CHƯƠNG VIII TẤM HÌNH BÍ MẬT.1

Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bí Mật Hồng Kông - Quyển Thượng - VIII. Tấm Hình Bí Mật.1

❊ ❊ ❊

Tên em là Hong. Bét-ty Hong.

Khi nàng mở miệng, môi nàng cong lên nũng nịu và lẳng lơ. Văn Bình muốn ngoạm vào như thể ngoạm trái táo đỏ tươi, vừa lấy khỏi tủ lạnh.

Bét-ty Hong lại thỏ thẻ:

- Còn anh? Tên anh là gì?

Văn Bình nhún vai :

- Anh ấy à ? Anh không có tên.

Thiếu phụ không tỏ vẻ sửng sốt. Nàng chắt lưỡi :

- Đàn ông đều giống nhau như đúc.

Văn Bình tủm tỉm :

- Đàn bà cũng vậy. Đàn bà đều giống nhau như đúc.

- Anh đừng kiếm cớ đánh trống lảng. Em không nói đàn ông giống nhau về có thể. Đàn ông giống nhau ở điểm thích giấu giếm một cácn buồn cười. Anh sợ em biết tên thật của anh rồi đến vòi vĩnh phải không? Anh đừng lo. Bọn em không bao giờ làm phiền khách. Mai kia, gặp anh ngoài đường em cũng không chào anh, trừ phi anh chào trước. Anh trốn vợ đến đây tìm thú vui, chúng em nỡ nào gây chuyện để gia đình anh bất hòa.

Cũng như các vũ nữ khác, nàng đinh ninh Văn Bình giấu tên thật đề phòng những chuyện lục đục có thể xảy ra trong gia đình.

Văn Bình cười duyên dáng :

- Em lầm. Anh chưa có vợ.

Bét-ty phá lên cười:

- Em đoán không sai, anh chưa có vợ mà. Em đố anh tìm được trong phòng này ông khách nào có vợ. Đàn ông già trẻ đến dây đều mắc căn bệnh trầm kha, bệnh hay quên. Nhưng anh ơi, giấu diếm làm gì vô ích. Chúng em đã dày gió,dạn sương, thu lượm được quá nhiều kinh nghiệm. Không yêu thì thôi hễ chúng em yêu ai thì trời đánh cũng không bỏ.

Tình yêu, đối với chúng em, không phải chỉ là hò hẹn một đêm với khách có tiền mà phải là tình tri kỷ đậm đà giữa những kẻ giang hồ. Dầu anh có vợ, anh cũng khõng ngăn cấm được em khen anh đẹp trai và dễ thương, phải không anh ?

Là khách quen của sàn nhẩy, Văn Bình được nghe hàng ngàn lần những lời ví von. Lệ thường chàng dửng dưng, đôi khi chỉ cười mỉm. Tuy nhiên lần này, chàng lại bồi hồi.

Chàng rung động vì Bét-ly đã nói sự thật. Từ đông sang tây, tuy khác màu da, khác nếp sống vật chất, khác trình độ tinh thần, các vũ nữ đều ôm trong lòng một tâm sự như nhau. Phần đông vì túng quẫn, vì trạng huống éo le, họ lao vào nghề. Dư luận bất công thường trút lên đầu họ trách nhiệm của mọi cuộc khủng khoảng gia đình và sa đọa xã hội khiến họ bất mãn, chai lì, và đua đòi lối phát biểu sống sượng và gay gắt. Nhưng trong thâm tâm, vũ nữ vẫn là đàn bà họ thèm được yêu thành thật. Khi đã yêu ai, họ không cần gì hết, họ bất chấp tất cả.

Lời nói của Bét-ty bắt chàng nhớ đến Mộng Kiều ở Sài gòn. Nàng là bông hoa biết nói diễm lệ nhất của Sài gòn ban đêm. Hàng ngàn đàn ông tung bạc triệu ra để được nàng đoái hoài, song nàng vẫn thản nhiên. Thế rồi nàng gặp Văn Bình và yêu chàng. Nàng yêu chàng bằng một mối tình kỳ quặc. Ra khỏi tiệm nhảy, nàng tự coi như đã có chồng, không say sưa, không hẹn hò với khách nữa tuy chàng chưa hề hứa hẹn sẽ cưới nàng làm vợ.

Và như Mộng Kiều, như nhiều người đàn bà chàng gặp trong cuộc đời sóng gió, Bét-ty Hong có một nhan sắc lôi cuốn.

Sắc đẹp của nàng đã vượt qua ranh giới của sự thông thường, để tiến vào địa hạt của tuyệt mỹ nên một tao nhân mạc khách như chàng không thể đối xử bằng thái độ lãnh đạm.

