Lúc Văn Bình đến Trạm Ái Tình, trời đã khuya. Mùi rượu mạnh, nước hoa, và thuốc lá đắt tiền, xông đầy phòng, chìm dưới làn sáng đỏ huyền ảo. Jean Định ngồi trầm ngâm ở góc. Văn Bình tạt qua chỗ hắn ngồi, dừng lại, ngó trân trân vào mặt. Không tỏ vẻ ngạc nhiên, hắn chìa tay ra dấu chàng ngồi xuống, giọng thân mật :
- Sao tới muộn thế ?
Văn Bình đáp :
- Đi chơi đêm vào giờ này là sớm.
Jean Định cười ngất :
- Không, ai cần hỏi chú đi chơi. Tôi chỉ cần biết chú lái xe mất 40 phút đồng hồ.
Văn Bình giật mình :
- Làm sao anh biết ?
Jean gật gù :
- Cái gì tôi cũng biết. Biết vậy mới kiểm soát đàn em được chu đáo. Xe hỏng ở đường Võ di Nguy, phải không?
- Phải. Hình như lỏng giây " mát ".
- Hình như cái cóc khô gì nữa. Chú vặn chặt " mát " rồi xe mới chạy.
- Té ra anh cho người theo sau.
- Theo sau, theo trước, đâu cũng có mắt tôi. Anh phải lấy đó làm lòng, nghe !
- Tôi xin nghe. Tuy nhiên, ...
- Chú em muốn bắt tôi trao đổi mật hiệu, phải không?
- Phải.
- Chả cần.
- Tôi được lệnh hẳn hoi. Nếu không có mật khẩu thì không tiếp xúc.
Jean Định nhún vai :
- Mời anh vào trong này.
Văn Bình ngoan ngoãn theo hắn vào căn phòng sau quầy rượu. Cửa vừa sập, Jean Định đã rút khẩu Mauser trong người, chĩa vào ngực chàng, giọng từ tốn :
- Giơ tay lên !
Văn Bình ngạc nhiên lần nữa :
- Ơ kìa, tại sao anh lại uy hiếp tôi ?
Hắn quắc mắt :
- Uy hiếp để nghe chú nói mật hiệu.
- Nếu tôi từ chối ?
Hắn quay khẩu súng :
- Viên đạn 7,35 ngon lành sẽ vào thăm trái tim chú xem cứng hay mềm.
- Tôi không thể nói được.
- Tất mi phải chết.
- Tôi bị giết, anh em sẽ báo thù cho tôi.
- Được lắm. Nào, quay lưng lại.
Văn Bình tuân lệnh, áp mặt vào tường. Jean Định dằn từng tiếng, giọng vẫn pha riễu cợt :
- Nào, trúng giữa tim nhá ?
Văn Bình không đáp. Jean Định hỏi :
- Chú cần sám hối, muốn trối trăng gì không ?
Văn Bình quát :
- Muốn giết tùy ý. Tao không nói.
Jean Định cười ha hả, ném súng xuống đất, đoạn nói to :
- Khen lắm ! Khen lắm !
Văn Bình quay đầu lại, cố tạo vẻ ngạc nhiên khác thường :
- À, ra anh gạt tôi !
Jean Định mở nút chai huýt ky, đưa lên miệng nốc :
- Đâu phải gạt gẫm ! Thử lại cái tài của thí sinh đấy thôi ! Làm nghề này phải kín miệng bậc nhất. Cái gì trong lòng phải găm sâu, đến khi xuống đất thì mang theo. Roi vọt, kìm kẹp, thậm chí cái chết cũng không làm cho mình hé răng. Có thế mới là anh chị trong nghề. Chú có cử chỉ đáng khen và hào hùng lắm. Mời uống ly rượu ăn mừng.
Jean Định đưa chai rượu cho chàng. Chàng tu một hơi hết phần ba chai, đoạn lấy tay áo quẹt mép. Hai người chuyền tay nhau, cạn hết chai huýt ky cao lêu nghêu. Jean Định quăng vỏ chai vào bồ rác ở góc phòng, rồi vỗ vai chàng :
- Bọn mình ra bến tàu.
Hắn dẫn chàng ra cửa sau. Lối sau được bố trí khéo léo và kín đáo, bên ngoài không thể biết. Hắn nổ máy chiếc Peugeot 403 mới tinh hảo, sơn đen và phóng vào bóng đêm man mát. Chạy vòng quanh một hồi, hắn mới lái vào thương khẩu. Ngồi bên, Văn Bình hỏi :
- Đi đâu đây anh ?
Hắn gắt :
- Lấy hàng. Ngu lắm. Bịt bớt thần khẩu lại
Chạy được một quãng, hắn dặn chàng :
- Khẩu tiểu liên và 2 băng đạn ở đệm chân phía sau. Lấy lên, và cho đạn vào nòng.
