Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Buôn Súng Lậu - ° ° °

❊ ❊ ❊

Bộ mặt ông Hoàng đăm chiêu hơn mọi ngày. Văn Bình vừa yên vị, ông đã gắt :

- Làm gì đến nỗi người ta phải nằm bệnh viện Anh nhẹ tay hơn nữa không được sao ?

Chàng nhổm dậy :

- Nhẹ tay với ai, thưa ông ? Từ lâu, tôi không hành hung với ai cả.

Ông Hoàng ra hiệu cho chàng ngồi xuống :

- Đêm chở hàng ngoài thương khẩu về ấy !

- A, anh lính rờ sẹt. Tôi cố tình đánh thật nhẹ mà. Bản tâm tôi là làm hắn ngất 5, 3 phút.

- Hừ, bác sĩ bắt hắn nằm dưỡng bệnh một tháng.

- Bệnh viện nào, thưa ông ?

- Không phải ở đây, tôi phải tống hắn lên Đà lạt, lấy cớ trên ấy khí hậu mát mẻ.

- Tại sao phải đưa hắn khỏi Sàigòn ?

- Vì anh chưa phải là nhân viên Sở Mật Vụ giỏi, chứ còn gì nữa !

Văn Bình ngồi dán xuống ghế bành, ra vẻ bực bội. Cười nửa miệng, ông Hoàng tiếp :

- Nếu anh được đọc báo cáo của gã rờ sẹt này, anh phải tự thưởng 100 roi còn ít. Tỉnh dậy, hắn về quận, viết phúc tình. Quận nộp lên Nha. Thấy lý thú, Nha chuyển gấp cho tôi. Anh biết trong phúc tình, hắn nói anh thế nào không ?

Văn Bình nín thinh. Ông Hoàng nói thêm :

- Nói anh hao hao như Trần Giác !

Văn Bình thở phào ra. Lại một hớ hênh đáng trách nữa trong cuộc đời toàn hảo. Chàng nói :

- Nguy quá, tôi không ngờ như thế. Làm sao bịt miệng họ lại, thưa ông ?

- Bịt sao được ? Công an là công an, còn tôi là tôi. Trước pháp luật, có ai thừa nhận tôi đâu. Có chuyện gay go xảy ra, người của Sở dính vào, ông bộ trưởng cũng chối biến đi là không biết mảy may. Anh quên rồi ư ? Vả lại, các sở Mật Vụ trên khắp thế giới đều ở vào tình trạng khôi hài như vậy.

- Tức là công an bắt tay vào việc truy lùng Trần Giác ?

- Phải.

- Ông ra lệnh cho họ tạm ngừng ?

- Khốn nỗi, họ giỏi lắm. Thấy 1, họ tìm ra 2, ra 3, 4. Mình hé môi, họ biết ngay. Tôi không dám đánh tiếng, sợ bại lộ.

- Nghĩa là từ phút này, tôi là tên tù vượt ngục bị công an truy tầm?

- Phải, anh liều liệu thân anh. Nếu anh bị bắt, tôi mặc kệ anh trong sà lim 1 năm !

- Nhưng ông không nhớ rằng Trần Giác là nhân viên bịa đặt.

Ông Hoàng cười :

- Đâu phải bịa. Cô Tuyết Phong ở Huế đã đủ chứng minh cho anh. Nhưng thôi, mất thời giờ với anh mãi. Hôm nay anh đến tôi có chuyện gì ?

- Nguy lắm. Ông bảo tôi gia nhập tổ chức của Paul Hiếu để buôn súng lậu, thì rốt cuộc hắn không phải là lái súng.

Không hề ngạc nhiên, ông Hoàng nhìn Văn Bình, mặt vẫn tươi tỉnh :

- Nếu không buôn súng, hắn phải buôn giấy.

Văn Bình quăng điếu Salem mới hút xuống đất. Chàng không ngờ ông Hoàng biết trước điều chàng định nói. Chàng ngó ông Hoàng trân trân :

- Vậy món hàng đêm qua không phải súng, mà là giấy trắng ?

- Tôi biết.

- Sao ông không báo tin cho tôi ?

- Tôi không hơn gì anh. Sở dĩ ta phăng ra vụ này là nhờ gài được nhân viên trong Trung ương của địch ở Hà nội, đồng thời đọc được mật điện của họ. Ta đoán họ buôn súng là do một tiếng trong mật mã có nghĩa là là " súng " hay " giấy ". Bức điện này nhận được một đêm mưa gió nên không rõ. Thoạt đầu, chuyên viên của Sở cho là " súng ", không phải " giấy ".

- Thưa, Paul Hiếu buôn giấy có liên quan đến vụ mất trộm tài liệu không ?

- 2 vụ gắn liền với nhau. Tôi nghi hắn là trạm liên lạc với Trung ương của địch. Tài liệu gửi ra Hà nội đều qua trung gian của Paul Hiếu. Đâu, mẫu giấy đâu ? Anh đưa tôi coi.

Văn Bình lấy trong túi ra miếng giấy trắng lớn bằng bàn tay, kêu sột soạt. Đỡ lấy xem, ông Hoàng lẩm bẩm, vầng trán nhíu lại :

- Biết mà !

Văn Bình hỏi :

- Giấy in bạc, phải không thưa ông?

- Phải. Chỉ in nữa là thành giấy bạc. Nhất cử lưỡng tiện, họ nhập lậu giấy in, in thành bạc dùng vào công tác gián điệp, đồng thời lũng đoạn tài chính của ta.

- Giấy in bạc này sản xuất đâu phải dễ, thưa ông ?

- Khó làm loại giấy này lắm. Bên Mỹ, chỉ có một hãng làm giấy in bạc, hãng Crane, bên Anh quốc là hãng Potals, bên Pháp là Cơ quan Chế tạo Giấy in bạc (Office français des Papiers surfins et fiduciaiares) cung cấp. Loại giấy này chắc của Đông Đức.

- Có lẽ. Tàu chở hàng này từ Âu châu tới.

- Trông giấy, tôi biết liền. Vả lại, trong các nước cộng sản, chỉ có Đông Đức chuyên môn sản xuất giấy in bạc. Vừa rồi ở Nhật, cộng sản in bạc đôla giả đấy Họ cũng nhập lậu giấy Đông Đức, rồi đặt máy in bí mật ở Macao, ở Bắc Hàn để in.

