Nhìn vào tấm gương cao bằng đầu người trong buồng tắm, Quỳnh Ngọc thấy nhú trong lòng một niềm kiêu hãnh lớn lao. Nàng đẹp thật!
Diện mạo đã đẹp, thân thể còn đẹp hơn nhiều. Có lẽ nàng là nữ nhân viên Biệt Vụ duy nhứt - cũng có lẽ là phụ nữ Việt duy nhứt - có vòng ngực đúng 98 phân, nghĩa là không thua mỹ nhân núi lửa Tây phương. Làn da trắng nõn làm nổi bật màu đen của tóc, và của đôi mắt đen láy, lông mi dài cong vút, màu đỏ tự nhiên của môi không cần thoa son, của gót chân xinh xắn, tròn trịa, và màu hồng khêu gợi của cặp nhũ hoa vươn ra phía trước.
Bất giác, nàng cảm thấy xấu hổ, và nóng ran lên mặc dầu đang dội nước lạnh.
Trên da thịt nàng, dường như còn vết tay mơn trớn của Văn Bình. Một mãnh lực dị thường đã xô nàng vào phòng chàng, bắt nàng nằm yên, tay chân bất động, trong khi xiêm áo bị ném dần lên ghế. Toàn thân nàng run lên lần nữa. Nàng nhắm mắt lại, nghĩ đến Văn Bình.
Nàng biết chàng không thể yêu đương được mãi vì còn công việc, còn tổ quốc, song nàng vẫn sẵn sàng dâng hiến cho chàng những báu vật của tuổi đôi mươi còn thơm mùi trinh tuyết. Đêm nay, nàng theo chàng ra Hànội, dấn thân vào cảnh hiểm nghèo. Không hiểu hai người còn sống sót để trở về Sàigòn, hay sẽ bỏ thây bên kia bức màn tre, nàng không dám nghĩ thêm nữa.
Vì vậy, nàng cần yêu, yêu say mê, yêu đắm đuối.
Mặc quần áo xong, Quỳnh Ngọc rắc nước hoa Diorissimo lên tóc, cầm cái xắc da lớn để trên bàn đêm, rồi mở cửa đi ra ngoài.
Đột nhiên, nàng đóng cửa lại, buông mình xuống ghế bành, nét mặt trầm tư.
Nàng mở xắc, rút ra một khẩu Bờraonin nhỏ xíu, cán mạ vàng. Loại súng tí hon này có thể giết người chính xác trong vòng ba thước. Sau khi kiểm điểm bì đạn, Quỳnh Ngọc bỏ vào túi sau quần din. Nàng bấm một nút bí mật ở quai xắc, cái quai bật tung khỏi xắc, để lộ ra một con dao lò xo.
Kéo dao ra, nàng lắc nhẹ một cái, lưỡi dao mảnh mai vọt khỏi cán. Nàng lia dao gần một sợi tóc. Tuy không đụng lưỡi, sợi tóc vẫn đứt làm đôi. Lúc nàng khoa dao, tiếng gió rẹt rẹt nổi lên, thứ thanh âm đặc biệt của kiếm báu được rút ra khỏi vỏ. Với con dao sắc như nước này, nàng có thể hạ thủ những gã đàn ông nặng cả trăm kilô, cừ khôi về võ thuật.
Cất con dao trong quai xắc, nàng lững thững ra thang máy. Môrít giao cho nàng một việc tế nhị, nàng quyết làm tròn. Không để ý tới luồng mắt soi mói của những người đàn ông sang trọng mặc com-lê thẳng nếp nhìn chăm chăm vào ngực nàng, như muốn bóc trần ra, Quỳnh Ngọc rảo bước ra đường. Đám thực khách thượng lưu này chắc vào gian phòng ăn lộng lẫy của lữ quán, mệnh danh là phòng Raja, chứa được 150 ghế, để thưởng thức những món ăn Pháp và rượu vang Pháp chính hiệu.
