Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Đêm Cuối Cùng Của Tử Tội - Chương 12

❊ ❊ ❊

Ngồi gác chân lên bàn. Văn Bình uống rượu như hũ chìm. Càng uống, mặt chàng càng tái, những tia sáng tóe lửa ra khỏi mắt. Môrít quay mặt vào tường, hì hục lau khẩu súng bị hóc đạn.

Đồng hồ dạ quang treo trên nóc tủ đã chỉ 9 giờ tối. Từ nãy đến giờ, hai người không nói với nhau nửa lời. Tâm trí Văn Bình để tất cả cho Quỳnh Ngọc, người con gái nhí nhảnh mà chàng có cảm tình tha thiết.

Chợt có tiếng xe đậu ngoài cổng. Hai người đều nói:

- Quỳnh Ngọc về.

Nàng xô cửa vào, trên môi nở nụ cười kiêu hãnh. Môrít đút khẩu súng vào thắt lưng:

- Arun bằng lòng cho tôi ở lại rồi, phải không?

Nàng giựt mình:

- Phải, sao anh biết?

Môrít cười:

- Trông nụ cười của cô là biết ngay. Vả lại, tôi đưa Văn Bình về đây là có dụng ý. Arun biết địa chỉ này từ lâu. Chúng tôi chờ mãi, không thấy nhân viên mật vụ tới, điều đó có nghĩa là Arun đã bại trận.

Quỳnh Ngọc khen:

- Anh giỏi thật.

Môrít nhún vai:

- Arun không phải là tay cà mèng. Hắn thua cô lần này, nhưng lần sau sẽ không thua cô nữa. Cô đi rồi, tôi cũng rút vào bí mật, nếu không, hắn sẽ tìm cách ném tôi xuống dòng Chao Phya, và dìm mất xác.

Ném điếu thuốc qua cửa sổ, Văn Bình hỏi:

- Chúng mình đi chưa?

Nhìn đồng hồ, Môrít nói:

- Mới 9g15, còn 10 phút nữa. Đúng 10 giờ, ta phải có mặt tại đường Prajathi-phatai. 11 giờ, lên đường rời Vọng-các. Bây giờ, tôi xin nhắc lại những điều tôi nói lúc nãy, những điều tôi làm đúng theo chỉ thị của ông Hoàng.

Chính phủ Thái không ưa Cộng Sản, nhưng vì lý do riêng không thể ra mặt công kích Bắc Việt. Thâm tâm người Thái là tìm cách tống khứ phần lớn dân Việt thân Cộng đang làm ung thối miền Đông-Bắc, sát Lào, được coi là đầu cầu thâm nhập nguy hiểm của Bắc Kinh và Hànội.

Một số Việt kiều đã được hồi hương về Hải Phòng. Một số khác không về, vì được tin những toán về trước bị nhà đương cuộc Bắc Việt đối xử tàn nhẫn, như tịch thu tiền bạc, nữ trang, phân tán tới các công trường lao động. Cộng sản bèn bí mật tiếp xúc với chính phủ Thái, xin cho một phái đoàn Việt kiều qua Hànội để điều tra hư thật.

Phái đoàn này gồm 10 người, toàn là phần tử thân cộng. Quỳnh Ngọc chài được tên trưởng đoàn là Phạm Bài. Trong số đoàn viên, có một người diện mạo và dáng dấp hao hao như Văn Bình. Đêm nay, ta sẽ đánh tráo cho Văn Bình gia nhập phái đoàn. Nếu Phạm Bài nghi ngờ, Quỳnh Ngọc sẽ tìm cách ru ngủ hắn.

Văn Bình cắt quãng:

- Arun không biết ư?

Môrít đáp:

- Arun không biết, vì việc này nằm trong thẩm quyền bộ Ngoại Giao mà sở tình báo lại cạnh tranh ráo riết với cơ quan mật vụ của Arun. Với sự sắp xếp của chính phủ Thái, phái đoàn sẽ đáp máy bay riêng, nói là đi Chieng Mai, kỳ thật bay thẳng ra Hànội. Tôi hy vọng kế hoạch trà trộn của ta sẽ thành công.

