Sấm chớp tiếp tục nổ rền....
Nhưng là ở Hoa-thiịnh-đốn. Và trong ngôi nhà đầy nhóc con cái của đại ta Pít, phụ tá thân tín của ông Sì-mít, tổng giám đốc CIA.. Và là bạn nối khố của Văn Bình Z.28[14].
Tiếng là phụ tá hành động, chức vụ cao cấp từng làm mọi người thèm rỏ giải và kẻ thù xanh máu mặt, Pít chỉ giữ một chân cạo giấy, đuổi mạng nhện và xua ruồi trong tổng hành doanh Lan-gờ-li bên cạnh buya-rô của ông tổng. Chàng được miễn công việc nặng nề, đầu sóng ngọn gió, là do hảo tâm và sự thông cảm của ông Sì-mít. Thấy chàng quá nặng gánh gia đình, ông bèn kiếm cho chàng một chỗ ngồi nhàn hạ. Gần như đại tá Pít được trao một phần vụ duy nhất: khi cần, liên lạc với Z.28.
Hôm ấy vì bị ông tổng lưu lại sở bàn về việc gặp Z.28, đại tá Pít về trình diện sư tử Hà Đông hơi muộn. Tối mịt mù chàng mới xong việc. Từ sở ở Lan-gờ-li về nhà đường xa 50 cây số, bị kẹt cứng bởi thiên hạ lũ lượt ra ngoại ô đổi gió cuối tuần. Pít đến nhà đúng 9 giờ. Bà xã là vô địch ghen ẩu, chàng chưa kịp phân bua, giải thích, năn nỉ thì sấm chớp gia đình nổ rền, bát đĩa rủ nhau bay rớt loảng xoảng. Đến khi giông tố tạm yên thì bữa cơm chiều ngon lành đầy chất bổ dưỡng đã văng tứ tán, hai vợ chồng phải hì hục vào bếp. Nấu nướng xong đến hầu bọn trẻ ăn uống. Thay đồ cho chúng. Rửa ráy. Giặt dũ. Dọn dẹp. Vân vân... Vân vân....
Hơn 2 giờ sáng đại tá Pít đặt cái lưng muốn gẫy đôi vì mệt xuống nệm mút. Đã kiệt sức, chàng còn phải làm tròn bổn phận đối với bà xã. Vợ muốn là Trời muốn.
Thì điện thoại từ tổng hành doanh gọi tới. Mắt nhắm mắt mở chàng trèo lên trực thăng riêng của ông Sì-mít đậu chềnh ềnh ngay trong sân nhà, tất tưởi vào thang máy lên văn phòng ông tổng. Đèn điện sáng trưng, văn võ bá quan của triều đình Xịa trung ương không thiếu một ai. Chàng chưa kịp hoàn hồn thì ông tổng đã hỏi lia lịa về vụ điệp viên Giắc Tati.
- Lệ thường tôi không bao giờ kêu anh vào giờ này vì biết anh bận vợ con. Đêm nay là chuyện chẳng đặng đừng. Lúc đại diện giám đốc G-2 Cuba gặp tôi, anh đang có mặt ở Sở, và anh đã rõ ý muốn của họ. Tôi xin 48 giờ để suy nghĩ, họ đồng ý, nhưng khi anh về, họ gọi dây nói lại yêu cầu tôi dứt khoát nội đêm nay. Chắc họ bị Vakin lôi kéo.
- Thưa, vakin, đại diện toàn quyền KGB. tại châu Mỹ?
- Ừ. Hắn ra mặt với một số điều kiện làm tôi ớn lạnh. Đại diện G-2 chỉ mới nghi ngờ, nghi ngờ một nước nào chơi xỏ ta, hoặc nghi ngờ ta âm thầm chơi xỏ G-2, còn Vakin thì hoàn toàn minh bạch. Hắn một mực đổ riệt cho ta. Ta đưa Giắc vào Cuba, ta gây ra mọi chuyện móc họng từ A đến Z. Oan tôi lắm, anh ơi, anh dư biết là tôi vô can. Liên Sô làm trung gian cho mình thương thuyết với Cuba mới mệt chứ! Mình và Cuba sắp ký một số mật ước. Nếu không bị trục trặc, trong vòng 2 tuần, ta sẽ ký mật ước hàng không tay đôi, từ rày xấp đi, ngăn chặn mọi kẻ cưỡng đoạt máy bay đáp xuống Cuba. Vakin thấy mình thèm nên lớn giọng hăm dọa "ông bạn sì-mít khả kính ơi, G-2 nói riêng với tôi là họ sẽ không ký như đã hứa".