Quỳnh Ngọc cũng muốn kéo Văn Bình vào một góc phòng ăn, vừa uống sâm-banh, vừa nắm tay chàng âu yếm, song nàng không được quyền du hí. Nàng là nhân viên sở Gián Điệp, phải đặt công tác lên trên hết.
Thở dài, nàng gọi tắc-xi.
Vừa trèo lên xe, nàng khựng người lại. Tài xế lái qua một cái xe đen, trên xe bước xuống hai người đàn ông mặc sơ-mi rộng thùng thình, bỏ ngoài quần, bên hông cồm cộm. Quỳnh Ngọc bảo tài-xế chạy một quãng rồi ngừng lại.
Qua kiếng hậu, nàng thấy rõ hai người lạ mặt nghênh ngang tiến vào khách sạn Royal.
Một hồi chuông SOS reo lên trong trí, nắng bắt tắc-xi quay vòng lại.
Hối hả, nàng trèo cầu thang lên lầu. May nàng đi giày thấp nên không trượt ngã.
Nàng thấy hai người lạ mặt khệnh khạng từ thang máy bước ra, nện đế giày cồm cộp về phía phòng Văn Bình. Biết có việc chẳng lành, nàng rón rén đi theo. Cũng may, hành lang vắng tanh, không có một ai.
Hai người lạ mặt đạp tung cửa phòng Văn Bình, súng chĩa một loạt, kèm theo tiếng hô dọa nạt:
- Dơ tay lên.
Văn Bình đang lúi húi đóng va-li nên không kịp phản công. Môrít dựa lưng vào tường, còn bận nâng ly huýt-ky đầy ắp lên miệng. Hai tay cao thủ của làng do thám quốc tế vô tình bị mắc kẹt như con cá đút đầu vào rọ.
- Dơ tay lên.
Tuy bị mắc kẹt, Văn Bình và Môrít không hề biến sắc. Môrít thản nhiên hỏi:
- Các anh có cho tôi đặt ly rượu xuống bàn không hay là phải đưa cả ly rượu lên đầu?
Đó là kế mọn của chàng. Song hai người lạ mặt cũng khôn không kém. Một người cười rộ:
- Hừ, Môrít đừng làm trò quỉ thuật nữa. Cứ dơ cả tay lẫn ly lên. Còn anh kia còn đợi ai nữa?
Quay mặt lại, Văn Bình thoáng thấy Quỳnh Ngọc đi ngang cửa. Nàng rút khẩu súng tí hon ra khỏi xắc không biết từ lúc nào. Văn Bình nháy mắt, nàng nhắm bàn tay cầm khí giới của tên đứng gần nàng và lảy cò.
Tiếng súng nổ rất nhẹ, chỉ lớn hơn tiếng nút bấc văng khỏi cổ chai sâm banh. Bị đạn vào ngón tay cái, nạn nhân kêu lên:
- Trời ơi!
Tuy bị đạn, y không chịu buông súng. Y định nhả đạn, thì Văn Bình đã phóng chân phải ra, nhanh như tên bắn. Ngọn cước thần sầu của chàng rơi đúng ngón tay bị thương của y, khẩu súng ru-lô 9 ly to tướng văng xuống sàn gác, lót đệm ni-lông không nghe tiếng động.
Cũng trong lúc ấy, tên lạ mặt thứ hai bóp cò, lấy Môrít làm mục phiêu. Môrít quả không hổ danh là đệ nhứt đại diện của ông Hoàng trên đất Thái.
Chàng phóng người nằm rạp xuống sàn, viên đạn cắm vào cuốn lịch treo trên tường. Văn Bình đã phi thân sát tên cầm súng, hoành tay phát ra một cú atêmi.
Chàng không muốn hạ thủ y nên chỉ đánh nhẹ. Tuy vậy, y cũng lảo đảo, rồi ngã sóng soài vào khay huýt-ky, ly cốc chạm nhau vỡ loảng xoảng.
Một cú atêmi thứ hai hạ nốt tên bị thương vào ngón tay.