- Còn ở ta ?

- Chưa biết, nhưng nay ta đã có giấy in, việc phăng ra nơi in không khó. Tôi sẽ nhờ Lê Diệp phụ một tay với anh cho mau. Nhưng còn vụ mất tài liệu, tôi được tin phần tài liệu mới nhất do ủy ban bác học đúc kết đã bay ra Hà nội.

- Ban điều tra tìm được đầu mối nào chưa ?

- Chưa. Anh sang phòng phim ảnh với tôi một lát.

Văn Bình theo ông Hoàng sang phòng bên. Trên tường được căng sẵn một tấm phông nhỏ bằng vải trắng. Máy quay phim sắp sửa chạy. Ông Hoàng ra lệnh tắt đèn. Phòng tối om, tiếng máy chạy rè rè, đều đều.

Ông Hoàng nói :

- Đây là phiên họp vừa qua của các nhà bác học.

Văn Bình nhìn lên màn ảnh. Trước mắt chàng là cái bàn tròn, chung quanh có 5 người ngồi. Từ trái qua phải, theo lời ông Hoàng giải thích là các bác học Mành, Chiếu, Hiền, Quang và Lý. Nhà bác học nào cũng lớn tuổi. Họ đang say sưa thảo luận. Không biết họ nói những gì nhưng cứ nhìn môi họ đủ biết đề tài thảo luận rất sôi nổi. Ông Hoàng giơ tay :

- Tắt đi.

Phim tắt. Ông Hoàng ngoảnh về phía Văn Bình :

- Anh nhận thấy gì không ?

Văn Bình đáp :

- Tôi thấy bác sĩ Quang đeo đồng hồ tay.

Ông Hoàng gật đầu :

- Tôi cũng nghĩ thế. Tuy nhiên, trước khi các nhà bác học vào phòng, họ đã bước qua một cái máy khám tinh vi. Không lẽ máy này bỏ sót. Nhưng theo tôi, không cần khám họ, tôi cũng biết trước họ không phải là tay sai của địch. Đời sống của họ từ trước đến nay là một bảo đảm an toàn.

- Thế thì sao ?

- Tôi giao hẳn việc đó cho anh. Anh liệu cách nào vừa là Trần Giác với Paul Hiếu, vừa là nhà điều tra cho Sở về vụ 5 nhà bác học. Nhất định một tuần phải thanh toán xong vụ này. Ngày nào ông bộ trưởng cũng thúc giục.

Văn Bình cười nụ :

- Tôi xin cố gắng. Tuy nhiên, trước khi ra về, xin ông ban cho một đặc ân.

Ông Hoàng nhún vai :

- Với anh, không bao giờ tôi từ chối.

Văn Bình gõ gõ cái rọc giấy xuống bàn ông Hoàng, miệng nói :

- Thu Thu.

- Người đàn bà đẹp ấy à ?

- Vâng.

- Tùy anh.

- Tùy tôi không được. Phải tùy Sở, và nhất là tùy ông.

- Được, tôi sẽ không đưa nàng ra tòa.

Văn Bình đứng lên, vẻ mặt hân hoan. Ông Hoàng vỗ vai chàng, thân mật như cha với con :

- Bao giờ anh cũng thích chinh phục và khám phá đàn bà đẹp. Tuy nhiên, đừng quên công việc đấy. Tôi nhận thấy nàng rất đẹp, còn đẹp hơn Katy [1] gấp bội.

- Thưa ông, hiện Katy ở đâu ?

- Theo ý anh, tôi đã can thiệp với ông Sì Mít cho Katy gia nhập tổ chức của ta. Hiện Katy công cán tại Âu châu.

Văn Bình đưa tay áo chùi mép :

- Cám ơn ông.

Chàng chạy vội ra chiếc xe đua Giuletta SS thượng hạng. Gặp Nguyên Hương ngoài bồn hoa, chàng hơi luống cuống. Nàng trách :

- Anh tệ lắm. Đến rồi lại đi ngay.

Chàng nhún vai, cãi :

- Anh đang lo vụ giấy bạc.

- Ai lại không biết. Vụ Paul Hiếu chứ gì ?

Văn Bình gật đầu. Nguyên Hương nói :

- Cẩn thận một chút, con bé Thu Thu có bùa mê hạng nhất, gỗ đá cũng chết.

- Bùa mê ấy chẳng làm gì được anh.

- Vâng, tôi xin ông. Trước mặt tôi, ông đóng kịch, diễn thuyết rất hùng hồn, nhưng mới vắng tôi một phút, ông đã thót về đường Võ Tánh. Đi công tác Hà nội, ông cũng mang về một bà. Điều tra vụ đánh cắp tài liệu nguyên tử, ông làm Như Luyến mất ăn mất ngủ gần một năm. Đến chuyến sang Nga, ông lại kỳ kèo bắt Sở mang về kỳ được Katy, người Mỹ, tóc bạch kim. Lần này, đánh cuộc 1 ăn 10, ông lại xin ông cụ đưa Thu Thu vào tổ chức. Nào, có đúng hay không ?

- Đời nào.

Đoạn chàng đánh trống lảng :

- Quái, sao họ không in giấy bạc ngoài ấy, rồi lén chở vào tiện hơn không ?

Vô tình, Nguyên Hương mắc mưu. Nàng mau miệng :

- Mang giấy trắng vào tiện hơn. Bọn chuyên chở khỏi nảy ra lòng tham. Mặt khác, in trong nước họ có thể in nhiều, và tùy thị trường in loại bạc nào xét cần thiết.

- In giả đâu phải dễ ?

- Phải. Pha mực cho đúng đã tuyệt khó, vẽ lại rồi chụp còn khó nữa.

- Chụp, rồi làm bản kẽm không tiện hơn sao ?

- Không được, anh ạ. Có những màu chụp không lên. Như màu vàng dưa chẳng hạn, họ pha khéo lắm, chụp giỏi đến mấy cũng biến ra vàng đất. Rồi còn hình chìm nữa. Chỉ bắt chước hình chìm đủ điên đầu.

Văn Bình pha trò :

- Thế mà anh đinh ninh khi giải nghệ sẽ in bạc giả.

