Hăm bốn giờ trước khi Bôrin bị đưa sang phòng hành quyết, một hội nghị quan trọng diễn ra tại số 13, đường Stretenska Ulitsa, Mạc-tư-khoa, dưới quyền chủ tọa của đại tướng G. Ngoài tướng G. ra còn có hai tướng lãnh khác, đại diện cho công an KGB và sở tình báo RUMID của bộ Ngoại Giao.
Phiên họp kéo dài trong một tiếng đồng hồ. Mọi người đều nói nhỏ, dường như sợ lọt âm thanh xuống con đường phía dưới vắng tanh, đầy binh sĩ võ trang đứng gác. Cử tọa lục tục ra về, tướng G. ở lại một mình trong văn phòng, ưỡn ngực đầy huy chương, tay xoa lên đầu nhẵn thín. Cửa kẹt mở, một sĩ quan phụ tá tiến vào chờ lệnh. Tướng G. hất hàm:
- Mang hồ sơ Bôrin lên đây.
Tướng G. châm lửa, rít một hơi thuốc Vônga[6] thơm phức. Đoạn ngồi xuống bàn, uống một ly nước lạnh, giở cái bìa màu vàng trên góc có một ngôi sao đỏ và hai chữ SS.[7] ra coi. Bên trong có một xấp ảnh và một hồ sơ đánh máy chữ đen chi chít. Tướng G. ngắm tấm hình toàn thân của thiếu tá Bôrin. Đó là một thanh niên cao thước bẩy, gầy guộc, xương lưỡng quyền nhô lên, yết hầu lộ ra ngoài, mắt sâu trũng, lông mày thưa, tóc ngắn, ngón tay dài tháp bút. Bức hình chụp Bôrin đứng bên một sạp báo ở Nữu-ước.
Tướng G. Nhún vai đọc hồ sơ:
"Bôrin sinh ngày 13-7-1940 tại Hànội, Bắc Việt. Đã theo học trường đại học Lênin và Kuchinô. Gia nhập Smerch ngày 4-9-1960, tòng sự tại ban Việt Vụ. Vợ là Vương Lệ, người Việt, hiện làm việc tại bộ Ngoại Giao nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Bôrin thành hôn với Vương Lệ ngày 2-2-1960 tại Mạc-tư-khoa. Tuy đã gia nhập đảng Cộng Sản và lập nhiều thành tích tốt đẹp, Vương Lệ vẫn chưa đoạn tuyệt được với quá khứ tiểu tư sản do liên hệ gia đình để lại. Cũng vì lý do này. Sở đã đưa Vương Lệ về Hànội, sống xa chồng, trong khi Bôrin công tác tại Hoa Kỳ."
Chắc lưỡi ra vẻ chán nản, tướng G. mở qua trang khác. Đó là bản báo cáo của ban Y khoa đặc biệt. Bản báo cáo về Bôrin như sau: "Tuân lệnh đại tướng, Bôrin đã được giải phẫu ngày 8-11-1963. Cuộc giải phẩu đã thành công, tuy nhiên thỉnh thoảng y bị nhức đầu và khi nào xúc cảm mạnh thì ngất đi. Đại để những biến chứng nhỏ này không làm phương hại tới sức khỏe của Bôrin, và địch không thể biết được. Sau khi dưỡng bệnh một tháng tại Hắc Hải, y được đưa về Kichinô, theo lớp huấn luyện cấp tốc. Trước ngày qua Mỹ, y đã có một sức khỏe hoàn toàn."
Tướng G. Hít một hơi thuốc Vônga nữa rồi lẩm nhẩm đọc bức điện báo do đại sứ Sô Viết từ Hoa Thịnh Đốn đánh về hồi đêm:
"... Vâng lệnh bộ Ngoại Giao, tôi đã đích thân tới gặp ngoại trưởng Mỹ Rớt[8]. Rớt phải qua Ba-lê và Luân Đôn nên mặc dầu tôi hối thúc nhiều lần, mãi đến hai tuần sau tôi mới được gặp Rớt. Vì sự đình hoãn này, công việc điều đình phải bị chậm trễ. Mở đầu câu chuyện, tôi nói với Rớt về sự giao hảo ngày một tốt đẹp giữa Hoa Kỳ và Liên Bang Sô Viết. Rớt lấy làm vui sướng. Nhưng đến khi tôi đề cập tới vụ Bôrin thì Rớt sa sầm nét mặt. Ông ta cho biết tuy giữa hai quốc gia có sự thông cảm, việc xét lại bản án của Bôrin rất khó khăn, vì lẽ tòa án ở Mỹ là cơ quan biệt lập, không tuân theo lệnh Hành Pháp.
"Tôi mỉm cười đáp lại là nếu tòa án Mỹ biệt lập thì sao Gubít-sép[9] bị xử 15 năm tù mà bộ Ngoại Giao Mỹ lại can thiệp cho miễn nghị và hồi hương, tại sao Aben[10] bị 30 năm tù mà lại được đem đổi với Paoớt[11]. Ngoại trưởng Rớt ngồi im một lát rồi trả lời là vụ Bôrin ở ngoài quyền hạn của ông, ông còn phải trình lên tổng thống Dônsơn. Tôi nói là ngày hành hình Bôrin đã tới, tôi cần biết dứt khoát quyết định của chính phủ Mỹ.
