Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Đêm Cuối Cùng Của Tử Tội - Chương 9

❊ ❊ ❊

Trong lúc bị đánh bất thần, Văn Bình cũng nghĩ đến Môrít.

Chàng biết Môrít là nhân viên tin cậy, không thể nào phản bội. Hêlen chăng? Nếu Hêlen một mặt hai lòng, không lẽ Môrít cho nàng lên sân bay đón chàng? Hay là….

Đối phương vừa tấn công lần thứ ba.

Căn phòng đóng kín cửa nên tối như bưng. Từ ngoài sáng vào, chưa quen với bóng tối, Văn Bình không nhìn thấy gì hết. Đối phương đã ám hại chàng bằng ma-trắc, một loại roi chì, bọc cao su, quất mạnh có thể làm dập xương.

Nhờ dày công tập luyện, nghe tiếng gió vù vù, Văn Bình né được, khiến hai ngọn roi đầu tiên chỉ sớt qua, không làm chàng bị thương nặng.

Tiếng gió lại kêu vù vù. Tuy bị đau choáng váng, muốn té xỉu, Văn Bình vẫn còn nguyên sáng suốt và dõng lực. Nhắm vào chỗ phát ra luồng gió, chàng phóng một ngọn độc cước.

Cái đá của chàng đủ sức phá thủng một tấm cửa lim khóa chặt. Trúng người, nó sẽ làm thủng ruột, nạn nhân thiệt mạng vì nát bao tử, nát gan, nát lá lách.

Văn Bình nghe tiếng "hự" rồi một cây thịt nặng chình chịch bổ chúi vào tường kêu rầm.

Nhanh như chớp, chàng bật đèn điện lên. Một cảnh tượng hỗn độn diễn ra trước mắt. Hêlen bị trói quật cánh khuỷu vào chân giường Hồng Kông bằng đồng đồ sộ, miệng bị vải keo dán kín không kêu la được.

Mặc dầu tứ chi ê ẩm, Văn Bình vẫn thấy thèm muốn bộc phát lên thái dương. Hêlen ngước cặp mắt to và đen láy nhìn chàng, dáng điệu cầu khẩn và thán phục. Song chàng không để ý tới đôi mắt đẹp của nàng.

Chàng nhìn thấp xuống. Có lẽ Hêlen chống cự mãnh liệt trong khi bị trói nên áo nàng rách bươm và trễ xuống thắt lưng. Của báu ngàn vàng được phô bày nguyên vẹn: làn da trắng nõn nà, không một vết thẹo nhỏ, không một nốt ruồi đen, không một vết nhăn cỏn con ở bụng và bắp tay, chàng ngắm mãi hai cái núm hồng hồng và bộ ngực núi lửa lớn gấp rưỡi bộ ngực Diễm Thúy thường được coi là lớn nhất nhì Sàigòn.

Quên cả thực tại, Văn Bình tiến đến, vội vã cởi trói cho nàng. Suýt nữa chàng mất mạng. Mất mạng vì gái. Địch vùng dậy, không biết từ khi nào, trong tay lăm lăm con dao sắc như nước.

Y là một gã đàn ông Thái, nước da bánh mật, bắp thịt cuồn cuộn sau làn áo vải thun chật ních, ngực để hở lông lá đen sì, mỗi cánh tay đều xăm sọ người và hai cái xương chéo. Y nghiến răng đâm vào gáy Văn Bình.

Hêlen hét lớn:

- Nằm xuống.

Câu nói của nàng chỉ lúng búng trong miệng song Văn Bình vẫn nghe rõ.

Văn Bình tung người ra phía trước, cuộn tròn lại trên nền gạch trơn bóng. Lưỡi dao phớt qua vai chàng, mang theo một mảng áo, làm da chàng rớm máu. Chậm một phần trăm tích tắc nữa là khí giới giết người đã nằm gọn trong cuống họng chàng.

Chàng phóng ra ngọn cước thứ hai.

