Không may cho Nancy, trong lúc nàng thiếu bình tĩnh, lưỡi dao đã không cắm trúng tim. Hăng máu, Nancy trở nên mạnh mẽ khác thường. Nàng rút dao, đâm tiếp nhát thứ hai.
Xi-lốp nhào xuống đất. Nancy vặn đèn. Nàng muốn chứng kiến tường tận phút cuối cùng trong đời tên thủ lãnh gián điệp Sô-viết.
Con dao ngập lút đến cán còn rung rinh trên vú Xi-lốp, máu đổ trào, những sợi lông đen rậm rạp trên cái ngực nở nang đã nhuộm đỏXi-lốp nghiến răng nắm chuôi dao, giật mạnh.
Nancy biết hắn không còn vùng vẫy được bao lâu nữa. Tuy nhiên, nàng không ngờ hắn vẫn còn đủ sức phóng dao vào người nàng.
Vẻ căm hờn đầy mặt, Xi-lốp dằn từng tiếng:
- Nancy.....mày giết tao...
Nancy cười nửa miệng :
- Mãi đến bây giờ anh mới biết ư?
Tay bịt hai vết thương, tay kia cầm dao, hắn loạng choạng lại gần nàng. Nàng lùi lại, mắt nhớn nhác tìm khí giới.
Xi-lốp rên rỉ :
- Mày trốn đâu cho thoát !
Nancy đã lùi vào sát tường. Xi-lốp hươi dao, toan phóng, song hắn trượt chân, phải vịn lấy giường. Nancy vớ chai huýt-ky trên bàn, giáng giữa đỉnh đầu hắn. Xi-lốp lại ngã. Nhưng chỉ một giây đồng hồ sau. Hắn vùng dậy, mắt đỏ ngầu. Nancy lao ra cửa. Lưỡi dao nhọn hoắt vèo theo, cắm phập vào giữa lưng nàng.
Máu tuôn ồng ộc. Như thường lệ, nàng không cảm thấy đau đớn. Mùi máu làm nàng hăng lên. Nàng nhẩy xổ tới, chĩa móng tay nhọn đâm vào mắt Xi-lốp. Bị tấn công bất thần, hắn tránh không kịp. Một con ngươi bê bết máu dính vào móng tay nàng. Xi-lốp hét thảm thiết như con heo bị thọc huyết. Sau bao năm vùng vẫy dọc ngang, trưởng ty RU. Xi-lốp đã thiệt mạng hèn hạ dưới tay một thiếu phụ yếu đuối.
Thân thể trần truồng của nạn nhân nằm sóng soài trên mặt đất. Tội nghiệp! Hắn đã bị giết chết trước khi được thỏa mãn dục tình.
Nancy xô cửa. Mang lưỡi dao lút cán trên lưng, nàng tụt xuống hầm. Tên gác đang phì phèo thuốc lá bật dậy, chĩa khẩu tiểu liên:
- Đứng lại.
Nancy gạt mũi súng sang bên. Sức mạnh phi thường của nàng, sức mạnh của ngọn đèn sắp hết dầu, quạt tên gác dập đầu vào tường. Nancy lượm súng, nghiến răng bổ xuống trán hắn. Đến khi sọ của nạn nhân dập nát, chất óc bắn ra tung tóe, nàng mới nghỉ tay.
Nàng lục túi xác chết tìm chìa khóa. Bỗng nhiên, một tấm màn đen che mờ mắt nàng. Nàng lảo đảo lại phòng giam, miệng kêu :
- Văn Bình ? Em đây, Nancy dây.
Đến trước xà lim giam Văn Bình, nàng gục xuống. Văn Bình thò tay nắm lấy chìa khóa, vội vàng mở cửa. Thấy mũi dao rung rung trên vai Nancy, chàng hỏi :
- Ai đâm em ?
Nàng thều thào :
- Xi-lốp. Em giết hắn... để cứu anh.
Dựa lưng vào cửa sắt, nàng gượng cười thật tươi :
- Xin lỗi anh.
Chàng nắm bàn tay đã lạnh của nàng, giọng đau đớn cùng cực :
- Em làm gì có lỗi.
Nàng thở dài :
- Dầu sao em cũng sắp chết. Máu đã vơi gần hết. Em gửi lời chào anh, chào ông Hoàng.
