Phòng tập ở tầng dưới cùng, cách mặt đất mười thước, bên trên là văn phòng công ty Điện Tử.
Văn Bình xuớng bằng một thang máy riêng. Lúc ấy đã 12 giờ trưa, phòng tập vắng tanh. Đó là một căn phòng rộng 10 thước, dài hơn trăm thước, tường bê-tông gắn cao su hãm thanh. Một làn ánh sáng xanh mát tỏa xuống nền gạch màu vàng.
Văn Bình bắt tay thiếu tá Lê Diệu, chuyên viên tác xạ. Lê Diệu mỉm cười:
- Lâu lắm mới gặp lại đại tá ở phòng tập. Đồ tập vừa được mua ở Hoa Kỳ về, còn mới nguyên và tối tân hơn trước nhiều, nào, xin mời đại tá bắt đầu.
Đối diện Văn Bình, kê sát tường, là sáu cái ca-bin nhỏ, giống như ca-bin điện thoại công cộng. Lê Diệu đưa cho chàng sáu tấm ảnh lớn:
- Khi tôi bấm nút điện, sáu cửa ca-bin sẽ mở ra, từ mỗi ca-bin sẽ có một hình nộm bằng thép bọc ni-lông mềm bật ra. 5 hình nộm là cảnh sát viên, hình nộm thứ sáu là tên cướp mà đại tá cần hạ sát. Cửa ca-bin mở ra, đại tá phải rút súng ra khỏi vỏ và bắn liền, tuy nhiên, đại tá phải bắn đúng tên cướp, bắn lầm cảnh sát viên là mất điểm. Bắn tên cướp cũng phải trúng tim hoặc giữa mặt, nếu không cũng mất điểm. Tên cướp bắn bằng điện tử nên bao giờ cũng trúng, xin đại tá cẩn thận. Ba lần đấu súng cả thảy, ít nhất phải hạ được tên cướp hai lần. Tôi tin đại tá bắn trúng vì ở Sở, đại tá là người bắn giỏi nhất.
Văn Bình nhìn kỹ sáu tấm hình. Sáu người đều mặc quần áo giống nhau, sơ mi ngắn bỏ ngoài quần, miệng phì phèo thuốc lá, một tay thọc túi quần cồm cộm. Diện mạo cũng gần giống nhau, chỉ khác một điều là tên cướp có một vết thẹo dài trên má trái và đi giầy màu nâu trong khi các hình nộm cảnh sát dận giày đen.
Chàng đã quen với lối bắn hình nộm này bên Mỹ, trong các trường huấn luyện công an FBI. Muốn thắng điểm phải hội đủ ba điều kiện: thứ nhứt, nhận diện thật nhanh, để phân biệt tên cướp và năm cảnh sát viên, thứ nhì, rút súng thật nhanh, ít ra là nhanh bằng máy điện tử, và thứ ba là bắn thật trúng.
Thiếu tá Lê Diện hỏi:
- Đại tá vẫn dùng súng Luger chứ?
Văn Bình đáp:
- Tôi đánh mất rồi. Cho tôi khẩu nào cũng được.
Lê Diện ngần ngừ:
- Tôi đề nghị đại tá xử dụng khẩu SM 38[16].
Văn Bình suy nghĩ một phút. SM 38 là một trong những súng Côn thường dùng của công an Mỹ. Có hai loại súng ngắn: súng cất trong bao đeo ở thắt lưng, hoặc đeo giấu dưới nách, và súng nhỏ hơn, chỉ cất trong túi riêng, hoặc giấu dưới nách. Ngoại trừ cảnh sát cơ giới là dùng súng nòng dài còn hầu hết đều dùng nòng ngắn, để rút ra nhanh chóng, bao da khỏi kềng càng. Cảnh sát ít dùng súng tự động, đạn để trong gắp mà mà dùng súng rulô. Súng lục tự động bắn chậm hơn súng rulô, nếu bị đạn hóc, đạn thối thì chết. Bắn hết đạn, người ta phải xử dụng cả hai tay để thay bì đạn trong súng tự động, một tay giữ báng súng, tay kia bấm nút cho bì đạn tuột ra, rồi còn phải kéo qui lát cho một viên nhảy lên nòng. Còn súng rulô thì chỉ cần một tay mà thôi.
Sở dĩ Văn Bình ưa súng lục tự động vì nó nhỏ hơn, nhẹ hơn, dễ giấu, lại dễ bắn, và có thể nổ được nhiều phát hơn. Song le, đây là cuộc tập dượt nên chàng nhận thấy súng côn rulô là khí giới thích hợp. Chàng liền hỏi Lê Diệu:
- Thiếu tá đề nghị loại SM 38 nào.