Đối phương chưa phải là kẻ đồng cân đồng lạng với chàng. Bị đá vào cườm tay, y bị văng dao, và ngã lộn mèo xuống đất. Văn Bình bồi thêm một đòn nữa, y nằm thẳng đơ như phiến gỗ không cục cựa.

Việc đầu tiên của Văn Bình là gỡ miếng vải keo dán dính miệng Hêlen.

Chàng giựt tấm keo quá mạnh, nàng kêu lên:

- Đau em quá, anh ơi!

Nàng không gọi chàng bằng "ông" như trước nữa. Cầm lòng không đậu, chàng hôn đại vào đôi môi nàng. Hêlen nhắm nghiền đôi mắt, ú ớ trong cơn sung sướng tràn trề. Một phút sau, nàng trách:

- Hừ, anh lợi dụng tay chân em bị trói để hôn em. Cởi trói mau lên, để em đánh cho một cái về tội làm bậy.

Văn Bình lia lưỡi dao một vòng. Những đoạn giây ni-lông đứt rơi lả tả xuống đất.

Chàng chìa má cho nàng:

- Đây, em đánh anh đi.

Nàng giơ tay toan tát, nhưng không hiểu sao lại ôm chầm lấy chàng, hôn chàng một cách đắm đuối. Bộ ngực căng cứng lồ lộ của nàng đè vào cổ chàng, khiến chàng nghẹt thở trong khoan khoái.

Chợt Hêlen buông chàng ra, kêu lên:

- Chết em rồi, còn bà dì ngoài cửa hiệu nữa.

Nàng chạy vội vào trong thay áo. Vừa khi ấy Môrít xô cửa bước vào, nét mặt lạnh như nước đá.

Văn Bình xốc áo đứng dậy. Môrít nói:

- Chào anh. Tôi là Môrít. Anh đã xem ảnh tôi ở Sàigòn, nên miễn phải trao ám ngữ. Hêlen đâu?

- Nàng ở trong nhà.

- Cả anh và nàng không hề gì chứ?

- Không.

Thiếu phụ đứng tuổi Văn Bình gặp hồi nãy cũng bước vào. Thấy chàng, thiếu phụ nhoẻn miệng cười:

- Gớm, tôi giữ ông lại không kịp. Ông mạnh quá.

Chàng sửng sốt khi nghe thiếu phụ nói tiếng Việt như người Việt.

Môrít khoát tay:

- Anh ngạc nhiên phải không? Chị ấy là người Việt chính cống. Nhân viên của Sở đấy.

- Bà dì của Hêlen hả?

Đang lầm lì, Môrít phá lên cười:

- Hừ, anh lại nghe con quỉ Hêlen rồi. Nó nhận là em ruột tôi phải không?

- Phải.

- Để tôi cho nó ăn bạt tai mới được. Hêlen là nữ nhân viên ban Biệt Vụ.

- Ban Biệt Vụ?

- Phải. Ban Biệt Vụ gồm toàn phụ nữ ấy mà. Nó sang đây với tôi đã sáu tháng nay. Kinh khủng lắm anh ơi, lắm lúc tôi đứt hơi vì nó. Nhà tôi đi vắng, nên tôi chưa giới thiệu với anh được. Nào, chúng ta vào trong nhà.

Hêlen hiện ra trong khung cửa.

Nàng vào phòng, không phải để thay sơ-mi bị rách, mà là thay một bộ xiêm y hoàn toàn mới, màu cá vàng rực rỡ, may thật khít, Văn Bình reo lên:

- Trời, cô Hêlen đẹp quá.

Môrít thở dài:

- Việc ngập đến cổ thế này mà còn khen đàn bà đẹp được, thú thật trên đời chỉ có anh là số một thôi. Nghe danh đã từ lâu, giờ mới gặp, quả thiên hạ đồn không sai.

Hêlen trề môi:

- Anh nói xấu Nếch-to Libêratuximê Phenănđê phải không?

Môrít giơ hai tay lên trời, dáng điệu thất vọng:

- Khiếp, tôi sống gần cô độ một tháng nữa thì tôi chết mất. May mà cô sắp đi rồi.

