
Z.28 Đan Mạch Người Chết Hồi Sinh
Một lần nữa, tác giả xin trân trọng nhắc lại là mặc dầu dựa vào thực tế địa lý và thời sự, những tình tiết và nhân vật mà bộ truyện này chứa đựng chỉ là sản phẩm của tưởng tượng sáng tác. Bởi vậy, trong muôn một nếu có sự trùng hợp hoặc gần gặn của sự vật ngoài đời, thì đó chỉ là ngẫu nhiên, ngoài ý muốn và trách nhiệm của người viết.
NGƯỜI THỨ TÁM
"Không giống ai" là tiếng lóngcủa giới trẻ Sàigòn, có nghĩa là ngồ ngộ, độc đáo hoặc lập dị.
Văn Bình giơ hai ngón tay thành chữ V chiến thắng rồi tợp cạn ly aquavit đầy ắp. Aquavit là ba xi đế của bốn triệu rưỡi dân Đan mạch. Rượu này "không giống ai" tuy không phải rượu mạnh, rượu khai vị, rượu mùi, mà uống say đáo để. Trừ phi bợm nhậu có môn bài mới dám uống xuông hoặc uống bụng đói. Uống nó phải theo phép tắc đàng hoàng: phải ướp thật lạnh và nốc thẳng một hơi. Nếu nhấm nháp từ tốn, khệnh khạng thì trở thành lạt lẽo, mất hết vị ngon. Dân Đan mạch thường dùng nó với đồ nguội, và luôn kèm theo la ve.
Lối uống của Văn Bình cũng "không giống ai". Trước cặp mắt ngơ ngác của bồi bàn và người đẹp, chàng khiệng luôn một lèo một chai aquavít. Sau đó chàng mới rờ đến thực đơn. Thức ăn bưng đến, chàng lại tiếp tục rót, tiếp tục nốc aquavít. Nàng đánh cuộc chàng sẽ say bí tỉ từ ly thứ 5, vậy mà chàng đã giơ hai ngón tay chữ V cả chục lần.
Khi ấy hai người đang ở trong vườn địa đàng Tivoly.
Một giờ trước, chàng gặp nàng ngoài cổng. Khi ấy trời hơi chập choạng tối. Cơn gió của cuộc sống lãng tử điệp báo tình cờ thổi con bướm Z.28 đến Copenhay 1, thủ đô Đan mạch, vương quốc nhỏ xíu ở Bắc Âu, gồm toàn đảo, nằm kẹt giữa Bắc hải, biển Bantích, các nước Na uy, Thụy điển và Đức 2.
Một trong nhưng nơi hẹn hò đáng đồng tiền bát gạo ở Copenhay là vườn Tivoly, mở cửa từ 125 năm nay, và được hơn 200 triệu du khách đến viếng. Gọi là vườn Địa đàng không ngoa vì trong đó có đủ thứ giải trí. Một rạp hát tuồng câm, một thính đường tối tân với ba giàn nhạc tối tối thánh thót tơ đồng, một rạp xiệc đu bay lộ thiên, gần 30 tiệm ăn thích hợp với mọi túi tiền, mọi chọn lựa, cùng hồ nước nên thơ và những hoa viên thập phần ngoạn mục.
Vườn Địa đàng chỉ cách trung tâm thành phố mấy phút đồng hồ tản bộ, nên sau khi rửa mặt qua loa trong lữ quán, Văn Bình thót đến ngay. Chàng dụng tâm đến thật sớm vì người Đan mạch có thói quen ăn tối khoảng 6 giờ chiều. Đến sớm thì thức ăn ngon hơn. Vả lại, chàng giống người Đan mạch ở chỗ ăn sớm hầu dành trọn ban đêm cho hoạt động ... ái tình.
Văn Bình nhẩn nha qua cổng, đang ngắm mấy cô gái tóc vàng cười tình với ống ảnh bên tay trái trước tòa nhà kiến trúc Trung hoa trông như ngôi chùa thì đụng nàng cái rộp. Một kỹ thuật bắt bồ nhạt phèo như nước ốc. Xưa như xác chết ướp dầu thơm Ai cập. Rất tầm thường. Vậy mà thành công mới lạ. Nàng đâm sầm vào vai chàng. Chứ nàng không chủ ý. Chàng toan xổ nho đùm nhưng vội ngậm miệng. Chàng chỉ có thể thô tục đối với bọn đàn ông vai u thịt bắp, đi đâu cũng xông xáo như xe tăng. Còn đối với phái yếu thì chàng hiền hết chỗ chê. Vả lại, nàng cao to, mát da mát thịt. Văn Bình không thể không xúc động mạnh mẽ trước cái áo hở nách, khoét cổ, ngắn cũn cỡn trên lỗ rốn, quần buông trễ bó gọn bờ mông tròn trịa, và cặp giò thuôn dài quá khổ, ống pát rộng xòe, gió hoàng hôn thổi phơ phất.
Trái tim đập rần rần trong lồng ngực. Văn Bình ngây người quên cả xin lỗi khiến nàng phải xin lỗi trước. Chàng có cảm tình ngay với nàng. Thứ nhất, nàng cuộc loại cồ ( suýt nữa chàng thua nàng cả về chiều cao lẫn chiều ngang đấy, nhục chưa ) song " tòa thiên nhiên lồ lộ " của nàng không gồm mỡ bèo nhèo, trái lại nó súc tích những đường cong thứ thiệt chính hiệu và riêng bộ ngực đã đủ công kênh nàng lên đài danh vọng của giống đực. Thứ hai : gương mặt nàng ngây thơ một cách " không giống ai ". Vâng, những nét ngây thơ này rất quý vì tìm được một cô gái ngây thơ thứ thật chính hiệu ở Copenhay khác nào tìm ... huy chương vàng ti-vi Giao Chỉ kị xài cao su và lông mi giả.
Văn Bình muốn thét một tiếng để tỏ bày sự ngưỡng mộ. Khỏi cần thước đo, chàng đã biết vòng ngực của nàng hơn 100 centimét. Giai nhân Hoa Kỳ Carol đẹp gì lắm đâu, chỉ được tạo hóa phú cho núi của đúng 111 phân rưỡi được các vương tôn công tử thế giới hít hà ngưỡng mộ, tôn tặng danh hiệu " mỹ nhân ngực vàng " 3.
Nhưng chàng yêu núi của thì ít, mà yêu gương mặt thì nhiều. Lý do rất giản dị : Đan mạch là nước tiến quá nhanh trên con đường giải phóng tình dục. Con nít 7 tuổi đã được nhà trường giảng dậy hiện tượng thụ thai, 11 tuổi học những bí mật phòng the, trước khi đậu Tú Tài đã am hiểu phương pháp phá thai, ngừa thai với thuốc uống, đặt mọi kiểu vòng xoắn. Cho nên cái được chúng ta tôn làm báu vật ngàn vàng đã thành vô nghĩa đối với họ. Trai gái ở tuổi dậy thì đã mất hẳn vẻ ngây thơ trong trắng.
