Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4152 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Đêm Cuối Cùng Của Tử Tội - Chương 20

❊ ❊ ❊

9 giờ sáng.

Trời Hànội âm u như sắp nổi cơn bão. Trước kia, trong tháng mưa giá rét, người Hànội mong nắng bao nhiêu, bây giờ ghét nắng bấy nhiêu. Vì nắng to, máy bay Mỹ sẽ bay nhiều, còi báo động kéo liên tiếp, mọi người phải chạy xuống hầm tối om, chật chội và ướt át.

Đèn điện trong trụ sở bộ Ngoại Giao vẫn bật sáng. Nhân viên cao cấp đi làm từ rạng đông. Xế chiều, họ sẽ làm đến khuya. Buổi trưa, văn phòng vắng tanh, vi phòng thủ thụ động.

Trong một căn phòng rộng gắn máy điều hòa khí hậu, Phan Mỹ, trưởng ban Tình Báo ngồi bâng khuân trước tấm hình một thiếu phụ mảnh mai, có đôi lông mày thanh tú, cái miệng nhỏ, môi đỏ như thoa son. Nàng là Vương Lệ, thư ký của bộ.

Y thở dài ngó bức chân dung nửa người của vợ, trong cái khung vàng, dựng trên bàn giấy, cạnh cuốn tự vị Nga-Việt. Y thở dài vì vợ y sánh với Lệ khác nhau một vực một trời. Lệ người gầy thì vợ y béo mập, da dẻ dày cộm, tay chân thô tháp, khuôn mặt bầu bĩnh thiếu mỹ thuật lại kèm thêm cái miệng rộng hoác, đôi mắt tầm thường, cái cổ tròn nung núc mỡ, chân đi chữ bát.

Vợ y rất xấu, song lại có cái tên rất đẹp. Thùy Dương. Y cưới nàng từ thưở là giáo sư trung học, trước ngày vào đảng, lăn lưng trong khói lửa kháng chiến, và trèo lên nấc thang cao nhứt của bộ Ngoại Giao: trưởng ban tình báo, chức vụ quan trọng hơn cả bộ trưởng. Phan Mỹ được nể vì, vì y là con cưng của tòa đại sứ Trung Hoa nhân dân. Ngược lại, Phan Mỹ không được lòng các cơ quan gián điệp Sô Viết ở Hànội, GRU, Smerch và KGB.[31]

Cũng như nhiều thủ lãnh do thám khác, y mắc một tật xấu nghiêm trọng: chơi bời. Rượu, y uống không bao giờ say, á phiện, hút mấy chục điếu cũng chưa hết thèm, song về gái đẹp thì lúc nào cũng được, bao nhiêu cũng được, chưa khi nào chán mệt, chưa khi nào y chịu mỏi chân trong cuộc tìm kiếm đàn bà.

Cuốn an-bom dán toàn hình mỹ nhân, y cất sẵn trong ô kéo. Bên trong, y đã dán được hơn một trăm bức ảnh, hầu hết là khỏa thân. Thường lệ, sau cơn ân ái, y lấy luôn máy ảnh đem theo mình - một cái Canông của Nhựt thật tốt, kiếng 0,9, chụp trong nhà không cần đèn - bấm lia lịa một hồi.

Ban đêm, y chụp bằng hồng ngoại tuyến, người đẹp nằm tô hô trên giường, không biết. Y lại mê phim màu, nên hình nào cũng đẹp. Song cái đẹp của tấm ảnh có lẽ do y khéo chụp mà ra, người đàn bà nằm nghiêng, tay gối dưới tóc, ưỡn ngực, thót bụng, toàn phía trước từ đầu xuống chân được thu vào phim nhựa.

Phan Mỹ chụp hình để làm kỷ niệm, nhưng cũng để làm hồ sơ nghề nghiệp nữa. Y mất hàng giờ ngồi nghiên cứu một bức hình bằng kiếng hiển vi, xem có bao nhiêu vết thẹo, bao nhiêu nét nhăn, hầu sau này làm mồi cho công tác gián điệp.

Vương Lệ có bộ mặt dễ coi, không đáng liệt vào giai nhân, song về thân thể, nàng có thể chiếm ưu hạng. Thật ra, Phan Mỹ chưa có cơ hội làm chủ xác thịt nàng. Mỗi lần nàng ôm hồ sơ vào phòng, y chỉ cầm tay, vuốt ve mười ngón xinh xinh, hôn bừa lên má hồng hồng, chứ chưa dám động tới cúc áo của nàng. Sở dĩ y biết Vương Lệ có thân hình cân đối toàn mỹ, là do một nữ mật báo viên, bạn thân của nàng, trình lên.

Vả lại, hoa đã có chủ.

Chủ là Anáttát Bôrin, thiếu tá lai Việt của sở ám sát Smerch.

Đột nhiên mặt y đỏ bừng. Y bấm chuông gọi thư ký. Một thiếu phụ dứng tuổi mở cửa vào (vợ y không cho phép y dùng thư ký còn trẻ), Phan Mỹ hất hàm:

- Kêu đồng chí Vương Lệ.

