Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Đêm Cuối Cùng Của Tử Tội - Chương 14

❊ ❊ ❊

Nghe tiếng quát "dơ tay lên", Môrít tuân theo, nhưng không phải để đầu hàng.

Khẩu Colt Super 38, nòng sáng xanh, chĩa về phía chàng không làm chàng sợ. Vì chàng thấy ống hãm thanh đen sì, to tướng, nhô ra dài ngoằng ở đầu nòng. Địch dùng silencieux, điều này chứng tỏ không phải nhân viên Công An Thái. Y cũng ở trong làng gián điệp bí mật như chàng.

Chàng nhún vai:

- Ban đêm, anh vào phòng tôi làm gì? Ăn trộm chăng? Tôi báo trước là không có tiền.

Địch cười nhạt:

- Hừ, anh đóng kịch vụng quá. Anh không phải là Tăng Minh.

- Anh lầm đúng hơn. Nếu anh cần coi căn cước, tôi đưa anh xem ngay.

Y quát:

- Không được bỏ tay xuống. Mày không lừa nổi tao đâu. Đồ chó săn của chính phủ bán nước.

Môrít đoán biết y là ai rồi. Chàng chỉ sợ Arun chơi khăm. Một khi Arun dính vào, chàng khó thoát. Sàigòn với Vọng-các là bạn, Arun có thể giết chàng mà ông Hoàng phải khoanh tay, vì sợ làm mất lòng đồng minh Thái Lan.

Nhưng sự việc lại khác. Người lạ mặt tưởng chàng là Phản Gián Thái.

Y lắc nòng súng, vẻ mặt dữ tợn:

- Lùi vào tường, quay lưng ra.

Môrít nhếch mép ngạo mạn:

- Để anh tước súng phải không? Tôi có hai khẩu, mất khẩu dưới nách, tôi còn khẩu ở thắt lưng

- Câm miệng, không tao bắn nát lưỡi.

Môrít quay lưng lại. Chàng nín thở nghe tiếng giày người lạ dẫm lên thảm cói. Trong chớp nhoáng, chàng hình dung tướng mại của đối phương để tìm kế phản công: một thanh niên vạm vỡ, cao gần một thước bảy, nặng chừng 70 kilô - nghĩa là vào hạng gạo cội của làng đánh đấm - mắt đỏ như máu, lông mày dựng ngược, mũi cà chua, mồm mím lại, một cái thẹo chạy từ mép ra mang tai bên trái, cổ to như cột nhà, vai dày, đủ sức khiêng bổng một cái xe hơi, ngực nở sau làn vải ni-lông huyết dụ, cánh tay dài như vượn, ngón tay sần sùi, đặt lên cò súng một cách thành thạo.

Đối phương là kẻ có sức mạnh phi thường. Song Môrít nhận thấy y phản ứng chậm chạp, nặng nề, chưa phải là tay giết người chuyên nghiệp. Lưỡi dao bá phát bá trúng của chàng nằm ép dưới ngực toát ra hơi lành lạnh. Vốn ghét dùng súng, chàng chỉ chơi dao. Nếu chàng mang súng thì đâu đến nỗi bị dồn vào tường như bây giờ. Song chàng chưa tuyệt vọng. Chàng tin địch sẽ hớ hênh, tạo điều kiện ngàn năm một thuở cho chàng.

Tiếng giày đến gần đến gần thêm nữa. Giọng y sắc như dao cạo:

- Đứng yên, nghe không. Tao không chủ tâm giết mày đâu. Nhưng nếu mày cử động….

Không chờ địch nói hết, Môrít đã phản công. Địch đã phạm một lỗi lầm căn bản của phương pháp dùng súng khi tiến tới gần chàng. Nhanh như máy điện tử chàng quay ngược lại, chân phải phóng ra ngọn cước kinh hồn.

Y né đã nhanh, nhưng cái đá của Môrít xẹt tới như lằn chớp, trúng vào cườm tay cầm khí giới.