Văn Bình nịnh đầm đúng theo cẩm nang địa phương. Người bản xứ thích cười, chàng bèn cười duyên dáng một phát. Đố phụ nữ nào kháng cự nổi hàm răng đều, bóng, không bị sâu đục ruỗng, hoặc trám bít lung tung, cái cằm chẻ hai, và một má lúm đồng tiền của điệp viên Z.28. Chàng khỏi phải chờ lâu. Nàng cười trả. Chàng đưa đẩy vài câu xã giao thường lệ. Chàng ù ù cạc cạc tiếng Đan mạch, may thay đa số dân bản xứ giỏi tiếng Anh nên công việc tỏ tình của chàng tiến hành thông suốt. Chàng mời nàng đi ăn. Và nàng nhận lời ngay, không nghĩ ngợi. Thái độ mau mắn của nàng không làm chàng kinh ngạc.
Dân Đan mạch vốn khoái nghệ thuật ẩm thực. Tổ tiên của họ từ nói : " không biết ẩm thực thì không thể thành công trên đường đời ". Nàng khoác tay chàng rồi ngẫu nhiên dẫn chàng vào tiệm Divan 1, tiệm chuyên môn xăng uých quốc hồn quốc túy. Xứ này sản xuất gần 200 thứ la ve, trong khi các tay đầu bếp lưu lại hậu thế gần 200 loại bánh xăng uých khác nhau. Thật ra, không hẳn là xăng uých, tên nó hơi dài và hơi khó đọc nên tạm gọi là xăng uých cho tiện. Nó là miếng bánh phết bơ, trên bày tùy thích : tôm, cá thu, thịt bò chiên với hành, phụ thêm hột gà rán. Chỉ nhai mấy cái là phưỡn bụng. Bụng Văn Bình như có phép quỷ thuật, chàng ngốn giẫy bánh cao lêu nghêu mà giây lưng vẫn chưa phải nới rộng. Văn Bình giơ hai ngón tay thành chữ V chiến thắng, nhưng chưa kịp bưng ly aquavít thứ mười mấy thì nàng ngăn lại :
- Thôi đi anh.
Chàng đặt ly rượu xuống bàn :
- Anh chưa say. Có lẽ còn lâu anh mới say.
Giọng nàng ngọt lật:
- Em biết. Em biết anh không khi nào say. Em vốn nặng nợ với đàn ông không khi nào say.
- Biết anh không khi nào say thì cấm anh làm gì?
- Vì bao tử đầy ứ thức ăn, anh sẽ yếu xìu.
À ra thế! Người đẹp khoái kẻ thần tửu vì thường thường kẻ thần tửu là cua rơ dai phông trên đường tình. Nhưng người đẹp lại sợ sinh lực của chàng bị hao phí vào công việc tiêu hóa. Chàng bèn phá lên cười. Chàng định ghé tai nàng thì thầm "đừng lo Cưng ơi, anh không bết bát đâu. Đối với anh, no hay đói chẳng có ảnh hưởng gì hết". Song chàng nín lặng. Đèn nhà hàng không sáng lắm, nếu không nàng đã nhìn thấy mặt chàng đột nhiên xanh tái.
Chàng có thói quen mỗi khi chen vào đám đông hỗn tạp thỉnh thoảng lại đụng túi quần để kiểm soát xem bót phơi còn nằm nguyên vị hay đã bay theo dân mõi. Trước khi gọi bồi tính tiền trong tiệm ăn, chàng cũng kiểm soát lại ví tiền. Kể ra thì tiền nong đối với chàng không mấy quan trọng, đó chẳng qua là phản ứng tự nhiên sau một thời gian dài lăn lộn trong nghề nguy hiểm.
Mặt chàng đột nhiên xanh tái vì cái ví bằng da cá sấu đã biến khỏi túi quần sau. Cái bót phơi này cũ mèm, lẽ ra chàng vứt nó từ lâu, chàng giữ lại vì tình cảm. Nó đã theo chàng như bóng với hình từ nhiều năm nay, khi bị địch bắt mạng sống bị đe dọa nghiêm trọng, cũng như khi chiến thắng vẻ vang. Nó lại đã theo chàng vào các phòng khách sạn khắp nơi trên thế giới. Nếu nó có vành tai người chắc nó đã nghe được hàng vạn tiếng thì thầm, tỉ tê. Mất nó chẳng khác nào mất cánh tay phải. Mất nó, chàng không có tiền để trả nhà hàng. Cả ăn lẫn uống vài ba chục đôla là cùng. Nhưng đào đâu ra bây giờ? Tất cả sản nghiệp của chàng được đựng trong cái ví da cá sấu há mõm. Chàng không nhớ tỉ mỉ số tiền -vì chàng vốn ghét cung cách đàn ông đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành- chàng chỉ nhớ lờ mờ có khoảng ngàn đôla tiền mặt bằng bạc trăm và năm chục, với xấp chi phiếu du hành. Tổng cộng trên 10.000 đôla. Số tiền đi đoong khá lớn nhưng cũng chẳng sao vì của thiên trả địa vì tiền đó chàng đã xoay của mấy ông trùm tình báo nhà giàu. Giờ đây bị lắt túi. Vậy là huề. Chàng vung tay nhẹ một cái là đôla sẽ chất đống như cũ. Sợ gì. Tuy nhiên, đó là chuyện sau. Hiện thời Văn Bình đang cần ... vài ba chục mỹ kim. Không lẽ chờ người đẹp mở xắc. Xắc nàng cuộc loại sang, bằng da chuột bạch Tây bá lợi á, minh tinh màn bạc mới sắm nổi. Hồi nãy nàng hé xắc lấy mù soa chấm mũi, chàng thoáng thấy chật ních giấy bạc, toàn là những tờ 100 curon 4. Cứ 8 curon ăn một mỹ kim, với cuộn giấy bạc này, nàng có thể tậu xe hơi mới, huống hồ chỉ một bữa nhậu hạng bét ... Không, không. Vì tự ái của đấng mày râu hiên ngang, đầu đội trời chân đạp đất, đổ máu không đổ lệ, chàng không thể xin tiền người đẹp. Vay cũng không được. Mới quen mà vay tiền đàn bà, con gái thì ê càng quá.
Nàng khoa bàn tay trắng muốt lấp lánh hai chiếc nhẫn kim cương ( dư tiền tậu một xe hơi mới ) toan vẫy bồi. Bồi ở đây tinh mắt thật. Nàng chưa kêu, gã bồi cách 5 mét đã te te chạy tới. Chắc hắn ngửi thấy mùi tiền buộc boa. Tiền thưởng ở Copenhay khoảng 15 %. Nghĩa là ăn uống bữa ăn 100 curon thì cuộc boa cho bồi phải là 15 curon. Việc gì cũng thưởng. Đóng mở thang máy. Xách vali lên phòng. Bưng dọn thức ăn. Chầu chực bên ngoài phòng vệ sinh ...
Gã bồi cung kính hỏi Văn Bình bằng mắt. Người đẹp gọi hắn đến để tính tiền. Chắc nàng sợ chàng đớp kỹ quá sẽ ảnh hưởng đến khả năng chiều chuộng trong phòng the. Nhưng Văn Bình đã lật ngược tình thế kịp thời. Chàng gõ coong coong vào vỏ chai aquavít. Gã bồi khom lưng:
- Thưa, thêm chai nữa?
Văn Bình nhún vai:
- Đương nhiên.
Cô gái bấn xúc xích:
- Ô kìa, lại rượu!
- Mấy ly nữa thôi.
