Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4152 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bí Mật Hồng Kông - Quyển Thượng - ° ° °

❊ ❊ ❊

Bóng tối tỏa đầy gian phòng. Sau những phút thần tiên, Văn Bình mỏi mệt và ngủ thiếp.

Nhưng chỉ 5 phút sau, chàng bừng thức. Ngoảnh sang bên, chàng không thấy Bét-ty. Giật mình, chàng bật đèn. Tấm đệm dầy còn in sâu vết nằm của Bét-ty thơm lộng mùi nước hoa ngào ngạt. Chàng nhìn dưới đất : đôi giầy cao gót đã biến mất.

Văn Bình chợt hiểu. Không cần ra phòng ngoài chàng biết là Bét-ty đã đi khỏi. Đàn bà ăn vụng là chuyện thường đối với người từng trải, nên chàng không sửng sốt, hoặc chỉ sửng sốt thoáng qua, khi thấy Bét-ty bỏ đi không báo trước. Có thể nàng đã có chồng, một gã du đãng hay nóng mắt, hoặc một lão trọc phú có dáng đi bành bạch như vịt bầu. Họa là điên, chồng nàng mới không ghen, và không lùng bắt nàng tại các nhà săm quen thuộc !

Thoạt mới đến, Văn Bình đã biết đây không phải là nhà riêng của nàng. Bằng

chửng là chàng không tìm thấy đồ đạc nào mang dấu vết của nàng. Bàn ghế, giường nệm, tất cả đều lạnh lẽo, cái lạnh lẽo cố hữu của đồ đạc trong khách sạn.

Văn Bình vào phòng tắm, luồn đầu dưới vòi nưởc. Chàng cần vã nước lạnh cho tỉnh. Nhưng chàng không hứng được giọt nào. Chàng sực nhớ đang sống ở Hồng Kông, một nơi hiếm nước, và nước, chỉ chẩy có giờ.

Thốt ra một tiếng bực bội, chàng gài lại khuy áo. Bộ âu phục do Fu-Chun may ôm chặt lấy thân hình chàng, như thể chàng đích thân đi cắt ở Luân đôn hay Ba lê. Trong khi soi gương, thắt cà-vạt, Văn Bình bỗng thở dài sườn sượt.

Trời ơi, cố thế mà chàng không để ý !

Mặc dầu được rửa ráy sạch sẽ, một bên gò má của chàng vẫn còn sưng húp, làm chàng mất hẳn vẻ khỏi ngô thuờng nhật. Nghĩa là chàng không còn đẹp trai nữa. Chàng lại không phải là con cóc vàng. Hừ ! tại sao Bét-ty lại quá dễ dãi với chàng?

Ra đến ngoài, suýt nữa chàng trượt ngã. Bã kẹo cao su dính đầy sàn gác. Chắc đây là nơi hò hẹn của những chàng lính thủy Mỹ được phép lên đảo giải sầu.

Không đợi chàng vẫy, một phu xích lô lon ton chạy lại. Gọi là xích lô không đúng vì trong xích lô cả khách lẫn công nhân đều ngồiĐằng này, khách được ngồi vắt vẻo, còn xa phu phải cong lưng, chạy lạch bạch phía trước. Dưới thời Pháp thuộc, Văn Bình thường đi học bằng loại xe tay mà chàng cho là vô nhân đạo này. Chàng không hiểu sao người ta vẫn chưa chịu bãi bỏ nó ở Hồng kông.

Vũ trường Metro còn sáng đèn. Nhiều cặp nam nữ ôm nhau lượn như đèn cù trên sàn nhảy trơn bóng.

Văn Bình không muốn giáp mặt gã bồi hồi nãy nên đi sâu vào trong chọn một cái bàn trống. Một phổ ky xuất hiện, chàng trịnh trọng ngoặc chữ V trước tên Bét-ty Hong trong cái "mơ nuy" vũ nữ.

Văn Bình đợi không lâu. Một thiếu phụ khá đẹp, uyển chuyển trên gót giầy tấc hai, nghiêng đầu chào:

- Em xin tự giới thiệu, em là Bét-ty Hong.

Văn Bình choáng váng như đã nốc nhiều rượu trong cơn bụng đói. Bét-ty Hong đứng trước mặt chàng khác hẳn Bét-ty Hong vừa diễn cảnh đầu gối tay ấp mặn nồng với chàng trong một nhà ngủ bản xứ.

Chàng đã trấn tĩnh kịp thời nên thiếu phụ không nhận thấy sự bối rối của chàng.

- Hân hạnh chào Bét-ty.

Văn Bình nâng ly nước trà, nói tiếp:

- Bét-ty đẹp quá ! Không có rượu nên anh uống tạm ly trà này để mừng nhan sắc của em.

Thiếu phụ nhún vai :

- Anh quá khen.

Văn Bình liếc quanh. Mọi người đang bị âm nhạc thu hồn, không cặp mắt ngờ vực nào hướng về phía chàng. Tuy nhiên, chàng vẫn ngờ ngợ. Chàng không tin kẻ thù đã bỏ cuộc.

Ngó giữa mắt thiếu phụ, Văn Bình hỏi:

- Đúng em là Bét-ty không?

Thiếu phụ cười tình tứ :

- Nếu em không là Bét-ty thì còn ai vào đây? Em làm việc ở đây đã lâu, anh là khách lạ nên chắc không biết...