Hêlen mừng rú:

- Em được đi với Nếch-to ư?

Môrít nói:

- Không phải là Nếch-to mà là Văn Bình, tức Z.28.

Hêlen sửng sốt, ngó Văn Bình trân trân. một phút sau, nàng mới nói được:

- À ra anh là Văn Bình. Chị Nguyên Hương có nói với em nhiều về anh.

Văn Bình cười:

- Cám ơn cô. Nào, chúng ta bắt tay vào việc.

Môrít dựng gã người Thái bất tỉnh dậy, bồi thêm một atêmi vào yết hầu, rồi lôi sềnh sệch vào nhà trong.

Hêlen bấm một cái nút bí mật gắn trong tường. Một cánh cửa mở ra, để lộ miệng hầm đen ngòm.

Ba người bước xuống bực thang trơn như mỡ. Môrít vặn đèn, ánh sáng nê-ông xanh biếc chiếu rõ căn phòng khá rộng, đồ đạc kê hỗn độn, cạnh những thùng tôn lớn, dường như chứa ét-xăng.

Môrít gõ vào một cái thùng:

- Trong thùng không có ét-xăng mà là rượu. Thùng nào cũng đầy ứ. Mỗi thùng đựng hai xác chết.

- Đựng xác chết? Văn Bình hỏi.

- Vâng, xác chết của nhân viên RU, Trung Cộng và Bắc Việt. Dưới hầm này, tôi đã giấu được mười mạng cả thảy. Chắc tướng Grubo không ngờ được tôi ướp xác nhân viên RU trong rượu. Trong vòng một năm nay, nhân viên địch nào léo hánh tới Vọng-các cũng đều bị tôi thủ tiêu một cách êm thắm và cho uống huýt-ky dưới hầm.

Môrít kéo ghế mời Văn Bình ngồi, đoạn nói:

- Gián điệp địch ở đây nhiều lắm, không ít như bên nhà tưởng đâu. Bọn chúng định thịt tôi nhiều lần, song đều bị tôi thịt trước. Tôi biết sớm muộn chúng sẽ vớ được tôi. Nhưng cần gì, anh nhỉ? Làm nghề này, sống chết không còn nghĩa gì nữa.

Tuy mới sang, Hêlen đã giúp tôi được nhiều. Ngoài mặt, Hêlen là nữ sinh viên Luật trường đại học Watpo, dễ dãi với đàn ông và có tư tưởng chính trị tả khuynh.

Hẳn anh đã biết ở Thái có một số sinh viên thân Cộng. Gián điệp RU hoạt động ở đây khá mạnh nhờ Nga Sô có tòa đại sứ. Anh tới đại lộ bắc Sathorn Road là thấy cờ đỏ búa liềm sô viết. Một số điệp viên Bắc Việt đã trà trộn trong hàng vạn Việt kiều ở các tỉnh đông khác.

Hêlen đội lốt nữ sinh viên tả khuynh đã liên lạc được với đầu mối gián điệp của địch. Họ tin nàng lắm. Khổ một nỗi là phản gián Thái lại ghi nàng vào sổ đen.

- Phản gián Thái không biết Hêlen là nhân viên của ta à?

- Không. Tôi đã trình về, ông Hoàng dặn cứ lờ đi, để khi nào cần thiết mới cho họ biết.

- Anh cho Hêlen lên trường bay đón tôi, còn anh lảng vảng bên ngoài, xem nàng bị ai theo, phải không?

Môrít giật mình, thán phục:

- Anh nói trúng phong phóc. Z.28 có khác. Vì kế hoạch đưa anh ra Hànội cần được bảo mật triệt để, tôi mới dùng Hêlen để thử lại bài toán, coi phản gián Thái còn nghi ngờ nàng nữa không. Anh còn lạ gì, người Thái rất khôn ngoan và thực tiễn. Bằng chứng là họ đã duy trì được độc lập và không bị trầy vây sứt vẩy qua hai trận thế chiến kinh khủng.

