Qua rạp chiếu bóng Chalern Khetr, gần cầu Yosay, Quỳnh Ngọc ra hiệu cho tắc-xi dừng lại. Ném cho tài xế 10 bath[22], nàng rảo bước lại một tiệp cà-phê cũ kỹ. Nàng đi thẳng vào trong, đến cánh cửa trên đề chữ "phòng riêng" thì đẩy vào.
Bên trong, một người đàn ông cao lớn, ngồi hút xì-gà cạnh tổng đài điện thoại.
Y mở to mắt nhìn nàng:
- Đây là phòng riêng của chủ nhân. Cô hỏi ai?
- Tôi hỏi Arun.
- Arun là ai. Tôi không biết. Có lẽ cô lầm địa chỉ rồi. Tiệm giải khát này không có ai tên là Arun.
Quỳnh Ngọc dằn cái xắc xuống bàn:
- Tôi không có thời giờ ởm ờ với anh nữa. Arun ở lầu ba, phòng 17. Anh gọi điện thoại lên cho đại tá, nói là có người quen muốn gặp ngay.
Y lắc đầu, vẻ mặt lo sợ:
- Đại tá đang bận việc. Tôi không dám gọi. Trái lệnh, tôi sẽ bị bỏ tù. Ít nhứt một tuần vào xà-lim. Tôi xin cô tha cho.
Quỳnh Ngọc quát:
- Nếu anh còn trù trừ, tôi sẽ bắn nát óc.
Nàng rút súng ra, lên đạn đánh soạch. Gã cao lớn run lẩy bẩy:
- Thưa cô là ai?
Nàng đáp, giọng hách dịch:
- Hêlen. Cứ trình với đại tá là có cô Hêlen. Đại tá sẽ không bỏ tù anh, trái lại còn thưởng tiền anh để đi coi thoát y vũ nữa.
Y lẩm bẩm:
- Hêlen. Hêlen.
Nàng giục:
- Mau lên. Tôi sửa soạn bắn đây này.
Ngón tay nàng đặt vào cò. Y lập cà lập cập, ấn phít điện thoại:
- Xin cô cất súng đi, em xin gọi.
Giọng nói gắt gỏng của Arun cất lên oang oang:
- Gì thế? Mày không biết tao đang bận à?
- Thưa….
Quỳnh Ngọc giằng lấy ống nói:
- Em đây, Hêlen đây.
Giọng Arun trở nên hiền khô:
- Hêlen đấy à? Trời, tôi tìm cô mãi. Cô bảo thằng gác đưa lên phòng tôi ngay.
Quỳnh Ngọc trèo cầu thang gỗ lên lầu ba. Tiệm cà-phê là một trong các trụ sở bí mật của mật vụ Thái. Arun đã lừa nàng lên phòng y một lần. Trong phòng Arun có một cái giường sắt nhỏ, sơn màu kaki, kiểu nhà binh, trải đệm cao-su dày một tấc. Arun định cưỡng ép nàng, song nàng nhứt định cự tuyệt, và nàng đã thắng.
Arun chờ nàng ngoài cửa phòng, vẻ mặt ngạc nhiên:
- Có việc gì gấp thế, Hêlen?
Nàng ngồi phịch xuống ghế bành, ném cái xắc lên bàn:
- Tôi đến để bắn anh đây.
Arun biến sắc:
- Hêlen loạn trí rồi. Tôi làm gì đâu mà cô đòi bắn?
Nàng thở dài, nhìn Arun bằng luồng mắt đầy khổ não. Arun cao một thước sáu, người béo thu lu, da ngăm ngăm đen, lông mày chổi xể, miệng cá ngão, răng vàng ệch, bám đầy chất nicotin. Y mặc sơ-mi ngắn, để lộ những bắp thịt mềm nhũn, chứng tỏ y chỉ ngồi trong phòng giấy, thích rượu chè, gái đẹp, và lười hoạt động.
Nàng dằn từng tiếng:
- Anh nói anh yêu tôi, anh sẵn sàng hy sinh tất cả vì tôi. Lời cam kết của anh chỉ là láo khoét. Arun, nếu thật tình anh yêu tôi, tại sao anh lại cho người theo bắt Môrít.
Hiểu ra, Arun cười tủm tỉm:
- Ồ, Hêlen lầm rồi. Bắt Môrít có can dự gì tới mối tình của tôi đối với Hêlen.
- Sao không can dự? Anh không biết tôi là nhân viên của Môrít hay sao?