Khẩu súng bị đá văng vào trong tủ áo. Biết nguy, địch vớ ngay cây đèn bằng đồng nẵng chĩu để trên bàn. Y giựt một cái mạnh, sợi dây điện đứt lìa ra, cây đèn biến thành một võ khí tấn công cực kỳ nguy hiểm. Thấy Môrít bước lên, y xoạc chân ra như xuống tấn, vận sức vào hai cánh tay, giáng cây đèn vào đầu chàng. Với khối thịt 75 kilô, cây đèn có thể đập óc chàng nát ngướu, phương chi địch lại am tường phép đánh kiếm kenđô tinh vi của sõ sĩ Nhựt.

Không dám khinh thường, Môrít phải nhảy tréo sang bên để tránh, song địch đã chuyển cây đèn, phạt vào hông chàng. Lần này, chàng phải nằm lăn trên sàn nhà, cuộn tròn lại, dùng một thế nhu đạo cực hiểm, tống mũi giầy vào bụng y.

Mũi giầy của Môrít được gắn một miếng thép nhọn hình tam giác, khi xử dụng cũng ghê gớm như lưỡi dao. Miếng thép sắc lẻm cắm vào bao tử địch, ngọt sớt như xuyên qua đất sét. Y thét lên một tiếng, mùi máu làm y hăng đòn, mắt y đã đỏ lại đỏ hơn lên. Môrít bồi thêm một cái đá thứ hai vào mạng mỡ, địch vẹo người, quạt cây đèn vào chân chàng.

Suýt nữa, bàn chân của chàng bị dập bấy. Chàng không bị thương nặng nhờ tấm thảm cói bị kéo sộc sệch khiến địch loạng choạng, ngón đòn sát nhân trượt ra ngoài.

Môrít nhẩy bổ vào người y, tóm lấy bàn tay cầm đèn, bẻ gập xuống. Xương gẫy kêu răng rắc. Địch ngã ngồi trên thảm, thở hồng hộc như con heo bị thọc huyết. Môrít bẻ mạnh thêm nữa. Y rên lên:

- Đau quá, trời ơi.

Chàng tát vào mặt y:

- Mày là ai? Ai sai mày tới? Mày vào phòng Tăng Minh để làm gì? Nói mau không tao bẻ luôn xương chân.

Bồ hôi toát ra đầm đìa, pha lẫn với máu. Y van vỉ:

- Đau quá, anh tha cho tôi.

- Vậy thì khai đi.

- Tôi không biết gì hết. Người ta sai tôi đi.

- Đến đây làm gì?

- Để xem Tăng Minh có mặc bộ com-lê màu xanh sẫm không.

Môrít vụt hiểu:

- Trong bộ com-lê có gì?

Y Suýt soa:

- Tôi không biết.

- Ai sai mày tới?

- Tôi không dám nói. Người ta giết tôi mất.

Môrít nghiến răng:

- Thế thì được. Tao sẽ bẻ nốt tay trái.

Y run lên cầm cập:

- Vâng, tôi xin nói.

- Ai, nói mau.

- Saratiên.

Môrít bàng hoàng như bị ai đánh vào đầu. Chàng không lạ gì Saratiên. Y đứng đầu một tổ chức khủng bố bí mật. Tổ chức này liên lạc mật thiết với thủ tướng thân Cộng Pờrađi bị hất khỏi chính quyền, sau một cuộc đảo chính, hiện sống ở nước ngoài, và nuôi ảo vọng trở về. Ông Hoàng đã ra lệnh cho chàng theo dõi bọn Saratiên. Mật vụ Thái cũng muốn đè bẹp Saratiên.

Saratiên liên quan như thế nào với Tăng Minh? Tại sao Saratiên muốn Tăng Minh mặc bộ com-lê cũ ra Hànội? Chàng phải tìm ra manh mối.

Chàng nhìn thẳng vào mắt địch:

- Saratiên đợi mày ở đâu?

