Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bí Mật Hồng Kông - Quyển Thượng - ° ° °

❊ ❊ ❊

Y-von cựa mình.

Cảm giác đầu tiên cùa nàng là sự man mát. Nàng mở mắt. Căn phòng không có gì đặcbiệt. Tường và trần đều quét vôi trắng xóa. Đồ đạc vẻn vẹn cái giường, cái tủ nhỏ, và cái bàn, tất cả đều cùng mầu trắng tinh khiết. Tấm riềm che cửa sổ cũng bằng lụa trắng. Màu trắng này rất quen thuộc đối với Y-von. Nàng biết đang nằm trong bệnh viện. Nhưng là bệnh viện nào ?

Y-von cố ngồi dậy, nhưng toàn thân bị dán chặt xuống giường. Nàng cảm thấy đau nhói ở bụng. Tay nàng đụng đống bông băng dầy cộm, và nàng nhớ lại những chuyện gì đã xảy ra. Trong cơn tuyệt vọng, nàng đã quay súng kết liễu cuộc đời. Nàng đã bắn hai phát. Hẳn vết thương của nàng không lấy gì làm nặng, bằng chứng là nàng còn sống...

Y-von khát nước ray rứt. Người mất máu thường khát nước. Sau khi bị mổ, bệnh nhân cũng khát nước. Mắt hoa, đầu nặng là những dấu hiệu cho thấy nàng vừa tỉnh sau khi bị gây mê.

Nàng cựa mình, gây ra tiếng động nhẹ. Âm thanh nhỏ này đủ làm gã đàn ông ngồi sát cửa ra vào giật mình.

Hắn là Alen. Thấy Y-von đã thức, hắn nhếch mép cười bí hiểm đoạn rón rén mở cửa. Trong phòng, chỉ còn một mình Y-von.

Theo thói quen, nàng quờ tay lên đầu giường tìm nút chuông.

Một nữ điều dưỡng Trung hoa nhè nhẹ lách vào :

- Chào bà. Bà đã khỏe.

Y-von cười đáp lại. Nàng nhận thấy người nữ y tá có một nhan sắc khác thường. Cặp mắt dài có đuôi dưới hàng mi đen rậm, miệng luôn luôn hé nở như hoa, lộ hàm răng đều hột bắp, và trắng bóng như ngà voi, một lúm đồng tiền ở má : những báu vật này đã làm gia tăng sắc đẹp non nởt mà sắc sảo của tuổi hai mươi.

Phía sau áo choàng trắng, Y-von tin là thân hình nàng đẹp lắm. Dầu áo bờ-lu mav rộng, Y-von vẫn còn thấy những đường cong tuyệt trần ở mông và ngực. Là phụ nữ, mà Y-von còn rung động, trách sao đàn ông chẳng mê say...

Tuy nhiên, Y-von không thể lầm. Người nữ điều dưỡng rất trẻ, nhưng không còn là thiếu nữ nữa.

Giữ phép lịch sự, Y-von nói:

- Vâng, tôi đã khỏe. Cám ơn cô.

Thiếu phụ kéo ghế, ngồi gần giường Y-von đoạn hỏi:

- Em chắc bà khát nước, nên đã pha sẵn nước mát cho bà. Bà dùng một Iy cho lại sức. Thưa bà, bác sĩ yêu cầu bà uống từ từ mỗi lần độ hai, ba thìa khỏng nên uống luôn một hớp.

Y-von ngước mắt nhìn thiếu phụ:

- Ruột tôi bị rách, phải không cô ?

Thiếu phụ lắc dầu ;

- Thưa bà không. Chỉ có một viên đạn xuyên qua bụng bà. Và may mắn làm sao, viên đạn này không chạm yếu huyệt. Bác sĩ đã mổ và gắp đạn ra cho bà. Trong vòng mấy hôm, bà sẽ khỏe lại như cũ..

Sực nhớ chứng bệnh nan y của mình, Y-von rú nho nhỏ:

- Trời ơi !

Gương mặt người nữ điều dưỡng chứa đầy vẻ ngơ ngác :

- Thưa bà, gì ạ ?

