Văn Bình ngồi bệt xuống cỏ ướt. 28 và 44 là bí số của chàng và Bét-ty trong Sở Mật vụ. Phải, chàng thanh niên đau khổ này là Tống Văn Bình, tức Z.28, một trong các điệp viên lỗi lạc nhất trên thế giới.
Chàng ngồi bất động như thế rất lâu. Mặt trời đã lên cao ở hướng đông, quang cảnh Aberdeen trải rộng trước mắt chàng như tấm thân xiêu vẹo và bệnh hoạn của cô gái lầu xanh về chiều.
Aberdeen là một trong những khu thật đẹp về ban đêm. Ngược lại ban ngày chỉ thấy sự nghèo đói, buồn phiền và xơ xác.
Chàng lâm râm khấn vái giờ lâu. Rồi chàng thất thểu ra về trên những lối đi đẫm sương. Người gác tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy vết thương của chàng.
Chàng gượng cười biếu y 20 đô-la.
Người gác hỏi chàng, giọng lo lắng :
- Ông vừa bị tai nạn xe hơi ? Kìa, máu ra nhiều quá ! Ông vào đây nằm nghỉ, tôi gọi điện thoại mời y sĩ.
Văn Bình xua tay :
- Cám ơn. Tôi chỉ bị sây sát xoàng.
Người gác vật nài :
- Mặt ông đã tái...Tôi sợ ông hết máu.
Văn Bình mỉm cười :
- Không hề gì đâu. Nếu ông cho phép, tôi xin nhờ điện thoại của ông một phút.
Chàng lẳng lặng tiến đến máy điện thoại treo trong phòng gác. Chàng quay số một bin-đinh ở Cửu Long, yêu cầu được nói chuyện vói phòng 16, phòng của tham vụ Hoàng Dung. Giờ này hắn còn mơ màng giấc điệp nên chuông reo inh ỏi một hồi, hắn mới với ống nghe.
Giọng Hoàng Dung ồ ồ, ngái ngủ :
- Vâng, tôi đây, chào anh. Khổ quá...ông Hoàng dặn...
- Dặn anh không nên tiếp xúc thẳng với tôi chứ gì ? Chẳng sao. Tôi có việc nhờ anh thu xếp.
- Chừng nào ?
- Ngay bây giờ.
- Đêm qua, tôi bận công vụ đến gần 3 giờ. Vừa chợp mắt thì anh dựng dậy. Nếu có thể, xin anh...
- Không được. Anh phải đi lập tức. Lái xe đến cái nhà ngủ cũ kỹ, quét vôi đỏ, ở cuối đường Chatham. Số nhà...
- Để làm gì ?
- Lên lầu, anh dùng chìa khóa giả mở cửa phòng số 8.
- Trời ơi, tôi là viên chức ngoại giao, tôi không thể làm cái việc đào tường khoét vách.
- Phòng này tôi thuê, và trả tiền hậu hĩ. Không ai phiền hà anh đâu. Trong phòng có một thiếu nữ, tên là Rôdi. Anh chích thuốc giải mê cho nàng tỉnh dậy, chở nàng về nhà và trao cho nàng 5.000 đô-la Mỹ.
- 5.000 mỹ-kim, số tiền quá nhiều tôi không có sẵn trong tay.
- Anh tạt qua nhà băng rút tiền. Nhớ chưa ?
- Vâng, tôi nhớ. Thưa anh..theo lệnh ông Hoàng tôi đã mua vé máy bay. Ông Hoàng vừa đánh điện gọi anh về Sài gòn.
- Cám ơn. Anh để tôi nói nốt. Sau khi đưa tiền cho cô Rôdi anh gửi một bức khẩn điện cho ông Hoàng, trình rằng tôi còn ở Sở 10 ngàn mỹ-kim tiền thưởng, chưa lãnh. Số tiền ấy xin ông Hoàng bỏ vào trương mục cho bé Hồng, con gái của Y-von, nữ nhân viên của ta. Thế thôi.
- Vâng, tôi sẽ làm theo lệnh của anh. Thế bao lâu nữa, anh về ?
- Chắc còn lâu. A, còn điều này nữa. Trong bức khẩn điện, xin anh hãy ghi thêm câu này "Trời đã tối ".
- "Trời đã tối " ?
- Phải. Chào anh.
Văn Bình buông máy điện thoại. Chàng thở phào, tâm thần nhẹ nhõm, như vừa trút bỏ hết ưu tư. "Trời đã tối" là ám ngữ có nghĩa là "Tôi đệ đơn từ chức lên ông kể từ hôm nay".
Chàng quyết định vĩnh biệt ông Hoàng. Vĩnh biệt Sở Mật vụ. Vĩnh biệt cuộc sống vào sinh ra tử mà chàng say mê không tính toán từ bao năm nay...