Họ liên lạc ngoại giao với Nga Sô, song lại chống Cộng dữ dội. Họ ủng hộ cuộc chiến tranh của ta, song lại bằng lòng cho Việt kiều hồi hương về Bắc.

Họ cho nhân viên theo dõi Hêlen để khám phá guồng máy hoạt động của phe Cộng ở đây. Lúc anh xách va-li ra khỏi ghi-sê quan thuế, tôi đã chờ sẵn ở ngoài. Lẽ ra Hêlen tới đúng giờ, nàng thay áo, tô môi mãi thành chậm. Chậm thế mà hơn, vì tôi có đủ thời giờ quan sát ở phi cảng.

Anh vừa trèo lên xe với Hêlen thì ở phía sau, một nhân viên mật vụ Thái rút máy ảnh ra chụp. Xong xuôi, y lái xe rượt theo. Tôi đành phải dở trò lục lâm, chận đầu xe y ở dọc đường, đánh y bất tỉnh, đoạt lấy cuộn phim.

Tôi không ngờ một nhân viên khác lại đợi anh trong nhà. Công chuyện đã lỡ dở thế này, tôi tưởng nên bảo thẳng cho họ biết.

- Anh đã liên lạc với họ chưa?

- Chưa. Nhưng tôi đã điện ngay về cho Sở. Vào giờ này, chắc ông Hoàng đã nhờ CIA. nói nhỏ với mấy cha nội Phản Gián Thái. Dầu sao, nhà tôi cũng bị lộ rồi, anh không nên lưu lại đây nữa.

- Anh muốn tôi đi đâu?

- Tôi đã gọi dây nói lấy phòng ở Royal Hotel cho anh. Hêlen ở khít phòng anh. Bây giờ anh tới khách sạn nghỉ ngơi chờ tôi. Chừng sáu giờ chiều tôi đến.

- Chừng nào lên đường?

- Chưa rõ. Có thể đêm nay hoặc đêm mai. Sáu giờ, tôi sẽ tin anh biết.

- Còn thằng cha mật vụ bị tôi đánh ngã?

- Anh để tôi phụ trách. Lát nữa, tôi sẽ vứt y xuống đường, đá một cái vào đít, và dặn đừng mò tới nhà tôi nữa. Tôi cũng đi luôn, có lẽ một vài tuần sau, khi anh rời Hànội, mới trở về. Người Thái dễ quên lắm, anh đừng sợ họ giận.

Văn Bình cười nụ. Từ nãy đến giờ, Hêlen đặt hai bàn tay mềm mại lên đùi, ngồi yên không nói nửa lời.

Môrít hỏi:

- Hêlen có cần gì không?

Nàng đứng dậy, quắc mắt:

- Hừ, anh nói dối em. Anh bảo là phải ra ngoại ô có việc cần, ngờ đâu bí mật theo dõi em.

Môrít cười:

- Xin lỗi Hêlen. Tôi cận thị nên không nhìn thấy hai người hôn nhau trên xe đâu.

Nàng "hừ" mát:

- Hừ! Cận thị mà ban đêm không cần đeo kiếng anh vẫn thấy rõ đàn bà tắm trần truồng trên sông Chao Phya!

Văn Bình quay lại phía Môrít, giọng vui vẻ:

- Tôi không ngờ anh lại lập được thành tích vẻ vang như thế.

Môrít thở dài:

- Con bé nhớ dai thật! Chuyện xảy ra đã lâu rồi. Đêm đó tôi đi xuồng máy với Hêlen. Trời tối thui, cách đền Wat Aroon một quãng xa, lố nhố trên bờ sông có đàn bà tắm. Không hiểu sao mắt tôi trở nên sáng như đĩa đèn. Tôi tưởng Hêlen kém mắt, ngờ đâu mắt nó cũng sáng như tôi, có lẽ còn sáng hơn nữa. Nó bắt được quả tang tôi đang nhìn.

Văn Bình cười ha hả:

- Thôi, hòa cả làng.

Nhưng Hêlen chưa chịu hòa. Nàng đấm thùm thụp vào lưng Môrít:

- Anh phải thú tội liền. Anh về đã lâu, song chưa vào vì còn bận nhòm qua lỗ khóa phải không?

