Ngọn đèn lớn trong phòng giải phẫu đã tắt. Cái thùng sắt đựng đầy bông băng thấm máu được bung ra ngoài.
Fu-Chun hỏi người phụ tá gây mê, giọng lo lắng:
- Bao giờ thì tỉnh ?
Người phụ tá đáp :
- Lát nữa.
- Lát nữa là bao nhiêu phút ?
- Độ 30 phút.
Ba giờ trước, Fu-Chun đã chứng kiến cảnh á xẩm bị đánh ngã, và Y-von mà hắn tưởng là thiếu phụ nuốt lửa Nancy quay ngược mũi súng vào người, bắn liên tiếp 2 phát. Phát thứ nhất trúng bụng. Y-von chưa kịp nổ phát thứ hai thì Fu-Chun đã rút súng thần tốc và bắn vào tay nàng, Y-von rú một tiếng kinh hồn, đoạn gục xuống vũng máu đỏ lòm.
Việc đầu tiên của Fu-Chun là quỳ xuống ở bên nàng, xem xét vết thương có nguy đến tính mạng nàng không. Hắn tức uất, song cố nghiến chặt hai hàm răng, dồn cơn giận xuống đáy lòng. Ngang dọc đã nhiều, Fu-Chun bao giờ cũng thắng. Lần đầu hắn thua cuộc. Đáng thương cho hắn, vì hắn đã thua cuộc một người đàn bà mảnh mai. Sau bao năm lăn lộn trong nghề, hắn chuyên phỉnh gạt thiên hạ và tự hào không bao giờ bị đối phương phỉnh gạt.
Ngờ đâu, Y-von đã dẫn hắn vào cạm bẫy. Bắt đầu là cú điện thoại hoảng hốt của Alen. Trong điện thoại, Alen run run như đang lên 1 cơn sốt rét. Fu-Chun còn nhớ mồn một những lời báo cáo của Alen:
- Thưa ông chủ, Alen đây.
Fu-Chun hỏi ngay :
- Lấy được chưa ?
Alen thở dài sườn sượt :
- Thưa ông, mình bị lừa. Trong phòng bà ta, chẳng có gì hết.
Fu-Chun cố bám lấy tia hy vọng nhỏ bé :
- Vặn đế đèn ra xem chưa ?
Alen cười gượng gạo :
- Thưa, không thể vặn được, vì nó là một khối đông đặc.
Fu-Chun gầm rít :
- A !
Giọng Alen trở nên thức bách :
- Thưa, bây giờ tôi phải làm gì ? Có cần rẽ qua Métro bắt thằng ấy lại không ?
Fu-Chun lắc đầu :
- Không. Không cần. Anh về đây ngay.
Fu-Chun gác ống nói. Và hắn nghe ồn ào, á xẩm bị đành ngã, Y-von thì quay mũi súng tự vận. Nàng nằm ngửa, mắt nhìn trần nhà, một tay đè bụng dường như muốn bịt kín vết thương cho máu khỏi trào.
Trên mặt nàng, Fu-Chun không thấy vẻ đau đớn. Mất hết cảm giác, nàng không biết đau đớn nữa Tiếng thét của nàng chẳng qua là phản ứng tự nhiên của con người bị viên đạn bắn soắn ruột.
Fu-Chun hỏi dồn :
- Bà có việc gì không ?
Y-von cười nhạt không đáp. Fu-Chun nhấc bàn tay Y-von để quan sát. Máu chảy mỗi lúc một nhiều. Để mặc nàng với viên đạn trong bụng nàng sẽ chết trong vòng nửa giờ. Fu-Chun chẳng thương tiếc gì nàng, song vẫn phải cứu nàng sống. Nàng phải sống đến khi hắn đoạt được tài liệu.
Như cái máy, hắn xốc Y-von lên, xăm xăm bế nàng ra vườn. Máy xe hơi còn nóng, hắn nhấp ga nhẹ là cánh quạt quay vù, và động cơ nổ ròn, Ai ngồi cạnh hắn sẽ ngạc nhiên vì hắn gài số 2 mà chiếc Rờ-nô 4 mã lực chạy êm ru, như thể xe Hoa kỳ khống lồ 20, 30 ngựa.
Tốc độ vốn là sự hãnh diện của Fu-Chun. Trong ga-ra hắn để sẵn một giẫy xe hơi, vỏ ngoài cũ kỹ, sọc sạch, kỳ thật bên trong toàn là máy tốt và mạnh. Chiếc Rờ-nô xiêu vẹo này có thể nuốt đường, 150 cây số giờ. Có lần trên một con đường ngoằn ngoèo quanh đồi núi Hồng Kông, hắn đã phóng chiếc Rờ-nô khiêm tốn nhanh hơn xe đua Mercedes 190 SL, báu vật cơ khí, chạy 180 cây số giờ là thường...
Xuống giốc Fu-Chun vẫn tống ga xăng. Y-von ngả vào người hắn. Nàng nhắm nghiền mắt, ra dáng mệt nhọc. Dưới ánh đèn nhỏ trong xe, da mặt nàng trắng bệch như tờ giấy.
10 phút sau, Fu-Chun vào đến khu vực trung ương thành phố. Hắn bóp kèn ra hiệu, rồi lái vào sân một bệnh viện tư. Đây là một trong những cơ sở của tổ chức do thám mà hắn điều khiển trên đảo.
Thấy hắn, y sĩ trưởng vồn vã bắt tay. Hắn chỉ xe hơi ra hiệu. Hai y tá đặt Y-von lên băng ca khiêng vào phòng giải phẫu và cuộc mổ xẻ diễn ra ngay sau đó.
