X Một bất ngờ lý thú

Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4152 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Buôn Súng Lậu - 10. Một bất ngờ lý thú

❊ ❊ ❊

Văn Bình nghiêng đầu chào Hồng Bích. Lần này, chàng không ra bằng cửa chính mà là trèo cửa sổ. Trước khi nhảy ra vườn, chàng liếc mắt ra hiệu. Nàng tắt đèn trong phòng và ngoài hành lang. Chàng mở cửa sổ. Ngọn gió thơm mùi hoa mới nở tràn vào phòng làm cánh mũi chàng phập phồng. Chàng tiếc khung cảnh thơ mộng như thế này mà không thể lưu lại với người đẹp. Ra đến vườn, chàng chọn chỗ tối và nhiều cây um tùm để băng mình qua tường.

Ở lại một mình trong biệt thự, bên 2 cái va li thơm mùi băng phiến, Hồng Bích cảm thấy trống trải lạ thường. Bất giác nàng ngồi phịch xuống ghế, bưng mặt khóc nức nở. Lời căn dặn của chàng điệp viên đẹp trai và vui vẻ còn mang máng bên tai. Nàng không ngờ sự thể lại được kết thúc đẹp đẽ như thế. Da mặt trở nên hồng hào, nàng cảm thấy yêu đời. Khuôn mặt khả ái của Thành Chương trở nên xấu xa, đen đủi, vô duyên trước dáng đi, nụ cười của Văn Bình. Nàng cảm thấy chàng trai kỳ lạ ấy có một sức quyến rũ đặc biệt. Nàng bỗng ân hận. Hồi nãy, nàng quên hỏi chàng một điều quan trọng. Đó là hỏi xem chàng đã lập gia đình chưa. Nụ cười khuynh loát nở trên cặp môi trái tim đẹp như vẽ, nàng lấy chiếc khoác bôlêrô bằng len trắng choàng lên vai. Buổi tối lạ lùng ở Sàigòn làm du khách đã đến một lần phải nhớ mãi. Sàigòn ban đêm hấp dẫn du khách không phải do đèn ống muôn màu nhảy nhót, những tiệm khiêu vũ và phòng trà mà ánh đèn bên trong yếu hơn bóng tối. Sàigòn ban đêm hấp dẫn ở vẻ nửa thẹn thùng, nửa bạo dạn. Một Sàigòn bí mật. Một Sàigòn thâm trầm. Đêm nay Hồng Bích cũng mang trong người một bí mật. Bí mật của bản tài liệu mà lát nữa nàng phải trao lại cho người bí mật. Bí mật của một cảm giác âm ấm nhú dậy trong lòng, đối với người đàn ông kỳ khôi nàng mới giáp mặt 2 lần. Gần đến giờ hẹn, nàng hoảng hốt chạy ra taxi. Chiếc xe con cóc 4 mã lực len lỏi giữa hàng xe cộ tấp nập tới chợ Bến thành. Ban đêm, chợ Bến thành vẫn đông như hội. Tứ phía, các quán bán hàng Tết sáng choang, tiếng loa rao ồn ào và vui vẻ. Đoàn người chen chúc mua sắm làm Hồng Bích nảy ra tư tưởng so sánh và thèm muốn. Nàng có nhan sắc, và căn bản học thức nhưng vẫn sống trong cảnh lạnh lẽo. một mình Thành Chương đần độn, tiêu cực không đủ sưởi ấm lòng nàng.

Nơi hẹn là cái ghế xi măng đối diện trụ đèn giao thông. Ghế xi măng chưa có người ngồi. Hồng Bích nhìn quanh quất một phút đoạn thản nhiên ngồi xuống. Trước mặt nàng là ga xe buýt. Hành khách chật ních. Đèn lưu thông chuyển qua màu xanh. Đoàn xe ứ lại như đậu trên lò so bật mạnh lên. Nàng ngồi như thế rất lâu. Tính đến hơn nửa giờ. Lệ thường, không lần nào nàng đợi lâu đến 15 phút, nhưng lần này nàng được lệnh tuyệt đối thận trọng, chờ đúng 60 phút mới được rời ghế xi măng. Ai sẽ đến gặp, nàng không biết. Những lần trước, nàng cũng hẹn trên ghế công viên, nhưng là công viên Tự Do, công viên Võ Tánh trước rạp chiếu bóng Lam Sơn, chiếc xe hơi đen chực sẵn đón nàng.

10 giờ 30 phút.

Một cặp trai gái rủ nhau ngồi bên. Gã đàn ông mặc sơ mi cao bồi nhiều màu, quần chật ống, đôi giày nhung đen. Sơ mi hắn không cài 2 cúc trên : thói quen của một số thanh niên không đứng đắn. Cô gái không phải là con nhà gia giáo vì dáng điệu đĩ thõa, trên người toàn là đồ giả. Gã con trai ôm ngang eo nhân tình, giọng chớt nhả :

- Ngồi xuống đây một chút, em.

