Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Cuba, Đêm Dài Không Sáng - ° ° °

❊ ❊ ❊

Ba ngày trôi qua không có chuyện gì lạ.

Hai người được mời đến một tòa nhà đầy nhóc binh sĩ võ trang, nó là trụ sở của G-2 rồi vào một văn phòng gắn máy lạnh, làm việc liền tù tì từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều tối. Phó Mập trao cho đại tá Pít toàn bộ hồ sơ về vụ Giắc Tati để nghiên cứu. Không những nghiên cứu tại văn phòng. Pít muốn mang về lữ quán tùy ý. Chàng yêu cầu được phép mang về Mỹ trình ông Sì-mít thì được chấp thuận tức khắc.

Văn Bình chỉ làm việc chung với Pít trong một ngày. Hai ngày kia chàng nằm nhà. Lý do: bị cảm mệt. Theo chuyên viên hóa trang CIA. chàng tránh dang nắng càng nhiều càng tốt, sức nóng gần xích đạo dễ làm bại lộ những đường ráp gắn trên mặt. Người đẹp hoa phượng đã túc trực tại lữ quán để phục dịch cho chàng.

Như mọi thượng khách, Pít và chàng được lấy phòng tại Tự Do[24], một trong 4 lữ quán sạch nước cản còn sót lại, và là lữ quán cao nhất ở châu Mỹ la-tinh. Nhân viên khách sạn đều ăn lương Nhà Nước, G-2 kiểm soát hầu như công khai nên hai người tiếp tục hà tiện lời nói, thậm chí hà tiện cả cử chỉ vì biết chắc G-2 đặt ống kiếng thu hình. Những khi trò chuyện, hai người chỉ bàn tán về cặp giò ngon lành của nữ đồng chí Regia, hoặc về bộ ngực sáng giá của cô bé giữ két dưới nhà, và cố tình kèm theo những lời phê bình mà con gái nhà lành nghe được phải đỏ mặt.

Ban đêm, Ha-van là thành phố chết. Đành rằng một số hộp đêm còn mở cửa để giải sầu cho các cố vấn Liên Sô, Trung Hoa và Tiệp Khắc, ba quốc gia cộng sản được quý chuộng hàng đầu, tựu chung cũng chỉ là những cảnh hát hỏng và múa may tầm thường, chán ngập đến cổ. Văn Bình lại "bị cảm mệt", do đó chương trình du hí buổi tối được cắt giảm tối đa.

Regia lăng xăng đem thuốc tới. Thuốc uống, thuốc xông, thuốc chích, đủ thứ. Lại thêm bác sĩ và y tá. Văn Bình đều lễ phép từ chối. Đại tá Pít đi rồi, chàng trùm mền ngủ. Ngày thứ nhì ngày chàng bắt đầu nằm nhà, chàng kéo thẳng một giấc từ sáng đến xế trưa. Khay ăn điểm tâm do bồi bưng vào chưa được đụng tới. Bữa ăn trưa đầy món thịnh soạn cũng bị bỏ quên. Regia phải lay chàng dậy.

Chàng cố dằn lòng những mùi thơm da thịt pha mùi rượu rom độc đáo của Regia - Cuba là thiên đường rượu rom - đã bắt chàng vùng dậy. Và chàng làm ẩu với chàng. Dĩ nhiên nàng chỉ phản đối chiếu lệ. Nàng còn thầm mong chàng tiến xa hơn nữa. Hôn nàng xong, chàng mới sợ toát bồ hôi. Chàng tự nhủ "thôi, từ phút này, mình xin chừa, mình phải chừa... lối hôn của mình sở KGB. đã biết, họ có máy đo, họ đã biết rõ mình hôn ra sao, hôn bao lâu, và sức nặng của cái hôn đến đâu... chết rồi, mình cứ bừa bãi vô nguyên tắc như thế này thì rớt mặt nạ là cái chắc"[25].

Ngày thứ ba, cũng là ngày cuối cùng của thời gian lưu trú, Văn Bình lại trùm mền, ngủ vô hồi lỳ trận. Chàng sắp phải thức, chàng cần ngủ bù. Regia cũng đợi bên giường. Đợi đến gần trưa, chịu không nổi, nàng đánh thức chàng. Và lần này, trái tim mạnh hơn khối óc, chàng không kềm hãm được sự xúc động phiến loạn nữa.