Theo lời y sĩ, mọi việc sẽ xong xuôi trong vòng một giờ và tính mạng bệnh nhân không có gì đáng ngại. Fu-Chun đứng ngồi không yên, hắn hút thuốc liên mièn, mới đó đã đốt hết một bao thuốc đầu lọc. Trong khi chờ đợi cây kim đồng hồ lại có vẻ chạy chậm, thật chậm. Dường như chiếc đồng hồ quả lắc chạy điện treo trên tường cố ý rềnh rang để trêu tức Fu-Chun.
Nửa giờ trôi qua....Rồi một giờ trôi qua....Nôn nóng, Fu-Chun gõ cửa. Một phụ tá đã ló mặt qua khe cửa nhăn nhó. Fu-Chun đành ngồi xuống ghế. Lại đốt thuốc. Lại tiếp tục đi đi lại lại.
Sau hai giờ dài giằng giặc, cửa phòng giải phẫu mới chịu mở rộng, Y-von nằm trên bàn gắn bánh xe được đẩy ra ngoài, toàn thân phủ vải trắng toát, trừ bộ mặt xanh mét. Nàng đang ngủ thiếp...
Fu-Chun lật đật vào phòng mổ. Y sĩ trưởng đang tháo găng tay, vẻ mật nghiêm trọng.
Fu-Chun hỏi dồn :
- Nguy hiểm ?
Y sĩ lắc đầu :
- Chưa biếtTôi phải đợi kết quả xác nhận của phòng thử nghiệm.
Fu-Chun sửng sốt :
- Lạ thật, chỉ có việc khâu vết thương và tiếp huyết cho bệnh nhân. Cần gì phải qua la-bô ?
Y sĩ khoác vét-tông, giọng băn khoăn :
- Trước khi mổ, tôi cũng tưởng là như vậy. Nhưng đến khi kéo banh ruột bệnh nhân thì tôi thấy khác. Khác hoàn toàn. Vết thuơng do viên đạn gây ra không đáng kể. Chỉ ba, bốn ngày sau là bình phục như xưa. Điều đáng lo là những đám ruột sưng viêm và đổi màu.
- Ruột sưng viêm và đổi mầu... Bác sĩ nói gì, tôi không hiểu... Nghĩa là bà ta mắc bệnh trong ruột ?
- Vâng. Vùng thịt khác thường này có thể là ung thư. Ung thư đã tới thời kỳ trầm trọng vì nó đã lan rộng qua các bộ phận khác...
- Trời ơi !
- Tôi cắt một khúc và đưa cho labô thử nghiệm ngay. Tôi có thể chắc 80 phần trăm là ung thư. Cho dẫu phòng thử nghiệm xác nhận đúng thì tôi cũng không thể cắt bỏ được hết. Bệnh nhân quá yếu. Vùng thịt nhuốm bệnh lại quá lớn...
- Lạ lắm. Lạ lắm...
- Tôi cũng rất ngạc nhiên. Bệnh nhân là người của ta, hay là...
- Của địch.
Vậy càng ngạc nhiên hơn nữa. Phàm nhân viên trước khi làm việc ở hải ngoại đều được khám sức khoẻ chu đáo, không cơ quan điệp báo nào dám gửi đi một nữ nhân viên bị ung thư ruột.
Hơn nữa bệnh nhân này đã được mổ cắt một đoạn ruột dài cách đây độ một, vài tháng. Vết giải phẫu còn mới....
Fu-Chun lại kêu "trời ơi" một mình, Một nữ điều dưỡng rón rén trao cho y sĩ một mảnh giấy viết tay nguệch ngoạc. Đọc xong y sĩ tái mặt, chuồi cái mảnh giấy cho Fu-Chun. Hắn cầm lấy rồi trả lại ngay, giọng hằn học :
- Bác sĩ muốn chơi xỏ tôi, phải không ? Toàn là danh từ chuyên môn y học, nếu được đánh máy rõ ràng tôi cũng mít đặc huống hồ nhân viên la-bô lại viết tháu.
Y sĩ vội xin lỗi :
- Khổ quá, tôi chẳng còn nhớ gì nữa. Vâng, phòng thử nghiệm vừa xác nhận
điều tôi tiên đoán. Bệnh nhân quả mắc bệnh ung thư ruột. Hình thức phi mã. Rất mau chết. Bệnh đã lan rộng, và ở thời kỳ cuối cùng...
Fu-Chun chết lặng một phút.
Mắt hắn đỏ ngầu như sắp phọt máu tươi. Hắn vừa bị lừa lần nữa. Kẻ lừa nổi hắn chẳng phải tay vừa. May có cuộc tự vận bằng súng và cuộc giải phẫu để gắp đạn. Nếu không Fu-Chun không thể khám phá ra nàng mắc bệnh ung thư sắp chết.
Chẳng nói, chẳng rằng, Fu-Chun vù ra hành lang.
Hắn nhấc máy điện thoại, hấp tấp quay số....
Tình trạng không còn sáng sủa, nhưng cũng chưa tuyệt vọng. Khôn khéo một chút, hắn có thể đảo ngược thế cờ.
Fu-Chun gọi dây nói cho hai người. Người thứ nhì là Alen. Gọi xong, hắn ngồi phịch, gác chân lên bàn.
Hắn cần dưỡng sức một lát.
Hắn tắt đèn, nhắm mắt trong bóng tối.....