Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4152 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bí Mật Hồng Kông - Quyển Hạ - ° ° °

❊ ❊ ❊

Văn Bình dừng lại ở đầu đường Sôn-be-ry. Năm phút trước, đò máy vừa chở chàng từ bên Hồng Kông sang, Cửu Long ban đêm chói lòa trong rừng điện nê-ông thần diệu.

Những ngôi sao lấp lánh trên nền trời nhung đen bỗng mờ loãng. Gió lạnh từ bến tàu thổi lại. Rồi như trong cơn mơ, mưa đổ rào rào.

Văn Bình nép tránh dưới mái hiên bê-tông. Nước mưa bắn tung tóe vào bộ âu phục mới tinh của chàng. Chàng chắt lưỡi, ra dáng bực mình. Lúc đổ bộ lên Cảng Thơm, chàng đinh ninh có thời giờ nhàn tản dưới ánh trăng vàng rực rỡ, hoặc ôm ngang lưng những thiếu nữ thơm tho trên con đò lững lờ ngoài khơi. Chàng không ngờ trận mưa này vừa tạnh, trận mưa khác đã tiếp. Chàng đã chào Sài gòn mùa mưa, mùa làm nhan sắc người đẹp mốc meo, nhưng so với Hồng Kông cũng chưa thấm vào đâu. Mưa ở đây cứ nối đuôi nhau trút xuống, như không bao giờ chịu dứt. Văn Bình không biết rằng dân chúng trên đảo mong mưa không khác con mong mẹ mua quà : trời mưa để chứa nước uống; trời mưa lạnh lẽo, cô đơn, để gối đùi mỹ nhân bên ngọn đèn dầu lạc trong căn gác kín đáo ; trời mưa để đóng chặt khoang thuyền, kéo riềm che gió. hòa hơi thở rồn rập của mình vào hơi thở ngào ngạt của cô gái còn khờ dại trên bến nước bềnh bồng. Khách chơi từng lê gót khắp thế giới đều nhìn nhận chưa nơi nào có thứ đêm mưa thú vị bằng Hồng Kông,với những con đò tình dật dờ trong bóng đêm da diết những mỹ nhân áp má, kề môi lần đầu, song tưởng như đã gắn bó với nhau từ kiếp trước.

Nhân viên giữ thang máy khách sạn Pen cung kính chào chàng. May thay, Văn Bình không quen mặt hắn. Nhưng quen hay không thì đồng đô-la vẫn có đủ mãnh iực mua chuộc.

Văn Bình ấn vào tay hắn một đồng Mỹ kim. Hắn khom lưng cám ơn. Thang máy từ từ rút lên lầu 6.

Ra khỏi thang máy, Văn Bình bước nhanh lại phòng Y-von. Vào sinh ra tử nhiều phen, Văn Bình đã rèn được trái tim rắn rỏi. Song lẽ, đêm nay, chàng lại không ngăn được hồi hộp. Chàng có linh cảm người chàng sắp gặp sẽ định đoạt phần nào cho cuộc đời trôi nổi của chàng.

Người ấy là ai ?

Trong một phút nữa, chàng sẽ biết.

Chàng đằng hắng một tiếng, rồi ấn nút chuông. Đợi một phút, chàng nghe thấy bên trong phòng có tiếng nói vọng ra :

- Mời anh vào.

Văn Bình giật mình. Rõ ràng là tiếng nói đàn bà. Đàn bà trẻ tuổi. Chắc chắn là đàn bà rất đẹp.

Tiếng nói ấy, chàng được nghe cách đây không lâu. Mới được nghe lần đầu nhưng suốt đời chàng không thể nào quên.

Chàng phải thu hết sức bình tĩnh nếu không đầu chàng đã quay đảo, và cặp mắt hoa mờ. Nàng xuất hiện bằng xương, bằng thịt trước mặt chàng. Đêm ấy, nàng đã đẹp, giờ đây, nàng đẹp hơn nhiều. Mặc sường sám Thượng hải bằng gấm ngũ sắc dầy, nàng đã toát ra sức lôi cuốn dị thường ; đêm nay, sau làn vải mỏng dính, sức lôi cuốn ấy đã biến thành phép màu của mỹ nhân gợi tình trong truyện Liêu trai.

Nàng mặc bộ đồ Tàu may chẽn eo, ngực và đùi. Nàng may bằng thứ lụa mỏng, hết sức mỏng, mỏng đến nỗi người ta có cảm giác đụng nhẹ là tan thành khói thuốc mê. Dường như nàng cố tình mặc bộ y phục kỳ lạ này để làm chàng nghẹt thở.

Thật vậy. Đêm ấy trên căn gác thơm mùi á phiện, chàng đã được hân hạnh khám phá thân thể trắng như trứng gà bóc của nàng. Sau làn voan màu trắng, thân thể cân đối kia còn khêu gợi gấp trăm gấp ngàn lần nữa.

Đôi môi cong cong và nũng nịu của nàng được tô bằng son riêng màu hương tươi phảng phất mùi thơm chảy nước miếng của trái cây chín, lủng lẳng trên cành nặng chĩu. Nàng đã chọn đúng mầu son mà Văn Bình ưa thích.

Văn Bình bồi hồi ngắm nàng. Nàng khoan thai đánh diêm hút thuốc lá. Văn

Bình quên bẵng phép lịch sự thông thường cùa đàn ông học thức là châm lửa cho phụ nữ.

Nàng ỏn ẻn :

- Chào anh. Anh ngạc nhiên ư ? Trời mưa to em cử sợ anh bị ướt. Em đã khui sẵn chai rươu huýt-ky thượng hạng này. Lo anh thiếu thuốc em mua luôn cho anh một bịch Sa-lem.

Giọng nói của nàng tê mê như tiếng nói trong cơn khoái cảm của cô gái được run rẩy trong vòng tay đàn ông lần đầu. Văn Bình thấỵ trời đất quay lộn một vòng.

Chàng bật thốt lên :

- Không ngờ là em...

Thiếu phụ không cho chàng nóì thêm. Nàng tiến về phía Văn Bình. Hương thơm da thịt của nàng tạt vào mũi chàng. Nàng quàng tay quanh cổ chàng mắt ngước, môi hé lộ hàm răng trắng như ngà :

- Kìa ! Sao anh chưa hôn em ?

Văn Bình ôm ghì nàng. Chàng tưởng như mười móng tay nhọn của mỹ nhân đâm thấu xương chàng.

Tuy vậy, trong cơn đau đớn chàng lại cảm thấy sung sướng. Chắc trong đời tình ái, có ít khi Văn Bình được hưởng thú đau đớn trong hoan lạc ấy trên lầu 6 của đại khách sạn Pen...

Bên ngoài, mưa đêm vẫn đổ xuống Cửu Long.....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.