2 người ngồi khít bên nhau, quên bẵng Hồng Bích. Nàng hơi thất vọng. Không lẽ địch dùng cặp trai gái này làm tiếp xúc. Họ ôm nhau hôn vội vàng, lén lút, hình như sợ lính kiểm tục. Hôn xong, gã con trai nhớn nhác :

- Không có ai đâu !

Hồng Bích đoán đúng. Họ mang nhau đến ghế xi măng này để tránh lính kiểm tục. Người ta thường quan niệm ái ân xằng bậy, chướng tai gai mắt thường diễn ra trong hẻm tối, dưới mái hiên, sau gốc cây to, ngờ đâu lại diễn ra ở ngay trước chợ Bến Thành. Ngẫu nhiên nàng liên tưởng tới cuộc hò hẹn đêm nay giữa nàng và người bí mật. Sở công an không thể ngờ được gián điệp địch mượn chỗ đông người nhất Sàigòn để trao, nhận tài liệu tối mật.

- Cô mua vé xổ số không ?

Hồng Bích ngẩng đầu. Một em gái chừng 10 tuổi, dáng điệu lanh lẹ, chìa tập vé số. Nàng lắc đầu :

- Cám ơn em, tôi không mua.

Đứa trẻ nài nỉ :

- Mời cô mua cho em.

Nể lời, nàng bảo đứa trẻ xé 1 vé, bất kể số nào. Nhận tiền, nó ghé tai nàng, giọng nho nhỏ :

- Mời cô tới trước rạp chiếu bóng Vĩnh Lợi, có người đang đợi.

Nàng chợt hiểu. Họ bắt nàng ngồi đợi thật lâu để dò xét xem bị ai theo không. Đến khi chắc chắn nàng đi một mình, họ mới xuất hiện. Nàng đâm lo ngại cho Văn Bình. Từ nãy đến giờ, nàng để công tìm kiếm song không thấy chàng. Hồng Bích đứng dậy, bước rảo lại đại lộ Lê Lợi. Cặp trai gái vẫn thản nhiên diễn tiếp tấn tuồng màn ảnh. Chiếc trắc xông sơn đen thường lệ đợi nàng không biết từ lúc nào bên lề. Cửa sau mở toang, một bàn tay đàn ông thò ra kéo nàng. Chiếc xe chạy vọt, bất chấp đèn đỏ, chạy thẳng ra Bờ Sông. Từ đường Lê Lợi ra đến Bờ Sông, nàng không nói một tiếng, và người bí mật cũng không trò chuyện. Nàng liếc mắt nhìn hắn. Khuôn mặt như lai, hàm râu quai nón xanh biếc khiến nàng ngờ ngợ. Gió sông lùa qua cửa xe.

Nàng nói trước :

- Tài liệu tôi mang sẵn trong người. Ông muốn lấy chưa ?

Gã râu quai nón đáp, giọng lạnh toát :

- Đưa cho tôi.

Hắn bỏ cái gói nhỏ vào túi. Hồng Bích hỏi :

- Các ông bỏ tôi xuống đâu ?

Hắn cười :

- Mời cô đi với chúng tôi.

Giọng nàng ngạc nhiên :

- Đi đâu ? Từ đầu, tôi đã nói trước là không bao giờ giáp mặt thượng cấp của các ông. Lần này là lần chót, các ông buông tha cho tôi và hương hồn mẹ tôi.

- Xin cô tha lỗi cho. Vâng, đây là lần chót, chúng tôi sẽ không làm phiền cô nữa. Nhưng cũng vì lần chót nên thượng cấp muốn gặp cô để đích thân cám ơn sự tận tâm của cô.

Nàng nín thinh, Ừ thì đi. Đêm nay nữa, sáng mai nàng sẽ được quay lại cuộc sống đều hòa mà nàng mong thích. Xe hơi bon bon qua Sở thú. Gã râu quai nón nói :

- Phiền cô đeo cái này.

Không đợi nàng cho phép, hắn chụp bao vải đen vào đầu nàng. Nàng không nhìn thấy gì nữa. Căn cứ vào tiếng động 2 bên đường, và đệm xe bị dằn, nàng đoán đã ra ngoại ô. Xe ngừng. Cửa mở. Nàng được đỡ xuống xe và dẫn vào nhà. Bao vải được rút ra. Một ngọn đèn ít nhất 300 nến sáng quắc chiếu vào mặt làm nàng quáng mắt. Nàng chưa kịp phản đối thì một tiếng quát hách dịch nổi lên :

- Đồ phản bội.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.