Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Buôn Súng Lậu - ° ° °

❊ ❊ ❊

- Gấp lắm rồi. Mình không còn thời giờ nữa.

Ông Hoàng đứng dậy, nói với Nguyên Hương đứng yên trước mặt, tay cầm " bloc " để ghi tốc ký. Tiếng chuông điện rè rè trên bàn ông tổng giám đốc Sở Mật Vụ. Nguyên Hương ấn nút mở máy vô tuyến truyền hình. Máy này chụp mọi hình ảnh trong Sở Mật Vụ, truyền vào phòng cho ông Hoàng thấy rõ. Nhờ vô tuyến truyền hình, ông Hoàng ngồi nguyên trong phòng vẫn theo dõi được công việc trong mọi văn phòng, đồng thời kiểm soát được căn cước, dung mạo của khách tới thăm. Trên máy truyền hình ở góc phòng hiện lên hình một người đàn ông đội cái cát kết, mặc áo thun ngắn. Nguyên Hương reo lên :

- À, Đặng Chí.

Ông Hoàng bảo nàng :

- Thôi, lát nữa hãy bàn đến hồ sơ ấy. Bây giờ tôi phải tiếp Đặng Chí.

Nguyên Hương đi ra bằng cửa ngách ăn thông vào tường. Ông Hoàng ấn một nút khác. Tường phía trước nứt đôi. Đặng Chí cung kính chào ông Hoàng. Ông Hoàng hất hàm :

- Xong chưa ?

Đặng Chí không ngồi, tay mân mê chiếc cát kết, nói thẳng một hơi giọng đều đều, giọng của thuộc viên tình cấp trên :

- Thưa, tôi đã gặp Văn Bình. Phải lập mưu tôi mới lọt được vào sà lim. Y bị giam trong một căn phòng nhỏ síu, không ánh sáng, không chăn chiếu, mỗi ngày chỉ được ăn 2 bữa, mỗi bữa một vắt cơm với cà.

Ông Hoàng gắt :

- Văn Bình cần ở hotel, và nằm giường lò so, phải không?

Vẻ mặt lo sợ, Đặng Chí nói :

- Dạ không. Tôi chỉ báo cáo những điều tôi nghe thấy, không dám bịa đặt.

Ông Hoàng gắt thêm :

- Ai bảo anh bịa đặt ? Nhưng anh cần nói ngắn hơn nữa. Tôi không cần biết Văn Bình bị giam ở đâu, đau hay khỏe, còn sống hay chết. Tôi chỉ cần biết : tại sao y gửi cái nhẫn cấp cứu về thế thôi ? Nói mau. Chỉ một phút thôi.

Đặng Chí trút ra tiếng thở dài, đoạn nói, vẫn giọng đều đều quen thuộc :

- Thưa, lão quận trưởng thông minh và có khiếu điều tra nên Văn Bình sợ hỏng kế hoạch.

Ông Hoàng nheo mắt nghĩ ngợi, đoạn hỏi :

- Văn Bình muốn gì ?

- Yêu cầu cụ bịt miệng viên quận trưởng.

Ông Hoàng suy nghĩ hồi lâu trong căn phòng vắng vẻ. Đặng Chí ra rồi, ông chậm rãi quay số điện thoại :

- Alô, Hoàng đây. Tôi có việc cần, cần quý bộ giúp mới xong.

Tiếng người đối thoại đượm vẻ lịch sự và kính nể :

- Vâng, tôi rất sẵn lòng.

Ông Hoàng cười như người bán hàng cười duyên với khách :

- Yêu cầu thuyên chuyển ngay viên quận trưởng cảnh sát quận nhì, Doãn Xuân.

- Về việc gì ?

- Không vì nguyên nhân nào cả. Tôi muốn Doãn Xuân rời quận nhì tối nay.

- Trời, ngay bây giờ sao được ? Ông bộ trưởng họp hội đồng Nội các chưa về. Bộ cụ bắt tôi ký sự vụ lệnh thay cho ông bộ trưởng đấy hẳn ?

Giọng ông Hoàng rắn rỏi :

- Về chi tiết, tôi không biết. Miễn sao Doãn Xuân không còn là quận trưởng nữa từ 9 giờ tối nay.

- Có lẽ không xong. Dầu ông bộ trưởng về trước 9 giờ, còn phải làm giấy tờ và tống đạt cho Doãn Xuân. Sáng mai được không ?

Ông Hoàng cười khan :

- Tôi không chịu trách nhiệm về những hậu quả có thể xảy ra. Xin nhắc lại đây là quốc sự tối quan trọng. Nếu quá 9 giờ Doãn Xuân chưa bị thuyên chuyển, tôi sẽ tự do hành động.

Đầu giây có tiếng thở dài :

- Vâng, tôi xin cố gắng. Tôi sẽ làm cụ vừa lòng.

Ông Hoàng đổi nét mặt :

- Cám ơn ông.

Ông Hoàng xoa tay 2 tay vào nhau như người bị cóng, muốn sưởi ấm. Lệ thường, ông vẫn gặp khó khăn, nhưng ông đều thắng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.