- Em chỉ bằng lòng anh uống thêm hai ly. Hai ly là tối đa. Đêm xuân một khắc giá ngàn vàng, mà anh. Thà mất anh ngay từ phút này còn hơn lát nữa em phải bực tức ngồi trơ thân cụ canh chừng anh ngủ. " Hy lai " hai ly là tối hậu thư của em.
Nàng đặt điều kiện khắc nghiệt, bắt cuộc chàng phải tuân theo. Bỏ nàng thật uổng vì nàng thơm ngon như múi mít, nàng là ngôi sao sáng trong nhà hàng. Bất cứ người đàn ông nào cũng phải liếc nhìn nàng, và rệu nước miếng. Nàng biết đâu nỗi khổ của chàng. Nỗi khổ mất bóp phơi, kẹt tiền. Chàng kêu thêm chai aquavít chẳng qua là kéo dài thời giờ, trông chờ phép lạ hiện ra.
Phép lạ ?
Văn Bình nhìn tứ phía. Thực khách khá đông. Tiệm Divan thuộc hạng luých nên thực khách đều có máu mặt. Chàng để tới một cặp trai gái ngồi đâu lưng lại bàn chàng. Cô gái trẻ măng. Nhiều lắm là 25. Nghĩa là tuổi của giai nhân ngực hơn 100 centimètre đang đối diện chàng. Còn ông bồ già khằn. Trên 55 là ít. Ông bồ nhỏ như cây tăm, tương phản với thân hình đồ sộ của cô gái. Đào trẻ mùi mẫn với kép già không còn là hiện tượng lạ nữa. Nó đã trở thành cơm nữa, cho nên Văn Bình không thấy chướng tai gai mắt. Sở dĩ chàng ngắm kép già vì lưng quần hắn cồm cộm. Cồm cộm không phải vì hắn đeo " séng ". Mà vì bóp phơi của hắn đầy ắp giấy bạc. Một ý nghĩ xấu nhú lên trong trí Văn Bình. Chàng phải quay lại với ly rượu để ngăn tiếng thở dài.
Văn Bình là người lương thiện. Sau bao năm làm kinh tài cho Sở Mật Vụ, chàng kiếm được hàng trăm triệu đôla mà tuyệt đối không tơ hào một xu ( chàng có đụng tới tiền trả mướn đâu ). Ông tổng giám đốc thưởng bao nhiêu, chàng cầm lấy bấy nhiêu, không kèo nài. Lắm khi chàng còn ... trả lui. Chàng xoay tiền riêng xài vì chàng thấy Sở Mật Vụ nghèo kiết xác. Đối với bạn bè, chàng cũng lương thiện một cách nghiệt ngã. Sự lương thiện thái quá này đã trở thành cù lần lửa, quân tử tàu. Đời chàng là một chuỗi mâu thuẫn vô tận. Nếu có giải thưởng công dân lương thiện, chàng có rất nhiều hy vọng lãnh mề đai. Nhưng trong hoạt động nghề nghiệp, chàng lại là vua phi lương thiện. Giới đi ngang về tắt quốc tế phục vụ trong Trung ương Tình báo Mỹ CIA, hoặc MI-6 Anh quốc, trong Quốc tế Tình báo Sở, hoặc GRU, KGB Liên sô, đều nhìn nhận điệp viên Z.28 là bậc thầy của nghệ thật lừa đảo.
Đừng tưởng chỉ du đãng đầu đường xó chợ là giỏi cầm nhầm xe hơi, mõi bóp phơi và trèo đường khoét vách. Những môn trộm cắp này đã được giảng dạy trong mọi trường công an, điệp báo từ đông sang tây. Và Văn Bình từng là huấn luyện viên đắt giá. Chàng được tiếng là nhanh tay lẹ chân. Những anh chị lừng danh Tây phương phải mất từ hai đến 6 phút đồng hồ mới mượn tạm được chiếc xế hộp mới toanh, vừa cắt chỉ, mau hay lâu tùy kiểu khóa và mác xe. Trong khi Văn Bình chỉ cần phân nửa thời gian. Chàng còn mở được tủ sắt bất khả xâm phạm mà dân trong nghề đã đầu hàng. Loại tủ sắt chế tạo tại Đông Đức và Tiệp khắc với đầy đủ bảm đảm an toàn mà chàng vẫn mở ngon ơ. Mở két có hai cách : vận dụng tai thính và ngón tay nhậy cảm để mở mò. Trong trường hợp mở mò thất bại thì cắt khoét vỏ két bằng đèn xì cực mạnh từ 4.000 độ nhiệt trở lên. Cách nào Văn Bình cũng thạo. Tủ sắt Tiệp khắc dày gần hai phân, đèn xì nóng 500 độ không đi đến đâu, cho dẫu xuyên phá nổi thì đồ vật quý giá bên trong lại cháy ra than. Thế mà Văn Bình vẫn mở được những tủ két thật nóng, đèn xì huyết tương 5 tỏa 16.000 độ.
Về lắt túi, chàng xứng làm bậc thày. Có lần chàng được giới thiệu với " bộ tư lệnh phi lủ Tây ban nha " nghĩa là những tay tổ móc túi. Sau khi xem, chàng lả lướt biểu diễn mấy đường móc, mõi làm họ lác xệch con mắt. Theo tôn ti trật tự quốc tế, ăn cắp Pháp đứng sau đàn anh Tây ban nha 6, còn ăn cắp Đan mạch bị nhét xuống hạng gần bét.
Văn Bình bị dân ăn cắp Đan mạch, hạng em út trong làng mõi, nâng nhẹ bót phơi (portefeulle = ví tiền) mới giận chứ ! Chàng duyệt lại những hành động của chàng trên đường từ khách sạn đến vườn địa đàng. Chắc chắn chàng không mất dọc đường vì khi xuống xe chàng còn móc ví lấy tiền. Chàng không quên tặng buộc boa hậu hĩ khiến chú tài xế khoái trá, cười nhe hàm răng sún và cái nướu thâm sì.
Cho đến khi chàng đụng nàng.
Hừm, giả vờ đụng nạn nhân để lắt túi, mưu mẹo này đã được xào lại hàng triệu lần. Trùm ăn cắp Pháp Cáttútsơ 7 đã dạy đàn em ăn cắp bằng phương pháp ấy. Trùm ăn cắp Côcô 8 cũng đã viết thành cẩm nang. Hơn một lần, Văn Bình đã giả vờ trượt chân hoặc đãng trí đâm sầm vào những kẻ chàng muốn cuỗm tài liệu cất trong túi áo. Tuy vậy, chàng không dám suy luận rộng thêm : người đẹp đâm sầm vào chàng thật đấy, nhưng không lẽ nàng là dân mõi ?
Chàng liếc nàng bằng đuôi mắt. Trời, nàng thanh lịch quá, quý phái quá, ngây thơ quá, chàng không có bụng dạ nào nghi ngờ nàng. Chàng không thể vu oan giá họa cho nàng. Chàng vội xua đuổi tư tưởng hắc ám ra khỏi trí não. Có lẽ bọn dân mõi đã hành nghề trong lúc chàng đang du dương với nàng trong vườn Địa đàng. Giòng suy tư của Văn Bình bỗng bị cắt đứt. Cô gái Đan mạch nghển cổ, như sợ tiếng nói không lọt được vào tai chàng :
- Đã qua ly thứ hai. Anh uống đi rồi chúng mình đứng dậy.
