn lại thì dư chỗ. Đằng này, nàng mở rộng cặp giò thon dài, choáng hết nửa ghế. Văn Bình nghĩ thầm "G-2 chơi trò mỹ nhân kế đây..."
Xe chạy được một quãng ngắn là người đẹp hoa phượng ngồi lọt trên đùi chàng. Đường thẳng băng, lưu thông vắng vẻ, tài xế lại bẻ quẹo vô-lăng ở những khuỷu không cần thiết, và luôn luôn đút lốp xe vào ổ gà. Rõ ràng là tài xế được lệnh tạo điều kiện cho người đẹp hoa phượng đốt cháy giai đoạn ái tình. Ồ tưởng gì, nếu là cạm bẫy ái tình thì Văn Bình sẵn sàng xung phong làm nạn nhân....
Vô tư mà xét thì Regia hội đủ tư cách để khoe cặp đùi. Khách tài hoa thường khen phụ nữ đẹp Cuba có cặp đùi đẹp. Là vì họ nhảy bôlêrô. Đừng lầm vũ bôlêrô phát xuất từ châu Âu. Quê hương của nó ở Cuba, vũ bôlêrô ở đây chậm chạp hơn và uốn éo hơn làm mông đùi nở đều. Đêm trăng trên sân thượng của bin-đinh cao nhất thủ đô, ôm Regia nhảy bôlêrô, nhìn mặt biển rực rỡ tia vàng thì cái chết gần kề, Văn Bình cũng coi như pha...
Cho dẫu không được tạo hóa phú cặp giò cân đối, Regia vẫn đáng yêu. Được lắm, mặt nàng, thân hình nàng không có nét nào cục mịch. Chỉ trách môi nàng hơi mỏng, răng nàng nhọn mà nhỏ. Loại mỹ nhân này dữ như cọp cái.
Người đẹp hoa phượng lại nhào vào ngực Văn Bình. Chàng bắt gặp khóe nhìn của Pít. Sắp sử lên cơn mê chàng vội tỉnh. Hừ... tạm thời chàng phải "cai" cái món ma túy đàn bà. Yêu nhanh như điện xẹt, yêu ào ào như bão, chàng sẽ vô tình tự tố cáo với G-2 chàng là Z.28.
Chàng đành nuốt nước miếng và liếm sự thèm thuồng trên mép.