- Thưa có 10 loại 38 đặc biệt. 39 Quân Cảnh, 38 K, 38 Chiến Đấu, 38 nặng, 38 Vệ Sĩ, 38 Teriê, 38 Ngoại Xạ, 38 Không Lượng, 38 Thủ Lãnh, 38 Xentênian, 38 Đặc Biệt Thủ Lãnh, đại ta muốn lấy thứ nào 3[17].
- Ồ, những loại này rẻ tiền, bắn không sướng, yêu cầu thiếu tá cho tôi khẩu Mắcnom 33 đặc biệt.[18]
Lê Diệu trố mắt, kinh ngạc. Khẩu Mắcnom 44 đặc biệt là súng rulô đắc tiền nhứt, giá bán tại Mỹ gần 150 đô la. Nó là loại nặng, nòng dài, xử dụng cồng kềnh, chỉ những tay thần xạ mới dám mó tới.
Nghĩ tới những lời phê bình gay gắt của ông Hoàng, Văn Bình cảm thấy sung sức hẳn lên. Chàng quyết dùng súng Mắcnom nặng chình chịch để tỏ cho ông Hoàng biết chàng không quá tồi mặc dù nghiện rượu buổi sáng. Chợt nhìn lên trần, thấy mấy cái lỗ tròn của máy điều hòa khí hậu, chàng hỏi Lê Diệu:
- Vô tuyến truyền hình ở đây được chuyển lên phòng nào?
- Theo thường lệ, được chuyển về ban An Ninh. Nhưng ông tổng giám đốc vừa ra lệnh chuyển lên phòng ông. Giờ này, ông tổng giám đốc đang sửa soạn ngồi trước khung ảnh, chờ anh biểu diễn bắn hình nộm.
Văn Bình nhún vai ra lệnh cho Lê Diệu. Lê Diệu bấm một cái nút màu đỏ. Đeo khẩu Mắcnom bóng loáng ở thắt lưng, Văn Bình khuỳnh chân, hai tay duỗi ra sát đùi, mắt mở rộng, nhìn thẳng vào 5 ca-bin đóng im ỉm.
Một tiếng "cách" thật lớn nổi lên, sáu cánh cửa sắt cùng mở toang một lượt. Sáu hình nộm cao lớn cùng nhảy ra, trên tay lăm lăm khẩu súng. Nhanh như chớp, Văn Bình nhận diện được tên cướp có thẹo dài trên mặt. Chờ y nâng súng lên, chàng mới ngã lăn xuống đất.
Hai phát súng chát chúa nổ vang. Hình nộm bị bắn trúng tim, gây ra một lỗ lớn đen sì. Viên đạn của hình nộm bắn ra bị lạc vào tường. Đạn được nhồi một thứ bột riêng, nhuộm màu đen, đụng đâu bẩn đấy, song không làm chết người. Văn Bình đứng dậy, phủi quần áo giữa tiếng vỗ tay hoan hô của thiếu tá Lê Diệu.
Cửa ca-bin đóng lại, rồi mở ra lần thứ hai, thứ ba. Mỗi lần, hình nộm tên cướp được đổi sang vị trí khác, song lần nào Văn Bình cũng bắn trúng, phát thứ nhì vào yết hầu, phát thứ ba vào giữa hai con mắt. Mãi tới phát thứ ba, hình nộm mới bắn vào người chàng, song viên đạn chỉ sướt qua tay áo, để lại một vết đen nhỏ. Lê Diệu cười to:
- Đại tá giỏi lắm. Ba năm nay, tôi mới thấy lại một tay thiện xạ như đại tá.
Văn Bình uống một ly nước lọc - nước lọc chứ không phải huýt-ky - rồi theo Lê Diệu sang phòng bên. Ở góc nhà, đứng sừng sững một hình nộm, mặc theo lối cao bồi miền Tây nước Mỹ. Mỗi bên lưng hình nộm đều có một khẩu súng lục cán bạc nòng ngắn, nhô lên khỏi bao da thêu kim tuyến rực rỡ. Lê Diệu bảo:
- Bây giờ đến tập rút súng. Đại tá cũng đeo hai khẩu như hình nộm. Khi tôi bắn phát súng lệnh thì đại tá phải rút khí giới và lảy cò.