- Biết lắm chứ. Môrít là cấp trên của Hêlen, có dính líu gì đâu tới mối tình của hai ta, trừ phi….
- Anh đừng ghen ngược. Anh dư biết giữa Môrít và tôi không có gì hết. Anh còn biết tôi ghét hắn ghê gớm. Chẳng qua anh là kẻ bạc tình. Anh lợi dụng tôi, đến khi không cần nữa thì vứt bỏ. Trói dại yêu anh, tôi mới khổ sở thế này. Tôi phải giết anh, giết anh rồi tự vẫn.
- Ô hay, ô hay, tôi xin thề với Trời là vẫn yêu Hêlen như hồi mới gặp. Hêlen quên rồi sao, tôi đã quỳ xuống lạy Hêlen, xin được ban một cái hôn mà Hêlen không chịu. Hêlen đẹp như tiên giáng trần, tôi phụ Hêlen sao được. Tôi thú nhận một phần là ghen tuông với Môrít, ghen tuông với kẻ có diễm phúc ở gần đệ nhất mỹ nhân, song phần chính Môrít bị theo bắt vì hắn phạm tội giết người.
- Anh quá ghen nên trông gà hóa cuốc. Căn cứ vào đâu anh đổ tội sát nhân cho Môrít?
- Hắn đã đánh nhân viên của tôi thập tử, nhứt sinh, hắn còn độc thủ làm một nhân viên bể lá lách mà chết.
- Anh nói dối.
Arun thở dài, ném xuống ghế một tập giấy đánh máy:
- Hêlen đọc hồ sơ này sẽ biết tôi nói dối hay không. Y sĩ đã ký giấy chứng nhận nạn nhân bị đá mạnh vào bụng. Hêlen ơi, tôi nói dối làm gì, vì nói dối thì mất Hêlen. Nếu Hêlen biết tôi dành những cảm tình sâu sắc nhứt cho Hêlen thì sẽ không dằn vặt tôi nữa. Đây này, Hêlen nhìn xem.
Arun lấy trong ngăn kéo ra một cái hộp cạt-tông lớn, rồi tiếp:
- Hêlen nhìn xem. Cái hộp này đựng giấy phạt xe của Hêlen trong vòng 3 tháng, 3 tháng mà hơn một trăm giấy phạt. Tôi phải nói khéo với bên cảnh sát giao thông, người ta mới làm lơ cho. Tuần trước, Hêlen đâm cả xe hơi ông bộ trưởng Ngoại Giao, tôi cũng phải mang đầu đi xin. Hêlen cần nước hoa, tôi phải điện sang Ba-lê, mua gởi về ngay bằng phi cơ. Hêlen….
Quỳnh Ngọc dậm chân, giọng rưng rưng:
- Còn gì, anh kể nữa đi. Anh có biết nổi khổ của tôi đâu. Môrít bênh vực tôi nên nhân viên của anh bị nạn. Nhân viên của anh toàn là một bọn hiếu sắc, thấy gái như mèo thấy mỡ. Anh có cho phép y đụng tới tôi không mà y dám trói tôi vào chân giường, rồi….
Một giọt nước mắt lăn trên gò má. Bị cảm xúc mạnh mẽ, nàng đẹp gấp bội. Arun xao xuyến đến cực độ, bàn tay hơi run run, y giục:
- Rồi sao?
- Rồi y xé áo em ra.
Arun hỏi dồn:
- Hêlen có việc gì không?
Nàng òa lên khóc:
- Không, vì Môrít về kịp.
Nàng mở xắc lấy cái áo rách đặt lên bàn Arun. Y nói, giọng buồn bã:
- Tôi không ngờ. Thôi, tôi xin lỗi Hêlen, tôi sẽ can thiệp cho Môrít được tự do. Để tôi hỏi xem hắn bị giữ tại đâu.
- Môrít chưa bị bắt. Tôi vừa gặp hắn xong. Hắn nhờ tôi xin lỗi anh về việc thiếu nhã nhặn với hai nhân viên mật vụ tới bắt hắn tại lữ quán Royal.
Arun la lên:
- Trời, hắn lại đánh nhân viên của tôi nữa. Như thế, tôi không nương tay được. Tôi phải….
- Anh vừa hứa không bắt Môrít kia mà….
- Nể Hêlen, tôi tha tội cho hắn, không tóm cổ, nhốt vào xà-lim. Nhưng tôi sẽ trục xuất hắn, không cho ở lại phút nào trên xứ Thái nữa.
Quỳnh Ngọc đứng dậy, giọng cầu khẩn:
- Arun, đã thương thì thương cho trót. Môrít là một gã lưu manh, không vừa đâu.
