Văn Bình tung chăn đơn, ngồi dậy. Đồng hồ dạ quang chỉ 2 giờ đêm. Giờ hành sự. Thu Thu báo tin đêm nay đúng 2 giờ 15 có người tới đưa chàng đi. Thoạt đọc thư, chàng hơi ngạc nhiên. Chàng đinh ninh họ gửi lén khí giới vào sà lim cho chàng, uy hiếp người gác rồi trèo tường ra ngoài. Không ngờ lại có người nghênh ngang vào tận nơi mời chàng thoát ngục một cách bình thản. Tiếng sột soạt nổi lên ở ngoài. Trời tối, chàng không biết ai, nhưng căn cứ vào thái độ khoan thai, kẻ đến cứu chàng phải là nhân viên trong quận. Văn Bình đoán đúng. Đồng lõa của Thu Thu không những là nhân viên trong quận mà còn là nhân viên cao cấp : Phương Chính, phụ tá của quận trưởng Doãn Xuân. Tiếng giày đế kếp bước nhẹ trên sàn xi măng, rồi ngừng lại trước sà lim. Một phút nữa. Người lạ hít không khí vào ngực một hơi dài. Tiếng hít thở rất nhẹ, rất kín, thính tai như Văn Bình mới nghe được. Rồi một tiếng nói nhỏ cất lên :
- Trần Giác.
Chàng đằng hắng trả lời. Bên ngoài lại im, rồi tiếng chìa khóa tra vào ổ lách cách. Sà lim gồm 2 ổ khóa, loại Yale đặc biệt, chế tạo cho lao thất. Cửa sà lim khô dầu, kêu kèn kẹt. Người lạ gọi chàng, vẫn cái giọng quen thuộc :
- Trần Giác.
Văn Bình ngoan ngoãn bước ra. Bên ngoài, trời tối như hũ nút. Quen đường, Phương Chính dắt tay chàng đi nhanh trong bóng đêm. Đến cửa sắt lớn, ăn thông với cái sân rộng, cây cối um tùm, Phương Chính dừng lại, ôm vai chàng, dặn nhỏ :
- Nhiệm vụ của tôi đến đây là xong. Thôi, anh mở cửa mà ra, đoạn vòng sang bên trái. Trèo qua tường, rồi nhảy xuống, xe Renault Dauphine kiểu đua chờ anh bên kia đường.
Văn Bình chìa tay ra bắt. Chàng định bắt tay để nhìn mặt hắn, song chàng hoàn toàn thất vọng. Phương Chính đeo mặt nạ nhung lớn, che nửa mặt trên, chỉ lộ ra đôi mắt sáng quắc dữ tợn. Chàng liền hỏi :
- Thèm thuốc quá ! Có gì hút không anh ?
Phương Chính lấy trong túi ra gói Marlboro, loại dài đầu lọc trắng toát, dành cho phụ nữ. Văn Bình định cầm thì đột nhiên Phương Chính rụt tay. Hắn chợt nhớ tới vấn đề an ninh. Thuốc Marlboro rất ít người hút. Cửa mở hé. Ánh đèn của phòng thường trực hắt vào lùm cây phượng vĩ đen sì. Sà lim vắng ngắt, sân rộng cũng vắng ngắt như chùa Bà Đanh. Chàng chạy nhanh đến chân tường. Bức tường ngăn cuộc đời bên ngoài với thế giới giam cầm cao hơn 2 nước. Chàng rướn mình nhảy qua, và đứng trên vỉa hè, nhìn quanh quất. Chiếc xe đua bất hủ của Thu Thu tắt đèn, đậu yên lặng ở cuối phố. Chàng tiến lại. Thu Thu mặc áo dài Trung hoa bó sát thân hình cá trắm nẩy nở, khêu gợi. Văn Bình dập cửa. Rồi ôm nàng hôn say sưa như thể 2 người biết nhau, yêu nhau từ nhiều tháng trước. Nàng thỏ thẻ :
- May quá, em sợ anh trốn không thoát.
Chàng chắt lưỡi :
- Thoát khỏi sà lim công an, lại xa vào sà lim của em, nào khác gì !
Thu Thu cười lớn. Nàng lái loanh quanh một hồi rồi phóng qua cầu Trương minh Giảng, tới một biệt thự lầu nguy nga mới cất trên đường Trương tấn Bửu. Cửa cổng mở toang, đèn ngoài sân sáng trưng. Thu Thu lái thẳng vào ga ra. Tắt máy, nàng nắm tay Văn Bình :
- Mời anh vào, Paul đang đợi.
- Paul là ai ?
Nàng nhún vai :
- Em cũng không biết Paul là ai. Người ta gọi là Paul Hiếu, em cũng gọi là Paul Hiếu, thế thôi. Paul không ưa những câu hỏi tò mò.
Văn Bình cười thầm. Làm nghề buôn lậu, nghề gián điệp, ai cũng giấu kín tung tích. Văn Bình giả vờ hỏi gặng :
- Việc làm nguy hiểm không em ?