Môrít vội đóng cửa phòng, để Quỳnh Ngọc gác bên ngoài. Văn Bình lúi húi lục túi một tên, rút ra một tấm thẻ lát-tích trên có những dấu đỏ choé. Môrít giựt mình:
- Hừ, nhân viên của đại tá Arun rồi.
Văn Bình hỏi:
- Arun là ai?
- Phó chỉ huy Mật Vụ.
Quỳnh Ngọc hé cửa nói vào:
- Các anh yên tâm, không có ai đâu.
Văn Bình hỏi ra:
- Dưới đường, còn đứa nào nữa không?
Quỳnh Ngọc đáp:
- Còn một nữa. Cái xe màu đen đậu bên kia đường. Anh thấy chưa?
Nhìn qua cửa kính, Văn Bình nhận ra một chiếc Fiat cỡ lớn nằm chềnh ềnh dưới một thân cây cành lá xum xuê. Trời nhá nhem tối, xe cộ chạy như mắc cửi, song chàng vẫn thấy rõ một người mặc sơ-mi đỏ ngồi vắt vẻo trước tay lái, miệng phì phèo thuốc lá.
Chàng gọi:
- Hêlen.
Quỳnh Ngọc đáp:
- Dạ.
Nàng thò đầu vào. Văn Bình dặn Môrít:
- Quỳnh Ngọc và tôi xuống trước, hạ tên tài-xế. Khi tôi lái xe vòng sang bên này đường, anh xuống thì vừa.
Văn Bình khoác tay Quỳnh Ngọc ra khỏi lữ quán. Khi đi qua quày tiếp tân, chàng trả chìa khóa, kèm thêm hai chục đô-la. Nhân viên khách sạn cung kính hỏi:
- Thưa, còn hành lý của ông nữa.
Văn Bình khoác tay:
- Mai tôi sẽ quay lại lấy.
Chàng không muốn rềnh rang sợ lộ. Va-li của chàng không đựng đồ quí hoặc giấy tờ quan trọng, mất thì thôi, chàng sắm cái khác.
Một mình trong phòng, Môrít bế hai nhân viên mật vụ Thái lên giường, nện cho mỗi đứa một atêmi, rồi kéo chăn lên cổ. Hai mật vụ viên sẽ ngủ một vài giờ nữa mới tỉnh. Khi ấy, chàng đã cao bay xa chạy.
Chàng lượm mảnh ly vỡ, ném vào va-li, khóa lại. Xong xuôi, chàng ra cửa sổ theo dõi Văn Bình.
Cặp tình nhân nhẩn nha bước ra đường giữa tiếng kèn, tiếng thắng ken két.
Quỳnh Ngọc tiến lại phía đầu xe cho tên tài xế thấy chàng. Nàng đoán không sai, y ló cổ ra ngoài cửa xe, ngắm nàng từ đầu xuống chân bằng con mắt tóe lửa thèm muốn.
Nàng lại gần y, giọng ỏn ẻn:
- Xe đại tá Arun phải không anh?
Y gật đầu, mắt híp lại:
- Phải, sao cô biết.
- Tôi là bạn của Arun.
Nàng tì tay lên cửa xe. Y dại dột nắm lấy bàn tay trắng muốt của nàng. Văn Bình đứng sau Quỳnh Ngọc mà y không biết. Chàng chộp tay y, giựt mạnh. Y ngã chúi vào cửa xe, chàng giáng xuống một đòn, y bất tỉnh luôn.
Văn Bình trèo lên xe, mở máy. Xe hơi mật vụ có khác, chàng chỉ vặn khóa là động cơ kêu ròn, ngọt sớt. Chàng vòng qua đường. Môrít ba chân bốn cẳng xuống đường. Văn Bình tống ga xăng, phóng thẳng một mạch.
Dọc đường, chàng hỏi:
- Chúng mình đi đâu?
Môrít nói:
- Tôi sẽ đưa anh tới một ngôi nhà kín đáo.
Quỳnh Ngọc xen vào:
- Khlong Hualan phải không?
Môrít đáp:
- Phải.
Văn Bình nói:
- Bây giờ anh tính sao? Mật vụ Thái bám sát thế này, sợ chúng tôi lộ mất.