Văn Bình gật đầu tỏ vẻ ưng thuận. Nhưng chàng lại kéo dài thêm thời gian, chưa nâng ly aquavít cuối cùng lên vội. Chết rồi, lão già "chơi trống bỏi" ngồi phía sau với giai nhân bằng tuổi con gái đã cút đâu mất tiêu. Bây giờ chỉ còn cách xin lỗi, vào phòng tắm kêu điện thoại cho đại diện của Sở ở Copenhay, yêu cầu hắn trả tiền giùm. Tuy nhiên, chàng không thể làm thế. Hắn sẽ báo cáo về Sàigòn. Bằng hữu trong Sở -nhất là các cô bạn gái- sẽ cười chàng thối óc. Văn Bình nhắp một hớp aquavít. Một hớp rất nhỏ. Cô gái Đan mạch nhìn chằm chằm ra vẻ ngạc nhiên. Có lẽ sự bối rối đã hiện trên mặt chàng. Nàng liếc nhìn đồng hồ rồi lại giục:
- Mau lên anh.
Một liều, ba bảy cũng liều, chàng đành ngửa cổ, dốc phần ba ly rượu ác ôn vào cuống họng. Cô gái Đan mạch nôn nóng gọi bồi. Nhưng gã bồi đứng gần lại không quan tâm đến nàng nữa. Cũng như những gã bồi khác, hắn xun xoe ra cửa. Ông quản lý phục sức tươm tất đã lăng xăng chạy tới trước. Quang cảnh rộn rịp trong nhà hàng cho thấy họ sửa soạn tiếp đón thượng khách. Đan mạch là nước còn vua chúa, nhưng vua chúa ở đây không giàu mấy, đi lại cũng không tiền hô hậu ủng quá mức. Văn Bình đoán phỏng thượng khách là một loại vua chúa khác. Không có ngai vàng. Mà oai gấp trăm, gấp ngàn ngai vàng. Loại vua chúa dầu hỏa. Vua sắt. Vua kim cương ...
Thượng khách gồm hai người. Một ông già trên dưới lục tuần song rất quắc thước, dáng dấp còn trẻ trung, và nếu mái tóc được nhuộm thì ai cũng ước định 50 tuổi là cùng. Và cô gái trạc 24, 25. Cô gái giống ông già như đúc cùng khuôn. Nàng chưa xưng tên họ và gốc gác, Văn Bình đã biết ông già là thân phụ của nàng. Ông già đẹp lão nên cô gái cũng có sắc đẹp mê hồn. Thân mẫu nàng chắc đẹp lắm vì trên thân thể và diện mạo, nàng có những bộ phận đẹp tuyệt vời mà ông già không có.
Cô gái Đan mạch vòng ngực trăm centimetre đang loay hoay với gói thuốc lá bóc dở bỗng buột miệng:
- Nana.
Văn Bình vội bắt chuyện để trì hoãn:
- Cô bé nhí nhảnh này là Nana?
- Phải, nàng là Nana. Nhưng anh đừng tưởng bở. Nana chơi bời một cây. Mặt mày dạn dĩ, khôn ngoan như vậy mà anh cho là nhí nhảnh, kể cũng lạ. Anh mê hả?
- Đàn bà đẹp ai chẳng mê.
- Mê em, hoặc mê cất cứ ai thì được, còn mê Nana thì em xin can.
- Thứ dữ?
- Siêu dữ. Cái gì cũng siêu. Lái xe cứ trên 100 cây số, con trai yếu tim ngồi chung xe sẽ đứt mạch máu như chơi. Bơi lội thì rái cá vị tất ăn nổi nàng. Bắn súng không thua tài tử biểu diễn trong rạp xiếc. Còn võ nghệ ... ui chao, nhắc đến sợ anh choáng váng, té cái rầm.
Văn Bình bặm miệng:
- Em đừng quên anh nặng bảy mấy kí.
Ccô gái Đan mạch cười ruồi:
- Tưởng anh trăm mấy, chứ hơn bảy chục thì ăn thua gì. Cách đây ba tháng, một chàng lực sĩ ném tạ và phóng lao xớ rớ đến Nana đã bị nàng nhấc bổng lên vai và quăng ngã, đau đến nỗi phải bó bột. Thôi, em khuyên anh. Nana còn nhân đạo, chứ nếu cận vệ của nàng hỏi thăm sức khỏe thì anh nằm bệnh viện 5, 7 tháng là cái chắc.
- Nàng có cận vệ, nghĩa là nàng rất giàu?
- A ha, anh tính chuyện đào mỏ. Vâng, mời anh cứ đào. Ông già của Nana tỉ phú, anh không biết ư?
- Biết đã không hỏi.
- Hừ, em quên khuấy anh là du khách mới đến Đan mạch. Ông già của nàng có phi cơ phản lực riêng, tàu biển riêng, xe hơi hàng giãy, nhà ở rộng rãi và sang trọng hơn cung điện vua Đan mạch. Anh hỏi tung tích người đẹp để nộp đơn xin làm rể hả? Hách ghê, em có lời mừng. Nàng là cô gái rượu, anh biết không?
- Con gái rượu, nghĩa là con một ?
- Phải. Ông già chỉ có một mống. Và hòn máu độc nhất này là Nana. Nàng vòi vĩnh cái gì, ông già cũng chiều theo răm rắp. Kia kìa, anh coi, cận vệ của Nana đấy. Anh rút lui có trật tự đi thì vừa.
Cô gái Đan mạch không phóng đại sự thật bao nhiêu. Gã cận vệ bám sát hai bố con Nana. Văn Bình từng gặp cận vệ đặc biệt của các thủ lãnh điệp báo trên thế giới, tồi ra cũng nặng một tạ, múi thịt nào cũng rắn như độn thép. Bọn cận vệ này không cần vung quyền, thiên hạ cũng sợ khiếp vía, dựng cả tóc gáy. Khi tấn công, chỉ xòe bàn tay đập mạnh là đối phương giẹp lép như cái bánh đa. Gã cận vệ của bố con Nana không thua cận vệ đặc biệt của ông Sì mít, tổng giám đốc CIA Mỹ. Vai lớn hơn vai vô địch Nhật bản, răng to như ngón tay cái, cái cổ vĩ đại như cây cột nhà.
Hai bố con Nana được viên quản l nhà hàng và đạo quân bồi bàn cung kính hướng dẫn đến cái bàn kê ở góc. Bàn này được cô lập bằng một "khu phi chiến" gồm ba cái bàn lớn nối đuôi nhau, trải khăn trắng, trên đặt nhiều bình pha lê cắm hoa hồng. Đủ loại. Đủ màu rực rỡ. Hoa hồng còn tươi nguyên, chắc mới được chở máy bay từ Pháp tới. Mặt Nana khuất sau tấm màn hồng nên Văn Bình chỉ có thể chiêm ngưỡng từ gáy xuống đến nửa lưng. Chỉ được ngắm một mảng da nhỏ mà Văn Bình vẫn xao xuyến. Gáy nàng trắng lạ lùng. Nàng cắt tóc ngắn nên trũng gáy được phơi bày trọn vẹn. Một số nhà sinh lý học thường cho trũng gáy là bộ phận gợi cảm nhất của phụ nữ. Mông ngực dĩ nhiên là của báu đầy hấp dẫn, nhưng đàn bà có thể mập mờ đánh lận con đen từ ngày chất silicôn được phát minh với lưỡi dao gọt sửa của y sĩ thẩm mỹ. Còn trũng gáy thì không tài nào gọt sửa nổi. Trũng gáy nàng rất sâu chứng tỏ nàng là giống đa tình.