- Anh sẽ ở tù.

- In bạc Việt Nam đâu mà ở tù. Anh sẽ in bạc nước khác.

- Em sẽ tố cáo.

Chàng kéo nàng lại :

- Phải phạt em mới được.

Văn Bình hôn rất lâu lên môi nàng. Xe đua của Văn Bình chạy khuất từ lâu sau bãi mía um tùm mà Nguyên Hương chưa hết xao xuyến. Văn Bình về căn phòng ở đường Võ Tánh với Mộng Kiều. Mặc nàng ỷ eo, chàng để đèn suốt đêm, đọc hết tập hồ sơ mà ông Hoàng vừa đưa viết về 5 nhà bác học. Xong xuôi, chàng đốt tập giấy mỏng thành than. Đoạn chàng đội mũ huýt sáo xuống gác. Say rượu, Mộng Kiều ngủ vùi trên đi văng phòng khách.

Đếm bước một trên vỉa hè, Văn Bình kiểm điểm lại những chi tiết vừa đọc. Trong số 5 nhà bác học, 4 còn độc thân. Ngày đêm họ được nhân viên Sở theo dõi bí mật. Gia nhân cũng là nhân viên của Sở. Ban điều tra đã làm bản báo cáo tỉ mỉ. Các nhà bác học ăn, ngủ giờ nào, thậm chí ưa món nào, đều được ghi đầy đủ. Theo báo cáo của Sở, các nhà bác học không thể làm gián điệp địch. Tuy nhiên, ... Văn Bình giật mình trước tấm ảnh của một thiếu nữ đẹp tuyệt trần : Hồng Bích, con gái của bác sĩ Bảo Lý. Chàng sực nhớ lại lời Nguyên Hương :

- Ông Z.28 đa tình ơi ! Cụ Bảo Lý có cô gái rượu xinh lắm. Phen này, ông lại có lợi rồi.

Chàng nhún vai, cười thầm một mình. Paul Hiếu lên Đà lạt vắng, chàng còn được rỗi rãi. Đêm nay, chàng sẽ đến nhà Hồng Bích. Mới 3 rưỡi sáng, đô thành Sàigòn đã thức dậy. Qua một tòa báo, chàng thấy đèn sáng trưng, người ra vào tấp nập để gấp báo, phát báo, tiếng máy in chạy ồn ào vui tai. Chàng dừng chân, tinh thần bâng khuâng. Đời chàng khác nào tờ nhật báo mỗi ngày một khác, và ngày nay không biết ngày mai làm gì nữa. Chàng bất giác run lạnh, tuy thời tiết mát rợi. Như tờ báo có tin tức sôi nổi, bình luận đúng đắn độc giả mới coi, làm nghề gián điệp nếu ngừng phiêu lưu, ngừng thắng lợi là đến ngày hưu trí. Thành ra lòng chàng lạnh lẽo. Bỗng dưng chàng nhớ tới nàng với bóng dáng mảnh mai, gợi cảm, diễm lệ đã vút qua đời chàng. Và chàng bật ra tiếng thở dài.

Chàng đã đến nhà bác sĩ Bảo Lý. Đó là một biệt thự rộng, tường cao, cắm chông sắt, bên trong có chó dữ. Chàng vòng sang hông biệt thự, đứng áp vào hàng rào. Nửa phút sau, chàng nghe tiếng chó sủa. Chàng cho tay vào áo, trong lấy ra cái gói nhỏ, đựng thuốc viên màu trắng mùi thơm là lạ. Thuốc này làm bẹt giê mê man trong giây phút. Chàng tung gói thuốc vào vườn. Đứng ngoài, chàng che tay, châm điếu Salem chờ đợi. 3 phút sau, chàng băng mình qua thường, đặt chân nhẹ nhàng xuống sân. Chàng còn lo gặp người gác nữa.

Kìa, hắn đã tới.

Chàng cảm thấy tội nghiệp khi nghĩ tới ngón đòn sắp sử dụng để giữ bí mật cho công tác. Núp sau thân cây um tùm, chàng đợi hắn tới. Cầm súng trong tay, hắn săm săm chạy lại phía chàng. Qua chỗ chàng núp, hắn quay lại thật nhanh, nhưng cánh tay bằng thép của chàng đã phóng ra như trái phá. Phát atémi chặt đúng vào bả vai. Hắn ném súng, nằm quay trên đất. Văn Bình quỳ xuống dùng phép nhu đạo vuốt xương bả vai cho khỏi đau, đoạn nắn lại khớp xương. Nửa giờ sau hắn sẽ tỉnh, khi ấy công việc của chàng đã xong. Ra về, chàng sẽ bế hắn ra xe, lái tới một nơi, mặc ông Hoàng lo liệu. Chắc hắn sẽ được ông Hoàng biếu vé phi cơ ra ngoại quốc nghỉ mát vài tuần, đợi chàng khám phá ra nội vụ mới được trở về. Biết rõ trong nhà không còn trở ngại nào nữa, Văn Bình ung dung bước lên thềm. Cạnh bồn hoa thơm, 2 con bẹt giê thường tỉnh táo và hung hăng, giờ nằm mọp ngủ say sưa. 1 giờ sau, chúng mới tỉnh. Đã quen với họa đồ, chàng tìm lối đột nhập dễ dàng. Phòng ăn, nhìn ra sân sau, thông với phòng ngủ của Hồng Bích, cô gái rượu của bác sĩ Bảo Lý, là hoa khôi của đại học Sàigòn. Nhớ lại tấm ảnh Hồng Bích trong hồ sơ, Văn Bình thấy nước miếng lũ lượt kéo lên họng. Chàng buột miệng :

- Hồng Bích ! Cái tên nghe đủ chết, huống hồ là người !

Trong nháy mắt, chàng mở được khóa phòng Hồng Bích, không gây tiếng động. May chàng là nhân viên của ông Hoàng, nếu chàng hành động tự do, đêm đêm tìm thú vui lạ, thì khó có người đẹp nào thoát khỏi tài bẻ khóa của chàng.

Bên trong, còn le lói ánh đèn.

