Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Đêm Cuối Cùng Của Tử Tội - Chương 13

❊ ❊ ❊

Văn Bình ngẩng nhìn số nhà.

1045. Đúng số Môrít dặn. Một ngọn đèn vàng ệch 30 oát được treo lủng lẳng bên cạnh bảng số. Cửa ra vào bằng gỗ sơn xanh, nhiều chỗ tróc hết sơn.

Đối với khách chơi đêm, số nhà 1045 là một ổ thanh lâu ấm cúng. Trên lầu hai, khách sẽ gặp những cô gái phục sức kỳ quặc: mặc toàn đồ voan đen, áo rộng thùng thình, phủ từ vai xuống mắt cá, mở sau lưng bằng một hàng cúc dài.

Trong sự kỳ quặc đã có sự thích thú, vì phía sau làn vải mỏng hơn giấy bóng, và có những lỗ mắt cáo, các cô gái không mặc thêm gì hết. Lối phục sức này làm người đàn bà khêu gợi hơn khỏa thân hoàn toàn. Khách có thể hút á phiện, đánh bạc, giải sầu, hoặc coi phim đặc biệt, coi những màn thoát y trắng trợn nhứt thế giới.

Lầu hai và lầu ba khác nhau một vực, một trời. Nếu lầu hai là sào huyệt mãi dâm thượng lưu sực nức mùi nước hoa, mùi bồ hôi, mùi da thịt trần truồng, mùi rượu mạnh, mùi thuốc sát trùng, suốt đêm ồn ào như ong vỡ tổ thì ngược lại một màn im lặng vô hình bao phủ lầu ba.

Lên hết cầu thang bên trái, Văn Bình có cảm giác lạc vào một tòa nhà vắng, chủ chết đã lâu, hiện không có người ở. Mạng nhện giăng đầy tường, màu vôi trắng loang lổ đã ngả sang màu vàng, một màu vàng khó tả.

Các cửa phòng đều đóng im ỉm. Ở hành lang - một hành lang sâu thăm thẳm, gió lạnh xoáy vào làm kẻ yếu bóng vía dựng tóc gáy - chỉ có một ngọn đèn vàng mười nến trần truồng, lắc lư cuối sợi giây đen lòng thòng, giống như thủ cấp của người bị treo cổ chao đi, chao lại trên thòng lọng.

Văn Bình dẫm lên tấm thảm ni-lông rêu phong kín mít. Gót giày của chàng bị lún xuống rêu. Chàng tưởng như một bàn tay bí mật giữ chân chàng lại.

Thái độ bình tĩnh, chàng đến phòng 19. Con số 19 được viết nguệch ngoạc bằng phấn trắng học trò trên nền gõ bẩn thỉu. Chàng đặt ngón tay vào chuông điện.

Một tiếng rè rè nổi lên bên trong. Không cần ngó quanh, chàng đã biết những cặp mắt vô hình đang theo dõi chàng từng bước.

Hai phút qua, cánh cửa mở ra nhè nhẹ.

Trong phòng tối om.

Chàng nghe tiếng người thì thào:

- Nund sarm hah[27].

Chàng đáp, giọng đủ nghe:

- Yee sib[28].

Đèn điện được bật lên. Chàng nhận ra Quỳnh Ngọc đang đứng với một gã gầy nhom, nét mặt giang hồ, đôi môi mỏng dính tương phản với cặp kiếng cận thị gọng đồi mồi to tướng, xập xuống dưới mũi. Chàng biết là Phạm Bài.

Quỳnh Ngọc cất tiếng, giọng nghiêm nghị:

- Chào đồng chí Tăng Minh. Đồng chí lại chậm ba phút.

Không nói lời nào, Phạm Bài xô cửa sang phòng bên. Tám người - năm đàn ông, ba đàn bà - đang ngồi trò chuyện nho nhỏ trên ghế sa-lông. Thấy Tăng Minh, mọi người quay lại, song không đứng dậy.