- Khó người khó ta, cần gì thưa ông....
- Lôi thôi lắm, anh đừng tưởng. Nạn cưỡng đoạt máy bay bắt đầu từ năm 1961 làm tốn cơ man tiền của, công lao và thời giờ. Năm 1968, 30 chuyến bay phải đáp xuống Cuba. Riêng trong hai tháng đầu năm 1969, 16 chuyến. Không có cách nào chặn được hữu hiệu vì mỗi ngày có mấy ngàn chuyến, như phi trường Miami gần Cuba chẳng hạn, mỗi ngày 500 lần cất cánh và hạ cánh. Tính mạng của hàng trăm hành khách trên độ cao 9000 mét không phải là trò đùa, bọn cưỡng đoạt đều là du đãng, đào binh, tội phạm nguy hiểm[15] nên bằng mọi điều kiện ta phải thỏa thuận với G-2.
Vả lại, muốn hờn mát như anh vừa rồi cũng không được vì là cố vấn an ninh Bạch Cung đã ban lệnh rõ rệt: chấp nhận, chấp nhận và chấp nhận dầu phải thiệt thòi ghê gớm. Do đó tôi cần gặp anh gấp rút. Anh từng là bạn nhỏ của Giắc, anh đỡ đầu cho y vào làm nhân viên ở đây, tất anh hiểu y nhiều. Theo anh, Giắc có thể là nhị-trùng không?
Đại tá Pít quả quyết:
- Thưa ông tổng, không, ngàn lần không. Ba của Giắc từ Cuba tới quê tôi lập nghiệp, ông chơi thân với ba tôi. Giắc và tôi học cùng trường, cùng lớp, từ tiểu học lên đến trung học. Mỗi đứa nhập đại học ở một tiểu bang khác nhau, rồi mỗi đứa theo một ngành khác nhau, tôi đi lính, làm tình báo, y say mê văn chương, báo chí. Lăn lóc qua nhiều tòa soạn, Giắc thất nghiệp, thèm phiêu lưu, tôi bèn bảo lãnh cho y gia nhập Sở. Y là con người đàng hoàng, không ưa sự lừa lọc, phản bội. Giắc không thể hoạt động nhị-trùng.
- Sắc đẹp, rượu chè, cờ bạc, biết đâu đó?
- Lại càng không thể xảy ra đối với Giắc. Y ghét bê tha. Về khoản đàn bà, y không phải là người dễ bị gài bẫy và bị săng-ta.
- Vậy thì Giắc bị bó buộc rời Thái-Lan đi Cuba... Ai bó buộc? Tôi giao nhiệm vụ này cho anh.
- Đi Cuba?
- Phải. Tôi đã hẹn với họ.
- Thưa ông tổng, ông đã rõ dạo này sức khỏe của tôi không còn cứng cát như ngày xưa. Võ nghệ đã lạu không tập luyện, đã lâu tôi chưa mó đến khẩu súng, tôi e....
- Không ai bắt anh đấu quyền và bắn súng... Họ muốn mình đến thì mình đến. Bằng cửa trước. Đại diện cho tôi, anh sẽ hợp tác với G-2, điều tra tại chỗ vụ Giắc Tati. Xong xuôi, anh trở về. Cũng bằng cửa trước. Công khai và chính thức. Vấn đề đánh đấm, xục xạo bí mật để người khác lo.
- Z.28.
- Ừ.
- Mình đã liên lạc với ông Hoàng chưa?
- Tôi đã thông báo bằng điện tín. Ông phó DDA.[16] lên đường qua Sàigòn từ hồi chiều. Trong ít giờ nữa, ông phó sẽ giáp mặt ông tổng giám đốc Hoàng, thảo luận về việc mượn Z.28.
- Z.28 đi cùng với tôi sang Cuba?
- Đi cùng.