Thiếu phụ vâng một cách kính cẩn rồi bước ra, khép cửa nhè nhẹ. Vương Lệ mặc đồ đầm, may khít người, tôn hẳn giá trị của đôi chân dài thon thon. Phan Mỹ chợt nhớ câu thơ xưa "trường túc bất chi lao". Nàng khép nép đứng trước bàn giấy.

Y khoác tay:

- Lệ ngồi xuống.

Nàng vén xiêm ngồi vào chiếc ghế bành bọc nhung trắng. Phan Mỹ cau mặt:

- Tôi đã mua vé sẵn, sao Lệ không đi xem? Tôi ngồi chờ mãi trong rạp Hồng Hà.

Nàng thở dài:

- Thưa đồng chí, Bôrin ghen lắm.

- Tôi không thích Lệ gọi là đồng chí. Dùng tiếng anh thân mật hơn.

- Em không dám.

- Tôi mời Lệ đi ăn tối nay, Lệ bằng lòng không?

- Khi nào em cũng bằng lòng. Được anh chiếu cố là một vinh dự, tuy nhiên, Bôrin dọa giết em, nếu em….

- Bôrin có biết việc Lệ hay gặp tôi không?

- Thưa không. Vả lại, anh cũng chưa làm gì hết.

- Bây giờ, tôi muốn… làm gì, thì sao?

- Em sợ lắm. Bôrin có khẩu súng lớn lắm.

- Lớn bằng chừng nào?

- Bằng rưỡi khẩu súng của anh vẫn để trong ô kéo.

Phan Mỹ cười vang. Lát sau, y nói:

- Về súng, không cứ gì lớn mới tốt. Để tôi cho Lệ xem một thứ súng mới, do xưởng công binh ở Thượng Hải chế tạo, dành cho nhân viên hải ngoại.

Y rút ở túi trên ra một cái bật lửa, bề ngoài trông như bật lửa Ronson của Anh quốc, cũng xinh xắn, vừa tay, cũng mạ một nước sơn vàng bóng loáng.

Y nhìn quanh quất trong phòng tìm mục tiêu. Chợt nhớ ra, y ngoắc tay:

- Ra ngoài này mà xem.

Vương Lệ theo y ra ngoài hành lang. Y mở một cánh cửa: giữa căn phòng rộng rãi, thoáng khí, có một cái cũi gỗ lớn, trong có ba con chó. Giống chó săn lông ngắn này được mua riêng từ Đông Đức gửi về bộ Ngoại Giao để tập dượt. Huấn luyện xong, chúng được chuyển tới các tòa đại sứ và lãnh sự ở ngoại quốc để gác ngày đêm tủ sắt đựng tài liệu mật.

Ba con bẹt-giê, thân hình tròn lẳn, lông vàng chấm đen, tai dài lê thê, đuôi ngắn cũn cỡn, mở mắt thao láo nhìn Phan Mỹ. Y kéo Vương Lệ lại gần, chĩa bật lửa vào chuồng.

Một tiếng bụp nho nhỏ.

Con thứ nhứt - một con đực thật đẹp - nằm lăn trên sàn gỗ. Rồi con thứ hai.

Vương Lệ níu áo Phan Mỹ:

- Thôi anh, em biết rồi. Em sợ lắm.

Y cười ha hả:

- Em sợ là đúng. Ai thấy súng này cũng sợ như em. Đó là súng lục thuốc độc xi-a-nuya. Kẻ nào chống lại tôi cũng sẽ chết một cách nhanh chóng và êm thắm như hai con bẹt-giê.

- Em có dám chống lại anh đâu.

- Vậy tối nay em đi ăn với tôi.

- Thưa, tối nay Bôrin ở nhà.

- Khi nào đi?

- Thưa, anh ấy được nghỉ mấy ngày.

Phan Mỹ ôm cằm suy nghỉ. Chuông điện thoại reo vang. Cầm lên nghe, y tái mặt. Ở đầu giây, giọng nói của ông bộ trưởng không còn vẻ thân mật và chiều chuộng như thường lệ:

- Phan Mỹ đấy à? Đã tìm ra manh mối vụ mất tài liệu chưa?

Y đáp:

- Thưa chưa. Tuy nhiên, tôi xin hứa chỉ một thời gian ngắn nữa là tìm ra được.

- Thời gian ngắn là bao nhiêu?

Phan Mỹ trù trừ:

- Ba hoặc bốn tuần.

- Lâu quá. Tôi không thể chờ được nữa. Tôi vừa nhận được khiển trách chính thức của phủ Thủ Tướng. Một mới tài liệu quan trọng khác vừa được lọt vào tay địch.

Phan Mỹ sửng sốt:

- Lạ nhỉ? Tôi không biết gì hết.

- Bận chơi như anh còn thời giờ nào rỗi nữa mà biết.