Y-von thở hổn hển :

- Tôi sắp chết, phải không cô ?

Thiếu phụ cười an ủi:

- Bà đừng nghĩ quẩn. Vết thương của bà rất nhẹ. Không tin, lát nữa bác sĩ vào đây, bà hỏi lại xem.

- Không, không, tôi không nói đến vết thương này. Tôi nói...

Y-von im bặt. Bồ hôi rịn ra từng giọt trên vầng trán xanh mướt của nàng. Nàng đọc thấy trong mắt người nữ y tá một vẻ khích lệ và thân mật khiến nàng bớt sợ.

Thiếu phụ nắm chặt bàn tay run run của Y-von :

- Bà có chuyện gì khúc mắc cứ thổ lộ với em.

Giọng Y-von khản đặc:

- Trong khi mổ, cô có mặt trong phòng không ?

Thiếu phụ đáp:

- Thưa có. Chính em gây mê cho bà. Trong một phút bà đã ngủ thật say.

Y-von thu hết can đảm vào câu hỏi :

- Bác sĩ cỏ nói ra sao về...căn bệnh khác của tôi không ?

Thiếu phụ nhoẻn miệng cười an ủi :

- Thưa bà, có. Thoạt đầu, bác sĩ tỏ vẻ ngạc nhiên. Em đã mang một khúc ruột của bà xuống phòng thí nghiệm. Đúng là bà mắc bệnh ấy, nhưng y sĩ chuyên khoa cam đoan là không hề gì.

Y-von có cảm tưởng như trận gió hồi sinh vừa thổi mát lòng nàng. Người nữ điều dưỡng thật ý nhị. Bằng chứng là nàng không nhắc đến tên bệnh húy kị.

Y-von hỏi dồn :

- Cô nói thật chứ?

- Em đâu dám lừa bà.

- Tôi nghe nói là bệnh tôi đã đến thời kỳ nghiêm trọng, thời kỳ cuối cùng. Lạ thật, bác sĩ sẽ chữa cho tôi bằng phương pháp nào, hả cô ? Tôi đã chữa nhiều cách, như uống thuốc, chạy quang tuyến. Và giải phẫu... Song bệnh nào vẫn tật ấy...

- Vâng, theo quan niệm y học thông thường thì bà đã mắc một chứng bệnh nguy hiểm. Nhưng y học đã tiến rất nhanh trong những năm gần đây, bệnh của bà không còn được coi là nan y nữa. Một hội nghị quốc tế vừa được triệu tập trên đảo về chứng bệnh của bà. Y sĩ trên lục địa đã phát minh một môn thuốc mới. Một môn đông dược kết hợp thảo mộc và châm cứu. Nhưng về hiệu năng thì bom cô-ban và giải phẫu không thể sánh kịp.

- Trời ơi, tôi sung sướng quá ! Liệu tôi khỏi bệnh được không cô ?

-Bác sĩ nói bà sẽ khỏi, chắc chắn khỏi, thế nào cũng khỏi.

- Yêu cầu cho tôi hầu chuyện bác sĩ ngay bây giờ.

- Bà mới mổ xong, còn mệt, chưa thể gặp bác sĩ.

- Cô làm phúc mời bác sĩ đến thăm tôi một lát. Chỉ thăm tôi một phút mà thôi. Nếu tôi được bác sĩ báo tin thoát chết... Trời...

- Vâng, em xin cố gắng làm bà vừa lòng nhưng thưa bà, trời chưa sáng...Bác sĩ mới về. Có lẽ mai sáng bác sĩ mới lại.

- À ra thế ! Bây giờ còn là ban đêm ?

- Vâng.

Mặt Y-yon sịu hẳn. Thấy thế, người nữ điều dưỡng cười mỉm tay đặt lên trán nàng :

- Bà yên tâm. Để em gọi dây nói cho bác sĩ.

- Còn gì bằng. Cô xin lỗi bác sĩ giùm tôi. Giờ này đánh thức bác sĩ là bất lịch sự, tối bất lịch sự, nhưng tôi tin bác sĩ đã sẵn sàng tha thứ. Nếu được chữa khỏi thì làm gì tôi cũng làm. Phải, tôi cũng làm, miễn sao được sống.