Chàng đinh ninh G-2 đã ghi hết vào phim nhựa những phút giây cuồng nhiệt của chàng. Nếu họ có đủ hồ sơ dưới tay, và phương pháp phân chất, tính toán điện tử, họ có thể suy dẫn ra phụ tá Ben là Z.28. Nếu họ kém cỏi hơn, họ sẽ dùng những tài liệu này để săng-ta chàng. Hừ.... ông Sì-mít đã dặn chàng, Pít đã dặn chàng, ông Hoàng đã dặn chàng... Ai cũng dặn chàng tự chế bệnh hảo ngọt. Rốt cuộc chàng vẩn là chàng. Thấy người đẹp là chàng phải yêu. Yêu là yêu, bất cần hậu quả.

Chàng nhìn Regia, mặt ngẩn tò te. Nàng cũng vậy, vẻ khôn ngoan, nhanh nhẩu cố hữu đã tan biến, nàng ngơ ngác như mán rừng lạc xuống đô thị tân kỳ rồi từ từ đứng dậy lỉnh ra ngoài.

Buổi chiều, Pít tiếp tục đi vắng. Văn Bình tiếp tục ngủ bù, Regia lại vào phòng chàng. Chẳng đặng đừng, tấn trò yêu đương hồi sáng lại tái diễn. Đằm thắm hơn. Vũ bão hơn. Nàng cũng ngơ ngác giờ lâu trước khi bật ra tiếng nấc khó hiểu.

Đại tá Pít về lữ quán trước khi chiều xuống và hai người hối hả ra phi trường. Đoàn xe đen sì do Phó Mập chỉ huy rời lữ quán Tự Do sau một màn khom lưng, bắt tay và cám ơn cứng nhắc. Tài xế lên phi trường bằng một lộ trình khác qua những đại lộ rộng rãi, hai bên đỏ ối màu hoa phượng vĩ.

Cuba - cũng như các quốc gia caríb - là nơi hoa phượng đỏ đẹp chưa từng thấy. Nó là thứ hoa quốc gia, tương tợ hoa cau, hoa bưởi ở vùng quê ta thời xưa, hoặc lê-dơn, anh đào ngày nay ở Đà-lạt. Người ta gọi nó là hoa lửa vì mùa hè nóng như lửa nó mới mọc dầy. Cánh hoa mĩ miều như cánh phong lan, tôn quý, loại phượng mọc hoang trong rừng già thì mộc mạc, thanh khiết như làn môi đỏ của cô gái đồng trinh. Đặc điểm của nó là khi nó nở hoa cũng là khi nó rũ rụng hết lá để rồi những chiếc lá xanh trẻ đâm chồi tức thời, mầu lục hiền hòa của lá ăn nhịp với màu đỏ rực rỡ của hoa trong suốt 8 tuần lễ. Nó còn một đặc điểm khác, ấy là mùa hoa ở mỗi nước một khác, nơi nở sớm, nơi nở muộn, thành thử khách chơi hoa sành điệu có thể lang thang từ hạ sang thu trên toàn cõi Trung-Mỹ vẫn được thưởng thức màu đỏ và màu lục hân hoan của phượng vĩ thần tiên....

Văn Bình gợi chuyện:

- Regia là tên của hoa phượng. Anh có cảm tưởng Regia không phải là tên thật của em.

Regia nhún vai, bực bội:

- Tôi không thích thái độ thân mật ấy của đồng chí. Tôi cũng không thích sự tò mò không đúng chỗ.

Văn Bình im lặng. Ngồi bên, đại tá Pít cười tủm tỉm một mình. Phi trường Ha-van buồn thiu, buồn chảy. Su khi xuống xe, chờ Phó Mập từ xe dẫn đầu lạch bạch tiến tới, Regia đứng sát vào người Văn Bình:

- Xin lỗi anh.

Chàng bàng hoàng chợt hiểu. Nàng phải giữ kẽ dọc đường là vì trong xe có người tài xế. Nàng nói nhỏ tiếp:

- Về Mỹ, ngẫm nghĩ lại, anh sẽ hiểu em nhiều hơn.

Văn Bình ngó quanh:

- Địa chỉ của em ở Ha-van?

- Anh biết vô ích. Vì anh sẽ không còn dịp quay lại đây. Dẫu anh được phép nhập cảnh với tư cách du khách hoặc thượng khách, em cũng không được phép gặp anh, chứ đừng nói là thân mật như chúng mình đã làm hôm nay tại lữ quán.

- Muốn gặp lại anh nữa không?