Cây đèn đêm đặt trên xích đông tí hon ở đầu giường chiếu một vùng sáng xanh huyền ảo lên bức thường hồ thủy, và tấm khăn giường cũng màu lục thêu hoa vàng gợi cảm. Văn Bình lặng người trong chốc lát. Đồ đạc trang trí rất mỹ thuật. Tấm ảnh toàn thân của Hồng Bích trên tường nhìn chàng bằng cặp mắt tình tứ, và làn môi đú đởn làm chàng lạnh thấu xương. Chàng vói lấy một tấm ảnh kiểu các pốt tan. Tấm ảnh một thanh niên đẹp trai, phục sức đúng thời trang, miệng nhoẻn cười với ống kính. Hắn trạc 23, phong độ ham chơi đĩ điếm. Chợt tiếng nước chảy đập vào tai chàng. Chàng nhìn vào góc phòng. Tiếng nước từ phía ấy phát ra : phòng tắm. Hồng Bích đang tắm. Tắm sáng là thú vui của nhà thể thao. Dậy thật sớm tập tành, duỗi gân cốt, rồi đứng dưới hoa sen, đùa rỡn với nước, thú vui này chàng cũng say mê. Giờ đây, chưa đến 4 giờ sáng. Hồng Bích không phải là nhà thể thao. Dầu là nhà thể thao, nàng cũng chưa tập xong vào giờ này. Tắm sáng đối với nàng phải do nguyên nhân khác. Văn Bình đảo mắt quanh phòng. Cánh cửa tủ áo mở hé. Thấy cái áo trắng thêu hoa nổi treo vội vàng, chưa kịp gài khuy, phảng phất mùi huýt ky, Văn Bình biết nàng chơi đêm về. Chàng bước nhẹ đến cuối phòng. Một ô kính bị cạo sơn -vết cạo còn mới- một khoảng nhỏ, đủ cho con mắt nhìn vào phòng tắm.

Văn Bình suýt ngất người.

Bên trong là một vũ trụ siêu phàm. Chàng tiếc không phải nhà văn để mô tả chính xác và đầy đủ. Nhà văn này phải là nhân viên hàn lâm viện, hoặc được giải thưởng Nobel văn chương mới mong có đủ ý đủ lời diễn tả !

Đẹp. Đẹp tuyệt trần. Danh từ " đẹp " e còn thiếu. Nàng còn hơn " đẹp " nhiều bậc. Thu Thu đã đổ quán siêu đình, Hồng Bích còn làm bàn ghế, gỗ, đá biết toát bồ hôi như người. Cái đẹp của Nàng được tạo hóa ban cho bà Eva từ bao ngàn năm trước. Không cần vàng ngọc, kim cương nàng đã đẹp, không biết khi đeo trang sức nhân tạo lên người nàng còn đẹp đến đâu ? Nếu nàng dự thi hoa hậu quốc tế, ban giám khảo sẽ từ chối vì không ai dám tranh đua với nàng nữa. Dưới ánh đèn đêm lộng lẫy, nàng mặc áo tắm 2 miếng, may khít, trình diễn trước hàng ngàn cặp mắt và mặt truyền hình có lẽ trong công chúng và giám khảo người nào cũng bị nhức đầu, tạng phủ bị bốc hỏa, mắt mờ đi vì muốn nhìn thật sát. Toàn thân Hồng Bích là một núi lửa hiền lành. Văn Bình nghĩ mãi mà chưa tìm ra danh từ thật đúng để mô tả cái đẹp thẩm mỹ của pho tượng vệ nữ tuyệt diệu này. (Người Thứ Tám thuật lại đoạn này cũng thấy run run ngòi bút. Văn Bình ngồi ngây trong khi kể lại cho tác giả tô điểm thành sách. Tác giả muốn nhắc lại hết những lời tâm sự của Văn Bình, nhưng xét nghĩ bạn đọc giàu trí tưởng tượng hơn và thông cảm cho hoàn cảnh khó khăn của ngòi bút nên chỉ mạn phép nói bấy nhiêu lời thôi !).

Đứng quay lưng lại phía chàng, người nàng không một mảnh vải, dưới những tia nước nhỏ li ti ngát mùi thơm, Hồng Bích bật nẩy quay người lại. Phía trước căng đầy nhựa sống của nàng hiện ra lồ lộ trước mặt chàng. Chàng buột ra một tiếng :

- Ồ !

Tiếng " ồ " này đã báo hại chàng. Giật mình, Hồng Bích hỏi lớn :

- Ai đấy ?

Không nghe trả lời, nàng lập tức vặn tắt hoa sen, quấn mình trong chiếc khăn tắm lớn, mở hé cửa nhìn ra phòng ngủ. một tay thọc túi quần, tay kia hút thuốc lá, Văn Bình nhìn Hồng Bích bằng con mắt quyến rũ và ấm áp. Nàng đưa tay lên miệng, thét lên :

- Trời ơi !

Rồi nàng ngã xuống. Song nàng tỉnh lại ngay. Văn Bình bồng nàng lên đi văng, lấy mền len đắp. Trong lúc nàng ngất, chàng không hề nghĩ đến lạm dụng. Như ông đồ nho quân tử ngày xưa, chàng hưởng thụ sắc đẹp nhưng hưởng bài thơ hay, hoặc chén trà ngon. Hưởng một cách thi vị. Một cách quý phái, cao cả mà thôi. Hồng Bích mở rộng đôi mắt đen láy, một mí, trông như cô gái Phù tang :

- Ông là ai ?

Chàng ôn tồn :

- Tôi là bạn của cô.

Nàng lắc đầu :

- Tôi không quen ông.

Văn Bình cười :

- Nhưng tôi quen cô.

- Tên ông là gì ? Ông là ai ? Nếu ông không ra khỏi phòng, tôi sẽ la lên bây giờ.

- Tôi là người tử tế, đâu phải hùm beo mà cô sợ. Bằng chứng là cô vừa bị ngất, tôi vẫn kính trọng. Nếu tôi ...

- Tôi biết rồi. Ông biết nhà này của ai không ? Tôi đằng hắng một tiếng nhỏ, nhân viên cảnh sát gác bên ngoài sẽ chạy vào.

- Cô thất vọng rồi. Đằng hắng lớn đến mấy, hắn cũng không vào. Hắn đã ngủ say.

- Ông là người to gan. Lạ nhỉ, sao bầy chó không cắn ông ?

- Ồ, tài mọn.

