Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Buôn Súng Lậu - ° ° °

❊ ❊ ❊

Thế Ninh, nhân viên hoạt vụ cảnh sát, thong thả trèo cầu thang xi măng quen cuộc, lên căn phòng ở chung với một đồng nghiệp độc thân. Tuy mới gia nhập công an được nửa năm, Thế Ninh đã nổi tiếng can đảm, mẫn cán, và giàu lương tâm chức nghiệp. Tra khóa vào ổ, chàng mở cửa, rồi huýt sáo miệng vui vẻ bước vào. Căn phòng nhỏ xíu, ở lầu tư một bin đinh cũ kỹ, đại lộ Lê Lợi, gồm 2 cái giường sắt, một bàn viết và 2 tủ áo. Về phòng, Thế Ninh có cái lệ trước khi thay quần áo, rửa mặt, đến bàn viết, ngắm chân dung Lệ Lan, vị hôn thê mỹ miều trong khung gỗ thếp vàng. Lệ Lan cũng nghèo như chàng, và chàng gia nhập công an với hy vọng dành dụm số tiền nhỏ mọn cưới nàng, và đem lại cho nàng một cuộc sống bình thường nhưng đầy hạnh phúc. Chàng được ông quận Doãn Xuân thương yêu như em ruột. Mọi công tác tế nhị, gay cấn, thường được giao cho chàng, giúp chàng trau dồi kinh nghiệm nghề nghiệp. Sau khi Thu Thu rời quận, chàng được phái đi theo. Đến đại lộ Lê Lợi, chàng bị nàng lừa. Thế Ninh rút trong túi ra chiếc phong bì màu xanh nhạt, đựng lá thư dài của Lệ Lan, nhận được hồi sáng. Lá thư này là thuốc trường sinh của chàng. Từ Mỹ tho, nàng hẹn cuối tuần lên thăm, rồi cả 2 xuống Nhà Bè ăn món cá chìa vôi đặc biệt mà chàng ham thích. Nghĩ đến lúc ôm chặt Lệ Lan vào lòng, trên nệm cỏ, gần cầu Phú Xuân, dưới gió chiều quyến luyến, Thế Ninh cảm thấy tinh thần rạo rực. Chàng nhắm nghiền mắt cố tưởng tượng giây phút thần tiên ấy. Nàng đứng bên chàng, mũi dọc dừa nổi bật trên khuôn mặt trái soan trắng trẻo, miệng duyên dáng, hàm răng đều đặn và lúm đồng tiền trên má. Mỗi khi nàng cười, đồng tiền nở ra một khoanh tròn, tình tứ. Thế Ninh bất giác cười lớn.

Có tiếng người phê bình :

- Thú nhỉ !

Đinh ninh là bạn cùng phòng, Thế Ninh không thèm đáp. Người bạn này thường chế riễu mối tình thơ mộng giữa chàng với cô gái đồng quê. Tiếng đàn ông phía sau lại tiếp :

- Quay lại nói chuyện với tớ xem nào.

Thế Ninh vụt đứng dậy. Hơi lạnh của khẩu súng lục dí sát da chàng. Thế Ninh đứng yên, không phản ứng. bàn tay gân guốc lục người chàng, lấy súng ném xuống giường :

- Cám ơn ông bạn. Quay lại nói chuyện với nhau được rồi.

Thế Ninh ngồi xuống mép giường. Nhìn miệng súng đen ngòm, chàng nói :

- Anh lầm rồi. Tôi không phải là triệu phú.

Người lạ cười ngạo mạn :

- Cám ơn ông bạn đã thanh minh giùm. Nhưng chúng tớ không cần bọn triệu phú. Mà cần Hoạt vụ viên Thế Ninh.

Thế Ninh ớn lạnh xương sống. Như đọc được ý nghĩ của chàng, người lạ mặt cười khảy :

- Sợ hả ?

Thế Ninh cố trấn tĩnh bằng cách nắm chặt bàn tay, mím miệng, hầu sai khiến cho mạch máu chạy chậm. Người lạ gằn giọng :

- Chú em có biết tớ muốn gì không ?

Thế Ninh nhún vai :

- Họa có trời mới biết !

- Hừ, cần gì là trời mới biết, chú em được quận trưởng Doãn Xuân sai đi theo Thu Thu.

Thế Ninh lặng người 1 phút, như bị đánh bất thần tối tăm mặt mũi. Nuốt nước bọt, chàng hỏi :

- Anh tìm tôi làm gì ?

Người lạ ra vẻ khoan khoái :

- Ồ, tớ muốn nghe chú em kể lại sự thật.

Thế Ninh lắc đầu :

- Chẳng có gì là bí mật.

Người lạ nhổ nước bọt đánh " bẹt " xuống sàn, lấy mũi giày dí lên, đoạn cười khì :

- Sao lại không bí mật ? Quận Xuân hẹn bao giờ gặp lại ?

Giọng nói đểu cáng của người lạ làm Thế Ninh chột dạ. Chàng làm bộ mặt ngơ ngác :

- Nào hẹn hò gì đâu ?

Người lạ múa súng đập mạnh cái báng bằng sừng vào đỉnh đầu Thế Ninh :

- Láo này, láo này !

Một đòn nữa bổ xuống thái dương. Bị đau, Thế Ninh ngã ngồi, giòng máu tanh tanh chảy ri rỉ xuống miệng. Người lạ nhìn Thế Ninh nhăn nhó, gật gù :

- Biết điều khai hết thì khỏi cực hình, nghe con !