Văn Bình ngây ngất như bị thu hồn. Cô gái Đan mạch đạp gót giày nhôm vào xương ống chân chàng:
- Anh ở lại một mình mà ngắm mỹ nhân. Em không thể chờ lâu hơn nữa.
Cô gái Đan mạch đứng dậy, mặt cau có. Trong sự nhăn nhó, nàng hấp dẫn hơn lên. Văn Bình đành xô ghế theo. Thôi thì "1 liều ba bảy cũng liều". Cô gái Đan mạch không kêu bồi tính tiền nữa. Nàng lừng lững bước qua quầy két. Văn Bình sắp sẵn một nụ cười ngoại giao để giải thích vụ mất bót phơi với người đẹp giữ két. Tiếc là chàng chưa học được phép biến thân, nếu không chàng đã hóa thành con muỗi bay vụt ra ngoài. Cũng may số điệp viên hào hoa Z.28 còn đỏ. Một giây đồng hồ trước khi Văn Bình gãi đầu, gãi tai với tố nữ giữ két thì sóng gió xảy ra.
Một trận sóng gió đột ngột.
Ba gã đàn ông vóc dáng tầm thước, phục sức xuềnh xoàng, xuất hiện cùng lúc như ma quỷ trong nhà hàng ngợp khói thuốc thơm, và mùi thịt chiên xăng uých béo ngậy.
Với ba khẩu súng đen ngòm, sứ giả của thần chết đã đến gây giết chóc rùng rợn. --------------------------------
| 1 | tức Copenhagne, người Đan mạch đọc là Cô-pen-hay. |
| 2 | Bắc hải ( mer du Nord ), biển Ban-tích ( Baltique ). |
| 3 | cô gái này tên Carol Doda, hành nghề biểu diễn ngực trần trong các hộp đêm ở Mỹ. Bộ ngực của nàng giá trị đến nỗi nàng phải bảo kê nó với số tiền không tiền khoáng hậu là một triệu đôla. |
| 4 | curon, kroner, viết tắt Dkr, là tiền đơn vị của Đan mạch. Một curon ăn 100 ore. |
| 5 | đèn xì huyết tương là chalumeau à plasma, do hai nhà bác học Pháp phát minh và được bọn cướp quốc tế dùng năm 1958 để xuyên phá két nhà băng Midland Bank ở Luân đôn. |
| 6 | nhất : Tây ban nha, nhì : Pháp, ba: Bắc Phi, bốn : Ba lan, và năm: Ý. |
| 7 | Louis Dominique Bourguignon tức Cartouche, 1693-1721, trùm ăn cắp, từng mở nhiều trường dạy nghề ăn cắp, bị hành hình về tội ăn cắp. |
| 8 | Coco Latour, trùm ăn cắp kiêm chánh sở cảnh sát Pháp, đầu thế kỷ 19. |
IIBám sát ông Hoàng...
Những ngày trước đó của Văn Bình cũng là những ngày cọ sát thường trực với giết chóc rùng rợn.
Nhờ một ngẫu nhiên kỳ thú, chàng đã phá vỡ được một tổ chức buôn lậu võ khí và ma túy tại Hạ uy di, liên hệ đến một nhà tỉ phú và một nhân viên công an cao cấp. Đồng thời chàng mang về Sở Mật Vụ một số tiền lớn quá sức tưởng tượng giữa lúc ông Hoàng nợ như chúa Trổm, một phần hoạt động của Sở Mật Vụ ở ngoại quốc sắp bị đình trệ vì thiếu tiền 1.
Chàng đinh ninh điệp vụ thành công mỹ mãn, ông Hoàng cho phép chàng nghỉ xả hơi một thời gian dài. Điều chàng không dè là ông tổng giám đốc lại thúc chàng đi công tác mới ngay. Phải lên chuyến bay sớm nhất rời thiên đàng Hạ uy di đầy nắng tình, sóng tình, và người tình. Chàng toan cưỡng lệnh thì ông Hoàng đã phái chàng « sếu vườn » Lê Diệp đến đảo. Vả lại, nơi chàng sắp tới cũng là hòn đảo đầy nắng tình, sóng tình và người tình tại Đan mạch nên chàng chỉ phản đối lấy lệ. Hòn đảo thần tiên này là Bót hôm 2, trên biển Ban tích, cách Đan mạch 160 cây số, song chỉ cách duyên hải Thụy điển ba cây số.
Cũng như ở Hạ uy di, ái tình ở đây luôn luôn thừa mứa. Duy khác một điểm : ở Hạ uy di ái tình gần gũi thiên nhiên, còn ái tình ở Bót hôm được văn minh hóa.
Đan mạch gồm 500 đảo lớn nhỏ, đảo nào cũng đẹp, nhưng Bót hôm là đảo đẹp nhất. Và cũng là đảo có phong cảnh mùi mẫn nhất châu Âu. Thú vui cũng mùi mẫn nhất châu Âu. Chiều rộng của nó chưa được 40 cây số, song những đêm hưởng lạc thì dài vô tận. Nam nữ có thể rủ nhau lặn sâu dưới nước trong suốt như pha lê, dọc những bờ biển phủ cát trắng xóa, hoặc trèo lên đỉnh đồi tròn trịa xanh um cây cối được mệnh danh là đồi Thiên đàng, chiêm ngưỡng những lâu đài cổ xưa, những trang trại rực rỡ.
Văn Bình vốn khoái ngoạn cảnh, thế nhưng cảnh biển, cảnh rừng, cảnh làng mạc dầu đẹp đến mấy cũng không đẹp bằng cảnh đàn bà đẹp. Chàng chỉ phản đối lấy lệ vì nghe tin một phần đảo Bót hôm được biến thành khu tập trung nam nữ theo chủ nghĩa khỏa thân.
Trong bức khẩn điện gửi qua Hạ uy di, ông Hoàng chỉ dặn chàng đi Bót hôm. Chỉ có thế. Không nói rõ là đến để du hí, hay để làm việc. Không cần biết thêm, Văn Bình đặt chân xuống đảo, miệng huýt sáo huyên thiên, bụng hớn hở như ông già mắc bệnh xí xọn, vớ được cô gái nguyên xi. Chàng đến giữa mùa hè nên mọi lữ quán đều chật ních. Nếu đại diện của Sở Mật Vụ không giữ phòng trước, chắc chàng đã cầu bơ cầu bất. Tuy nhiên, chàng chẳng bay bướm được nhiều. Chàng mới ăn được bữa cá thu tươi nướng than –món ngon nhất đảo- chưa kịp làm quen một cô gái da nâu tuyệt cú mèo nào thì bị ông Hoàng gọi. Vâng, ông Hoàng đích thân gọi điện thoại cho chàng. Từ lâu, ông tổng giám đốc chưa hề ra khỏi nước. Quanh năm suốt tháng, ông sống ru rú trong trụ sở bê tông cốt sắt bất khả xâm phạm của Sở Mật Vụ tọa lạc trên đại lộ Nguyễn Huệ, gần mé sông Sàigòn. Ông ở lì trong phòng giấy, một phần vì công việc quá bề bộn, vấn đề an ninh cá nhân lại phức tạp ; phần khác, cũng vì sức khỏe của ông ngày một yếu kém, không cho phép ông đáp máy bay đi xa.