- Ông dùng tài mọn ấy làm gì ? Để gần sáng vào phòng tắm cưỡng bức phụ nữ ?

Văn Bình xua tay, giọng vẫn ngọt :

- Đâu dám. Cô Hồng Bích dùng chữ nghe choáng tai quá. Tôi đến đây với mục đích hầu chuyện cô, không hề có tư tưởng đen tối.

Nàng thở dài :

- Tôi bắt đầu tin ông vậy. Ông muốn gì, xin cho biết ?

- Muốn biết cô đi đâu đến gần sáng ?

Hồng Bích trợn mắt :

- Sao ông biết ?

- Tôi biết.

- Chuyện riêng, tôi không thể nói.

- Cô hẹn với Thành Chương ở đâu ?

Nàng giật mình. Nàng không dè người lạ biết rõ đến thế. Nhưng nếu nàng biết Văn Bình đã đọc hồ sơ của nàng trong Sở Mật Vụ, nàng sẽ không ngạc nhiên nữa. Sau tấm ảnh của Thành Chương, Văn Bình đã đọc hàng chữ sau đây :

" Yêu quý tặng em Hồng Bích của anh để nhớ mãi những ngày gần nhau trong giảng đường và Cơ thể Học viện. "

Nàng đáp :

- Tôi không thể trả lời.

Văn Bình dằng từng tiếng :

- Anh Chương sắp ra trường chưa ?

- Trường nào ?

Văn Bình cười thầm. " Ngồi gần nhau trong giảng đường ", Chương và nàng là sinh viên đại học Y khoa. Nàng đáp miễn cưỡng :

- Năm nay, anh ấy ra.

Văn Bình cười :

- Có thế chứ. Tôi tử tế, cô cũng nên tử tế với tôi.

Nàng ngồi nhỏm dậy :

- Tôi không từ chối, nhưng trước hết xin ông cho biết quý danh.

Văn Bình đưa cho nàng một tấm thẻ xanh bọc trong lát tích không thấm nước. Tấm thẻ nhân viên Mật Vụ. Giọng nàng đượm vẻ ngạc nhiên :

- Tôi đã biết ông đến đây làm gì. Ông nghi cho tôi tư thông với địch ?

- Đời nào chúng tôi lại có ý nghĩ điên rồ đó.

- Tôi không tin. Tuần nào, nhân viên Mật Vụ cũng đến khám nhà và hỏi khẩu cung từng người. Các ông nghi ngờ cho ba tôi và tôi thì lầm to. Chúng tôi là những người chống cộng mạnh mẽ và hăng hái nhất.

- Có lẽ cô lầm thì phải. Từ khi vào phòng đến giờ, tôi chưa hề nói tới vụ mất tài liệu, mà cô cứ nhắc đi nhắc lại. Sắc đẹp của cô không đáng cho tôi chiêm ngưỡng ư ?

Nàng đỏ mặt ngồi yên. Chắc nàng đang nhớ lúc nàng tắm dưới hoa sen bị chàng nhìn trộm. Chàng lại tán tỉnh :

- Tôi đi khắp nơi trên quả đất, song chưa gặp người đàn bà nào mỹ lệ hơn cô. Cô đẹp thật. Thật vinh hạnh lớn cho tôi.

Nàng nhe hàm răng ngà ra trong nụ cười quyến rũ :

- Đa tạ lời ông phê bình.

Văn Bình đứng lên :

- Thôi, chào cô.

Nàng tỏ vẻ ngạc nhiên :

- Không lẽ gần sáng, ông vượt bao nguy hiểm vào đây để khen tôi đẹp ?

Chàng đáp :

- Trong lịch sử, chiến tranh thường xảy ra vì đàn bà đẹp. Người ta phung phí hàng ngàn triệu, coi thường mạng sống để làm đẹp lòng mỹ nhân. Thử hỏi tôi vượt hàng rào chông sắt, ăn thua gì.

- Còn nhân viên an ninh ngoài cửa ?

- Ai, hả cô ? Vào đây, tôi không gặp ai.

- Thảo nào !

Văn Bình đưa tay, giọng ngọt ngào :

- Được cô bắt tay là hân hạnh lớn lao nhất.

Nàng chìa bàn tay trắng muốt như trứng gà bóc cho chàng. Chàng nghiêng mình, dáng điệu lịch sự, cầm những ngón tay búp măng của Hồng Bích, nâng nhè nhẹ lên môi. Hôn xong, chàng nói :

- Lần nữa, xin chào cô. Nhưng trước khi về, tôi xin dặn cô một điều. Dĩ nhiên tôi đến đây vì công vụ. Không lẽ trèo tường ban đêm vào nhà tư nhân để nói chuyện xuông. Song phần chính cũng do muốn nhìn tận mắt người đẹp mà tôi hằng hâm mộ. Chiêm ngưỡng nhan sắc tuyệt vời của cô là mục đích của tôi đêm nay.

- Thành thật cám ơn ông.

- Yêu cầu cô đừng nói lại với ai là tôi đến thăm cô tại phòng riêng.

Nàng cười tinh nghịch :

- Đâu phải ông đến thăm tôi ? Ông nhìn qua khe cửa phòng tắm đấy chứ !

Văn Bình đáp :

- Càng vinh hạnh thêm cho tôi. Thưa cô, hiện nay 100 phần 100 đàn ông đều sẵn sàng phạm tội nhìn lén đàn bà đẹp. Vả lại, thưởng thức sắc đẹp, dẫu là giấu diếm, không thể gọi là tội, phải không?

Hồng Bích cắn môi không đáp. Văn Bình vẫy nàng một cách tình tứ, rồi lùi ra cửa. Mở cửa, chàng chép miệng :

- Thành Chương tốt số thật !

Hồng Bích đáp :

- Chuyện ! Anh ấy là người tôi thích nhất trong đám sinh viên trong trường.

- Không, tôi đâu nói tới chuyện ấy. Tôi muốn nói chỗ sơn bị cạo trên cửa kính phòng tắm kìa.

Hồng Bích lại đỏ mặt. Sơn mới cạo, tất Hồng Bích tiếp Thành Chương trước đây không lâu. Chàng bèn hỏi :

- Thành Chương đến thăm cô ngày nào ?

- Thứ hai.

- Tuần này ?