Phạm Bài nhìn đồng hồ tay:

- Còn năm phút nữa, chúng ta lên đường. Tôi xin nhắc lại nội quy của cuộc tham quan đặc biệt này: tôi là trưởng đoàn, các đồng chí được đặt hoàn toàn dưới sự điều khiển của tôi. Nữ đồng chí Thái Phượng làm phó trưởng đoàn - y vừa nói vừa chỉ Quỳnh Ngọc - yêu cầu các đồng chí triệt để tôn trọng kỷ luật. Sở sĩ chúng ta phải tuyệt đối thận trọng vì bộ Ngoại Giao Thái chấp thuận cho chúng ta ra Hànội, song một vài cơ quan khác không đồng ý.

Ngoài ra, phe địch cũng muốn phá hoại cuộc tham quan này. Chúng có thể bắn súng, ném lựu đạn bất thần (Văn Bình cười thầm). Khi nào phi cơ tới vùng trời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, chúng ta mới tạm yên tâm. Các đồng chí cần hỏi thêm gì nửa không?

Không ai lên tiếng. Phạm Bài ra lệnh:

- Yêu cầu các đồng chí nộp hết giấy tờ căn cước trong mình cho nữ đồng chí phó trưởng đoàn.

Văn Bình chạm vào da Quỳnh Ngọc khi trao giấy tờ của Tăng Minh cho nàng. Nàng hơi run run, có lẽ vì khoái cảm. Văn Bình phải tránh luồng mắt của nàng, trong lòng lo ngại. Yêu nhau bậy thật, chàng nhủ thầm. Nếu nàng không chế ngự nổi cảm xúc, sớm luộn hai người cũng bại lộ. Nàng cần nhớ chàng là giáo sư Tăng Minh, không phải là Văn Bình tức điệp viên Z.28. Và nàng là tình nhân của đoàn trưởng Phạm Bài.

Lòng chàng se lại.

Phạm Bài khoát tay ra hiệu. Cả bọn - trừ một người đàn ông, tóc hoa râm - lùi lũi theo cửa riêng xuống đường bằng lối sau. Ngoài sân, một chiếc xe chở hàng kiểu Vônvaghen đã đậu sẵn. Phạm Bài trèo lên băng trước với Quỳnh Ngọc.

Tài xế lái lên trường bay Đồn Mương. Cách phi trường chừng nửa cây số, một chiếc cam-nhông bít bùng khác chạy ngược chiều, nháy đèn ra hiệu. Theo lệnh Phạm Bài, mọi người xuống xe, dồn lên cam-nhông. Năm phút sau, đoàn hành khách được đưa thẳng vào phi đạo, không phải qua quan thuế.

Một nhân viên bô Ngoại Giao Thái cầm đống căn cước mà mọi người nộp cho Quỳnh Ngọc, trèo lên phi cơ, đi qua các hàng ghế, hỏi tên họ và so với ảnh căn cước. Đến trước Văn Bình, y dừng giây lâu, nhìn đi nhìn lại. Y định hỏi gì song lại thôi. Văn Bình hú hồn. Nếu y là bạn của Tăng Minh thì kế hoạch hỏng bét.

Xong xuôi, y trao cho Phạm Bài một cái phong bì, trong đựng chiếu khán chung cho phái đoàn. Trước khi xuống phi cơ, y còn ngoái lại nhìn Văn Bình lần nữa, trên mặt hiện rõ vẻ ngơ ngác và băn khoăn. Văn Bình điềm nhiên châm thuốc lá.

Ngọn đèn đỏ trước phòng phi hành bật lên. "No smoking. Fasten your belt"[29] giòng chữ chàng đã đọc qua hàng ngàn lần lại hiện ra trước mặt. Chàng dụi tàn thuốc, kéo dây lưng, buộc lại. Quỳnh Ngọc ngồi phía trên, cạnh Phạm Bài. Mùi tóc nàng thơm thơm thoàng vào mũi chàng.

Máy bay cất cánh.

Thế là xong.

Xong màn đầu của vở trường kịch đùa rỡn với Thần Chết.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.