Đột nhiên ông Hoàng xuất hiện trên một hòn đảo cô quạnh ở Đan mạch.
Một công đôi việc. Ông họp mật với ông Sì mít, tổng giám đốc Trung ương Tình báo CIA Hoa Kỳ, và ông tổng giám đốc MI-6 của Anh cát lợi. Hai ông Sì mít và M. từng nhiều lần sang tận Sàigòn thảo luận. Phép xã giao thông thường buộc ông Hoàng qua Âu châu đáp lễ. Nhưng nếu đáp lễ không thôi thì có lẽ ông Hoàng vẫn tiếp tục cấm cung trong trụ sở. Lý do khiến ông « hạ sơn » có tính chất bất khả kháng. Ông mang bệnh dầm dề : bệnh tim của ông từng làm các danh y điên đầu, đến khi bộ máy tuần hoàn trở lại bình thường thì lá gan làm reo. Sau bao nhiêu công phu chữa chạy, gan ông hồi phục thì bệnh tê thấp vùng dậy, thuốc nào chữa cũng không khỏi. Cùi trỏ và đầu gối ông dần dần cứng lại. Y sĩ cho biết nếu không có cách gì ngăn chặn ma bệnh lộng hành thì ông tổng giám đốc sẽ bị bại liệt tay chân trong một thời gian ngắn. Y sĩ đề nghị ông qua đảo Bót hôm để tắm sauna. Tại đảo này có một thiếu phụ chuyên nghề tắm sauna cho thân chủ triệu phú. Nhiều ông già đau tê thấp lâu năm phải nằm cáng đã được chữa bình phục sau mấy tuần lễ tắm sauna tại Bót hôm. Đúng ra sauna không phải là lối tắm của người Đan mạch. Nó phát xuất từ nước Phần Lan, nơi hiện có mấy triệu phòng tắm công cộng và tư nhân. Sauna nghĩa là tắm nóng lạnh. Người tắm cởi hết quần áo, ngồi trên cái ghế gỗ, người ta đổ nước vào cái thùng chứa những hòn đá được nung đỏ ối. Kết quả là hơi nước nóng hổi bốc tỏa mù mịt. Bồ hôi bồ kê đang tuôn ra nhễ nhại thì một thiếu phụ thân thể phì nộn nặng nề bước vào, tay vung vẩy cây roi bằng gỗ phong để … tẩm quất. Quất thật nhẹ và thật khéo làm cho máu được lưu thông điều hòa, thần trí sảng khoái. Sau vụ ăn roi là tắm nước lạnh. Rất lạnh. Dân bản xứ xông hơi nóng xong là chạy phom phom ra đường. Trời rét thấu xương mà ở trần trùi trụi, nhảy ùm xuống hồ nước nước đá hoặc lăn tròn trên tuyết. Trai gái Bắc Âu còn ly kỳ hơn nữa : họ chạy phom phom ra đường để … làm tình. Đến khi thấm lạnh, họ quay vào nhà, xông nóng lại, rồi chạy phom phom ra đường làm lần nữa, và cứ thế tới lúc chịu đựng hết nổi, họ nằm lăn quay ra giường ngủ như chết.
Thiếu phụ ở đảo Bót hôm có biệt tài tẩm quất bằng roi phong khiến sức lực sinh lý được gia tăng. Một ông vua … đường ở châu Mỹ la tinh cưỡi phi cơ phản lực đi khắp địa cầu với mấy va li đầy ứ giấy bạc, tìm thày chữa bệnh. Ngày ông giàu sụ cũng là ngày ông hết xíu quách. Ông tốn hàng chục triệu đôla để chữa bệnh yếu sinh lý mà kết quả vẫn chẳng đi đến đâu. Thiếu phụ tẩm quất chỉ xài hai cây roi phong – do thấy bệnh khá nặng nên dùng hai roi- quất nghệ thuật, và ít rễ cây ngâm nước là « của quí » của ông vua đường trở lại « ngạo nghễ » như xưa. Ông tổng giám đốc Hoàng chưa già bằng ông vua đường song từ lâu ông đã không thèm muốn đàn bà. Ông đến đảo chẳng phải để cứu vãn khả năng sinh lý. Tuy nhiên, nếu khỏi bại liệt ông sẽ có thể cường tráng như thanh niên. Sợ mọi người hiểu lầm, ông không chịu đi dù có lời khuyên đứng đắn của các y sĩ. Sau cùng, dưới áp lực của các cộng sự viên thân cận, và sự thúc đẩy của hai ông M. và Sì mít, ông mới chấp nhận.
Khi ông Hoàng kêu dây nói cho Văn Bình thì cuộc điều trị bằng nước nóng, lạnh và roi phong tẩm quất đã bắt đầu được một ngày. Mới có 24 tiếng đồng hồ mà ông Hoàng đã cảm thấy thoải mái. Văn Bình ở chung với ông tổng giám đốc trong một trang trại hẻo lánh. Chàng chỉ có một bổn phận độc nhất : bám sát ông Hoàng như bóng với hình, bất luận ngày đêm.
Nhiệm vụ gạt đờ co này khỏe ru. Chàng chỉ ăn, ngủ, tắm, nằm, ngồi, tản bộ. Buồn tình thấy ông Hoàng tắm hơi là chàng chui vào sauna. Ác hại cho chàng mỗi lần tắm lạnh xong chàng lại không thơ thới, hân hoan như mọi người. Chàng xìu hẳn. Là vì rồi rào sức lực như chàng, chàng không thể sống giam hãm như bị tù đày trong một chỗ. Chàng cần ái tình. Nhưng đi tìm ái tình thì vứt ông tổng cho ai ? Chàng đành bó buộc phải nhịn !
Văn Bình không rời ông Hoàng nửa bước mà tai biến vẫn xảy ra. Nếu chàng lén lút đi du hí thì không hiểu sự thể kinh khủng sẽ ra sao nữa. Số là địch khám phá ra người lạ Á đông đến Bót hôm dưỡng bệnh chính là ông tổng giám đốc xuất quỷ nhập thần, khét tiếng năm châu của Sở Mật Vụ Sàigòn. Địch là ai, không rõ. Vì họ không mang theo giấy tờ. Tại sao địch phăng ra sự hiện diện được giữ rất kín, chàng cũng không rõ.
Địch thực hiện một kế hoạch đột nhập vô cùng táo bạo và hữu hiệu. Ngôi nhà mát được xây trên mỏm đá cao, đâu lưng ra biển, với bức tường đá dựng đứng cao 50 mét, vượn khỉ cũng không vượt qua nổi chứ đừng nói đến người nữa. Phía nhìn vào đất liền được bảo vệ thập phần kiên cố, từ chân lên đến dỉnh núi chỉ có con đường xoắn ốc độc nhất, vừa lọt một xe hơi, nghĩa là xe dưới lên và xe trên xuống thì phải đâm nhau, không có chỗ né tránh. Nhân viên canh phòng túc trực tại nhiều vọng gác trên cao, được trang bị đầy đủ dụng cụ điện tử, con rùa bò cũng nhìn thấy. Địch không cách nào tấn công lên nổi.