- Vâng, tuần này. Nhưng tại sao ông biết

- Biết chứ ! Nhưng sao cô dễ tính thế !

- Ông đừng mách, ba tôi buồn chết.

- Miễn cô tôn trọng điều kiện tôi đưa ra cách đây 5 phút.

- Vâng, tôi xin ngậm miệng, không mang chuyện ông đến phòng tôi kể lại với ai.

- Vâng, tôi rất yên lòng.

Phen này, chàng ra thẳng một mạch. Chàng vừa đánh trúng yếu điểm của Hồng Bích : bác sĩ Bảo Lý không biết rõ mối tình thầm trộm giữa cô gái rượu và anh sinh viên trường Thuốc Thành Chương. Nếu ông khám phá ra tin Thành Chương lẻn vào biệt thự ban đêm, cạo sơn cửa kính để ngắm nàng tắm, ông sẽ lâm bệnh. Từ lâu, ông mắc bệnh tim. Yêu cha, Hồng Bích sẽ không thuật lại vụ chàng đột nhập vào phòng. Ngoại trừ trường hợp ...

Trường hợp nàng làm việc cho địch ?

Gặp nàng, Văn Bình đưa miếng mồi ngon để nhử hổ đói. Nếu là tay sai của địch, nàng sẽ hốt hoảng khi gặp chàng, và cấp thời thông báo cho đồng lõa. Giây nói trong biệt thự bị thu âm. Ra đường, Hồng Bích bị Lê Diệp theo dõi. Trong nhà, nàng không thể qua khỏi cặp mắt điều tra của người tớ già, nhân viên tin cậy của ông Hoàng. Mục đích của chàng là nhờ tay Hồng Bích để chọc thủng màn bí mật. Nếu Hồng Bích liên lạc trực tiếp với Paul Hiếu thì nguy. Việc chàng bị rơi mặt nạ chỉ là từng giờ, từng phút. Và tính mạng chàng sẽ khó an toàn.

Xe chạy được một quãng, bỗng chàng dừng lại. Tự nhiên chàng cảm thấy sự vô lý của mình. Tại sao Sở nghi cho cả 5 nhà bác học, chàng lại đến nhà bác sĩ Bảo Lý ? Có lẽ vì Bảo Lý có cô con gái nghiêng nước nghiêng thành ? Văn Bình hít một hơi dài không khí rạng đông mát lành. Chiếc xe đua sơn trắng của chàng đã đến căn phòng ấm cúng của Mộng Kiều. Chàng tắt máy, nhảy xuống, đoạn chàng vẫy taxi lộn về nhà Paul Hiếu. Dọc đường, vượt qua chiếc cam nhông chở hàng, chàng thoáng thấy Lê Diệp mặc đồ thợ máy, đầy dầu mỡ, từ gầm xe chui lên, tay phe phẩy cát kết ni lông. Đến nơi, chàng nhảy ba bước một lên lầu tắm nước nóng và nước lạnh, rồi thay quần áo mới. Dưới sân xe hơi của Paul Hiếu và Thu Thu vừa về. Đang đánh bài với Bẩy Cọp, nghe tiếng giày của Paul Hiếu, Tám Beo vội vã chạy ra. Khác với thường ngày vui vẻ, rộng rãi với đàn em, Paul Hiếu liếc thấy Tám Beo đứng sững lại, giọng gắt gỏng :

- Tám, mấy hôm rày mày đi đâu ?

Tiếng quát của Paul Hiếu làm hắn giật mình, lúng túng :

- Em đi chơi.

Paul Hiếu vẫn quát lớn :

- Chơi ở đâu ?

Tám Beo đứng yên, vẻ mặt suy nghĩ. Hắn mở miệng định nói, song lại im. Paul quắc mắt :

- Mày liệu thần hồn ! Mày thay lòng đổi dạ, tao sẽ bắn vỡ óc.

Tám Beo đáp, giọng sợ hãi :

- Em đâu dám. Ở với anh Hai đã lâu, em không hề có tư tưởng 1 mặt 2 lòng như kẻ mới vào.

Văn Bình gây sự :

- Yêu cầu mày không được nói kháy. Khéo lại ốm đòn lần nữa. Mày bảo ai mới vào 1 mặt 2 lòng ?

Quay lại phía chàng, Tám Beo xin lỗi :

- Không, tôi đâu dám động tới ông anh.

Thu Thu phụ họa với Văn Bình :

- Chú Tám ăn nói không biết giữ gìn gì hết.

Văn Bình ném cho nàng một cái nhìn biết ơn. Paul đe dọa :

- Từ nay, mày còn nói bóng gió Trần Giác, tao sẽ tống khứ. Thôi cút đi cho khỏi bẩn mắt.

Tám Beo ra hiệu cho Bẩy Cọp. 2 người lẳng lặng ra vườn. Bẩy Cọp bảo Tám Beo :

- Lạ nhỉ ? Chưa bao giờ anh Hai mắng anh tàn tệ như vậy. Tôi nghi là có chuyện.

Tám Beo đáp :

- Không khéo lại thằng Trần Giác dính vào vì trong nhà này, không ai biết tôi đi chơi.

- Trần Giác bỏ nhà như anh.

- Hắn được anh Hai cho phép.

Tần ngần, Bẩy Cọp đề nghị :

- Thủ tiêu hắn quách cho rồi. Từ hôm hắn lọt vào đến nay, không biết bao nhiêu rắc rối đã xảy ra.

Tám Beo reo lên :

- Ừ, anh nói đúng.

Hai người kéo nhau ra bồn nước, ngồi xuống ghế đá, trong khi Paul Hiếu dẫn Thu Thu lên gác. Thấy Văn Bình ngồi hút thuốc một mình, Tám Beo huých khuỷu tay Bẩy Cọp :

- Làm liền đi.

Tám Beo rút súng dưới nách, lên đạn. Bẩy Cọp kiểm điểm lại cây roi chì giấu kín trong tay áo. Văn Bình vẫn quay lưng ra vườn, ung dung uống huýt ky. Cái máy hát âm thanh nổi đắt gần 100.000 đồng kê ở góc phòng đang tuôn ra một bản nhạc ồn ào. Tám Beo tiến nhè nhẹ đến sau lưng Văn Bình. Tuy thính tai, chàng không nghe được tiếng chân Tám Beo, phần vì chàng đang mơ màng, phần khác vì bản nhạc chachacha rú lên ầm ỹ. Văn Bình cầm ly rượu đầy ắp đứng lên.