Văn Bình rướn người lấy súng. Chiếc xe phóng như bay. Jean Định dừng xe trước mặt nước chừng 2 thước. Văn Bình xuống xe, đứng bên cạnh Jean Định, toàn thân thu trong áo tơi. Tuy trời không mưa, khẩu tiểu liên làm phồng một bên áo. Lừ mắt ra hiệu, hắn tiến sát cây cầu ngắn ăn thông với một tàu hàng sơn trắng to lớn. Ban đêm tối mịt, Văn Bình không nhìn rõ được tên tàu và lá cờ trên ống khói.
Jean Định cho tay lên miệng thổi tiếng còi kêu khe khẽ. Một phút sau, ánh đèn bật sáng trên boong. Ra hiệu cho chàng giữ chân cầu, hắn chạy lên thoăn thoắt. 10 phút sau, Jean Định bước xuống với một đoàn người vác trên vai mỗi người một cái hòm chữ nhật dáng điệu nặng nề. Thoáng qua, chàng đoán ngay không phải thùng vũ khí. 20 thùng cả thảy. Chiếc 403 chở đầy ứ, bốn bánh xe bẹp lún.
Jean Định lái xe từ từ ra ngoài. Văn Bình hỏi giọng đần độn :
- Lạ nhỉ sao không gặp ai khám ?
Jean gắt :
- Muốn biết chuyện ấy làm gì ?
Văn Bình cũng gắt, nhưng giọng yếu hơn :
- Tôi có quyền biết vì tôi được thuê tiền để áp giang hàng. Tôi cần biết nguy hiểm để định liệu.
Chợt nghĩ ra, Jean Định cười :
- Ừ, chú nói đúng. Không ai dám khám đâu. Ai thấy Jean cũng phải cong lưng chạy.
- Chắc anh giỏi võ lắm ?
- Dĩ nhiên, nhưng giỏi tiền thì đúng hơn. Cậu nào không thích tiền đã có khẩu súng của chú. Với lại, đêm nay là phiên gác của tôi tại thương khẩu mà. Tôi bắt hàng lậu đấy chứ
- À, ra thế !
Tới cửa sau Trạm Ái Tình, xe hơi chui vào ga ra bí mật. Một chiếc Renault Frégate kiểu Domaine cao lênh khênh sơn xanh, cũng mới tinh đợi sẵn trong ga ra. Bên trong là Thu Thu đeo gắng trắng, mặc đồ đầm hở nửa ngực, lẳng lơ như cô đào Brigitte Bardot trong những phim lõa lồ. Nàng giơ tay vẫy chàng. Chàng vẫy lại. Jean Định ra lệnh :
- Cho hàng sang xe này.
Văn Bình hỏi :
- Nặng lắm, mình khiêng không nổi
Jean Định dề môi khinh bỉ :
- Nặng gì mấy cái thùng giấy chết dẫm này. Kể ra ...
Hắn định nói hết câu nhưng bỗng ngừng bặt. Văn Bình đã hiểu. Vì đó là những thùng đựng giấy. Nhưng là giấy gì ? Đó là điều chàng muốn biết. Xắn tay áo lên khiêng, chàng giả vờ mệt mỏi hết sức. Vác được 5 thùng, chàng ngồi quay trên bục, thở hổn hển. Jean Định phê bình :
- Cha mẹ ơi, mới bê được mấy cái đã thở dốc. Lâm sự đấm đá gì được !
Văn Bình không trả lời, rút thuốc lá hút. Thu Thu phản đối :
- Anh Jean lầm rồi, Trần Giác giỏi lắm. Bẩy Cọp và Tám Beo cũng phải thua.
Jean Định trợn mắt :
- Thế à !
Văn Bình cũng trợn mắt, khôi hài :
- Phải, tôi búng nhẹ là 2 chú ấy ngã quay. Anh muốn thử không ?
Jean Định lắc đầu, ra vẻ khâm phục. Thu Thu cho máy chạy. Chiếc Frégate bò từ từ ra ngoài thương khẩu mát rợi Chàng ngồi sát bên nàng Chàng được quãng, chàng bắt chuyện :
- Gớm, nặng đến gãy vai !
Thu Thu ngạc nhiên :
- Thùng nhẹ và nhỏ như thế mà nặng ư ? Có lẽ anh không quen ?
Văn Bình dò xét :
- Jean Định bảo là giấy, sao lại nặng nhỉ ?
Nàng đáp giọng lo âu :
- Em cũng không biết bên trong chứa gì. Nhưng có lẽ là giấy.
Chàng hỏi gặng :
- Giấy gì ?
- Em không biết.
- Anh mở ra coi thử nhé ?