Thế mà địch vẫn lên nổi. Địch dùng tàu ngầm bỏ túi đổ bộ một toán com măn đô phía sau trang trại trên núi, dùng dây thừng trèo núi gắn móc để chinh phục, vượt bức tường đá dựng đứng. Toán xung kích của địch gồm 6 tên. Chúng triệt hạ êm thấm ba nhân viên canh phòng ở mặt hậu. Chúng men theo một hành lang dài đến phòng ông Hoàng. Kế hoạch ám sát được tiến hành 9 phần 10, chỉ còn đạp tung cửa, lia vài tràng tiểu liên và ném lựu đạn là xong. Văn Bình ngủ chung phòng với ông Hoàng. Địch đã nắm gọn họa đồ trang trại. Họ chắc chắn giết được hai yếu nhân điệp báo từng làm thế giới kiêng dè.
Đêm ấy, điệp viên Z.28 lại ngủ say như chết mới khổ chứ.
Chàng ngủ say, nhưng ông Hoàng lại tỉnh. Thật ra, ông Hoàng không ngủ. Ông thức đêm như vậy từ nhiều năm nay. Khi rời Sàigòn, ông không quên mang theo một bộ máy báo động đặc biệt, dựa trên sự chuyển động của không khí. Bước chân của con người dẫu nhẹ đến đâu cũng làm không khí chuyển động. Bộ máy báo động nghe được sự chuyển động này, và còn “thấy” được lực lượng đột nhập gồm bao nhiêu người nữa.
Toán xung kích của địch trèo lên sân thượng, hạ thủ ba nhân viên canh phòng, sửa soạn tông vào hành lang thì đèn báo động phựt đỏ. Ông Hoàng kêu Văn Bình dậy ngay. Lập tức hai người rút sang phòng bên. Văn Bình mặc cho toán xung kích nổ súng và quăng chất nổ. Chàng phục sẵn gần cửa. Chàng không dùng súng, địch cũng không dùng súng vì khoảng cách quá gần. Nửa tá nhân viên địch vây chặt Văn Bình, tung ra những đòn karatê hiểm ác. Địch đánh toàn karatê Xung thằng thứ chân truyền. Cú sutô-ôchi, cạnh bàn tay quạt tréo yết hầu thật lợi hại. Địch có số đông, toan lấy thịt đè người, nhưng số đông lại bất lợi trước những đòn phi cước siêu đẳng của Văn Bình. Bằng lối đá thẳng, đá nghiêng, đá vòng, đá giật, chàng quất ngã hàng loạt. Sau đó chàng tỉa gọn từng tên. Mặc dầu am tường karatê chính thống, địch vẫn bị Văn Bình loại khỏi vòng chiến sau mấy phút đồng hồ quần đấu.
Ngoài ý muốn của chàng, cuộc đấu quyền lại kết thúc bằng cuộc đấu súng. Một tên xung kích nhỏm dậy, nâng họng tiểu liên nhả đạn tacat tacata … hai đồng bọn bị bắn chết oan uổng. Văn Bình đành phải giải quyết bằng súng. Chàng bắn bọn xung kích vỡ sọ, thanh toán hết nhóm địch.
Sau khi toán com măn đô địch chết nằm la liệt, những cận vệ của ông M. mới dẫn xác tới. Ông Hoàng làm thinh, không thốt nửa lời. Sáng tinh sương, ông đáp phi cơ riêng từ giã đảo Bót hôm, bỏ dở cuộc điều trị bằng hơi nước nóng lạnh và roi phong. Lê Diệp đón ông Hoàng trên đảo gần đấy, rồi hai người xuống thuyền máy đi đâu mất tiêu. Ông tổng giám đốc dặn Văn Bình đi Copenhay. Đến thủ đô Đan mạch làm gì? Ông Hoàng không nói. Văn Bình được phép du hí thả cửa tại một thị trấn gọi là Ensino 3, nơi đó có một đại lữ quán đầy ắp thú vui, đặc biệt là những cô gái có tấm thân đẹp như tượng nặn, và sòng bạc sát phạt ngày đêm, sòng bạc độc nhất trong vùng Bắc Âu, tọa lạc dưới bóng cây um tùm mát rợi với nhiều tiệm ăn ngon, nhiều sàn nhảy bất hủ.
Ngày vui chóng hết, Văn Bình phải lên đường đi Copenhay, chờ chỉ thị mới của ông Hoàng. Chàng tưởng ít ra cũng được vài ba ngày, vài ba đêm sống xa những nguy hiểm chết choc. Nào ngờ chàng mới ghé thủ đô, mới ghé vườn Địa đàng, chưa kịp làm ăn sơ múi gì thì Tử thần đã lùi lũi xuất hiện.
Xuất hiện với ba khẩu súng lục đen ngòm trong nhà hàng Divan 1.
Gã cận vệ của Nana đứng phóc dậy như thể gót giày đệm lò so. Hắn rút súng khá nhanh và gọn. Song một trong ba khẩu súng đen ngòm đã chĩa thẳng ngực hắn, đồng thời một đòn atémi chặt trúng cườm tay cầm súng. Khẩu Luger lăn lóc trên nền nhà. Mất khí giới, gã cận vệ trở nên ngoan ngoãn. Hắn chắp hai tay lên đầu, dựa lưng vào đường. Ba tên địch hành động một cách chính xác và nhanh gọn, chứng tỏ chúng đã ở lâu trong nghề. Một tên hóa giải cận vệ của Nana. Một tên án ngữ lối ra vào, và kiểm soát thực khách. Tên thứ ba thung dung đến góc bàn, nhấc bình hoa hồng, kéo ra một cái bàn, ra lệnh cho bố con Nana, giọng chắc nịch:
- Mời ngài và tiểu thư.
Nana quắc mắt:
- Các ông làm gì vậy?
Tên địch nghiêng mình:
- Bắt ba cô và cô.
- Các ông là ai ?
- Đừng tò mò vô ích. Nào, mời cô đi ra ngoài xe hơi của chúng tôi đã đậu sát lề.
- Tôi không đi. Tôi không quen tuân lệnh người lạ.
Tên địch nhìn ông già tỉ phú, thân phụ của Nana :
- Phiền ngài khuyên bảo cô Nana. Nếu cô ấy tiếp tục cứng đầu, bắt buộc tôi phải nổ súng.
Ông già tỉ phú hỏi :
- Các ông muốn bắt cóc chuộc tiền hay sao ? Bao nhiêu tiền tôi cũng trả. Mời các ông ngồi, tôi ký chi phiếu. Tôi lấy danh dự bảm đảm các ông sẽ được lãnh tiền thong thả tại ngân hàng, cảnh sát không can thiệp.
- Cám ơn. Việc này tính sau.
Đoàng … đoàng …, hai tiếng nổ khô khan. Một khối thịt phì nộn gục ngã gục. Nạn nhân là nhân viên ban giám đốc nhà hàng. Dường như nạn nhân luồn tay xuống ngăn kéo lấy súng. Cử chỉ bắn súng của tên địch thoải mái như thể bắn súng nước con nít. Bắn xong, hắn dõng dạc cảnh cáo :
- Ai muốn uổng tử thì cứ cục cựa.