Nhiệm vụ tôi đến đó là hết. Tôi không biết anh sẽ làm gì và gặp ai ở Hànội. Đêm chủ nhựt sau, phái đoàn về, anh sẽ gặp tôi đúng 12 giờ tại đây. Nếu anh và cô không hỏi thêm gì nữa, thì chúng ta lên đường.

Quỳnh Ngọc tắt đèn, căn phòng tối đen như mực. Môrít ra trước, vào ga-ra lấy xe.

Chiếc DS 19 sơn đen phóng nhanh trên con đường vắng tanh. Qua một rạp xi-nê, Môrít dừng lại cho Quỳnh Ngọc xuống. Nàng nắm tay Văn Bình:

- Lát nữa, mình gặp nhau.

Rồi quay lại Môrít, nét mặt nghiêm trọng:

- Chào anh, em đi. Em gởi lời chào chị và "bà dì".

Một luồng khí lạnh bốc lên trong xương sống Môrít. Chàng sang số, chạy từ từ, tâm hồng bâng khuâng. Bỗng chàng thở dài:

- Lạ nhỉ? Chưa bao giờ Quỳnh Ngọc chào tôi một cách bịn rịn như thế. Nói ra là dị đoan, song tôi cảm thấy…

Chàng nín bặt.

Rồi chàng tiếp, giọng trầm trầm:

- Xin lỗi anh Văn Bình. Lẽ ra, tôi làm nghề nhà văn mới hợp. Nhiều khi, tình cảm vu vơ tràn ngập tâm hồn. Trước giờ lên đường, có thái độ bi quan là điều tối kỵ.

Văn Bình gạt đi:

- Anh muốn người gián điệp phải như hòn đá hay sao? Trong đời, tôi đã xuống tay hạ sát cả trăm người, đôi lúc tôi coi như không, nhưng cũng nhiều lần run tay, tâm thần xúc động. Chính tôi, khét tiếng là có trái tim bằng sắt mà đã rớt nước mắt. Với anh tôi chẳng giấu làm gì, nếu không vì ông Hoàng, vì say mê nghề nghiệp, tôi đã bỏ Sở lâu rồi.

Lúc nãy, anh bùi ngùi là đúng. Chúng mình không phải là kẻ lái ẩu, trên dốc phóng bừa xuống, bất kể sống chết, mà chính là tài tử đu bay hai mắt bịt kín, mười lăm thước bên dưới là sàn bê-tông, xảy tay là mất mạng. Hàng ngày, chúng mình biết chết mà vẫn phải biểu diễn cho khán giả ngồi xem. Một đêm kia….

- Trong một giây đồng hồ thiếu bình tĩnh, hoặc giây du bị đứt, chúng mình lao đầu xuống đất.

- Và tan ra từng mảnh. Chuyến đi này, tôi sẽ cố gắng hết sức để giây đu không đứt.

Môrít cười gượng:

- Tôi cũng mong như thế.

Xe hơi vòng một công viên, rồi tiến vào đại lộ Prajathiphatai. Đại lữ điếm Thai Hotel cao sáu từng - một công trình kiến trúc tân kỳ của thủ đô Vọng-các - đứng sừng sững giữa khu đất rộng, đèn thắp sáng trưng, như muốn thách thức với bầu trời đen kịt, loáng thoáng những ngôi sao yếu ớt và buồn ngủ.

Môrít lái sát lề. Đồng hồ tay Môrít chỉ đúng 10 giờ 1 phút rưỡi. Môrít chỉ tòa nhà đen thui bên trái:

- Tăng Minh ngụ trong bin-đinh này. Y là giáo sư đại học, thân cộng số một, vừa ở Pháp về. May cho anh, y về đây một mình, vợ đầm còn ở Ba-lê, y tính tình kênh kiệu, thích cô đơn, nên rất ít bạn, hoặc đúng hơn, không có người bạn nào. Y có tật mê gái, và Quỳnh Ngọc đã làm quen với y dễ dàng.

- Tăng Minh quen ai trong phái đoàn không?