- Vì hắn lưu manh, tôi phải đuổi hắn về nước.
- Cũng như Arun, tôi mong hắn cút đi cho rảnh mắt. Nhưng anh ơi, tôi đã nói, hắn không vừa đâu. Lúc nãy, gặp tôi, hắn cất tiếng dọa làm tôi xanh mặt.
Arun sốt ruột:
- Dọa làm sao?
Quỳnh Ngọc lắc đầu:
- Thôi, chào anh, tôi đi đây. Gieo gió tất gặp bão, tôi không phàn nàn gì hết.
- Hêlen phải nói để tôi giúp cho. Kẻ nào chạm tới lông chân Hêlen, tôi sẽ vằm ra trăm mảnh báo thù.
- Anh không vằm nổi Môrít đâu. Gặp tôi, hắn dọa nếu bị mật vụ trục xuất, hắn sẽ phúc trình với ông Hoàng về việc tôi bỏ việc, chạy theo đại tá Arun.
- Không hề gì. Tôi sẽ thanh minh với ông Hoàng dùm cô. Ông Hoàng rất mến tôi.
- Ông Hoàng mến anh đã đành, song tôi sẽ bị đuổi.
- Hêlen sẽ làm việc với tôi.
- Anh nói dễ quá. Tôi là công dân Việt, Môrít chỉ dơ ngón tay lên là tòa đại sứ đòi thông hành lại, bắt tôi hồi hương.
- Cần gì. Tôi sẽ bảo đảm Hêlen nhập quốc tịch Thái.
- Khổ lắm. Môrít còn nhiều thủ đoạn bẩn thỉu hơn nữa. Tôi nói với hắn rằng tôi bất chấp, tôi sẽ từ chức, tôi sẽ bỏ Việt tịch thì hắn cười mà đáp: hà, hà, Hêlen nói dùm với thằng Arun của Hêlen rằng tôi sẽ gửi thư cho bà vợ.
Arun giựt nảy mình:
- Tôi sẽ cho vợ tôi biết đó là thư nặc danh, vô giá trị.
- Chao ôi, Môrít đã lén chụp được mấy bức hình tai hại. Anh còn nhớ cái đêm anh hẹn tôi trong khách sạn không? Hắn chụp được lúc anh cởi áo tôi. Hắn dọa chỉ một bức ảnh này là tôi mất việc, anh cũng bỏ đời.
Arun rít lên:
- Môrít, đồ chó má.
Nàng cũng rít theo:
- Hắn chó má như thế đấy. Theo tôi, anh nên nghe hắn là hơn.
- Hắn muốn gì?
- Ồ, hắn chỉ xin anh cho hắn được tự do, không bị bắt, không trục xuất.
Đại tá Arun thở dài sườn sượt:
- Thôi, Hêlen về đi. Tôi sẽ làm hắn thỏa mãn. Nhưng rồi hắn biết tay tôi.
- Em can anh. Môrít nói hễ hắn bị nạn ở Thái Lan, bạn hắn sẽ công bố những bức ảnh bí mật. Hắn bảo anh có bổn phận bảo vệ an ninh cho hắn.
Tức tối, Arun cầm cái dĩa gạt tàn thuốc lá, ném mạnh xuống đất. Quỳnh Ngọc cười thầm trong bụng, song bề ngoài nàng vẫn làm ra vẻ đau đớn. Nàng lại gần viên sĩ quan si tình, đặt bàn tay lên vai y. Y cầm tay nàng hôn. Nàng cúi xuống, hôn phớt trên trán y.
Arun ngây ngất:
- Bao giờ chúng mình gặp nhau? Đêm nay được không?
- Chưa được đâu. Đêm nay em còn phải gặp hắn để điều đình cho xong đã. Hẹn anh tối mai. À, tối mai em phải học võ. Tối mốt vậy. Em sẽ làm anh thỏa mãn.
- Đúng hẹn đấy. Hêlen.
Nàng hôn gió một cái thật kêu rồi mở cửa ra ngoài. Trong phòng, đại tá Arun bấm nút vô tuyến, ra lệnh:
- Alô, phân ban Hành Động phải không? Đại tá Arun đây. Hãy bãi bỏ các cuộc theo dõi và bắt bớ Môrít. Nghe không? Bãi bỏ hết. Nói với sứ quán Việt Nam rằng những chuyện vừa xảy ra chỉ là hiểu lầm. Môrít vẫn được ở lại Thái Lan.