Thế Ninh chồm lên :

- Mày đừng hàm hồ. Tao không có gì mà khai. Mày đừng tưởng sức mạnh có thể làm tao sợ.

Chàng nói chưa hết câu, người lạ đã quật trái vào mặt. Tránh không kịp, chàng hứng ngọn đòn mạnh mẽ vào miệng. Máu trào ra ồng ộc. Mùi máu làm Thế Ninh hăng lên. Trong 1 giây đồng hồ quật khởi, chàng ôm chầm người lạ, dùng nhu đạo quật ngã. Chàng quên bẵng trong tay không có tấc sắt, còn người lạ đang thủ khẩu súng to lớn. Chàng lại không biết người lạ là Paul Hiếu, một tay võ nghệ tuyệt luân. Ôm Paul Hiếu, chàng toan quật xuống thì đối phương vận ngoại công rùng mình thật mạnh. Thế Ninh bật ra sau. Paul Hiếu nắm ve áo kéo lên, tát liên tiếp vào má Thế Ninh đến khi máu nhuộm đầy tay. Thế Ninh mềm như sợi bún, ngã xuống. Paul Hiếu kéo Thế Ninh vào buồng tắm, đổ nước lạnh lên mặt. Thế Ninh mở mắt, lắp bắp :

- Đồ tàn nhẫn.

Paul Hiếu cười lớn :

- Ồ, tao còn tàn nhẫn gấp 5, gấp 10 nữa.

- Tao không sợ.

- Chẳng cần mày sợ hay không sợ, tao chỉ cần biết quận Xuân dặn mày làm gì. Thu Thu đến nhà ai hôm nay ? Lát nữa, mày gặp lại quận Xuân ở đâu ?

Thế Ninh nao nao trong dạ. Chàng không ngờ người lạ biết rõ nội tình của quận. Chàng không thể ngậm miệng. Mà nói ra thì phạm lỗi nghề nghiệp. Thấy chàng im lặng, Paul Hiếu bồi thêm một cái tát méo mặt. Đánh xong, hắn chậm rãi mặc cả :

- Mày khai thật, tao sẽ cho mày sống. Nếu không ...

Trong một tích tắc, Thế Ninh nhớ lại khuôn mặt Lệ Lan. Nàng không có vẻ đẹp nguyên tử của các cô gái Sàigòn hoa lệ, nhưng ít ra nàng cũng là kho tàng quý báu, kho tàng bất diệt của chàng. 2 người sắp hưởng những ngày thần tiên. Chiều chiều, ở cơ quan về, chàng sẽ bế nàng vào lòng, hôn thật dài trên môi, lên tóc, và đặc biệt cái gáy trắng trẻo, mịn màng, thơm tho. Bất giác chàng thanh niên thở dài. Paul Hiếu giục :

- Nói đi, nói đi, thì sống.

Ánh sáng của sự sống tuyệt diệu múa nhảy trước mắt. 2 người sẽ mang nhau đi thăm " bắc " Mỹ Thuận nước trong veo, ăn cam Cái Bè ngọt lật. Nàng ao ước được chàng dắt tay tắm biển Hà Tiên lộng gió, và cùng bắt đồi mồi trên bãi cát nên thơ. Paul Hiếu lại gằn giọng :

- Nếu mày không nói, bắt buộc tao phải hạ thủ.

Thế Ninh ngồi nhỏm dậy.

Doãn Xuân đang đợi chàng ở quán rượu lộ thiên gần quận. Chàng sẽ dẫn viên quận trưởng đi tìm Thu Thu. Bóng dáng thùy mị của Lệ Lan đột nhiên mờ đi, mờ hẳn đi, đường cho bộ mặt nghiêm nghị, kính mến của Doãn Xuân. Làm quận trưởng cảnh sát, 3 lần bắt gian phi nguy hiểm, 3 lần bị trọng thương. Ông thường nhận trọng trách đi đầu, và không mang súng. Theo lời ông, công an Anh quốc không cần mang súng mà vẫn bắt được gian phi nguy hiểm. Thế Ninh khâm phục ông quận trưởng lạ thường. Chàng không thể quên bổn phận đối với ông quận trưởng tận tâm. Mắt sáng quắc, chàng đáp :

- Tao không có gì đáng nói.

Điên tiết, Paul Hiếu đánh mạnh vào mặt Thế Ninh. Chàng nghiêng mình tránh không kịp. Cú móc thứ 2 phóng tới như nhát kiếm. Thế Ninh đưa cánh tay lên gạt. Tay chàng tê dại hẳn đi. Tuy nhiên, chàng bỗng thấy trong người dồi dào sức lực. Bất thần chàng vung quyền vào mặt địch. Bị phản công chớp nhoáng, Paul Hiếu trúng mũi, máu tuôn lai láng. Thế Ninh gài thêm một ngón khóa, suýt nữa Paul Hiếu gãy xương vai. Hắn rít lên :

- A, thằng này giỏi ... Muốn tự vận thì được.

Phát atémi dữ dằn vút xuống lồng ngực Thế Ninh. Tuy tập võ Nhật nhiều, Thế Ninh chỉ là vật hy sinh trước Paul Hiếu, một đai đen già dặn và xuất sắc. Rú lên một tiếng đau đớn, chàng ngã vào tường. Toàn thân chàng co quắp. Hồn lìa khỏi xác.

Paul Hiếu bình thản đứng trước gương, nắn lại nút cà vạt hơi nghiêng, chải đầu tóc bị rối, đoạn huýt sáo miệng xuống thang.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.