Văn Bình tái mặt. Môrít gớm thật! Té ra hắn đã chứng kiến cảnh chàng bị thu hồn trước bộ ngực phơi trần của Hêlen, và cảnh hai người ôm nhau hôn hít. Chàng hy vọng Hêlen đoán sai.

Song nàng đã đưa bằng cớ:

- Lúc anh bước vào, em đã khám phá ra liền. Anh vốn hay cười thế mà mặt anh lại lạnh như tiền. Chẳng qua anh sợ em biết anh nhìn trộm, làm ngậu lên, anh phải đóng kịch đứng đắn. Nào, anh còn chối nữa không, để em ra hỏi "bà dì"?

Môrít xua tay:

- Thôi, tôi xin cô.

Văn Bình lắc đầu lia lịa:

- May tôi chưa làm gì. Chứ nếu sàm sở thì chết.

Môrít ngửa mặt lên trần nhà:

- Anh là người có diễm phúc nhất thế gian này. Hêlen không dễ dãi đâu, anh đừng hiểu lầm. Nó gan lì như cóc tía và khắc nghiệt một cách kinh khủng. Cậu nào mó vào giày nó đều ăn bụi tức khắc. Nửa năm trường, nó ở chung nhà mà tôi chưa được hân hạnh vuốt má nó, chứ đừng nói là ghé sát miệng như anh vừa làm hồi nãy.

Hêlen nói:

- Ồ, vì anh sợ em mách với chị. Chị Môrít ghen ghê lắm, anh Z.28 biết không? Nếu Môrít nhănh nhít, em chỉ rỉ tai chị ấy một tiếng là tan xác. Em cũng xin giới thiệu với anh: chị Môrít là một nữ nhân viên cừ khôi của ban Biệt Vụ.

- Chị đi đâu? Văn Bình hỏi.

- Nhà tôi đi Chieng Mai, đêm mai mới về. Thôi, phiệu mãi, lỡ giờ mất rồi. Hêlen, cô dẫn anh Văn Bình ra cửa sau, gọi tắc-xi tới khách sạn.

Văn Bình theo Hêlen đi qua một cái sân rộng thoang thoảng mùi thơm hoa hồng. Mùi hoa đã thơm, mùi da thịt nàng còn thơm hơn. Chàng hỏi:

- Nhân viên Biệt Vụ đều manh tên Quỳnh. Tôi quen Quỳnh Loan, Quỳnh Mai và Quỳnh Như ở Sàigòn. Còn Hêlen tên Việt là gì?

- Em là Quỳnh Ngọc. Thật ra Ngọc cũng chưa phải là tên em, vả lại, anh biết tên thật làm gì hả anh?

- Quỳnh Ngọc, cái tên đẹp quá. Từ nay, tôi không gọi cô là Hêlen nữa, mà là Quỳnh Ngọc.

- Tùy anh. Nhưng xin báo anh biết, Quỳnh Ngọc dữ hơn Hêlen nhiều.

Hai người ra đến cửa hậu. Nàng sửa soạn mở. Văn Bình dồn nàng vào tấm cửa lim, nâng cằm nàng lên. Nàng ngoan ngoãn ngã vào vòng tay rắn chắc của chàng và hôn trả rất lâu, khiến chàng muốn trẹo quai hàm.

Văn Bình luồn tay qua cổ áo rộng của nàng. Quỳnh Ngọc gỡ ra:

- Z.28 tham lam lắm.

Cánh cửa nặng nề mở toang. Ánh nắng xế trưa ùa vào làm Văn Bình nghẹt thở. Chàng vẫy một chiếc tắc-xi, sơn nhiều màu rực rỡ như đồ chơi trẻ con. Ném va-li qua cửa sau, chàng ra lệnh:

- Đại lộ Rajdamnern.

Khách sạn Royal ở cuối đường Rajdamnern. Nghĩ đến lúc được bơi lội trong hồ tắm nước trong xanh giữa một vườn hoa ngoạn mục, Văn Bình cảm thấy yêu đời lạ thường.