Người nữ y tá ra khỏi, Y-von bật nhớ ra một điều. Hồi nãy, nàng quên hỏi đây là đâu, và ai chờ nàng tới. Nhưng sau một phút thắc mắc, nàng trở lại hớn hở như cũ. Bệnh viện nào nàng cũng không cần. Nàng mỉm cười, nhắm mắt, trong óc nở rộn một giấc mơ tuyệt đẹp.

Trong cơn mơ, nàng ngồi trên ghế xích đu lót vải rằn ri, trông ra khơi Vũng tàu. Buổi sáng mát rợi, mặt trời đã ló ở phương đông, nhuộm mặt biển một mầu đỏ ối tươi thắm. Nàng mặc bikini hai miếng nhỏ xíu. Bất giác, nhìn xuống bụng nàng thốt ra tiếng ồ kiêu hãnh.

Bụng nàng mỏng lét, đàn ông cao lớn chỉ cần xòe rộng bàn tay là ôm gọn. Ngực nàng tròn trĩnh nhô ra trong tư thế lả lơi, như muốn xé rách làn vải may thật khít. Bất cứ ai qua chỗ nàng ngồi đều dừng lại một phút, không biết để ngắm chiếc bikini màu vàng kim nhũ, dán chặt da thịt hay để ngắm da thịt hiện ra lồ lộ. Hàng trăm lần, nàng đã đọc thấy sự thèm khát ghê gớm trong mắt đàn ông và sự ghen tị kinh khủng trong mắt đàn bà. Thật vậy, đàn bà cùng tuổi đều ghen tị với nàng. Không ai ngờ được nàng đã có con, vì toàn thân nàng không có lấy nếp răn nhỏ nào cũng không ai ngờ được nàng mắc bệnh ung thư sắp chết, vì da dẻ nàng hồng hào, biểu lộ sự khỏe mạnh và sự yêu đời tha thiết.

Cách nàng một quãng ngắn là bé Hồng. Nó đang mải mê đắp xây những ngôi nhà nhỏ bằng vỏ sò trên bãi cát. Chốc chốc, bé Hồng phủi hai tay đầy cát ướt, ngước cặp mắt đen láy về phía mẹ, tinh nghịch :

- Má ơi ? Lại đây mà xem.

Má nó đã ngắm công trình của nó nhiều lần mà nó cứ gọi. Vì lúc nào nó cũng muốn má nó bên cạnh. Y-von cũng vậy. Không có bé Hồng, nàng trống trải lạ thường.

Tuy nhiên một nguồn vui khác đã len vào lòng nàng. Bé Hồng gọi ba, bốn lần, Y-von vẫn không để ý vì nàng còn mải vo những hòn cát nhỏ xíu để ném vào tấm thân đàn ông cân đối và cường tráng nằm dài trên bãi cát.

Tấm thân này là Văn Bình.

Nhìn bắp thịt cuồn cuộn của chàng, người đàn bà nào cũng thèm. Riêng Y-von, nàng không them vì nàng đã chiếm được làm của sở hữu.

Một hòn cát rơi giữa mũi, Văn Bình phá lên cười sằng sặc. Y-von cười theo. Đang xây cát, bé Hồng ngừng tay, sửng sốt. Rồi bắt chước cười như nắc nẻ.

Gọi má mãi không được, bé Hồng vòi vĩnh :

- Ba ơi !

Tiếng "baơi" bé nhỏ lại vang dội như báo hiệu cơn giông trong cảnh mây nước hữu tình của buổi sáng mùa hạ rực rỡ.

Bé Hồng không hiểu tại sao má lại bắt nó gọi người đàn ông cao Iớn ấy là "ba". Một ngày nọ, ông ta đậu tắc-xi xịch trước nhà. Má nó mừng rú thét chị vú chạy ra, "xách va li vào cho ông".