- Anh đã ghé một lần và yêu cầu phổ-ky mời Bét-ty Hong ngồi bàn. Người ta dẫn đến cho anh một em khác.

Thiếu phụ nghe chàng nói, vẻ mặt kinh ngạc. Xong xuôi, nàng mới hỏi :

- Khác như thế nào?

- Đẹp, đẹp lắm. Hao hao như nữ minh tinh Nancy Kvvan...

- Trong phim về Suzie Woong?

Văn Bình gật đầu. Thiếu phụ nói tiếp :

- Tại đây không em nào giống như Nancy Kwan. Có lẽ anh lầm với vũ trường khác.

Đáng lẽ chàng nói là không lầm, song nghĩ ngợi một giây, chàng bèn gật đầu:

- Em nói có lẽ đúng.

Chàng đứng dậy, dìu cô gái ra sàn gỗ. Nhẩy được nửa bài, nàng bỗng hỏi :

- Anh vừa ẩu đả ?

Văn Bình cười mỉm :

- Phải. Sao em biết?

- Nhìn mặt anh, ai cũng biết.

Văn Bình nín thinh, không nói gì nữa, 15 phút trôi qua, cô gái nhảy đổi bàn.

Văn Bình quan sát một lát vả phăng ra gã phổ-ky quen thuộc. Ung dung hút thuốc, chàng tiến lại. Gặp chàng, hắn nhớ mặt ngay. Hắn lễ phép cúi đầu :

- Chào ông.

Văn Bình sẵng giọng:

- Tại sao tôi chọn Bét-ty Hong, anh lại đưa đến một cô khác ?

Hẳn thản nhiên:

- Tôi xin lỗi ông, ở đây, như thế là thường. Khách thì đông, nhiều vị lại gọi một cô nên đối với khách lạ, chúng tôi vẫn làm vậy. Xin ông chờ một phút, tôi xin mời Bét-ty Hong thực thụ lại.

Văn Bình cười nhạt:

- Người đàn bà hồi nãy đâu rồi?

Trong khóe mắt gã bồi. Nổi lên một tia lo sợ :

- Thưa ông, tôi xin thú thật...

Hắn lấm lét nhìn quanh "bít" Các cặp trai gái vẫn ôm nhau khiêu vũ theo điệu đàn trầm bổng. Văn Bình thoáng thấy một giọt bồ hôi lấp lánh trên trán của hắn.

Hắn nói tiếp, giọng khẩn khoản:

- Xin ông đừng căn vặn, nguy hiểm lắm.

Văn Bình trợn mắt:

- Anh không nói, tôi sẽ giết anh.

Gã bồi đáp nhanh:

- Nếu tôi nói, họ cũng giết tôi.

- Họ là ai?

- Thưa... tôi không thể nói được.

Văn Bình muốn túm vạt áo hắn, tặng cho một bài học. Nhưng chàng chưa dám ra tay vì tiệm nhảy quá đông....

Khách ở bàn bên gọi hắn. Như được cứu nạn, hắn vâng dạ rối rít. Văn Bình thọc tay túi quần, thuốc lá phì phèo trên miệng. Chàng đợi xem hắn sẽ làm gì.

Ngờ dâu, hắn chỉ đi được mấy bước là ngã khuỵu. Thân thể hắn cứng đơ như khúc gỗ. Hắn đâm vào khay nước trà nóng nghi ngút. Rầm một tiếng. Rồi loảng soảng.

Văn Bình ngây người một giây. Mọi người đổ xô về chỗ gã bồi bị nạn. Một mũi tên nhỏ xíu không biết từ đâu bắn tới, cắm giữa cuống họng nạn nhân.

Vũ trường Metro không còn là nơi tốt lành đối với chàng nữa. Chàng rảo ra ngoài, tụt xuống thang máy.

Đi đâu bây giờ? Văn Bình cũng không biết nữa. Ánh đèn nê-ông chói mắt làm chàng sực nhớ là trời đã khuya. Đế giầy của chàng gõ đều đều trên lề đường.

Được một quãng, chàng dừng lại. Rồi chàng rẽ vào ngõ hẻm. Một phút sau, chàng núp dưới lùm cây tối. Bóng tối ở các thị trấn lớn trên thế giới thường là nơi hò hẹn của dân anh chị, và phường bán phấn buôn son rẻ tiền.

Văn Bình đã quá quen với cuộc sống phiêu bạt nên không đếm xỉa đến bọn du đãng từ bóng tối vọt ra, với lưỡi dao nhọn hoắt. Chàng cũng chán ngấy cái cảnh ưỡn ẹo trơ trẽn của những cô gái mặt trát phấn trắng hếu, thân thể bầy nhầy, tô điểm bằng chất cao su mút, chờ đàn ông thâu đêm trên vỉa hè, nhất là vỉa hè Hồng Kông.

Nhưng Văn Bình đoán biết trong bong tối này sắp xảy ra biến cố. Một lần nữa chàng lại bỏ đường lớn sáng rực, quặt vào ngõ hẻm âm u, bắp thịt chùng dãn, trong sự chờ đợi phản công.

Một làn gió mạnh từ phía sau thổi tạt vào gáy chàng. Chàng đoán tiếng gió là do một ngọn dao gây ra. Loại dao bấm nút này nhỏ xíu nhưng sắc như nước thường được các kiện tướng chơi đêm mang theo phòng thân.

Văn Bình ngồi thụp.

Cuộc thách đố với thần Chểt bắt đầu.....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.