Đúng 6 giờ, Môrít gõ cửa phòng, ba ngắn, một dài.

Văn Bình tung chăn ngồi dậy. Quá mệt, chàng ngủ thiếp đi, quên cả giờ hẹn với bạn.

Môrít không ngạc nhiên khi thấy Văn Bình cởi trần, chăn gối ngổn ngang trên giường. Văn Bình vớ lấy cái khăn lông:

- Xin lỗi anh. Tôi vào phòng tắm hai phút thôi.

Môrít đáp:

- Không sao, còn nhiều thì giờ. Anh cứ tắm tự nhiên. Đêm nay, tôi ở lại với anh. À, báo tin anh biết, ông Hoàng đã can thiệp xong xuôi với phản gián Thái rồi.

Huýt sáo miệng một bài ca tuýt thịnh hành, Văn Bình vặn nước. Những tia nước nóng làm thớ thịt chàng thoải mái từ cái hoa sen tối tân đổ xuống như mưa rào. Vừa kỳ cọ, chàng vừa trách thầm. Là điệp viên giàu kinh nghiệm, Môrít dư biết nguyên nhân chàng dậy muộn.

Chuyến bay Sàigòn-Vọng-các mất một giờ rưỡi, không lấy gì làm mệt. Khí trời oi bức thật đấy, song Văn Bình không phải là kẻ nhàn hạ, được ngã lưng là ngủ trả thù. Lý do khiến chàng ngủ quên là Quỳnh Ngọc.

Tới khách sạn, lên phòng, chàng mới rửa xong cái mặt, mở va-li thay đồ ngủ, định trèo lên giường thì Quỳnh Ngọc lò dò tới. Nàng mặc một cái sơ-mi ngắn tay, và đi giép thấp, quai da mạ vàng. Trong bộ y phục giản dị, nàng đẹp trội lên. Thấy chai huýt-ky uống dở trên bàn, nàng rót một ly uống cạn. Văn Bình khen ngợi:

- Hêlen uống rượu tài quá.

Nàng bặm miệng:

- Ai cho phép anh gọi em là Hêlen?

Sực nhớ ra, Văn Bình xin lỗi. Nàng rũ chân, quăng đôi giép xuống đất, nằm dài lên giường, tay dựa vào cái gối tròn. Qua làn vải mỏng, Văn Bình thấy rõ ngực nàng phập phồng. Chàng ngồi xuống bên nàng, quàng tay ra sau lưng. Nàng ẩy ra, song chỉ phản ứng lấy lệ.

Biết trái cây đã chín, Văn Bình đứng dậy kéo riềm che kín cửa sổ. Quỳnh Ngọc nằm quay mặt vào tường. Chàng nghe rõ tiếng tim đập rồn rập của nàng. Hai người lặng lẽ tìm môi nhau. Bàn tay Văn Bình chạm vào làn da mát rợi, khiến toàn thân nàng run lên, như bị cảm. Văn Bình ngây ngất khi nghe tiếng nhạc nhẹ từ xa vọng lại. Trong đời chàng đã yêu nhiều, nhưng ít khi được yêu say đắm, yêu cuồng loạn như trong 60 phút với Quỳnh Ngọc ở Vọng-các.

Nhìn đồng hồ, nàng nói;

- Chết rồi, đã bốn rưỡi. Nếu Môrít biết em yêu anh thế này, hắn sẽ báo cáo về Sở, em bị triệu hồi lập tức. Lạ quá, ai cũng cho em cương quyết, không ngờ lại mang lụy vì anh. Em về phòng, anh nhá!

Nàng khép cửa, chàng ngủ luôn một giấc.

Tắm rửa xong, Văn Bình mặc bộ com-lê vừa ủi, chải lại mớ tóc phiến loạn, bước ra ngoài. Môrít gật gù:

- Anh đẹp trai thật. Thảo nào Quỳnh Ngọc mê như điếu đổ.