Môrít nhìn qua cửa xe, giọng lo lắng:
- Tôi cũng sợ như vậy.
Đột nhiên Quỳnh Ngọc nói to:
- Văn Bình. Anh đậu lại cho em xuống.
Văn Bình sửng sốt:
- Em đi đâu?
- Em tới gặp Arun.
- Để y nhốt em vào khám ư?
Môrít cười to:
- Anh đừng lo. Arun không dám đụng tới Quỳnh Ngọc đâu.
Văn Bình hỏi thêm:
- Em đến Arun làm gì?
Giọng nàng cương quyết:
- Để bắt y không được cho người bắt Môrít nữa.
Văn Bình cười ngất:
- Hừ, em làm như Arun là ý trung nhân không bằng.
Mặt Môrít vụt nghiêm nghị:
- Anh không biết đấy thôi. Arun còn quí Quỳnh Ngọc gấp mười thế nữa.
Giọng Văn Bình đổi khác, pha hằn học:
- Té ra Quỳnh Ngọc có người yêu làm đại tá mật vụ Thái. Như vậy anh em mình còn sợ gì nữa.
Quỳnh Ngọc cau mày:
- Em không thích đùa đâu. Arun yêu em, em không phủ nhận. Nhưng em có yêu lại không, lại là chuyện khác. Nếu được cầm tay em, Arun có thể hy sinh cả tính mạng, chứ không như anh, chiếm được lòng em, được đời em, mà còn kênh kiệu và ghen tuông bóng gió.
Môrít nói:
- Quỳnh Ngọc nói đúng. Arun say nó như điếu đổ. Nó bảo Arun giết người, Arun cũng nghe ngay. Chính tôi đã bố trí cho Arun gặp nó và chết mê, chết mệt vì nó.
Quỳnh Ngọc quắc mắt:
- Ai cho phép anh gọi em là nó. Anh phải gọi là em, hoặc là cô, nghe chưa?
Môrít xua tay:
- Thôi, tôi sợ rồi, xin lỗi cô Ngọc.
Nét mặt tươi tỉnh trở lại, nàng nói:
- Các anh về Khlong Hualam đi, em đến thẳng văn phòng đại tá Arun.
Văn Bình cầm tay nàng:
- Đừng giận anh, tội nghiệp.
Quỳnh Ngọc nhìn chàng bằng đôi mắt ướt:
- Bao giờ em dám giận anh. Em chỉ sợ mai kia công tác hoàn thành, anh lại bỏ em thôi.
Văn Bình nín thinh. Chàng không dám hứa với nàng. Quỳnh Ngọc lẳng lặng xuống xe, vẫy tắc-xi. Chờ tắc-xi của nàng khuất sau ngã tư, Môrít mới ngồi trước tay lái, thay Văn Bình, lái vòng vào một đường hẻm. Hai người không trò chuyện với nhau nữa. Một lát sau, Môrít nói:
- Lúc nãy, anh ghen đùa hay ghen thật đó?
Văn Bình thở dài:
- Tôi cũng không biết nữa. Không khéo tôi yêu nàng cũng nên. Sau bao năm lăn lộn, bây giờ tôi mới chiêm nghiệm lời dặn của ông Hoàng là đúng: chớ đùa ái tình với nhân viên trong Sở.
- Tôi cho mọi việc đều do định mạng an bài. Anh lấy được nàng còn gì bằng. Nàng đã đẹp lại đoan chính, còn anh, anh là điệp viên số một của Sở. Song tôi chỉ sợ giữa đường đứt gánh mà thôi.
Văn Bình bâng khuâng rút thuốc Salem ra hút. Môrít lái xe đến một công viên tối om, đậu lại. Gần đấy, chàng thấy một chiếc Dauphine sơn trắng. Trông trước, trông sau, không thấy tài xế, Môrít nhanh nhẹn mở cửa xe, nối giây công-tắc. 5 giây đồng hồ sau, động cơ nổ ròn. Môrít sang số, chạy biến vào bóng tối.