Bét-ty không đẹp như mọi người đẹp khác. Thoạt nhìn nàng, người ta cảm thấy máu trong huyết quản sôi sùng sục. Rồi một mùi hương kỳ diệu tỏa rộng, khiến người đàn ông phải nắm chặt mép bàn cho khỏi run...

Bét-ty đứng đậy. Đèn sàn nhảy đã đổi màu. Ban nhạc trỗi một điệu măm-bô man rợ.

Nàng đề nghị :

- Anh nhảy với em nhé ?

Văn Bình quàng ôm cái eo nhỏ nhắn và mảnh mai của nàng. Bét-ty tì má vào môi chàng,toàn thân rung lên từng đợt nhè nhẹ, ngón tay nàng luôn luôn vuốt ve gáy chàng.

Theo lệ, vũ nữ ở Metro chỉ ngồi bàn với khách 15 phút đồng hồ là thay đổi. Từ nẫy đến giờ đã quá 20 phút. Văn Bình bèn hỏi Bét-ty :

- Em không phải sang bàn khác?

Giọng nàng thơm phức như mật ong :

- À, đó là với những ông khách khác. Còn anh thì không....

Văn Bình nói :

- Anh nghèo lắm.

Bét-ty cười:

- Em đâu dám xin tiền anh...

Hai người dìu nhau lại bàn. Văn Bình hỏi :

- Em thích rượu không ?

- Còn phải nói. Em mê nhất huýt-ky.

- Chúng mình đi uống cho vui. Anh cùng là bợm huýt-ky. Nhắp nước trà mãi, chán chết.

- Em không đi.

- Em vừa nói là có biệt nhỡn đối với anh...

- Chính thế. Nhưng chưa người khách nào mời được em đi. Phương chi anh mới đến đây lần thứ nhất.

- Lần thứ mấy không quan trọng.

- Em mới quen anh cách đây 10 phút.

- Chúng mình đã quen nhau trong mộng từ nhiều năm.

- Anh tán thật giỏi. Lần đầu, em siêu lòng trước một ngưòi khách lạ.

- Rồi anh sẽ không lạ.

Bét-ty bật cười, xiết chặt tay chàng. Văn Bình nâng bàn tay thon muốt lên môi hôn.

Dưới đường, trời lất phất mưa. Bét-ty đi sát vào bên chàng : da thịt nàng run tê như truyền điện.

Nàng hỏi:

- Anh mới đến.

- Đúng. Tại sao em biết?

- Ồ, chẳng có gì khó. Người sinh sống ở đây không bao giờ dám mời vũ nữ đắt khách nhất Metro đi uống rượu. Điều thứ hai, hễ đã sinh sống ở đây và lên chơi Metro, khách phải có xe hơi riêng. Nếu em không lầm anh sắp vẫy tắc-xi.

- Em lầm to. Xe anh kia kìa. Cái Prefect ấy.

Bét-ty bĩu môi:

- Từ ngày làm ở Metro đến giờ, chưa khi nào em có can đảm trèo lên cái xe nhỏ bé và ảm đạm như Prefect. Anh thương em thì hãy gọi tắc-xi. Hoặc ngự xe Rolls quý phái 15 ngàn mỹ-kim, hoặc ngồi tắc-xi bình dân, em không thích sang trọng nửa mùa, anh ạ.

Văn Bình cười đáp:

- Ừ, hai đứa mình đi tắc-xi.

Chàng vừa nói dứt thì một tắc-xi đậu xịch bên đường.

Xe chạy một quãng, Văn Bình mới hỏi :

- Chúng mình đi đâu ?

Bét-ty nguýt yêu :

- Đi đâu ? Em cũng chưa nghĩ ra...

- Không lẽ ngồi tắc-xi suốt đêm.

- Vậy em tiễn anh về khách sạn. Còn em, em mệt rũ, em cần về nhà nghỉ.

Văn Bình nói dối :

- Ở khách sạn của anh, họ không bán rượu, Nếu em cho phép, anh sẽ về nhà em. Anh uống xong rồi đi liền, không dám quấy nhiễu em đâu.

Bét-ty cười xòa :

- Hừ, nghe anh cam kết em bỗng có cảm tưởng em là cô bé lên 10.

Văn Bình giơ một ngón tay :

- Anh xin thề hết sức đúng đắn.

Bét-ty nhún vai :

- Em đã nghe đàn ông thề nhiều rồi. Thôi, em cũng chiều anh. Nhưng chỉ uống rượu rồi ra về không được vòi vĩnh gì nữa. Anh đừng quên em là môn sinh nhu đạo. Bạn em ở Metro đều giỏi võ Nhật. Riêng em, em có thể cho anh đo ván nếu anh tự động mó vào người em.

- Nghiệt ngã ghê !