- Không. Phạm Bài cũng không quen y. Vì điều kiện an ninh, các đảng viên cộng sản ở đây thường đeo mặt nạ che kín trong hội nghị. Phạm Bài chỉ biết Tăng Minh qua tấm hình. Vả lại, việc tuyển chọn phái đoàn là do chi bộ cộng sản Bắc Việt ở đây phụ trách. Họ tiếp xúc riêng từng người cử vào phái đoàn, gởi danh sách cho bộ Ngoại Giao. Phạm Bài không quen ai hết.

- Có thể Tăng Minh quen ai ở Hànội không? Qưen một bộ trưởng chẳng hạn?

- Tôi không biết. Cầu mong y không quen ai. Nếu quen thì nguy to.

Môrít ngưng bặt.

Từ cửa bin-đinh, một người đàn ông cao lớn vừa đi ra. Môrít nói:

- Y đấy. Anh trông giống không?

Tuy ở xa và tối, Văn Bình cũng nhận ra hình vóc và dáng đi của người lạ mặt. Một tay thọc túi quần, một tay đưa điếu thuốc lên miệng, chấm đỏ lập lòe trong đêm tối. Văn Bình đùa:

- Tôi ngửi thấy mùi bạc hà. Chắc y cũng nghiện Salem như tôi.

Tưởng bạn nói thật, Môrít nhổm người lên:

- Mũi anh thính quá. Tăng Minh là một tay nghiền Salem và rượu huýt-ky. Nghĩa là giống anh như đúc. À quên, còn bệnh mê gái nữa. Duy khác một điều: y chỉ giỏi ôm lưng đàn bà ném lên đệm cao su mút, hoặc xoay tròn trên sàn nhảy, chứ không biết bắn súng, phóng dao, thậm chí không biết đấm quả đìa-rét nữa.

- Y dạy ở đâu?

- Trường đại học Chulalongkorn. Nhưng y đã nghĩ rồi. Bị cưỡng ép từ chức, anh hiểu không? Y tuyên truyền nhiều quá, quên cả dạy, sinh viên làm rùm beng, bộ Giáo Dục phải cho y nghỉ hè dài hạn không lương. Y chuyên về tâm lý học. Về khoa này, chắc anh chẳng thua ai, chứ đừng nói là thua y. Có lẽ anh hơn y về tán dóc nữa.

Nhớ nhé, Tăng Minh có thói quen uống sữa buổi sáng. Uống sữa tươi, một ly to tướng, không súc miệng bằng huýt-ky, hoặc tiêu thụ hàng lít cà-phê đen như ông Z.28 đâu. Ra ngoài đó, sáng dậy đòi rượu thì hỏng bét. Trước khi phái đoàn lên đường, chi bộ ở đây đã gởi báo cáo tỉ mỉ cho Hànội biết lý lịch từng người, kể cả tính tốt và tật xấu.

Còn cái này nữa, anh nhớ nốt: Tăng Minh đau mũi kinh niên, suốt ngày phải dùng mù-soa.

- Còn món ăn thường ngày của y?

- Y thích nhậu nhẹt theo kiểu Ba-lê. Thích nói tiếng Pháp, Thích nhắc lại những kỷ niệm êm đềm trong thời gian du học tại Mạc-tư-khoa. Nhờ phúc ấm, anh cũng hoạt động ở Nga Sô, nên cũng biết mặt mũi phi trường Vờnucôvô[23], con sông Mótcôva[24] và đại lộ Gọtki ra sao.

- Có lẽ tôi còn thạo hơn y nữa. Tôi còn biết phi trường Vờnucôvô tối câm, không một ánh sáng, sợ gián điệp Tây phương chụp hình. Sông Mốtcôva buồn thiu, bờ tráng xi-măng, đại lộ Gọtki[25] - đường Tự Do của thủ đô Nga Sô - bề ngang sáu bảy chục thước, hai bên toàn nhà tám từng mới cất, cùng một kiểu, nhìn đau mắt. Đó là ban ngày, còn ban đêm….

- Tôi hỏi thật anh, anh đã nếm mùi ái tình ở Mạc-tư-khoa chưa?