Nàng nói đúng. Mạch ở cổ tay nàng gần lịm. Da nàng ngày thường xanh tái đã chuyển sang màu xám tro. Trong phút lâm chung, nàng bỗng kiều diễm một cách kỳ lạ.
Văn Bình có cảm giác như hàng chục mũi kim xuyên qua ruột chàng.
Nàng bỏ Sở để theo RU. song nàng đã lưu lại những kỷ niệm êm đềm, đến nỗi chàng quên hết những lầm lỡ của nàng. Văn Bình bâng khuâng hồi tưởng lại cuộc hội ngộ đầu tiên dưới tiềm thủy đĩnh, và nụ hôn nồng cháy đầu tiên mà chàng tặng cho nàng.
Nancy ứa một giọt nước mắt :
- Anh trả tự do cho Rôdi nhé ! Nó còn nhỏ, đừng làm hư đời nó, tội nghiệp.
Sực nhớ ra điều gì, nàng ra hiệu cho chàng cúi sát môi nàng. Giọng nàng đã cắt quãng :
- Anh ơi...Em còn giữ một số tài liệu quan trọng... Cất trong nhà hàng. Anh hỏi Rôdi. Nó cầm chìa khóa. Này anh...
- Em cần dặn gì nữa ?
- Không, em mãn nguyện rồi. Em chỉ sợ chết không trối trăng được lời nào với anh.
Hơi thở của cô gái nuốt lửa bị đờm chặn nghẹt. Nàng nói không ra tiếng nữa. Nhìn tròng mắt nàng, Văn Bình đoán biết nàng đang định tiết lộ một điều quan trọng.
Văn Bình chỉ nghe lõm bõm:
- Gô... gô...
Chàng hỏi gặng:
- Gô-mê phải không ?
Nancy mỉm cười. Mắt nàng từ từ nhắm lại, như thể buồn ngủ. Một giấc ngủ dài không bao giờ tỉnh. Văn Bình rón rén khiêng nàng lên nhà trên, đặt ngay ngắn trên giường, lấy chăn đắp tới ngực. Lưỡi dao đâm sau lưng được rút ra, gói lại cẩn thận. Chàng muốn giữ con dao oan nghiệt này làm kỷ vật. Mùi Origan tỏa ngát khắp gian phòng. Từ nay Văn Bình không còn được thưởng thức mùi thơm thơm tân kỳ ấy nữa.
Bỗng Vãn Binh cảm thấy lành lạnh ở xương sống. Chàng vốn có giác quan thứ sáu bén nhậy, có thể đoán trước những việc bất thường.
Một tiếng cười ghê rợn rít lên phía sau.
- Chào anh.
Văn Bình quay ra cửa.
- Gô-mê!
Gô-mê đã hiện ra bằng xương, bằng thịt. Văn Bình đã nghe Ru-sô-lốp nhắc đến tên hắn trước khi chết. Trước khi vĩnh biệt cõi đời, Nancy cũng nhắc đến tên Gô-mê. Hẳn Gô-mê phải là tinh hoa của ngành do thám Sô- viết.
Văn Bình tỏ vẻ ngạc nhiên vì Gô-mê đối với chàng không xa lạ. Chàng đã gặp hắn tuần trước trong khách sạn Pen, khi chàng bị Xi-lốp bắt hụt.
Chàng mở cửa phòng một du khách có cái tên dễ gọi là Sì-mít. Sì-mít xưng là công dân Mỹ, và là y sĩ chuyên chữa bệnh ung thư. Chàng đã bỏ thuốc mê vào rượu cho Sì-mít ngủ say. Ngờ đâu, Sì-mít lại là Gô-mê. Ở Pen, Sì-mít vụng về, đần độn chừng nào, hiện giờ hắn lại nhanh nhẹn, khôn ngoan chừng nấy...
Trên tay Gô-mê lắc lư khẩu M.41, loại tiểu liên bắn dễ trúng đích, do Nga sô chế tạo riêng cho khinh quân và nhân viên do thám hành động.
Hắn dằn giọng :
- Phải, tôi là Gô-mê. Gô-mê, không phải Sì-mít.
Văn Bình nhún vai :
- Chào anh. Chỉ tiếc là chúng mình biết nhau quá muộn. Giá ở Pen, chúng mình thử tài nhau, thì giờ đây đã tiết kiệm được nhiều thời giờ và xương máu.