Y lắp bắp:

- Đúng 11 giờ rưỡi, trước lữ quán Trocadero, đại lộ Suriwongse.

- Khẩu hiệu?

- Không cần khẩu hiệu vì y biết mặt tôi. Saratiên đi xe Fiat màu vàng.

- Có mấy người?

- Saratiên ngồi sau. Phía trước có tài xế.

- Y dùng khí giới gì?

- Tôi không biết. Dường như trong xe có hai khẩu tiểu liên.

Môrít đứng dậy. Chàng nhìn đồng hồ. 11g15. Đi ngay bây giờ, Môrít có hy vọng gặp Saratiên. Chàng ngó tên nhân viên của Saratiên, tỏ vẻ thương hại. Chàng không muốn giết y, song y còn sống, kế hoạch của chàng sẽ hỏng. Phản Gián Thái tìm ra y, sẽ phăng ra Tăng Minh liên lạc với Saratiên. Văn Bình sẽ bị khó dễ.

Nhìn thấy tia mắt dữ dội của Môrít, y mếu máo:

- Tôi khai hết rồi, anh tha cho tôi.

Không đáp, Môrít cúi xuống, sống bàn tay của chàng phạt ngang vào yết hầu. Y ngã xuống tấm thảm, giãy lên đành đạch rồi tắt thở.

Môrít khóa trái cửa, thản nhiên xuống đường.

Còn hai phút tới 11 giờ rưỡi.

Nhận thấy một chiếc Fiat đậu sát lề. Môrít lững thững bước tới, một tay bỏ trong túi quần, nắm chặt khẩu súng Colt Super 38.

Đi qua cửa xe, còn cách hai thước, Môrít gọi to:

- Saratiên.

Người tài xế ló đầu ra. Môrít nã một phát trúng đầu. Chàng chĩa súng qua cửa sau nhả đạn. Gã đàn ông lực lưỡng ngồi trên băng gục xuống chết không kịp trối. Môrít tiến sát, bắn thêm một phát vào giữa mặt y.

Ba phát súng bắn qua ống hãm thanh chỉ gây tiếng động nhỏ, chung quanh không ai nghe thấy. Môrít trở lại xe DS, trên miệng nở nụ cười khoái trá.

Chàng vừa ngồi trước tay lái, chưa kịp mở máy thì cảnh hỗn loạn diễn ra.

Một chiếc xe hơi đen không biết từ đâu tới phóng vụt qua, tóe ra những tia lửa đỏ. Tacata… tacata…. tiếng súng tiểu liên. Cánh tay trái của Môrít bại đi. Biết trúng đạn, chàng nghiến răng ấn đề-ma-rơ, tống ga rượt theo.

Một tràng nữa bắn vỡ nát kiếng trước của chiếc DS. Mảnh kiếng văng tung tóe vào mặt chàng, khiến chàng mù tịt, không thấy gì nữa. Không chịu thua, chàng ấn lút ga xăng. Kim tốc độ chỉ trên một trăm. Chàng phóng nhanh hơn, bốn bánh xe nghiến ken két trên đại lộ Suriwongse vắng tanh.

Còn cách chiếc xe đen một quảng ngắn, chàng rút súng. Tay trái bị đạn, chàng giữ vô-lăng, tay phải nhả đạn. Viên đạn 9 ly bắn trúng lốp trái, phía sau. Chiếc xe lạng sang bên, chàng bắn phát nữa, trúng vỏ bên phải.

Chiếc xe loạng choạng đâm vào cột đèn rồi thắng gấp lại, trên xe nhảy xuống hai bóng đen.

Môrít hụp đầu xuống để tránh băng tiểu liên nã qua khung kiếng vỡ. Chàng mở cửa xe, lăn xuống đường nhựa. Mặc dầu toàn thân nhức nhối, chàng vẫn còn đủ sáng suốt nhận ra hai bóng đen quì trên vĩa hè, một đứa cầm súng lục, một đứa đang thay gắp đạn mới vào khẩu tiểu liên.