"Ba giờ sau, tôi được mời gấp tới bộ Ngoại Giao. Ông Rớt cho biết là tổng thống Dônsơn đồng ý vì không muốn làm mất lòng chính phủ Liên Sô. Tuy nhiên, điều kiện đưa ra lại quá nặng nề. Ông Rớt nói rằng Bôrin sẽ được ân xá và hồi hương với điều kiện là 5 người Mỹ bị cầm tù ở Bắc Việt phải được trả tự do, ngoài ra về phí tổn, Liên Sô phải trả một triệu đô la.
"Tôi tỏ sự bất mãn trước điều kiện quá khắc nghiệt của chính phủ Mỹ, thì ông Rớt nói: - Tôi chỉ có nhiệm vụ chuyển tới ông quyết định của tổng thống Dônsơn sau phiên họp của Hội Đồng Nội Các. Nói đoạn, ông Rớt cáo từ, viện cớ phải đi dự một phiên nhóm quan trọng của bộ.
"Tôi xin đính sau đây bản tường thuật tỉ mỉ về hai cuộc tiếp xúc với ông Rớt. Tôi cũng xin trình chính phủ nên xét lại vụ Bôrin, vì tôi thiển nghĩ Bôrin chỉ là một sĩ quan trung cấp, không mấy quan trọng. Trong khi hành sự, y lại phạm một lỗi lầm không tha thứ được, đó là hốt hoảng rút súng hạ sát nhân viên FBI. Tôi xin đề nghị bác bỏ những điều kiện quá đáng của chính phủ Mỹ."
Tướng G. ném bức điện sang bên, cười khinh miệt:
- Hừ, đồ ngu như bò.
Chợt nhớ ra, tướng G. lẩm bẩm một mình:
- Hắn ngu cũng phải. Vì hắn có biết quái gì về Bôrin. Đặt điều kiện phóng thích năm người, và nộp một triệu đô la, chứ gấp mười lần như vậy ta cũng nhận.
Tướng G. ấn nút, ra lệnh cho bí thư:
- Đánh gấp một mật điện cho đại sứ của ta ở Hoa-thịnh-đốn. Nói là chính phủ hoàn toàn chấp nhận các điều kiện của ngoại trưởng Rớt. Nội ngày nay, năm người Mỹ sẽ được thả. Một triệu đô la sẽ được chuyển tới sứ quán Mỹ ở Mạc Tư Khoa.
Tướng G. cười khà, ra vẻ thõa mãn. Chợt nhìn đồng hồ, tướng G. hỏi bí thư:
- Nguyễn Văn Kỉnh đến chưa?
Bí thư, một sĩ quan nét mặt khắc khổ, cung kính đáp:
- Thưa đại tướng, ông ta ngồi đợi đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi.
Tướng G. khoác tay:
- Đưa y lên đây.
Nguyễn Văn Kỉnh là đại sứ Bắc Việt tại Mạc Tư Khoa. Y bước nhẹ lên tấm thảm len sặc sỡ, sợ kinh động bầu không khí trang trọng của tổng hành doanh Smerch. Trên bức tường, bức ảnh tướng Sêrốp, bộ trưởng An Ninh, nhìn y bằng con mắt tóe lửa. Y cúi đầu chào tướng G. Không cần bắt tay, tướng G. nói một hơi:
- Tôi gọi đồng chí tới đây để cho đồng chí biết rằng Smerch rất bất mãn về sự ấu trĩ của nền tình báo Bắc Việt. Trong vòng ba tháng qua, hai nhân viên bị bại lộ ở Hồng Kông, ba cơ sở lớn ở Nam Việt bị phá vỡ một cách thảm hại.
Nhìn giữa hai mắt đại sứ Bắc Việt, tướng G. hỏi, gay gắt:
- Vụ mất tài liệu đi đến đâu rồi?
Nguyễn văn Kỉnh rụt rè:
- Thưa đại tướng.... tài liệu trong bộ Ngoại Giao vẫn bị mất và Phản Gián Hànội chưa tìm được đầu mối.
Tướng G. Nghiêm nét mặt:
- Tôi sẽ tìm cách cứu các đồng chí một lần nữa. Đồng chí hãy báo ngay cho thủ tướng Phạm Văn Đồng biết một phái đoàn Smerch sắp đi Hànội cùng với Bôrin.
Mắt Nguyễn Văn Kỉnh sáng lên:
- Thưa, thiếu tá Bôrin bị kết án tử hình và giam tại Sing Sing.
Tướng G. đập tay xuống bàn:
- Phải, Bôrin. Bôrin là ân nhân của các đồng chí.
Tướng G. lặng lẽ châm thuốc Vônga. Cửa phòng được khép lại nhè nhẹ. Chuông điện thoại reo lên. Đầu giây có tiếng nói chắc nịch:
- Đây là tướng Sêrốp. Yêu cầu đồng chí G. tới văn phòng tôi ngay để thảo luận về vụ Bôrin.
Gác điện thoại xuống, tướng G. vỗ vào đùi đánh đét, dáng điệu hể hả:
- CIA., lão Hoàng, ngày tận số của bọn mi đã tới.