Gô-mê nói :
- Ha ha, tôi cũng tiếc như anh. Thú thật tôi không ngờ kẻ đánh lừa tôi trong đêm ấy lại là anh. Khi anh đi rồi, tôi mới biết.
Văn Bình cười :
- Tôi cũng tưởng anh là bác sĩ Sì-mít. Thôi, chúng mình cùng hòa nhé !
Gô-mê hướng nòng súng vào ngực Văn Bình:
- Khá khen sự bình tĩnh của anh! Nhưng lần này, anh không thoát nổi đâu. Trước hết, yêu cầu anh quay lưng. Rồi đi ra trước. Anh đừng nghĩ thế phản công vô ích. Với khẩu M.41 này, bắn tệ đến mấy cũng trở nên đáng sợ. Vả chăng tôi lại là tay thiện xạ.
Văn Bình nói :
- Xin anh cho tôi một phút. Tôi muốn chào Nancy lần cuối.
Gô-mê đáp :
- Được. Anh đã may mắn mua chuộc được Nancy.
- Nàng theo tôi. Anh không nhục ư ?
Gô-mê thúc khẩu tiểu liên vào lưng Văn Bình :
- Liệu hồn. Tôi rất ghét lối nói hỗn xược.
Văn Bình không thể cướp súng, vì một khẩu tiểu liên M.41 khác đã lù lù tiến tới.
Gô-mê ra lệnh :
- Còng tay hắn lại.
Cái mơ-nốt sáng loáng được luồn vào cườm tay chàng. Chàng bị đẩy ra xe, chiếc Rolls đen sì, cao lêu nghêu, bên trong lót vải đen. Chàng không ngờ bên trong khu cổ thành lụp xụp lầy lội, lại có những con đường khá rộng, đủ cho xe Rolls lưu thông thoải mái.
Văn Bình bị điệu ra bằng cửa hông. Tứ phía hoàn toàn im lìm. Hình như dân đạo tặc đã được lệnh nín thở trước sự hoành hành của RU.
Mới đầu là một con đường nhỏ, hai bên nhà cửa xơ xác và những đống rác cao hơn đầu người. Tài-xế phải chạy thật chậm để khỏi cán phải những con chó mực án ngữ giữa đường.
Nhưng chỉ mấy phút sau, lối đi ngoằn ngoèo nhường chỗ cho con đường rải đá khang trang bò lên giốc. Trời tối om, tài-xế lại không mở đèn pha nên Văn Bình không nhận định được phương hướng, tuy nhiên chàng đoán là xe đang chạy về phía Shatin.
Một tràng pháo ròn rã từ xa vọng lại. Người Tàu vốn ưa đốt pháo, không những để đón xuân mà còn để tiễn đưa người chết hoặc ăn mừng cưới xin nữa. Văn Bình nói với Gô-mê :
- Quái, gần sáng mới đốt pháo. Chắc là giờ hoàng đạo. Giờ làm lễ hợp cẩn của đôi vợ chồng trẻ.
Gô-mê nhổ phì nước bọt qua cửa xe :
- Đúng. Đây là tiếng pháo đánh dấu lễ hợp cẩn. Nhưng là lễ hợp cẩn giữa sự sống và sự chết. Uổng ghê, nếu có pháo trong xe, tôi đã sẵn sàng đốt để ô-voa anh.
Văn Bình nói :
- Hân hạnh. Tôi cứ tưởng gián điệp RU làkẻ khát máu. Nếu các anh đốt pháo tiễn tôi sang bên kia thế giới, thì còn gì bằng...Tôi nhờ anh chuyển lời cảm tạ của tôi đến Lê-ô-nít...
Gã tài-xế buông ra tiếng tức giận :
- Đồ điên !
Văn Bình trêu tức thêm :
- Hừ, Lê-ô-nít mới là đồ điên. Đồ điên mới thu dụng hạng người ăn nói thô bỉ như anh.
Gã tài xế toan gây sự, song Gô-mê đã quát tiếng Nga bảo im. Năm phút
sau, chiếc Rolls ra đến đường lớn. Tài-xế lái loanh quanh một hồi rồi tiến vào một tòa biệt thự xây trên mỏm đá chênh vênh, nhìn xuống biển.
Gió khơi thốc lên vù vù......