- Rồi. Chán mớ đời, anh ạ. Con gái toàn đeo tạp-dề dài lê thê, đi ủng cao su, đầu quấn khăn to tướng. Họ mặc quần áo rộng thùng thình, không ai nhận ra đâu là ngực, đâu là bụng nữa. Ôi chao, các ổ thanh lâu đắt riền ra phết.

- Hừ, chuyến này có Quỳnh Ngọc đi kèm, chắc anh không dám mò xuống Khâm Thiên, hay Vạn Thái nữa.

- Anh nói đúng. Lần trước, tôi gặp nhiều ả khéo đáo để, song họ không còn ở Khâm Thiên, hay Vạn Thái nữa. Anh có thể tìm thấy ở Hàng Đào. Không nói dối anh đâu, tuần sau tôi mang về cho vài bộ ảnh, cũng tử 32 đến 64 kiểu, không kém gì anh mua trên đại lộ Rama ở đây, hoặc trong hành lang Eden ở Sàigòn vậy.

- Hà, hà….

Môrít nín lặng, hai mắt đăm đăm nhìn về phía trước.

Tăng Minh đứng trên lề đường,dưới ngọn đèn sáng, mắt liếc ngược xuôi. Một phút sau, biết chắc không bị ai theo, y rảo bước sang bên kia lề, đi nhanh về phía Môrít.

Môrít hích vai bạn:

- Cá sắp vào rọ rồi.

Chờ Tăng Minh tới gần xe, Văn Bình đẩy cửa. Khoảng đường này bị bóng cây che phủ nên Tăng Minh không thấy gì hết. Y bước lùi lũi, sát vào mái hiên, dường như sợ ánh đèn bắt gặp.

Y mặc com-lê màu sẫm, đội mũ phớt vành to, trên miệng còn nửa điếu thuốc cháy dở. Tiếng giầy đế da gắn cá sắt gõ cồm cộp trên lề đường vắng hoe.

Văn Bình móc túi lấy gói thuốc.

Tăng Minh còn cách chàng hai thước. chàng gọi:

- Này ông.

Y dừng lại, vẻ ngờ vực lóe trong đôi mắt sáng quắc. Văn Bình nói:

- Xin ông chút lửa.

Tấn kịch xin lửa này đã diễn ra hàng chục lần trong nghề điệp báo quốc tế. Gián điệp Sô Viết giả vờ xin lửa hút thuốc để bắt cóc bác sĩ Liusờ[26] tại Tây Bá Linh. Đến lượt gián điệp Việt giả vờ xin lửa.

Tăng Minh chìa điếu thuốc cháy dở cho chàng, rồi bước thẳng. Nhanh như chớp, chàng vung bàn tay trái vào mặt y. Ngón atêmi "đệ nhứt cao thủ" của chàng quật y ngã, êm như ru. Chàng bước tréo sang bên, hứng cây thịt nặng trên 70 kilô đang xỉu xuống, rồi lôi sềnh sệch về phía xe hơi, cửa sau há miệng đen ngòm.

Chiếc DS 19 thấp lè tè vọt ra khỏi lề.

Ngồi ở băng sau, Văn Bình lột quần áo Tăng Minh, mặc vào. Môrít hỏi vọng:

- Vừa không?

Văn Bình chắt lưỡi:

- Khổ quá. Đi giầy không vừa. Chân tôi 42, y chỉ độ 40 là cùng.

- Dùng tạm giầy anh vậy.

- Giày tôi đóng ở Sàigòn, có tên hiệu dưới gót. Thôi được, để tôi gỡ miếng da ra.

- Còn quần?

- Bề dài thì vừa vặn. Nhưng còn bụng. Tăng Minh ăn hút quá nhiều nên vòng bụng rộng hơn của tôi một gang tay.

- Phiền nhỉ. Mặc rộng sợ chúng nó nghi ngờ. Hay là…

- Anh muốn tôi tháo miếng vải thêu tên tiệm may rồi khâu vào bên trong vét-tông của tôi phải không?

- Đúng thế.

Văn Bình xé xoạt một tiếng. Chàng nhét mảnh vải vào túi trên, rồi lúi húi dốc hết đồ trong túi nạn nhân ra. Tăng Minh mang theo một ví tiền dầy cộm, và một xâu chìa khóa lớn. Chàng lẩm bẩm:

- Quái, bỏ chia khóa vào túi làm gì cho nặng!