Regia ngần ngừ. Rụt rè nghĩa là ưng thuận. Văn Bình giục:

- Nhanh lên, cho anh biết chỗ ở. Phó Mập sắp lại rồi đấy.

Regia lấm lét dúi vào tay chàng một mẫu giấy nhỏ:

- Em đã viết sẵn trong này. Thôi, anh đừng nói gì nữa.

Đại tá Pít thoáng nghe được cuộc thầm thì thân mật giữa hai người. Chàng thốt bằng tiếng Pháp:

- Chết cũng không chừa.

Phó Mập vồn vã mời Pít và Văn Bình vào phòng ăn gắn máy lạnh:

- Các đồng chí được miễn cân và xét hành lý. Về thông hành cũng vậy, nhân viên của tôi đã lo liệu xong xuôi. Giờ các đồng chí chỉ còn đợi họ kêu tên mời lên máy bay thôi. Trời chiều mà nóng quá đi mất. Chúng mình vào đây giải khát.

Quả khí hậu nóng thật. Nắng chiều sắp tắt song vòm trời vẫn chói lòa ánh sáng. Vét-tông Văn Bình ướt đẫm bồ hôi.

Phó Mập đon đả:

- Còn những 20 phút. Máy bay hôm nay cất cánh chậm. Chẳng hiểu tại sao. Thường ngày họ rất đúng hẹn.

Văn Bình muốn véo tai Phó Mập và tát một cái cháy má. Từ ngày có chế độ mới, sự trễ nải đã thành căn bệnh trầm kha. Xe điện, xe đò, tàu hỏa chậm hàng giờ. Nhiều khi quên luôn thời khóa biểu. Công ty hàng không của Nhà Nước là Cubana có lần chậm 5 tiếng đồng hồ. Những lần chậm như vậy, họ tỉnh bơ, không thèm xin lỗi. Theo kinh nghiệm của Văn Bình, 20 phút chờ chuyến bay phải nhân gấp đôi. Nghĩa là 40 phút.

Nếu là cuộc du hí thì giờ giấc không đáng kể. Về phần đại tá Pít thì chẳng sao. Công việc xong xuôi, chàng về Mỹ, báo cáo với ông Sì-mít.

Văn Bình lại khác. Chàng phải ở lại. Kế hoạch dự liệu máy bay sẽ sai hẹn. Nhưng ông Sì-mít không dự liệu một sự sai hẹn đến 40 phút đồng hồ.

Sự sai hẹn này có thể khiến Santa sai hẹn với chàng.

Văn Bình cảm thấy ngực trái đau nhói. Chàng ngồi xuống ghế, quan sát phòng đợi của phi cảng. Hành khách của những chuyến bay cuối ngày không mấy đông đảo. Quang cảnh ở đây không rộn rịp như ở mọi phi cảng quốc tế trên thế giới. Hầu như chỉ có một loại hành khách duy nhất: chuyên viên và cố vấn nước bạn. Người Tàu mặc áo bốn túi cổ cao bằng hàng xám xanh, vẻ mặt lầm lì như đục đẽo trong cẩm thạch. Người Nga cởi mở hơn, mặc dầu vẫn là sự cởi mở lạnh lùng. Họ tập hợp từng đoàn, đứng hoặc ngồi riêng hẳn một phía. Không ai chào hỏi ai. Họ còn không thèm nhìn nhau nữa. Sự xích mích giữa hai đảng cộng sản Nga-Tàu đã làm công dân của họ ghét bỏ, thù nghịch, tránh xa nhau như phong cùi. Giữa hai thái cực Nga-Tàu, Văn Bình thấy một nhóm sĩ quan Tiệp Khắc. Họ cười nói, pha trò luôn miệng. Một phụ nữ Tiệp Khắc khá lẳng, chắc là vợ của sĩ quan trưởng đoàn - vì là sĩ quan cao cấp mới được quyền mang vợ theo - tống tình Văn Bình bằng cái nhìn nghiêng ướt át.

Phó Mập đang bận gọi bồi, không để ý tới thái độ mời mọc quá trắng trợn của người thiếu phụ Tiệp. Văn Bình giả vờ không biết. Thiếu phụ Tiệp ngang nhiên đến trước mặt chàng cất tiếng chào một cách sàm sỡ. Người chồng, cầu vai chi chít sao trắng, ngực đầy huy chương vàng đỏ, vội nắm tay kéo đi.

Regia nói rót vào tai Văn Bình:

- Bà thiếu tướng đấy.