Lần đầu tiên, bé Hồng có cảm tình ngay với ông khách kỳ lạ. Ông ta ôm má nó hôn lấy hôn để và khác với nó chỉ được hôn trán hay má, ông ta cả gan hôn môi má nó, và má nó vẫn để yên.

Đoạn Y-von quay ra bảo nó :

- Hồng, con ? Con vòng tay chào ba đi ?

Ngây thơ, nó tuân lời mẹ :

- Thưa ba.

Chị vú bưng va-li nặng chĩu của ông khách vào phòng má nó. Và từ đêm ấy, bé Hồng phải ra ngủ phòng ngoài với chị vú. Nhiều lần, nó phụng phịu muốn khóc thì má nó quắc mắt :

- Không được. Đây là phòng của ba và má.

Bé Hồng không thể hiểu rằng sau khi vào phòng, cánh cửa đóng lại, má Y-von của nó khóc thút thít.

Chàng âu yếm vuốt tóc nàng :

- Y-von đừng khóc !

Nàng sùi sụt :

- Em tủi thân quá ! Dầu sao em cũng là con nhà gia giáo. Bây giờ em đưa anh về nhà, anh không phải là chồng mà em bắt con Hồng gọi anh là ba.

- Bé Hồng không đáng là con anh hay sao ?

Nàng khóc to thêm :

- Dĩ nhiên, anh đáng là ba nó. Duy em chỉ sợ...

Chàng gạt đi :

- Đừng sợ gì cả. Anh luôn luôn ở bên cạnh em.

Y-von thở dài :

- Thôi, như vậy cũng xong. Trước khi em từ giã cõi đời, em đã có chồng. Trước khi vĩnh biệt má nỏ, con Hồng đã có cha. Sau này, nó khỏi bị mang tiếng là con mồ côi.

Văn Bình kéo nàng vào lòng, mơn trớn. Trong khoảnh khắc, nàng quên hết.

Thời gian trôi qua. Bé Hồng được "ba" lái xe ra Cấp nghỉ mát. Sáng sớm, nó có thói quen xây nhà trên bãi cát trước khách sạn.

Nó gọi to :

- Ba ơi ?

Ngồi trên ghế xích-đu, Y-von hồi hộp trong lòng. Nàng khong ngờ hạnh phúc đã đến thật nhiều, thật đẹp, ngoài sự mong muốn của nàng. Nàng không chết vì bệnh ung thư ruột như y sĩ giải phẫu tiên liệu. Trái lại nàng béo ra, và đẹp thêm. Trông nàng đố ai dám bảo đã trên 25. Nếu bé Hồng không cặp kè một bên chắc người ta đã gọi nàng là "cô".

Văn Bình đã về sống chung với nàng. Tạm thời chàng tạm bỏ cuộc đời nguy hiểm, biến thành người chồng, người cha gương mẫu...

- Ba ơi ?

Tiếng kêu của bé Hồng tha thiết hẳn lên. Bé Hồng đã gọi đến lần thứ ba.

Tại sao Văn Bình không đáp ? Bàng hoàng, Y-von nhìn chỗ Văn Bình duỗi mình tắm nắng. Quái, chàng đã biến mất hồi nãy. Văn Bình nằm trên cái khăn rộng màu vàng. Giờ đây cái khăn thân yêu không còn nữa. Mùi thuốc lá Salem chàng hút đã bay lẫn vào không gian huyền ảo.

Y-von giật mình nhìn bé Hồng.

Nó cũng biến mất.

Bãi biển Vũng Tàu buổi sáng hè nên thơ ấy cũng đã biến mất.

Trước mắt Y-von hiện ra một vực sâu thăm thẳm. Trời tối mò. Dưới vực, nàng nhận ra những bộ xương khô trắng hếu, những cái đầu lâu nhăn răng cười nham nhở với nàng. Văn Bình, bé Hồng bãi biển Vũng Tàu chỉ là ảo mộng.

Nàng la một tiếng thật to rồi vùng dậy.

Mở choàng mắt, Y-von bắt gặp nhỡn tuyến sáng quắc của một người đàn ông. Đứng cạnh cô y tá quen mặt, Y-von chợt nhớ thực tại. Nàng lắp bắp :

- Xin chào bác sĩ.