Khẩu súng lục nạp đạn dí vào xương sống chàng. Bị áp đảo bất ngờ, Văn Bình đành chôn chân, chưa dám phản công. Tuy nhiên, chàng vẫn bình thản :

- Ai đó ?

Tám Beo cười mũi :

- Anh Tám đây.

Văn Bình hỏi tiếp :

- Tại sao anh dùng súng với tôi ?

Vẫn Tám Beo :

- Mày là gián điệp.

Văn Bình chột dạ. Lộ rồi ? Trong nháy mắt, chàng nghĩ thế cướp súng. Nhưng giọng Bẩy Cọp nổi lên :

- Mới gia nhập, mày đã muối mặt làm gián điệp cho anh Hai. Tám đi chơi, bỏ nhà một ngày, can dự gì đến mày mà mày ton hót ? Vì vậy chúng tao định giết mày.

Văn Bình cười :

- Các anh lầm rồi. Tôi đâu biết anh Tám đi chơi với ai mà báo cáo. Dầu biết, tôi cũng không nói. Tôi cũng không biết anh Hai đi đâu.

Nghe Văn Bình nói có lý, Bẩy Cọp hơi xiêu lòng. Giọng hắn đã yếu hơn :

- Mày nói dối

Văn Bình chống chế :

- Tôi không nói dối các anh.

Tám Beo quát :

- Gái đĩ già mồm. Đứng yên đấy. Bẩy, quật roi chì cho hắn về thăm ông bà ông vải một lát.

Bẩy Cọp rút roi chì khỏi ống tay áo, Văn Bình vội nói :

- Thong thả. Các anh nghĩ lại cho tôi nhờ. Nếu không, tôi sẽ la to, anh Hai sẽ không tha các anh. Các anh giết tôi, đem giấu xác tôi ở đâu, anh Hai cũng biết.

Tám Beo giục :

- Bẩy, mày còn đợi gì nữa ?

Giây đồng hồ này là cơ hội vô giá của Văn Bình. Kinh nghiệm cho chàng biết, trong khi Bẩy Cọp sử dụng roi chì, Tám Beo kém thận trọng trong nửa tích tắc đồng hồ. Mũi súng dính sát lưng chàng tạo cơ hội bằng vàng cho chàng đoạt súng gần. Văn Bình cười thầm. Nếu biết oai Z.28 chuyên cướp súng trên tay đối thủ như lấy quẹt máy trong túi, có lẽ Tám Beo không dám làm tàng nữa. 2 tay chàng đang giơ thẳng lên không bỗng trùng lại lấy trớn. Nhanh như máy và mạnh như gió bão, Văn Bình đảo người từ trái sang phải, đồng thời tay trái của chàng hạ xuống, vòng lấy cánh tay cầm súng của địch. " Hấp ", Văn Bình kẹp chặt tay cầm súng, tay phải xòe ra đánh đòn ôsôtôgari vào mặt Tám Beo. Trúng đòn này thì nặng 100 cân, có sức khỏe như voi cũng ngã bất tỉnh. Tám Beo gieo mình xuống, khẩu súng tung ra góc phòng. Bẩy Cọp sốt ruột khoa roi chì nhảy vào. Với sức đánh thật mạnh, sức đánh của người tập luyện công phu, Bẩy Cọp vung roi từ trái sang phải, nhắm vào thái dương chàng. Hắn tung một thế roi bí hiểm, nếu đỡ không kịp thì trăm phần Văn Bình chắc chết. Nhưng công phu của Bẩy Cọp chỉ là bị cát cho Văn Bình tập dượt. Văn Bình vung nắm tay phải chặn tay cầm roi của Bẩy Cọp. Chàng đẩy chệch ngọn roi, rồi thuận thế giật hắn về phía trước. Bẩy Cọp mất trớn ngã vùi. Văn Bình tiến lên dùng nhu đạo khóa tay hắn. Hết gỡ, hắn la oai oái. Chàng không bẻ gãy, chỉ ấn mạnh cho hắn đau mà thôi. Chàng hất hàm :

- Mày hết hàm hồ chưa ?

Bẩy Cọp hổn hển :

- Xin anh tha cho. Anh giỏi quá.

Văn Bình khinh bỉ :

- Hôm tao mới tới, bọn mày đã gây sự, và lãnh một bài học. Chính mày hứa chừa, nhưng rồi chứng nào vẫn tật ấy, tao bẻ gãy tay mày rồi lên trình anh Hai sau.

Sở dĩ chàng nói năng lễ độ với Paul Hiếu vì chàng thoáng thấy hắn khoác tay Thu Thu xuống đến lưng chừng gác từ lâu. Paul Hiếu lên tiếng :

- Trần Giác, tha cho hắn.

Văn Bình ngước lên, giả vờ ngạc nhiên. Buông Bẩy Cọp, chàng không quên đá hắn một cái :

- Nể anh Hai, tao sinh phúc cho mày.

Bẩy Cọp ngã còng queo dưới đất, một phút sau mới lóp ngóp bò dậy, lủi ra sân. Paul Hiếu nhìn theo, cười lớn :

- Hắn vẫn tự phụ dưới gầm trời chỉ có hắn giỏi võ.

Văn Bình cũng cười :

- Kể ra, hắn cũng biết vài ba ngón nhà nghề. Song đồ bỏ này chẳng làm gì nổi tôi.

Thu Thu hỏi chàng :

- Phép đánh nhu đạo của anh thật diễm ảo. Anh được mấy cấp rồi ?

Chàng nói dối :

- Mới được đệ nhất cấp.

Paul Hiếu xen vào :

- Đừng hỏi nữa em. Trần Giác nói dối. Miếng ôsôtôgari đánh vào mặt thằng Tám không phải tầm thường. Phải từ đệ tứ đẳng trở lên, lúc đánh mới gây được ngọn gió mạnh như thế.

Rồi ngoảnh về Văn Bình :

- Nhún nhường quá. Chắc anh không biết tôi là đệ tứ đẳng huyền đai ?