Nàng gạt phắt :
- Không được đâu. Thùng nào cũng gắn si ở mép. Paul biết, mạng anh sẽ không toàn vẹn.
- Sao em biết là thùng gắn si ?
- Em đã lấy hàng nhiều lần rồi.
- Mấy lần ?
- Kể cả chuyến này là 4.
- 3 lần trước chở gì ?
- Em không biết. Hàng mang về nhà, Paul chở đi giao.
- Có lẽ Paul mang về nhà riêng.
Nàng giật mình :
- Sao anh biết Paul có nhà riêng ?
Văn Bình đáp bình thản :
- Paul nói với anh.
- Chắc chắn Paul không nói rõ ở đâu. Vì chỉ mình em biết, mỗi lần đến em phải thận trọng. Không thấy ai đi sau em mới vào.
- Paul ở đâu ?
- Em không muốn giấu anh tuy Paul căn dặn hễ hở ra là bị thủ tiêu ngay. Dẫu công an tra tấn cũng không được nói.
Chàng pha trò :
- Anh đâu phải là công an ?
- Vì thế em mới nói.
Nghe nàng tiết lộ địa chỉ của Paul Hiếu, Văn Bình bàng hoàng. Paul Hiếu ở ngay đại lộ Tự Do, trung tâm thủ đô Sàigòn mà ông Hoàng tìm không ra. Chàng định hỏi tiếp, nàng đã nói :
- Lại thăm vô ích, anh ạ. Paul dọn đi rồi.
Văn Bình tâm sự :
- Thú thật với em, anh không muốn làm việc với Paul. Vì em mà anh ở lại, em biết không ?
- Em biết.
Nói xong, nàng bá cổ chàng hôn thật dài lên môi. Chiếc Frégate đậu sát lề đường. Gió sông thổi lại mát mẻ, khoan khoái. Chàng nói :
- Nếu kiếm được số tiền lớn là anh trốn ngay. Anh tin em theo anh. Chúng mình sang Âu châu sống.
- Em sợ lắm.
- Sợ gì ? Võ của anh, Paul đánh không lại được đâu.
Giọng nàng hơi run :
- Bây giờ anh tính sao ?
Chàng rướn mình trèo ra sau xe, bấm đèn quan sát. Thùng nào cũng gắn si đỏ chóe. Chàng liền giơ nắm tay đấm xuống góc. Góc thùng bằng gỗ thông xụm xuống. Thu Thu la lên :
- Đừng phá thùng ra, Paul giết chết.
Văn Bình an ủi :
- Đừng ngại, anh đã có cách nói cho hắn hết nghi.
Chàng đang kéo tấm giấy bọc trong thùng ra thì Thu Thu gọi nhỏ :
- Kìa anh, có người !
Một cảnh sát viên cao lớn, tiến nhanh về phía xe hơi, trong tay cầm súng lục. Văn Bình lẩm bẩm :
- Thế mới rầy rà !
Người cảnh sát mặc sắc phục vàng đến sau xe, tiếng nói oang oang :
- Ai trong xe ?
Văn Bình đáp :
- Tôi. Ông tìm ai ?
Ánh đèn thương khẩu vàng ệch hắt vào mặt người cảnh sát. Văn Bình nói tiếp :
- Xe tôi đến đây bị " banh ".
Viên cảnh sát nói :
- Tôi đến không phải giúp ông chữa xe mà để hỏi về nguyên ủy của những chiếc thùng này.
Chàng nhún vai :
- Hàng tôi vừa lấy trong kho nhà, mang xuống phố.
Người cảnh sát thản nhiên :
- Ông cảm phiền cho xem giấy tờ.
Văn Bình cười :
- Xin sẵn lòng.
Chàng mở cửa bước xuống :
- Mời ông ra phía trước. Giấy do nhà tôi giữ.
Người cảnh sát vừa đến ngang cửa xe thì Thu Thu ló đầu ra :
- Ông cho coi thẻ hành sự của ông trước rồi chúng tôi xuất trình giấy tờ.
Viên cảnh sát thương khẩu cười :
- Vâng, tôi chiều ý bà.
Hắn móc túi lấy tấm " cạc " định đưa cho Văn Bình thì chàng gạt đi :
- Vẽ. còn giấy tôi đây.
Người cảnh sát chìa tay, Văn Bình nắm lấy giật mạnh. Hắn ngã sóng soài trên mặt đất đầy sỏi cát. Văn Bình dựng hắn dậy, dùng sống bàn tay đánh atémi vào gáy. Chàng đánh rất nhẹ, chỉ đủ làm nạn nhân bất tỉnh 5, 10 phút. Quay lại xe, Văn Bình tiếp tục mở thùng lục lọi. Chàng reo lên một tiếng ngạc nhiên.