- Thưa ông bộ trưởng, đàn ông ai lại không tiêu khiển. Riêng tôi, tôi làm việc rất mẫn cán và đắc lực. Không tin, ông hỏi lại phủ Thủ Tướng.

- Tôi hỏi rồi. nếu không có sự bảo lãnh của tòa đại sứ Trung quốc, người ta đã cất chức anh rồi. Anh hiểu giùm cho, tôi không muốn làm mất lòng anh.

- Người ta cất chức tôi? Thưa ông, người ta là ai?

- Thủ Tướng chứ còn ai nữa.

- Giả sử tôi bị cất chức, các bạn của tôi sẽ không để yên. Người ta không thể cất chức tôi vì lý do chính trị.

- Hừ, tôi với anh đều theo một phe, anh chẳng lạ gì. Song tôi cảm thấy không thể bảo vệ anh được nữa. Vì người ta cất chức luôn tôi.

- Tôi sẽ phản kháng đến cùng.

- Anh can đảm đấy. Nhưng lần này, tôi e anh không phản kháng đến cùng được đâu. Vì người ta đã nắm được tài liệu cụ thể. Cách đây ba tháng, đồng chí ngoại trưởng Liên Sô sang Hànội có đến thảo luận riêng với tôi tại văn phòng của bộ. Cuộc thảo luận liên quan đến một số bí mật ngoại giao. Không hiểu sao CIA. lại tóm được.

- Tóm được tài liệu ư?

- Không phải. Họ tóm được một vào chi tiết quan trọng đã được đề cập trong cuộc thảo luận. Hồ sơ này được cất trong két sắt, chỉ có tôi, đồng chí đổng lý và anh có chìa khóa.

- Như vậy có nghĩa là một trong ba chúng ta là gián điệp cho địch.

- Phủ Thủ Tướng chưa kết luận giản dị như thế, nhưng anh thừa rõ tôi ít bị nghi hơn anh.

- Hừ, hay là người ta bịa ra để hạ tôi cho dễ.

- Tôi không biết nữa. Tôi nói trước để anh chuẩn bị.

- Ông có biết ai đưa tin cho phủ Thủ Tướng không?

- Không rõ. Có lẽ là Smerch.

Phan Mỹ rít lên:

- Smerch. Thảo nào đại tá Kamốp có mặt ở Hànội.

Giọng ông bộ trưởng hạ thấp, dường như sợ một vành tai bí mật nghe trộm:

- Kamốp thế lực lắm, anh không hạ nổi đâu.

- Tôi cũng không đến nỗi cô độc. Tôi sẽ báo cho Kamốp biết y không thể lợi dụng cuộc tranh chấp ý thức hệ giữa các đồng chí Trung quốc và phe xét lại Cút-sép mà bôi nhọ tôi được.

- Hai ta là chỗ thân tình, tôi thành thật khuyên anh.

- Cám ơn lòng tốt của đồng chí bộ trưởng.

Phan Mỹ ném điện thoại đánh rầm xuống bàn. Ngoảnh sang bên, y giựt mình thấy Vương Lệ đứng yên, hai tay khoanh trước ngực nở nang, da mặt tái xanh. Trong cơn lo lắng, nàng bỗng đẹp khêu gợi hẳn lên.

Nàng hỏi, giọng từ tốn:

- Anh bị người ta kiếm chuyện phải không?

Phan Mỹ cười kiêu ngạo:

- Hừ, tôi không phải là cán bộ trung cấp để thiên hạ muốn làm gì cũng được. Tôi chỉ sợ Vương Lệ kiếm chuyện với tôi thôi.

Nàng bật cười:

- Thôi được, để tối nay em đi với anh. Em gặp anh ở đâu?

- Đúng 8 giờ. Đường Nguyễn Thái Học, trước cửa hợp-tác-xã thủy tinh cao cấp Dân Chủ, số nhà 154. Anh lái xe qua, đón em.

Nàng chìa bàn tay trắng muốt ra. Phan Mỹ cầm lấy, đưa lên môi hôn. Nàng lặng yên, trong lòng rạo rực. Từ ngày Bôrin ở Mỹ về, nàng không còn những cảm giác rạo rực như cái thưở yêu nhau ở Mạc-tư-khoa nữa. Đời sống nguy hiểm, nhứt là thời gian giam cầm trong khám tử hình Sing Sing đã biến chàng nàng là con người khác.

Bôrin là đàn ông, song là đàn ông bất lực.

Nàng thở dài, một giọt nước mắt long lanh. Nàng cảm thấy Bôrin xa xôi, lạ lùng quá. Nàng thèm sống những đêm dài tràn ngập ân ái, nhưng Bôrin đã mất hẳn khả năng mang lại hạnh phúc. Nàng không yêu Phan Mỹ,, tuy nhiên, nàng khó thể dững dưng nếu y cho nàng sống lại chuỗi này tân hôn thần tiên với Bôrin.

Vương Lệ rút khăn lau mắt. Phan Mỹ nhìn theo nàng, cánh mũi phập phồng trong sự sung sướng vô biên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.