- Đối với đàn ông đẹp trai như anh thì dễ dãi là chết đứ đừ. Anh có chấp thuận điều kiện thì em mới cho lên phòng.

Văn Bình gật đầu lia lịa. Tắc-xi chui vào con đường sâu hun hút. Mấy phút sau, tài xế dừng trước một ngôi nhà sơn đỏ. Tình cờ, Văn Bình nhớ lại ngôi nhà cổ kính, bên trong là tiệm nhảy chật chội, ám khói, nơi người họa sĩ Tây phương gặp vũ nữ Suzie Woong.

Bất giác chàng phê bình :

- Anh có cảm tưởng đây là căn gác của Suzie Woong.

Bét-ty cười :

- Quái thật, bất cứ người ngoại quốc nào đến Hồng Kông cũng đòi đi xem kỳ được cái tiệm nhảy tí xíu mà ngưòi ta dùng để quay cuốn phim "Thế giới của nàng Suzie Woong". Rất hân hạnh được anh so sánh như thế, nhưng em xin nhắc Suzie là nhân vật tiểu thuyết, em không phải là Suzie và anh cũng không phải là chàng họa sĩ đào hoa. [1]

Thang gác gỗ nghiến răng từng hồi kèn kẹt. Mùi thuốc phiện bay xuống thoang thoảng, khiến Văn Bình mường tượng ngay tới căn gác xép tắt hết đèn, chỉ còn ngọn đèn dầu lạc, và người đàn bà mũm mĩm kê đùi cho khách gối trong khi viên thuốc reo sèo sèo thơm phức.

Đoán lầm ý nghĩ của chàng, Bét-ty hỏi :

- Anh hút nhé ?

Hồng Kông là thiên đường của á phiện. Được tơ lơ mơ bên cạnh người đẹp, ai lại không thích song Văn Bình không thích nằm còng queo dưới ánh đèn le lói gật gà, gật gù như buồn ngủ chốc chốc lại chiêu hơi khói phù dung bằng ngụm trà tầu cháy họng, hoặc nhoài tay véo cái mông gày guộc của cô ả tiêm thuốc không quen biết.

Bét-ty mở cửa phòng, lách sang bên nhường cho Văn Bình vào trước. Căn phòng được trang hoàng mộc mạc, Văn Bình không thấy vật gì khả dĩ chứng tỏ đó là nơi Bét-ty thường ở mỗi ngày. Tuy vậy, chàng không lộ vẻ kinh ngạc.

Bét-ty kéo ghế mây, đon đả:

- Mời anh ngồi, để em khui rượu.

Nhà của Bét-ty — nếu muốn dùng chữ "nhà"— gồm hai phòng ăn thông với nhau, ngăn đôi bằng gỗ. Văn Bình đoán bên kia là phòng ngủ.

Nhìn bốn bên, chàng chỉ thấy bộ xa-Iông mây sơn nhiều mầu, vứt lỏng chỏng mỗi nơi một cái, cái tủ buýp-phê dán phọt-mi-ca màu đỏ và cái máy hát kiểu mới, âm thanh nổi.

Văn Bình lục tìm một đĩa hay. Chàng đặt vào máy, vặn hát. Giọng hát âm ấm của người nữ ca sĩ hữu danh từ trong máy truyền ra, ngập đầy gian phòng.

Mắt Bét-ty bỗng sáng ngời. Nàng giang rộng tay :

- Nào, anh nhảy với em.

Lời mời ngọt ngào này, Văn Bình đã nghe tại vũ trường. Bất giác, chàng nhớ lại tấm lưng mềm mại và bộ ngực phập phồng của nàng, khi hai người ôm nhau trên sàn gỗ đánh xi ra bóng loáng.

Vừa nhảy, Bét-ty vừa ngả đầu vào vai chàng. Ngửi hơi thở thơm thơm của nàng, Văn Bình ngây ngất. Chàng cúi xuống, hôn nhẹ mái tóc đen mượt đồng thời tay chàng vòng quanh lưng nàng.

Bét-ty để yên.

Văn Bình hôn giữa đôi môi đỏ mọng. Toàn thân Bét-ty rung lên bần bật. Chàng hôn như thế rất lâu. Người nữ ca sĩ trong máy hát bắt đầu chuyển sang giọng nhè nhẹ, nghe như tiếng thủ thỉ say sưa của hai kẻ yêu nhau.

Bét-ty hỏi : Tên anh là gì ?

- Mashita.

- Hiện anh ở đâu ?

- Anh không có nhà, đêm nay, có lẽ anh ở đây.

Nàng quắc mắt :

- Anh nói dễ nghe nhỉ ?