Văn Bình chưa kịp đáp, Paul Hiếu đã gọi Tám Beo :

- Lấy thanh củi tạ ra đây.

Khi Tám Beo mang thanh củi lớn ra, Paul Hiếu dặn hắn cầm ngang trước mặt, bảo giữ thật chắc. Chạy lùi lại 3 bước, hắn thét lên một tiếng cực to. Trong khoảnh khắc, tóc Paul Hiếu dựng đứng, tua tủa như sợi thép, mặt hắn rắn lại như bằng thủy tinh. Toàn thân hắn rung mạnh, bàn tay trái rướn lên như móng hổ vờn mồi, bàn tay phải phóng ra giáng mạnh xuống. Thanh củi lớn bằng cánh tay, ruột còn tươi, bị tiện phăng làm đôi, như bị ai chặt bằng dao bén.

Tám Beo reo vang :

- Chà, anh Hai ghê quá !

Paul Hiếu hỏi Văn Bình :

- Thái cực đạo đấy, anh học chưa ?

Văn Bình khiêm tốn :

- Chưa.

Paul :

- Khó lắm. Tôi luyện gần 5 năm mới được bàn tay như vậy.

Tám Beo nói :

- Với bàn tay thép, anh Hai cần gì dao, súng.

Paul Hiếu giọng tự đắc :

- Cố nhiên.

Paul Hiếu quay mặt về phía Thu Thu, ngụ ý dành câu nói ấy cho nàng. Bằng tia mắt, hắn muốn cảnh cáo nàng rằng thanh củi tạ còn bị gãy thì ai đụng vào Thu Thu sẽ tan xác. Thu Thu phê bình :

- Em sợ anh quá !

Paul Hiếu nói :

- Việc gì em sợ từ lâu, anh chưa hề làm em trầy da. Đánh em bằng bông hoa còn không nỡ. Anh chỉ ghê gớm với người khác. Không nói, chắc em thừa hiểu.

Đứng gần, Văn Bình đã biết hắn ám chỉ ai. Hắn yêu Thu Thu một cách điên cuồng. Nàng không cưỡng lại, nhưng bảo rằng nàng mê hắn thì không đúng. Nàng chỉ có thể chạy theo sự độc đáo và phi thường. Buổi đầu gặp chàng thanh niên khôi ngô, lịch thiệp, mã thượng trong tiệm nhảy đông đúc, quật ngã tên du đãng, nàng đã thấy

xốn xang. Dĩ nhiên, Paul Hiếu chưa biết nàng yêu Văn Bình. Nếu biết, hắn đã làm dữ. Vì hắn là điển hình của hạng đàn ông ghen tuông mù quáng. Thu Thu thừ người trên cầu thang. Paul Hiếu gọi lớn :

- Tám, mang cái ná ra đây.

Tám Beo đem cái ná lại. Trong lúc Paul giương ná, thử lại giây thì Thu Thu liếc nhìn Văn Bình. Văn Bình đã bắt gặp cái nhìn tình tứ ấy. Chàng nhếch mép cười với nàng. Nàng cười lại. Tuy đứng xa, Bẩy Cọp đã nhìn thấy. Lắp tên, Paul Hiếu hỏi Văn Bình :

- Anh biết bắn ná không ?

Chàng lại nói dối :

- Không.

Kỳ thật, tay cung của chàng bá phát bá trúng. Paul Hiếu giải thích :

- Bắn ná phải có sức khỏe hơn người. Song nó lại êm ái, không ồn ào như súng, và trúng là chết, cứu không nổi. Có lẽ anh phải học bắn ná. Coi này ...

Văn Bình nhìn tay Paul Hiếu, và từ tay hắn đến mục phiêu ở phòng bên : cái đầu hươu treo mũ trên khung cửa, cách chỗ hắn đứng 15 thước. Hắn dõng dạc :

- Trúng mắt tả này.

" Phập " một tiếng. Mũi tên vút qua cửa, cắm giữa mắt trái của chiếc đầu hươu phơi khô. Phát thứ hai cắm vào mắt hữu. Thu Thu hỏi :

- Bắn xa hơn, anh trúng không ?

Paul Hiếu cười xòa :

- Cách xa 50 thước, anh có thể bắn tắt một ngọn nến mà nến không đổ. Nhưng đã hết giờ nói chuyện phiếm. Chúng mình đi thôi.

Hắn quăng ná cho Tám Beo, đoạn cầm tay Thu Thu đi. Ra cửa, hắn quay lại, dặn Văn Bình :

- 12 rưỡi đêm, anh đợi tôi ở nhà, có chuyện gấp.

Chờ Paul Hiếu đi khỏi, Văn Bình lẩn lên gác trong khi Tám Beo và Bẩy Cọp chúi mũi vào cỗ bài xì. Đúng 10 giờ đêm, chàng rón rén bước xuống. Biệt thự vắng lặng như ngôi nhà mồ khổng lồ. Gió khuya thổi hơi lạnh rì rào qua những bụi cây um tùm trong vườn. Không gặp ai, chàng mò mẫm vào nhà kho. Chàng khiêng kiện sợi sang bên, mở cửa bí mật. Đếm đúng 8 bậc, chàng rẽ sang bên như Paul Hiếu dặn. Đèn điện dưới hầm bật sáng. Kinh ngạc xiết bao : những thùng đựng giấy cao ngất ở góc phòng đã biến mất. Nhà hầm rộng thênh thang, hơi lạnh thấu xương. Bỗng dưng cửa hầm đóng lại đánh rầm. Chàng trèo lên, dùng toàn lực đẩy cánh cửa, song vô hiệu. Loại cửa này được đóng mở bằng điện. Cửa tự đóng lại do 2 nguyên nhân : hoặc chàng đụng lầm nút báo động, hoặc do một bàn tay bí mật xập lại. Trong tích tắc đồng hồ, Văn Bình kiểm điểm lại cử chỉ. Chàng không làm sai 1 li. Tất là ...

một tràng cười ngạo nghễ nổi lên ở góc phòng. Tiếng cười sắc như dao cạo. Tiếng cười của đao phủ thủ khi giáng mã tấu xuống gáy tử tội.

--------------------------------

Xin đọc Núi Đá Tiên Tri, đã xuất bản.

❀ ❀ ❀

[1] 1

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.