Bác sĩ thi lễ :

- Không dám, chào bà. Nghe nói bà cần nên tôi đến ngay. Bà còn ngủ, tôi không dám đánh thức. May quá, bà vừa dậy.

Y-von hỏi, giọng run run :

- Ông ơi, ông cứu tôi được không ? Ơn cứu tử của ông suốt đời tôi sẽ không quên.

Bác sĩ đáp :

- Bà đừng buồn. Chữa bệnh là bổn phận của bất cứ thày thuốc nào trên trái đất này. Tôi cam đoan bà sẽ khỏi. Chúng tôi vừa tìm ra một đơn thuốc linh nghiệm. Chỉ uống, không cần quang tuyến hoặc mổ xẻ, làm bệnh nhân vất vả và mệt mỏi.

- Chừng nào tôi mới được dùng thử thuốc này ?

Y sĩ đáp, giọng nhỏ nhẹ :

- Nhân tiện, tôi xin thưa bà rõ. Đây là một dưỡng đường tư, thuộc loại nhất nhì Hồng Kông. Fu-Chun, một nhà triệu phú, đã đích thân chở bà tới, nhờ tôi điều trị. Hồi đêm, ông ấy chỉ yêu cầu tôi gắp đạn chứ chưa thương lượng về việc chữa ung thư. Tôi đã gọi điện thoại trình báo về bệnh tình của bà, thì ông Fu-Chun đáp là sẽ thảo luận sau với bà.

Quay lại cô y tá, bác sĩ ra lệnh :

- Cô túc trực ở đây, khi nào bà cần thì quay số ông Fu-Chun giùm bà.

Lời nói của tay bác sĩ vừa lôi Y-von trở về thực tại phũ phàng. Bác sĩ ra rồi, người nữ điều dưỡng ngồi xuống ghế. Lòng Y-von rối như tơ vò. Thì ra lệnh của Fu-Chun ! Nàng cố tránh hắn, nhưng rồi cũng phải gặp hắn.

Một cuộc tự vấn diễn ra trong lương tâm nàng. Fu-Chun trả tiền bệnh viện, nàng sẽ khỏi bệnh. Nhưng hắn bỏ bạc vạn chẳng phải vì lòng nhân đạo, mà vì lý do khác.

Y-von hỏi người điều dưỡng :

- Tiền thuốc chữa dứt bệnh mất độ bao nhíêu ?

Người y tá đáp :

- Thưa, phải chữa trong một thời gian khá dài. Từ 3 đến 9 tháng. Trường hợp của bà, thì khoảng sáu tháng. Cộng hết sở phí, chừng bốn chục ngàn mỹ kim.

40 000 đô-la ! Nghĩa là 4 triệu bạc Việt Nam ! Y-von kiếm đâu ra số tiền ấy. Trừ phi nàng... Nàng không dám nghĩ sâu thêm. Định mệnh thật khắt khe với nàng. Mắc bệnh nan y, ai chẳng muốn sống, Y-von lại cần sống hơn ai hết vi nàng có bé Hồng, nàng có Văn Bình, người mà nàng yêu mê mệt, yêu say sưa.

Nhưng muốn sống, nàng phải có tiền đài thọ y phí. Y-von giàu có gì cho cam. Đành rằng nghề mật vụ mang lại khá nhiều tiền, song những khoản phụ cấp của ông Hoàng chưa thấm tháp vào đâu, vả lại, không lý nào Fu-Chun chịu trả tự do cho Văn Bình nếu nàng không cung cấp tài liệu cho hắn....

Thật ra, nàng có tài liệu nào đâu mà cung cấp ?

Trước mặt nàng, chỉ có con đường duy nhất, con đường phản bội. Muốn khỏi, Y-von phải bán những điều nàng biết về tổ chức của ông Hoàng cho Fu-Chun.

Hết bệnh, nàng trở về Sài gòn. Sống phẳng lặng với bé Hồng. Ông Hoàng sẽ không biết nổi, dầu biết ông cũng sẵn sàng tha tội cho một thiếu phụ yếu đuối và thèm sống.