Văn Bình kéo nàng vào lòng, hôn thêm cái nữa. Nàng vùng vẫy lấy lệ, rồi cứng đơ như khúc gỗ. Chàng nghe rõ tiếng hơi thở hổn hển của nàng.

Rồi không cần hỏi ý kiến Bét-ty, chàng ôm bổng nàng lên, bế sang phòng bên. Phòng này chỉ kê cái giường sắt cao lêu nghêu buông mùng sẵn. Văn Bình mỉm cười một cách ranh mãnh khi nhìn thấy đôi gối màu hồng nằm ngay ngắn trên nệm trắng muốt, bốn góc kéo thẳng băng.

Đặt Bét-ty xuống, Văn Bình chìa chai rượu cho nàng :

- Em uống nhé ?

Nàng gật dầu, mắt lim dim như vừa được chích ma túy. Vốn giàu kinh nghiệm, chàng biết Bét-ty đã tới trình độ mà không sức mạnh nào có thể kéo nàng trở lui được nữa.

Chàng tự thưởng cho mình nửa chai huýt-ky. Bét-ty nằm dài trên giường tay đan dưới gáy, ngực ưỡn, môi mở hé, như van nài tha thiết.

Giờ đây chàng mới lưu ý tới bộ y phục của nàng.

Nàng mặc áo dài Thượng Hải băng gấm ngũ sắc xẻ thật cao hai bên lườn, nên cặp giò trắng trẻo, và cân đối của nàng luôn luôn được phơi lộ.

Cái tắt đèn ở đúng trong tầm tay của chàng. Mắt nàng đã hướng về phía ấy, như thầm yêu cầu chàng tắt ngọn đèn nê-ông quá trơ trẽn.

Bỗng chuông điện thoại ở phòng ngoài reo. Bét-ty chồm dậy, bước rảo ra chỗ đặt ống nói.

Văn Bình chắt lưỡi rót thêm ly rượu nữa. Đối với những vũ nữ kiều diễm như Bét-ty thì nửa đêm có điện đàm là thường. Có lẽ một lão trọc phú, bụng phưỡn tròn ứ mỡ gọi cho nàng để hỏi trên phòng đã có ai chưa. Vì gần như thông lệ, một số gái nhảy trên thế giới đều làm thêm nghề phụ.

Văn Bình lắng nghe. Đầu dây nói rất nhỏ chàng không nghe được gì. Bét-ty cũng đáp nhỏ :

- Vâng.

Một phút sau, nàng lại đáp tiếng "vâng" cộc lốc. Văn Bình mỉm cười, tắt đèn. Như bị nam châm hút, Bét-ty dính chặt lấy chàng trong bóng tối.

Chàng nói đùa : - Em sắp giầu to.

Nàng giật mình :

- Phải. Sao anh biết ?

- Người ta vừa gọi dây nói.

Hoàn hồn, nàng thở phào :

- Anh lầm. Không phải nhân tình của em đâu. Em có rất ít người yêu. Mấy ông triệu phú ở đây biếu hàng vạn đô-la mà em cũng không thèm. Em không thích nằm chung giường với bọn đàn ông già khẳn, hơi thở sặc mùi rượu thịt và thuốc phiện, hễ mở miệng là khoe tiền.

- Vậy ai gọi cho em ?

- Anh tham quá. Em mời anh lên phòng, cho phép anh ngủ lại là hân hạnh lắm rồi. Anh lại không phải là chồng em...Nhưng thôi, em nói thật để anh khỏi ghen bóng, ghen gió. Người gọi điện thoại là ông chủ Metro.

- Hắn sắp đến ?

- Lại ghen rồi. Hắn xấu như ma lem, ai chịu nổi. Hắn gọi em để khiển trách.

- Về việc gì ?

- Vì em về quá sớm, và quên báo quản lý. Khách quen tìm em không thấy gắt om. Một chàng đa tình đã gây sự với quản lý, đập vỡ chai cốc và hành hung nhân viên vũ trường. Anh đã biết hết sự thật. Anh còn hỏi vặn nữa không ?

- Không. Chỉ muốn hỏi vặn đôi môi của em thôi.

- Khôn ghê. Môi em đây. Hôn đi. Hôn nữa đi. Đêm nay, em sẽ giúp anh quên hết nỗí khổ ở đời. Dầu sáng mai anh sẽ quên em....

- Đừng nói nhảm, Bét-ty.

Hiểu được ý nghĩa của tiếng trách âu yếm, Bét-ty rúc vào ngực chàng.

Da thịt nàng mát rợi như đĩa trái cây ướp lạnh. Văn Bình quên hết thực tại. Dầu căn phòng của Bét-ty ở gần đường, vọng lên tiếng xe chạy rầm rầm, chàng vẫn chẳng nghe được gì nữa.......

❀ ❀ ❀

[1] 1

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.