Văn Bình ngồi ở bàn kê gần góc nên hung thủ không nhìn thấy chàng. Vị thế của chàng không mấy thuận lợi. Cả ba tên đều ở ngoài tầm cước, chàng chỉ có thể dùng súng. Đáng tiếc là chàng không có tấc sắt nào. Vả lại –chàng thầm nhủ- can dự gì mà chàng can thiệp. Giá mỹ nhân Nana yêu cầu tiếp cứu, chàng sẽ trổ tài ngay. Đằng này nàng vẫn im như hạt thóc. Con gái tỉ phú có khác, trước cảnh ngặt nghèo nàng vẫn không mất điềm tĩnh.
Khi ấy cô gái Đan mạch đã bước khỏi quầy két. Tên gác cửa sừng sộ :
- Đứng lại, ngồi xuống ghế. Muốn ăn kẹo chì hả ?
Ông già tỉ phú và Nana đã ra đến lưng chừng phòng. Cận vệ của Nana bị áp giải theo. Hai tên gian gườm gườm đi sau, tay † thọc túi quần. Chúng đã cất súng. Và chúng chỉ lảy cò trong trường hợp bức thiết.
Lần đầu nhỡn tuyến ướt át đầy chất lãng mạn của Nana chạm nhỡn tuyến của Văn Bình. Chàng vốn có cặp mắt rất đẹp. Đẹp quyến rũ mà không kém chất liệu đàn ông quả cảm. Nana khựng người. Lối nhìn của chàng có lẽ làm Nana sững sờ. Đành rằng đàn ông từng ngó nàng, trầm trồ khen ngợi, nhưng chưa ai dám ngó nàng với vẻ tự tín và ưu thắng.
Nana hơi mỉm cười.
Cô gái Đan mạch quay mặt lại đúng lúc. Té ra Văn Bình đang tủm tỉm cười với Nana. Máu ghen sôi sùng sục, cô gái Đan mạch xấn lên. Nàng bất chấp mạng lệnh của tên gian canh cửa. Hắn giang tay cản nàng, miệng quát :
- Đứng lại kẻo chết !
Dầu muốn dầu không Văn Bình cũng phải nhào vào trận chiến. Một trận chiến hoàn toàn xa lạ với chàng. Sớm muộn cô gái Đan mạch sẽ ăn đạn. Bọn gian sẽ nổ súng tàn nhẫn. Nàng bị chết chết, tội lỗi ở chàng. Chàng bèn chộp cái ly sành đặt trên bàn. Loại ly cao lênh khênh và khum miệng này được dùng để rót la ve. Chàng phóng cái ly về phía tên gian gác cửa. Dưới nghệ thuật điều khiển của Văn Bình, cái ly sành biến thành viên đạn cà nông. Tên gian kêu « ối chao » rồi ngã ngửa, đầu đập vào khung cửa gỗ, bả vai đứt lìa. Hai tên gian hộ tống bố con Nana loay hoay rút súng. Một tên đã rút được súng trước khi Văn Bình tấn công, song hắn không thể nhắm bắn. Quang cảnh nhà hàng trở nên hỗn độn, thực khách ùa chạy tạo thành bức bình phong che chở cho Văn Bình. Lợi dụng cơ hội, chàng xích lại gần tung chân trái theo kiểu đá maê-kê-agiê của karatê, nhằm đánh gẫy xương hàm của tên gian ở bên phải chàng. Đồng thời, tên gian bên trái lãnh cú đấm thẳng jođan-tsuki trúng, máu mũi tuôn xối xả.
Trong loáng mắt, cả ba tên gian bò lê bò càng dưới đất. Văn Bình lôi dậy từng tên, tặng thêm một loạt atémi. Rốt cuộc, cả ba nằm bẹp luôn, không tài nào ngóc dậy được nữa. Tiếng kèn cảnh sát oàm oạp bên ngoài, Văn Bình không dám rềnh rang, vì cảnh sát sẽ bắt chàng khai báo lôi thôi. Cho dẫu khai báo để trao bằng tưởng lục, chàng cũng không màng, ông tổng giám đốc đã dặn chàng giữ kín hành tung, nhất là sau vụ ám sát đại qui mô trên đảo.
Nhân viên nhà hàng và thực khách đứng lố nhố, chặn bít lối đi hẹp giữa những giẫy bàn kê khít nên Văn Bình phải vất vả men theo chân tường ra ngoài. Khổ thay, thành tích chiến thắng chớp nhoáng của chàng đã làm mọi người khâm phục. Họ đổ xô đến chỗ chàng đứng. Văn Bình thấy rõ Nana đang cố rẽ đám đông tiến lại. Viên quản lý nhà hàng nhanh chân hơn nàng, xô ngã đống ghế, chìa tay ra khen ngợi chàng, miệng bi bô « măngiê-tắc, măngiê-tắc ». Văn Bình không sõi tiếng Đan mạch, vì ngôn ngữ này khó nói và khó nhớ, tuy nhiên chàng đã hiểu mangiê-tắc là cám ơn. Quản lý tiệm ăn cám ơn công khai như vậy đủ rồi, chàng có quyền khỏi trả tiền. Chàng giả vờ không nhìn thấy bàn tay bông dua của ông quản lý, bước rảo như chạy về phía cửa. Đám đông rượt theo chàng, bàn ghế thi nhau đổ tùm lum. Cùng với tiếng bàn ghế đổ là tiếng chai, ly vỡ kêu loảng xoảng.
Một trong những thú vui độc đáo trong vườn Địa đàng Tivôli là trong những bữa nhậu nhẹt say sưa, thực khách được quyền ném vỡ bát đĩa. Nơi có thú vui « loảng xoảng » này là nhà hàng mang tên « Nhà bếp kỳ cục » 4. Làm vỡ chai ly tại « Nhà bếp kỳ cục » phải trả nhiều tiền, đằng này được ném vỡ không mất tiền nên thiên hạ đã lợi dụng triệt để.
Loảng xoảng … loảng xoảng …Văn Bình có cảm tưởng là toàn thể đồ sứ, đồ pha lê của nhà hàng Divan một -được liệt vào hạng máy chém ở thủ đô Đan mạch- đang bị ném vỡ cùng một lúc. Át cả tiếng kêu oàm oạp thê lương của xe cảnh sát cấp cứu. át cả tiếng thực khách hò reo. Át cả tiếng « mangiê-tắc » của ông quản lý tuyệt vọng.
Khí trời mát mẻ dễ chịu ùa vào buồng phổi bị chặn nghẹt của điệp viên Z.28. Chàng đã thoát khỏi nhà hàng Divan 1. Cô gái Đan mạch đeo cứng lấy chàng. Chàng đinh ninh những lộn xộn oái oăm và vô lý đã hết. Đêm nay, ngày mai, và đêm mai chàng sẽ có thể giành hết thời gian cho những thú vui hoan lạc thần tiên với giai nhân Đan mạch.
Văn Bình đã lầm.
Những sự lộn xộn này mới là màn đầu. --------------------------------
| 1 | xin đọc "Hạ uy di đáy biển mò kim". |
| 2 | tức Bornholm. |
| 3 | thị trấn này là Ensiore, khách sạn có sòng bạc trứ danh này là khách sạn Marienlyst. |
| 4 | Funny Kitchen |