Nhưng còn Văn Bình ?

Y-von rùng mình. Nàng có thể thú nhận với Fu-Chun rằng nàng là Nancy giả mạo. Nhưng nàng không thể tiết lộ hành tung của Văn Bình. Nếu Fu- Chun phăng ra chàng là Z.28 chàng sẽ bị giết. Y-von không có lòng dạ nào làm liên tụy đến chàng.

Trong chớp mắt, hình ảnh khả ái của Văn Bình nổi bật trong trí nàng.

Nàng đã nguyện mang hình bóng thân yêu của chàng sang thế giới bên kia.

Gặp nàng, dầu là gặp bằng xương bằng thịt trong căn phòng ân ái, với chai huýt-ky đầy ắp, và chiếc giường thơm mùi nước hoa quí phái, hoặc gặp trong

mộng mỗi đêm, chàng đều mỉm miệng cười.

Bỗng nhiên lần này chàng nghiêm mặt, giọng buồn phiền pha lẫn trách móc :

- Y-von, em quên lời hứa với ông Hoàng, lời thề với Sở rồi ư ?

Rồi Văn Bình nắm lấy tay nàng;

- Y-Von ơi ? Em hãy cố giữ lòng cứng cỏi, đừng chịu khuất phục địch. Sa vào tay địch là cầm chắc trong tay cái chết. Địch có thể dụ dỗ em hợp tác, với lời hứa tha giết. Nhưng sau khi ta tiết lộ bí mật địch sẽ giết ta.

Từ Văn Bình, nàng miên man nghĩ đến ông Hoàng. Vầng trán ông nhăn hẳn trên cặp kinh cận thị dầy cộm. Ông tổng giám đốc bâng khuâng dụi điếu xì-gà Ha-van vào đĩa đựng tàn kếch sù. Ngồi sau cái bàn màu đen hình bán nguyệt, ông Hoàng đã nhỏ thó, càng nhỏ thó thêm, khiến thoạt gặp ông, Y-von không thể không ngẩn nguời, nửa kính yêu, nửa sợ sệt.

Y-von thấy rõ ông Hoàng đứng dậy, nói giọng thân thiết như cha với con :

- Bà Y-von! Cực chẳng đã, tôi mới nhờ bà nhiệm vụ khó khăn và bạc bẽo này. Dầu sao, cũng tùy bà, tôi không dám ép, và tôi không có quyền ép.

- Thưa, tôi đã ký giấy cam kết khi gia nhập..

- Cảm ơn bà đã nhắc lại điều ấy, nhưng giấy cam kết chỉ là sự bắt buộc theo thủ tục. Cơ quan điệp báo nào trên thế giới cũng đòi hỏi nhân viên của mình viết giấy cam kết, không được từ nan trước công tác hiểm nghèo. Nhưng tôi, tôi không thích như thế. Tôi muốn có sự đồng ý, sự tình nguyện.

Bà cứ nghĩ chín. Nếu xét không thể cáng đáng nổi, bà cứ thẳng thắn chối từ. Sự thối thác của bà sẽ không ảnh hưởng đến việc làm của bà trong tổ chức.

Vả lại...

Tiổng nói của ông già tổng giám đốc nghẽn lại trong cổ họng. Y-von đã đoán ông Hoàng sắp sửa nói gì rồi.

Nàng thở dài :

- Thưa ông, tôi đã biết bệnh của tôi. Tôi chẳng còn ở lại trên cõi đất này bao lây nữa. Làm việc dưới quyền ông đã lâu rồi, tôi chịu ơn ông đã nhiều mà chưa có dịp báo đáp. Vâng, tôi không trù trừ gì nữa, tôi xin nhận. Tôi xin nhận giả làm Nancy, dầu chết cũng cam.

Trốn khóe mắt cận thị của ông Hoàng, nàng thoáng thấy một vệt đỏ hoe.

Lát sau, ông nói giọng trầm trầm :

- Nhân danh Tổ chức, tôi cảm ơn bà....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.