Cầm chùm chìa khóa lên xem, chàng thấy ba cái dẹt, bốn cái tròn, hình thù quái dị. Một ý nghĩ khác thường thoáng qua óc, chàng định bàn với Môrít song lại nín lặng.

- Đến nơi chưa? Chàng hỏi.

Môrít tống mạnh ga xăng, chiếc DS chồm lên:

- Còn một cây số nữa. Tôi bỏ anh xuống gần rạp xi-nê Krung Kasem, chỗ Quỳnh Ngọc xuống hồi nãy. Anh nhớ địa chỉ chứ? Số 1045. Cầu thang bên trái. Lên đến lầu ba, quẹo sang tay mặt. Phòng số 19.

- Cám ơn anh, tôi nhớ.

- Chuẩn bị đi. Một phút nữa, tôi dừng xe.

Văn Bình thấy lòng nao nao. Nao nao không vì sợ hiểm nghèo - vì trong đời, cái chết là cơm bữa đối với Z.28 - mà vì chàng sắp được gần Quỳnh Ngọc.

Môrít nắm chặt bàn tay Văn Bình:

- Tuần sau, hai đứa mình gặp nhau. Tôi sẽ dẫn anh đi xem thoát y vũ. Thứ giựt gân hạng nhứt, hoàn toàn cởi hết, chứ không úp úp, mở mở như Sàigòn của anh đâu. Nếu anh cần, tôi giới thiệu với anh những cái mông thật tròn, thật cứng và thật tốt.

- Còn tôi, tôi sẽ biếu anh những xấp hình ly kỳ nhứt Bắc Việt.

Văn Bình bước xuống đường.

Một tích tắc sau, chiếc DS của Môrít đã biến vào bóng đêm mù mịt của đế đô Vọng-các.

Môrít lái ngược lên phi trường Đồn Mương. Được nửa đường, chàng rẽ vào một con đường đất. Chạy được một quãng, thấy hiện ra sừng sững một tòa biệt thự cổ, tứ phía tường cao kín mít. Cổng trại mở rộng, chàng phóng vào trong sân.

"Bà dì", thiếu phụ đứng tuổi, nhân viên ban Biệt Vụ, đợi chàng trước ga-ra, một ngôi nhà nhỏ lợp tôn uốn, nằm khuất dưới cây xi to lớn.

Môrít tắt đèn pha, thiếu phụ chạy tới. Chàng nói:

- Chào chị Hải.

Thiếu phụ đáp:

- Chào anh. "Nó" đâu?

Môrít mở cửa sau, lôi Tăng Minh xuống. Y bị đánh bất tỉnh, nằm thẳng đơ trên nền cỏ ướt. Môrít dặn thiếu phụ:

- Tôi bận độ 15 phút. Phiền chị pha cho tôi ly cà-phê. À, mình phải ở lánh trong trại độ một tuần, chờ họ về. Chị có mang đủ đồ hộp theo không?

Thiếu phụ gật đầu:

- Tôi chở đầy thùng xe Fiat, ăn nửa tháng cũng chưa hết.

Môrít khiêng Tăng Minh vào trong nhà xe. Chàng bật đèn, đóng kín cửa sổ, rồi lục trong góc ga-ra lấy ra một cái xẻng. Nền ga-ra bằng đất mềm, chàng đào loáng trong mấy phút được một cái hố sâu nửa thước, vừa đặt cái hòm.

Chàng gói Tăng Minh vào cái bạt ni-lông, sửa soạn ném xuống hố, đột nhiên một mùi kỳ lạ bắt chàng dừng tay.

Đó là mùi long não.

Mở bạt ra, chàng nhìn kỹ người chết. Phát atêmi thứ nhì của Văn Bình đã làm nạn nhân nghẹt thở, lưỡi lè ra, da mặt tím ngắt, một tia máu đen trào ra mép. Giáo sư đại học Tăng Minh có con mắt đa tình, đôi môi đĩ thõa, và khung mặt xinh trai chỉ còn là xác chết xám ngoẹt, tròng trắng mở ra trừng trừng, chứa đầy ngạc nhiên và tức tối, mớ tóc rối bù phủ trên cái trán sưng húp.