Song mừng rỡ thở dài:

- Con bé ngoan lắm, tôi thương nó như em ruột. Trong công tác ở Hànội, phiền anh bảo vệ nó. Anh nó với tôi là bạn cùng lớp. Y làm phi công bị tử nạn trong một vụ ném bom xuống vùng địch. Gia đình không còn ai, y thường dặn tôi chăm sóc em gái, nên sau khi thiệt mạng, tôi xin cho nó gia nhập ban Biệt Vụ. Nó có khiếu tình báo nên được ông Hoàng cất nhắc. Tốt nghiệp ưu hạng khóa huấn luyệt Biệt Vụ, nó làm việc một thời gian ở tổng hành doanh, rồi tôi xin nó qua đây.

Lệ thường, nhân viên gián điệp yêu nhau là điều tối kỵ. Tuy nhiên, tôi mặc cho Quỳnh Ngọc yêu anh vì hai lý do. Thứ nhứt, Quỳnh Ngọc chưa yêu ai bao giờ, gặp anh tại phi trường bị ngay tiếng sét ái tình, nó lại rất cương quyết và bướng bỉnh, đã làm thì Trời đánh không bỏ. Thứ hai, anh là người giàu kinh nghiệm, anh đủ tài khuyên nó rằng trong nghề gián điệp tình yêu ít khi dẫn tới hôn nhân. Vả lại….

Môrít thở dài lần nữa, rồi tiếp:

- Chuyến đi này dữ nhiều, lành ít, tôi không dị đoan, tôi không bi quan tếu, song tôi biết trước sẽ có nhiều nguy hiểm chết người. Song, chết đối với anh và tôi là việc tầm thường, nhưng không hiểu sao lần này tôi lại nao nao trong dạ. Có lẽ vì anh là điệp viên giỏi, tôi hằng mến phục, còn Quỳnh Ngọc là ruột thịt đau sót của tôi.

Văn Bình ngồi im, tay đùa với cái quẹt máy. Lát sau, chàng hỏi:

- Quỳnh Ngọc đi chưa?

Môrít đáp:

- Rồi. Nhờ nó yêu anh tha thiết, nó mới có đủ bình tĩnh thi hành kế hoạch táo bạo đêm nay.

Bỗng, điện thoại trong phòng reo lên.

Áp ống nói vài tai, Môrít biến sắc mặt. Chàng bịt điện thoại, nói riêng với Văn Bình:

- Anh đóng va-li lại, đi ngay với tôi. Thằng cha mật vụ bị anh đánh ngã trong nhà tôi đã chết rồi.

Văn Bình choáng cả người. Mật vụ Thái sẽ không dung tha cho Môrít nữa, mặc dầu họ có cảm tình nồng hậu với ông Hoàng.

Môrít gác ống nói, rút thuốc ra hút:

- Thật là mình bị xui. Tên mật vụ chết vì bị dập lá lách. Không ngờ cái đá của anh lại ghê gớm đến thế. "Bà dì" vừa báo tin tôi biết. Mật vụ Thái đã liên lạc với tòa đại sứ của ta, đòi bắt tôi về tội sát nhân. Do sự điều đình của ông Đại Sứ, họ thỏa thuận cho tôi rời Vọng-các, nếu tôi đến nạp mình.

- Hừ, nạp mình để kế hoạch của ta bại lộ à?

- Tôi cũng nghĩ thế. Bây giờ mình chỉ còn một lối thoát duy nhứt, rút vào bóng tối. Đêm nay anh lên đường, sáng mai, tôi đi Songkhla, cách Vọng-các 900 cây số, sát biên giới Mã Lai, xuống Kuala-Lumpur rồi tìm đường về nước.

- Phiền quá, tôi làm anh mang lụy.

- Hề gì. Tôi chỉ sợ công việc chung không thành thôi. Anh yên tâm, họ bắt tôi không phải dễ.

Văn Bình chưa kịp đáp thì cửa phòng mở toang.

Hai người đàn ông lực lưỡng ập vào.

Trên tay lăm lăm khẩu súng lục bóng loáng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.