- Đâu được, thưa ông. Tôi thì không sao, trên mọi phương diện, tôi chỉ là tép riu, vô thưởng vô phạt. Nhưng còn Văn Bình Z.28. Theo thời giá, mạng sống của Z.28 được ước lượng tối thiểu 50 triệu đô-la. Thưa 50 triệu là chết. Tóm được anh ta còn sống thì giá gấp đôi, một trăm triệu là giá chót. Giám đốc G-2 Nương Nương là đàn em gọi dạ bảo vâng của trùm KGB. Vakin. Dầu kính trọng ông tuyệt đối, tôi vẫn dám cá một ngàn ăn một đồng là Z.28 sẽ bị Vakin đón bắt ngay sau khi đặt chân xuống Ha-van.
- A, nếu Z.28 đến Ha-van với cái tên Z.28 và khuôn mặt thật của Z.28.
- Thưa, Z.28 sẽ đổi dạng?
- Cải trang làm một người hiện có mặt tại Ha-van. Tên người này là Santa. Màn kịch của ta sẽ diễn ra như sau: tôi sẽ cử hai cộng sự viên đến Cuba, người cầm đầu là anh, đại tá Pít, và một người phụ tá, tên là gì, làm chức vụ gì tại trung ương CIA., tôi đã ra lệnh cho ban Chuyên Môn soạn thảo giấy tờ. Cuộc điều tra tại chỗ kết thúc, phái đoàn ra về, vẫn đại tá Pít và người phụ tá, kỳ thật Santa tráo chỗ của Văn Bình và Văn Bình ở lại...
- Thưa, tại sao ông phải sắp đặt cầu kỳ, rối ren như vậy? Dùng tàu ngầm bỏ túi, đổ Z.28 lên bất cứ bãi cát nào trong xứ? Cuba thiếu gì bờ biển thích hợp....
- Lâu lắm, tôi chưa có dịp bàn chuyện tâm tình với anh. Người ta báo cáo bà vợ ghen tuông phá kỷ lục về đẻ và đàn con lúc nhúc của anh đã làm óc anh rỉ sét. Anh bận bịu vợ con, quên theo dõi những sự việc xảy ra quanh mình. Vì nếu óc anh chưa rỉ sét, nếu anh chịu khó nghiên cứu, học hỏi, anh đã biết là Liên Sô thiết lập một căn cứ tiềm thủy đỉnh tân tiến tại Ca-ba-riên trong tỉnh Ma-tan-zát, cách Ha-van 240 cây số về phía Đông. Với hơn một trăm tàu tuần duyên, hàng trăm tàu đánh cá trá hình, chưa kể tiềm thủy đĩnh thường và nguyên tử, trực thăng, phi cơ đủ cỡ, đủ loại, họ dư sức chặn bắt một con tôm hùm bò lên bãi chứ đừng nói là tầu ngầm đổ bộ Z.28. Nói thật ra, nếu ta muốn, vẫn có thể bố trí một cuộc nhập cảnh lậu kín đáo. Nhưng đây lại khác. Văn Bình cần đến tận nơi, quan sát tận mắt sự việc xảy ra để rút đúc kết luận, và trực tiếp cọ sát với đối phương trước khi hành động.
Thôi, anh về sửa soạn hành lý.
Ông tổng giám đốc Sì-mít chụp cái bê-rê ấn vào đầu. Mầu mũ nồi đen làm tăng mầu trắng bạc của mái tóc. Ông lấy cái túi vải đặt dưới chân khoác vào vai. Một vệ sĩ chực sẵn với những cái cần câu bằng tra và lát-tích mềm.
Đại tá Pít hỏi:
- Ông đi câu?
Ông Sì-mít cười, gật đầu.
- Thưa, trời đang tối.
- Lát nữa sẽ sáng. Mỗi người có một thú đi câu riêng, tôi thích đi trước khi rạng đông. Lừa cá trong bóng tối khoái hơn. Còn anh, anh khoái đi câu cá không?
- Thưa... tôi đang tập.
- Ừ, anh mắc kẹt vợ con. Nhưng tập là vừa. Đàn bà càng về già càng bẳn tính. Làm nghề này bắt buộc phải luyện đức tính của người thợ câu.
Vẻ trang nghiêm của chức vụ tổng giám đốc một cơ quan điệp báo hùng mạnh nhất nhì thế giới biến mất trên gương mặt ông Sì-mít. Ông trở lại hiền từ, khoan dung như cha già đối với con. Ông cất tiếng cười vui vẻ, bỏ mặc đại tá Pít ngơ ngác trước thang máy.