Văn Bình không đáp. Loa phóng thanh oang oang thông báo với hành khách về chuyến bay sắp cất cánh. Một loạt tên được lần lượt kể ra với lời yêu cầu trình vé để lên tàu. Vẫn chưa có tên Pít và chàng.

Regia lải nhải:

- Mang râu và đeo kiếng anh còn khôi ngô đến thế này, không biết khi bỏ râu, bỏ kiếng đen anh khôi ngô đến đâu.

Văn Bình đành phải trả lời nàng:

- Vài hôm nữa anh gặp em anh sẽ không đeo râu và kiếng.

Regia giật mình trên ghế. Nàng há miệng toan hỏi song Phó Mập đã trở lại. Nàng chỉ có thể biểu lộ sự bối rối bằng mắt.

Phi cảng vốn vắng lại vắng hơn vì hành khách đều đi một mình, không có thân nhân đưa tiễn. Những màn ôm hôn da diết, những vụ sụt sùi, hoặc lấy mù-soa chấm mắt, hoặc xiết tay cả buổi không chịu buông nhau, không thấy diễn ra ở đây. Nhân viên phi cảng không bao giờ cười. Đàn ông, đàn bà đều có dáng dấp cứng nhắc, dầu họ là quân nhân hay dân sự. Hành khách tay xách nách mang nặng nề lết ra cửa soát vé sau những phút, đôi khi là những giờ, dài lê thê chầu chực trước ghi-sê công an, quan thuế, họ đi thẳng một lèo, không nhìn ngang, ngó lệch, sợ như vậy là phạm tội, và đặc biệt là không ngoái lui để giả biệt tình nhân và bằng hữu...

Loa phóng thanh vẫn oang oang. Bàn giải khát của Văn Bình được kê trong tầm loa nên mọi cuộc trò chuyện bị khỏa lấp hoàn toàn. Phó Mập hét muốn khản cổ đại tá Pít cũng không nghe rõ, rốt cuộc hắn đành rót rượu uống tì tì. Dường như hắn thèm rượu từ lâu không có dịp uống. Tuy rom là sản phẩm trong xứ, nó được dành để xuất cảng, giá bán lẻ rất đắt, mấy chục pêsô một chai. Phó Mập chờ dịp thi hành công vụ để trả thù. Mắt hắn đỏ gay như mặt trời đúng ngọ, hắn vẫn nốc ừng ực.

Nhỡn tuyến của Văn Bình bị khựng lại.

Một chiếc xe hơi kiểu đua, sơn đen, mui sắt, đột ngột hiện ra, đậu sịch ở sân phi cảng. Nó không đậu ở sân đậu tư nhân. Muốn thế tài xế phải lái vòng đến gần rặng cây phượng vĩ trổ hoa đỏ ối ở góc. Sân phi cảng là sân đậu của công xa. Đậu xe bừa bãi ở các quốc gia tự do thì chỉ bị biên phạt, nhưng ở phía sau bức màn sắt, chẳng hạn Cuba, thì là trọng tội, ngồi nhà đá như chơi.

Phải là kẻ mất trí tài xế chiếc xe đua này mới dám vuốt râu hùm... công an, mật vụ. Hoặc giả y bị mật vụ rượt đuổi cũng nên....

Tài-xế là một thanh niên vạm vỡ, đội mũ rơm rộng vành che lấp mặt. Chưa đủ bí mật, mắt y còn núp sau cặp kiếng mát đồ sộ. Y thót xuống đất, tay xách cái va-li nhỏ. Tuy dáng dấp y khoan thai, Văn Bình vẫn khám phá ra sự vội vã, hốt hoảng.

Vật đập mạnh vào thị giác Văn Bình là cái sơ-mi dài tay màu xanh của người lạ. Màu xanh, màu xanh... ruột gan chàng sôi sùng sục. Chàng muốn kêu lên tiếng "trời ơi".

Vì áo màu xanh là một ám hiệu. Ám hiệu này muốn nói "tôi đang bị địch bám sát, nguy hiểm".

Trời ơi, người lạ mặc áo màu xanh này là Santa. Santa đang bị địch bám sát, nguy hiểm... Phi cơ sắp cất cánh. Phòng ăn, phòng đợi, phòng quan thuế... đầy nhóc nhân viên G-2 nổi chìm. Phó Mập lại thọc tay túi quần, kè kè một bên.

Làm cách nào tiếp cứu được Santa?

Nhịp tim của Văn Bình đập thình thình như trống ngũ liên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.