Nàng gạt phắt :
- Đã bảo anh đừng tò mò ! Nếu biết anh hỏi vặn em, Paul sẽ đánh nhừ tử. Hắn rất dữ tợn, và không hà tiện đạn đồng đâu. Em nói trước để anh giữ mình, và thứ nhất là ...
Nàng ngừng 2 giây, ngước mắt nhìn chàng, đoạn nàng nói một hơi, vẻ mặt sượng sùng :
- Thứ nhất, trước mặt Paul, anh đừng gọi em là " em ". Paul ghen như đàn bà. Hắn không muốn ai gọi em là " em ". Thu Thu chỉ là " em " của Paul Hiếu.
Chàng bĩu môi :
- Tưởng gì ?
- Không, điều này quan trọng lắm. Nể em, Paul mới chịu bố trí cho anh trốn. Anh đừng tưởng dễ dàng. Tốn chán tiền ra đấy. Phải cho nội công mấy trăm ngàn.
- Thảo nào, kẻ đưa anh ra đeo mặt nạ. Ít nhất là nhân viên cao cấp mới có chìa khóa sà lim.
- Dĩ nhiên, nhưng kìa, em đã van anh đừng hỏi lôi thôi. Bọn đàn em của Paul đấy. Anh chào họ cho có vẻ thân mật.
Hai gã đàn ông cao lớn ưỡn ngực đi tới. Thay vì chào hỏi như nàng dặn, chàng phớt tỉnh, lách sang bên, vào phòng khách. Paul Hiếu chờ bên quầy rượu đắt tiền. hai tên hộ pháp không chịu cho Văn Bình qua mặt một cách kẻ cả. Theo luật giang hồ, phải có lễ ra mắt đúng thủ tục. Văn Bình bước vào, một tên dùng khối thịt đồ sộ án ngữ. Đoán trước, chàng vẫn không đổi nét mặt. Thu Thu lộ vẻ khó chịu :
- Sao lại có lối ma cũ bắt nạt ma mới vậy ? Yêu cầu các anh nể Paul một chút.
Tên đi trước nổi nóng :
- Cô đừng can thiệp vào chuyện người. Hắn không chào tôi, bắt buộc tôi phải cho hắn bài học để giúp hắn có đủ thời giờ nhận ra mặt tôi. Tôi là Bẩy Cọp, đâu phải cây kim tí hon mà hắn không thấy.
Văn Bình nhếch mép cười khinh mạn :
- Chú là Bẩy Cọp, còn chú này ?
Văn Bình chỉ người đi sau. Hắn lồng lên :
- Mỗ là Tám Beo.
Chàng cười khật khưỡng :
- Tôi không thích chơi với cọp beo.
Tám Beo lớn tiếng :
- Đừng làm phách. Ra tay đi, đệ xin thù tiếp.
Văn Bình đáp :
- Anh cũng biết lịch sự đấy. Còn chú Bẩy Cọp ngoan cố và bất nhã quá.
Bẩy Cọp xỉa xói :
- Bất nhã thì thử cho một ngón quyền ?
Paul Hiếu đứng yên bên chai rượu Martell vừa khui và đống chai sô đa, không xen vào nửa lời. Thu Thu ngồi phịch xuống ghế, theo dõi cuộc đấu khẩu, thái độ lo âu. Văn Bình nghiêng mình thi lễ :
- Chào anh Paul Hiếu.
Paul Hiếu cũng nghiêng mình :
- Hân hạnh, chào bạn Trần Giác.
Tám Beo nói to :
- Anh Hai chào rồi, bây giờ mày ra chào đàn em.
Văn Bình chào :
- Chào chú Tám.
Bẩy Cọp vung tay đe dọa :
- Đừng thối lui. Trong nhà này, anh Hai trên hết, chúng tao chỉ là đàn em anh Hai. Ai vào đây đều phải tỉ thí. Muốn làm đàn anh, mày trổ tài xem.
Thu Thu can thiệp :
- Tại sao anh Paul ngồi đấy lại để họ giết nhau như thế ? Chúng mình đang cần người mà.
Paul Hiếu cười vang :
- Ồ, đấm đá một lúc đâu phải là giết nhau. Đó là luật lệ trong làng anh chị.
Văn Bình tỏ dấu đồng ý. Bẩy Cọp nói :
- Nhường cho mày đánh trước.
Văn Bình dề môi khinh miệt :
- Ngữ chú không xứng một trái đấm thôi sơn. Tao chấp 2 chú một lượt.
Nghe nói, Bẩy Cọp xung thiên nộ khí, khoa quyền đánh ngay. Đợi hắn đến gần, Văn Bình đưa tay khẽ gạt. Chàng gạt nhẹ, Bẩy Cọp vẫn đau nhói châu thân, và bị đẩy bắn vào tường. Lóp ngóp bò dậy, Bẩy Cọp toan đánh trả, nhưng Văn Bình đã phóng một ngọn cước. Hắn lại ngã xuống. Chàng nện gót chân vào lưng Bẩy Cọp nằm mọp luôn trên đất. Tám Beo trợn mắt xông vào. Văn Bình tiến một bước, hất trái đấm móc sang bên, đoạn dùng sống bàn tay phạt mạnh vào vai đối phương. Tám Beo có cảm giác như cây cổ thụ rớt xuống xương vai. Hắn nhả Văn Bình, lảo đảo ôm ghế sa lông. Văn Bình phủi áo, định lại đỡ hắn thì nhanh như chớp, lưỡi dao trong người hắn nhảy lên tay. Paul Hiếu quát :
- Tám, không được chơi dao.