Bụp… bụp….

Môrít nã liền hai phát.

Hai bóng đen ngã sóng soài trên đất.

Chờ một phút không thấy gì, Môrít trèo lại lên xe, lái lên trường bay Đồn Mương.

Máu chàng chảy ra như xối, ướt sũng áo sơ-mi.

Tay trái bị liệt hoàn toàn, chàng phải cầm vô-lăng bằng tay phải. Mắt chàng hoa lên, song chàng cứ tiếp tục chạy trên 150 cây số một giờ.

Chàng phóng như điên vào trong trại.

"Chị Hải" rú lên khi thấy mình mẩy chàng đầy máu. Chàng lảo đảo bước xuống, vịn vào vai thiếu phụ, bước khập khiễng vào nhà. Vào đến sa-lông, chàng ngã lăn ra.

Thiếu phụ bật đèn, quỳ xuống coi vết thương. Nàng tái mặt khi thấy sơ-mi Môrít đen sì thuốc súng. Nàng hỏi, giọng lo lắng:

- Môrít, anh việc gì không?

Chàng đáp:

- Tôi không biết bị mấy viên đạn cả thảy. Nhưng tôi bị mất máu nhiều lắm.

- Anh chờ tôi một lát. Tôi lái xe đi tìm bác sĩ.

Môrít lắc đầu:

- Không kịp đâu, chị Hải.

Mắt thiếu phụ rơm rớm:

- Không có y sĩ, anh sống sao nổi.

Môrít cười gượng:

- Chị đừng sợ, tôi khỏe lắm. Chị xuống ga-ra, lấy bộ com-lê Tăng Minh lên đây cho tôi.

Khi thiếu phụ đặt bộ áo quần nhàu nát và dính đất lên ghế. Môrít nói:

- Chị lấy gối kê vào đầu tôi, và đỡ tôi dậy.

Chàng đau nhói ở ngực, song cố làm ra vẻ thản nhiên. Chàng xé toang vải bọc trong vét-tông ra, đưa cho thiếu phụ:

- Chị xem có gì không?

Nhìn kỹ một hồi, thiếu phụ đáp:

- Không.

Chợt nghĩ ra, chàng nói:

- Chị mang va-li đựng hóa chất cho tôi.

Thiếu phụ bưng ra một cái va-li da nặng, bên trong đựng đầy chai lọ. Chàng dốc một chai thuốc vàng lên vải. Không thấy gì. Chàng đổ luôn mấy chai thuốc khác.

Thiếu phụ la lên:

- Thấy rồi, anh ạ.

Ngay chỗ dán tên tiệm may mà Văn Bình xé bỏ. Môrít thấy hiện ra những giòng chữ li ti. Một bức thư bí mật! Lấy kiếng hiển vi đọc, chàng giựt mình sung sướng, quên mất những vết thương chí tử trong người.

Chàng nói với thiếu phụ:

- Thư của bọn Saratiên gởi mật vụ Bắc Việt, xin giúp đỡ để tiến hành cuộc đảo chính. Chị lấy máy chữ chép ngay ra giấy cho tôi.

Thiếu phụ nhìn chàng:

- Không, anh để tôi chở anh đi bệnh viện đã.

Môrít quắc mắt:

- Chị là thuộc viên của tôi, chị phải tuân lệnh. Tôi không chết được đâu. Nếu tôi chết nữa, cũng là chuyện thường. Bức thư này liên quan tới vận mạng của Quỳnh Ngọc và Văn Bình. Phải chết để cứu họ, tôi sẵn sàng chết, chị hiểu chưa?

- Thưa anh, tôi hiểu.

- Thì chị còn đợi gì chưa thi hành lệnh tôi?

- Tôi không thể thi hành lệnh anh được, dầu anh là cấp chỉ huy trực tiếp. Theo điều lệ, thuộc viên có quyền cãi lệnh thượng cấp, trong trường hợp thượng cấp mất sáng suốt hoặc ở trong trường hợp nguy ngập. Anh đang bị thương nặng. Tuân lệnh anh, thì anh phải chết. Tôi không muốn anh chết. Anh phải sống để phục vụ đất nước.

