Nửa giờ trước khi Thế Ninh thiệt mạng, quận trưởng Doãn Xuân mở cửa văn phòng của quận. Viên phụ tá ngồi đợi bên đống hồ sơ lút đầu. Dưới ánh đèn nê ông xanh, mặt Phương Chính đượm vẻ tư lự và bơ phờ. Thấy chàng, Phương Chính thở dài :
- Tìm mãi chẳng thấy anh. May thay anh đến, nếu không đêm nay phải thức trắng vì anh.
Doãn Xuân nhìn bạn, sửng sốt :
- Có chuyện lạ à ?
Phương Chính đáp :
- Lạ lắm. Anh phải xuất ngoại.
Doãn Xuân giật mình đánh thót như bị kiến đốt :
- Đi đâu ? Sự vụ lệnh đâu ?
Phương Chính trao tờ giấy đánh máy gập tư cho chàng. Doãn Xuân nheo mắt đọc. Không khí trong phòng im lặng một cách khác thường. Tiếng máy chữ của ban thẩm cung thường trực từ phòng bên vẳng lại rồn rập. Doãn Xuân gượng cười :
- Nghĩa là hiện nay tôi không còn quyền hành ở quận này nữa.
Phương Chính cười gượng :
- Hiện nay không đúng. Kể từ chiều qua.
- Ai thay ?
- Tôi không biết. Sự vụ lệnh không nói rõ. Tuy nhiên, anh phải rời Sàigòn ngay.
- Muộn rồi. Ít nhất phải cho tôi thời giờ để sửa soạn hành trang, và dặn dò gia đình.
Tiếng chuông điện thoại trên bàn làm 2 người giật mình. Nghe xong, Phương Chính ngạc nhiên hơn nữa. Doãn Xuân bâng khuâng nhìn cái máy điện thoại màu trắng :
- Hình như giọng ông bộ trưởng ?
Phương Chính gật đầu :
- Đúng đấy. Ông bộ trưởng yêu cầu anh sửa soạn gấp hành lý, trong vòng một giờ máy bay cất cánh ở Tân sơn Nhất. Anh được cử vào phái đoàn an ninh tháp tùng ông bộ tưởng ra nước ngoài.
- Lạ nhỉ, tại sao, giờ chót lại ghi tên tôi ?
- Anh hỏi lại ông bộ trưởng xem. Tôi không biết hơn anh là bao.
Phương Chính xô ghế đứng dậy. Doãn Xuân chìa tay ra bắt. Ra đến cửa, chàng còn quay lại, dặn vói :
- Này, coi chừng, Trần Giác chẳng phải hạng bét đâu. Tôi linh tính sớm muộn hắn sẽ vượt ngục. Cặp mắt hắn chứa một cái gì là lạ, khó cắt nghĩa.
Phương Chính khoát tay :
- Anh nói đùa đấy ư ? Vượt ngục ở quận ta đâu phải dễ ? Với lại ...
Doãn Xuân ngắt :
- Biết đâu. Bọn chúng trăm phương ngàn kế. À, Thế Ninh đang chờ tôi tại tiệm Nguyệt Hằng. Tôi không đến được, sáng mai nhờ anh nói lại. Dặn Thế Ninh tiếp tục công việc. Hắn là nhân viên trẻ có nhiều triển vọng. Anh đừng quên nâng đỡ, dìu dắt hắn.
- Anh yên tâm.
- Cám ơn anh. Tôi đi đây.
Doãn Xuân trèo lên xe hơi đậu trong sân quận, phóng một mạch. Khi ấy, Paul Hiếu tới góc đường Pasteur, gần rạp chiếu bóng thường trực Casino. Hắn bỗng nghe tiếng gọi nho nhỏ phía sau :
- Paul.
Thu Thu đứng sau hắn 3 bước. Nàng xách cái giỏ nặng chĩu thức ăn. Hắn hỏi nàng :
- Xong chưa ?
Nàng đáp :
- Nếu không gặp trở ngại, lát nữa sẽ xong hết.
Paul Hiếu tiến lại chiếc xe đua Floride sơn đỏ đậu trước tiệm kem Hà nội. Đâu đây, nổi lên tiếng hát du dương của ca sĩ đẹp trai Pat Boone. Chiếc xe 5 mã lực nhoài lên. Paul Hiếu thầm thì :
- Bài hát tình ghê !
Thu Thu gắt :
- Lúc này anh vẫn còn rỗi rãi được nghe Pat Boone tán gái ư ?
Hắn hôn gáy nàng :
- Tán gái là hoạt động quan trọng hơn hết, cần thiết hơn hết.
Không đáp, nàng xả ga xe phóng như bay, nhưng chỉ vài phút sau, nàng lặp lại điệp khúc ái tình mà Pat Boone làm mê hàng triệu phụ nữ trên thế giới. Cố nhiên Paul Hiếu không giống Pat Boone chút nào. Ngược lại, Trần Giác ... Pat Boone còn trẻ quá, dại quá. Trần Giác cao lớn và hùng dũng hơn. Và nhất là cặp mắt và cái cười. Sướng rơn, Thu Thu nhắm nghiền mắt. Paul Hiếu la lên :
- Cẩn thận, không khéo đâm vào lề.
Chiếc xe đua chồm lên lề rồi vụt xuống. Gió cuối đông tạt hơi lạnh teng teng vào da cổ, da tay Thu Thu.