Như điếc tai, Tám Beo lùi lũi xông lại. Paul Hiếu keo hộc bàn rút súng sáu, sửa soạn nổ cò. Văn Bình tươi cười :
- Anh mặc nó cho tôi.
Yên tâm, Paul Hiếu ném súng xuống bàn. Văn Bình bước lùi. Tám Beo vẫn tiến. Cách chàng một sải tay, hắn chồm lên, đâm vào giữa yết hầu chàng. Bình tĩnh như thường, Văn Bình huỳnh tay gạt mạnh. Tám Beo loạng loạng. Văn Bình khoèo chân, cây thịt 80 kilô ngã sóng soài trên tấm thảm Ba tư sặc sỡ. Văn Bình chống nạnh chờ hắn đứng dậy. Lần này, hắn tấn công thận trọng hơn, nhắm vào giữa tim, hắn đâm thẳng vào. Chàng thót bụng, bắt cườm tay Tám Beo giật thật mạnh. Tám Beo mất thăng bằng ngã nhào. Chàng co chân, " bốp " một tiếng, đầu gối chàng trúng mặt Tám Beo, máu tuôn xối xả. Tám Beo khạc ra một chiếc răng vàng. Lưỡi dao văng dưới ghế. Văn Bình lại quầy rượu rót uống trong sự kinh hoàng của Paul Hiếu và Thu Thu. Chợt Thu Thu thét lên :
- Coi chừng.
Tám Beo lượm dao phóng vào lưng chàng. Nghe tiếng gió, chàng nghiêng mình. Lưỡi dao sướt qua hông. Văn Bình lại điềm nhiên uống rượu. Tám Beo xấu hổ, ngó chàng trân trân. Văn Bình nâng chai rượu, hỏi :
- Uống không chú ? Chắc đau miệng lắm, phải không? Thôi xin lỗi, thật ra anh không cố ý, vì nếu cố ý, chú em không còn đủ sức ngồi dậy đâu.
Paul Hiếu khen :
- Giỏi, giỏi lắm, quả danh bất hư truyền ! Chuyên môn bảo tiêu hàng lậu có khác.
Văn Bình nói :
- Đó là nghề mọn của đệ. Huynh tính nếu không giỏi, ngày xưa ai chịu bỏ bạc vạn ra thuê làm nhân viên áp giang. Bạc vạn ngày xưa đâu phải hến ?
Paul Hiếu rót rượu mời :
- Mừng anh bạn ly rượu tri kỷ. Chúng mình sẽ có dịp làm việc với nhau, và hiểu nhau hơn. Ở đây với tôi, anh cứ tự nhiên coi như ở nhà. Trong phòng, anh có đủ quần áo, và đồ hóa trang. Anh đang bị lùng bắt, nên cần cải trang mỗi khi ra ngoài.
- Vâng.
- Anh lên lầu nghỉ cho khỏe.
Bẩy Cọp đưa Văn Bình lên gác. Giọng lễ độ, hắn hỏi chàng :
- Anh học quyền ở đâu, giỏi ghê. Chúng em phục anh sát đất.
Chàng cười :
- Đó mới là một vài ngón thông thường. Khi nào rỗi, tôi sẽ biểu diễn những miếng lạ lùng hơn nữa.
Phòng của chàng ở lầu 2, quay mặt vào sân trong. Đây là một sự thận trọng của Paul Hiếu. Hắn không muốn ngoài đường nhìn vào trong nhà. Căn phòng được trang trí tối tân, và sang trọng. Trên thường treo bức danh họa của Chagall về tĩnh vật, thời giá trên 4 triệu đồng. Chàng nhớ mang máng trong phòng Lê Châu gần cầu Công Lý nối dài cũng có tranh lập thể Picasso, bức rẻ nhất cũng từ 500.000 đồng trở lên.
Bẩy Cọp tần ngần :
- Giờ đây chúng ta là đồng chí, xin anh bỏ qua câu chuyện đáng tiếc.
Văn Bình đập vào vai hắn :
- Ồ, quan tâm làm gì cho nó mệt xác. Tứ hải giai huynh đệ, anh em mình giận nhau sao nổi.
Vẻ mặt hân hoan, Bẩy Cọp xuống nhà. Văn Bình mở nước nóng tắm cho cơ thể sảng khoái, đoạn ngủ một giấc. Trước khi ngủ say, chàng thoáng nghe tiếng xe hơi.
Gần sáng, chàng giật mình thức giấc. Một bóng đen nhè nhẹ lẻn vào phòng. Văn Bình nhỏm lên khỏi đệm nghe ngóng. Bóng đen tới gần, tới gần.
Và chỉ sát người chàng nửa thước.