- Chị gàn dở quá.

- Tôi không gàn dở đâu. Nào anh ngồi dậy để tôi dìu anh ra xe.

- Chị Hải! Tại sao chị hy sinh đời chị, bỏ hết lạc thú gia đình, một gia đình nhà cao, cửa rộng vàng bạc đầy két, để lao đầu vào nghề tình báo bạc bẽo, cọ sát với tử thần? Tại sao chị không nghĩ đến lấy chồng? Tại sao chị không bắt chước các bạn gái của chị, mở nhà thuốc, khai thác mảnh bằng dược sĩ quốc gia mà chị tốt nghiệp ưu hạng trường đại học Ba-lê?

- Vì đất nước còn đau khổ.

- Đấy, vì đất nước còn đau khổ chị phải hy sinh. Tại sao chị không cho phép tôi làm giống chị?

- Tôi không muốn lý luận thêm với anh nữa, máu anh ra nhiều quá.

- Tôi cũng vậy. Nếu chị cố tình trái lệnh, tôi sẽ tự tử.

Môrít rút lưỡi dao trong áo ra, kề mũi vào tim. Thiếu phụ nghẹn ngào:

- Vâng, tôi xin nghe anh. Giờ anh muốn tôi làm gì?

- Chị chép bản mật thư ấy đi. À, xin chị cho tôi một phát mọt-phin.

Thiếu phụ thở dài, nước mắt trào ra hai bên gò má. Nàng nấu kim, chích mọt-phin cho Môrít xong, mang máy chữ lại, gõ lóc cóc. Môrít ngồi yên, lưng dựa vào đống gối bông. Chàng biết không còn sống lâu nữa. Nếu đi bệnh viện, chàng có hy vọng thoát chết, song ở Hànội, hai người bạn, thân của chàng sẽ chết.

Chàng đặt bàn tay trước ngực. Máu cứ trào ra. Phía bên trái của chàng không cử động được nữa. Chàng lâm râm khấn vái xin cho chàng được sống đến lúc liên lạc xong với ông Hoàng.

Chàng hỏi:

- Chị Hải xong chưa?

Thiếu phụ ngẩng đầu lên:

- Còn một giòng nữa.

- Đánh xong rồi, chị mang giấy bút cho tôi. Mang cả điện đài lại đây nữa.

Chàng loay hoay thảo bức điện mật mã. Trong khi ấy, thiếu phụ đã kéo ăn-ten lên khỏi máy, nối vào giây thép phơi quần áo bên ngoài. Chàng ném bức điện xuống ghế:

- Phiền chị đánh giùm tôi.

Sàigòn trả lời liền. Mặt Môrít bừng sáng. Chàng lẩm nhẩm lại phần cuối bức điện:

"Xin ông can thiệp ngay mới cứu nổi VB và QN. Bức mật thư này, tôi xin ông chuyển cho chính phủ Thái. Chắc họ không giận tôi nữa. Phút này, tôi kiệt lực rồi. Bị nhiều phát đạn vào ngực, tôi chỉ sống được mươi phút nữa thôi. Xin ông nói giùm với vợ tôi là ở bên kia cõi thế, tôi vẫn thương nàng. Trân trọng chào ông, chào VB và QN."

Phúc điện của ông Hoàng rất ngắn:

"Đã nhận được. Sẽ liên lạc ngay với nhân viên của ta ở Hànội để báo tin cho VB. Ra lệnh cho anh phải đi ngay bệnh viện. Bà Hải có nhiệm vụ săn sóc cho Môrít. Chúc bình phục".

Môrít cười đau đớn:

- Ông Hoàng thương tôi lắm, nhưng bây giờ thì muộn rồi.

Thiếu phụ đỡ chàng đứng dậy:

- Phiền anh ôm lấy vai tôi. Trong mươi phút nữa, người ta sẽ mổ gắp đạn ra cho anh.