Mùi băng phiến từ bộ com-lê cũ kỹ của y toát ra. Bộ âu phục rẻ tiền, và sờn chỉ của Tăng Minh làm chàng ngạc nhiên. Tăng Minh vốn là kẻ ăn diện, áo quần đầy tủ, lẽ nào y ra Hànội với bộ com-lê xấu xí, vứt xó từ lâu trong tủ còn thơm mùi long não.

Môrít thừ người nghĩ ngợi.

Chàng lấp đất lại thật nhanh, chặn một miếng ván lên trên. Thiếu phụ bưng ly cà-phê nóng hổi xuống. Chàng uống cạn một hơi, rồi nói:

- Tôi phải về Vọng-các ngay bây giờ. Quá ba giờ sáng, nếu tôi chưa về, tức là bị nạn. Chị phải điện gấp cho ông Hoàng, sau đó hủy điện đài, và trốn vào tòa đại sứ, chờ chỉ thị Sàigòn.

Giọng "chị Hải" run run:

- Anh đi đâu?

- Tôi nghi trong vụ này có một vài bí ẩn. Tôi phải khám phá cho bằng được, nếu không, Văn Bình và Quỳnh Ngọc phải chết.

- Tôi sẽ đi giúp anh một tay.

- Chị phải ở đây. Nếu tôi không về, chị nhớ dặn nhà tôi vào sứ quán với chị. Biết thế này, tôi đã bắt chước Văn Bình không lấy vợ nữa. Chị dặn giùm nhà tôi giữ gìn cái thai trong bụng.

Mặt thiếu phụ tái đi:

- Ơ kìa, anh say rượu hay sao mà nói toàn chuyện gở thế. Hoạt động ở Vọng-các, đâu phải ở Hànội mà anh sợ?

Môrít cười nhạt:

- Tôi mến chị và trọng chị như chị ruột, song chị là đàn bà nông cạn, biết một không biết hai. Tôi không say đâu, tôi tỉnh lắm. Tôi đã hứa với thằng anh con Quỳnh Ngọc là bảo vệ em nó, dầu phải trả bằng sự hy sinh nào. Tôi có cảm tưởng vì tôi mà nó mang thân vào chỗ chết. Chính tôi giới thiệu nó vào ban Biệt Vụ, chị nhớ không? Cũng chính tôi đề nghị nó ra Hànội với Văn Bình. Và cũng chính tôi yêu cầu ông Hoàng đưa hai người vượt bức màn tre bằng đường Vọng-các. Tôi phải gánh hết trách nhiệm. Chào chị, tôi đi đây.

Môrít gài số hai, phóng tuột ra đường. Thiếu phụ thẫn thờ đưa bàn tay lên chùi mắt.

15 phút sau, chàng lái qua đường Prajathiphatai. Tòa nhà Tăng Minh chìm trong bóng đêm dày đặc. Sương khuya phủ trắng một vùng. Chàng đậu xe trong hẻm, rồi đi bộ lại.

Trước nhà, chàng không thấy ai.

Đó là một bin-đinh gồm nhiều phòng, cho thuê tháng. Người thuê đều có chìa khóa riêng mở cửa sắt bên dưới.

Chàng loay hoay trong một phút với xâu chìa khóa giả. Cánh cửa sắt được lau dầu thường xuyên mở ra không gây tiếng động. Chàng khép lại, thong thả trèo cầu thang xi-măng lên lầu.

Tăng Minh ở lầu 2, trong căn phòng cuối. Môrít tái mặt khi thấy ánh đèn trong phòng Tăng Minh hắt ra nhợt nhạt. Chàng vặn nhẹ quả nắm.

Bên trong không khóa.

Chàng đẩy mạnh vào.

Một người đàn ông lạ mặt đang lom khom trước tủ áo, vụt quay lại.

Thấy Môrít, y khựng người.

Môrít lưồn tay vào trong áo. Nhưng người lạ rút súng nhanh hơn. Y quát bằng tiếng Thái trọ trẹ:

- Đứng im. Hai tay giơ lên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.