Môrít lắc đầu:

- Chậm quá rồi chị ạ.

Thu tàn lực vào cánh tay, chàng xé toạc sơ-mi ra. Thiếu phụ rú lên khi thấy ngực chàng đen sạm thuốc súng, từ nhiều lỗ nhỏ máu tuôn ra đỏ lòm.

Môrít nói:

- Chị thấy không. Bọn Saratiên bắn đạn ghém. Tôi chỉ có hy vọng thoát chết, nếu tôi lái thẳng từ đường Suriwongse tới bệnh viện, và không về đây. Lúc tới trại, tôi quyết định rồi. Chị Hải ơi….

Giọng chàng yếu hẳn đi. Thiếu phụ quỳ xuống bên chàng.

- Chị Hải ơi! Tôi coi chị như chị ruột thịt song chưa bao giờ chị thổ lộ tâm tình cho tôi nghe. Tại sao chị lại bỏ anh ấy?

Giọng thiếu phụ ướt đẫm nước mắt:

- Cám ơn lòng tốt của Môrít. Tôi bỏ hứa hôn, trả nhẫn lại vì anh ấy chỉ có mảnh bằng cao cấp, bằng thạc sĩ y khoa, song lòng anh ấy, hồn anh ấy quá tầm thường. Suốt đời, anh ấy chỉ nghĩ đến tiền, đến trốn trách nhiệm làm người. Tôi sửa soạn vào nhà tu thì may thay tôi gặp ông Hoàng. Rồi tôi gia nhập ban Biệt Vụ.

- Anh ấy là ai?

Thiếu phụ lắc đầu:

- Môrít biết tên con người vô lại ấy làm gì?

- Không, tôi muốn biết. Chị không thỏa mãn ý muốn cuối cùng của kẻ lâm chung được sao?

Thiếu phụ thở dài, đau đớn:

- Môrít ơi, người ấy là anh ruột của Môrít.

Môrít lạnh người, trân trân ngó nàng, không chớp mắt. Chị Hải nói tiếp:

- Môrít giận anh nên mới xâm hình cô gái đợi tình nhân dưới gốc cây soài ở cánh tay, và bỏ nhà ra đi. Hồi còn nhỏ, Môrít đã xung đột với anh ấy nhiều lần. Môrít giận anh vì toàn gia đình đều phẫn nộ khi được tin tôi thoái hôn, vì anh quá tầm thường. Môrít chỉ nghe tên tôi mà chưa biết mặt. Nhà tôi là một trang trại soài rộng mênh mông.

Môrít ơi, tôi xin ông Hoàng sang Vọng-các để hoạt động với Môrít. Không lấy được anh của Môrít, tôi nguyện chăm nom cho Môrít được khỏe mạnh mãi. Vợ của Môrít là em con dì của tôi, chính tôi đã hỏi nàng cho Môrít, nàng biết rõ tâm sự tôi, song nàng không hé răng cho Môrít biết. Giờ đây tôi đã nói hết. Môrít tha thứ cho tôi.

Môrít vùng dậy, nắm chặt tay nàng:

- Thưa chị, tôi mãn nguyện lắm rồi. Xin vĩnh biệt chị….

Chàng ngoẹo đầu xuống gối, tắt thở nhẹ nhàng. Thiếu phụ gục đầu trên xác chàng, khóc nức nở.

Kim đồng hồ chỉ đúng nửa đêm.

--------------------------------

1

Tiền Thái, 20 bath là một đô-la Mỹ.

2

Vnucovo.

3

Moscova.

4

Gorky.

5

Bác sĩ Walter Liuse, chủ tịch Hội Luật Gia Tự Do, một tổ chức tình báo chống Cộng tư nhân, hoạt động ở Đức quốc.

6

Tiếng Thái, tức là 1, 2, 3.

7

Tiếng Thái: 20.

8

Không được hút thuốc, cột giây lưng lại.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.