Văn Bình đứng xa hình nộm 10 thước. Hình nợm trừng mắt thủy tinh nhìn chàng. Nó được điều khiển bằng điện tử. Một cái máy IBM ở trong óc tính hộ hình nộm khi nào phải rút súng và bắn vào đâu. Lệ thường, hình nộm rút và bắn nhanh hơn người.
Phát súng lệnh của Lê Diệu nổ dòn, đồng thời mở máy toán điện tử. Văn Bình đang đứng thẳng, đột nhiên quay nửa người và nhanh như cắt ngồi thụp xuống, nã luôn hai phát, khói súng xanh lè, quyện một mùi khét lẹt. Kết quả khả quan: hình nộm trúng đạn vào mắt. Văn Bình chỉ bị thương ở vai. Lê Diệu bắt tay chàng, dáng điệu hân hoan.
Văn Bình nói:
- Nào, còn chém giết ai nữa thì đem ra đây một thể.
Lê Diệu cười:
- Ông Hoàng đặn tôi đưa đại tá lên ghế quay.
Văn Bình cau mặt. "Ghế quay" là một thứ ghế riêng, trông như ghế chữa răng, lắp một động cơ riêng, người ngồi lên là ghế quay tít như chong chóng và hất ngã xuống. Người mới tập phải mặc một bộ quần áo đặc biệt để khỏi bị thương. Ghế quay dùng để làm quen với phương pháp nhảy tàu hỏa, nhảy xe hơi, trong khi chạy nhanh. Lê Diệu lấy bộ áo đặc biệt cho Văn Bình mặc, song chàng gạt đi. Chàng phải biểu diễn lần nữa thật đẹp cho ông Hoàng khỏi dè bĩu.
Chàng ngồi ngay ngắn trên ghế. Lê Diệu vặn cho ghế cao lên, rồi bấm nút. Chiếc ghế ngã ra sau, rồi quay sang trái, quay sang phải, trước khi quay tít mù. Nếu là người yếu tim thì đã bất tỉnh, song Văn Bình vẫn thản nhiên như không. Chiếc ghế đột nhiên tung chàng xuống nền xi-măng, chàng lẹ làng uốn mình nhảy vọt lên, rồi đứng dậy, không bị xây sát, nét mặt bình thường, trên trán không một giọt bồ hôi. Lê Diệu lặng người trong một phút.
Chợt một tiếng nói vang lên trong phòng:
- Được rồi, không cần tập nữa. Thành thật khen ngợi Z.28.
Đó là tiếng nói quen thuộc của ông Hoàng. Lê Diệu móc trong túi ra một chai huýt-ky dẹt:
- Xin mừng đại tá.
Văn Bình mở nút, nốc cạn một hơi. Rượu vừa chảy qua cuống họng, chàng cảm thấy cồn cào, rồi mắt hoa lên, hàng ngàn con đom đóm xanh đỏ múa nhảy trước mặt. Chàng ném chai rượu xuống đất vỡ nát, loạng choạng một giây, trước khi ngã xụm vào ghế bành.
Cửa phòng tập mở toang. Hai người mặc áo trắng, tiến vào, khiêng theo một cái băng-ca. Họ lẳng lặng đặt Văn Bình nằm cứng đơ như khúc gỗ vào băng-ca, rồi khiêng thẳng ra thang máy, lên lầu tư.
Văn Bình được đưa vào một căn phòng sực nức mùi thuốc sát trùng, ba y sĩ vẻ mặt nghiêm nghị đã chờ sẵn. Chàng được khiêng đặt lên chiếc bàn mạ kền bóng loáng, một y sĩ lắp giây điện vào cổ tay, ngực và đầu chàng, hai y sĩ khác đeo ống nghe chăm chú cúi xuống. Bầu không khí bệnh xá im lặng lạ thường. Người ta có thể nghe được hơi thở của ba y sĩ.
Mười phút sau, y sĩ lớn tuổi nhất bỏ ống nghe tiến lại máy điện thoại:
- Alô, xin báo cáo. Các bộ phận trong người đều tốt. Duy có một điều lạ: dung lượng rượu trong máu còn rất nhiều.
Ở đầu giây, ông Hoàng suýt kêu lên một tiếng sửng sốt. Sự kiện này chứng tỏ Văn Bình càng uống rượu càng sáng suốt. Ông thở dài nhè nhẹ. Từ cổ chí kim, tạo hóa mới sản xuất được một điệp viên kỳ lạ như Z.28.
Ông Hoàng hỏi:
- Đã lắp A-16 vào chưa?
Viên y sĩ trưởng đáp:
- Thưa rồi.
- Xong xuôi, các ông đưa Z.28 xuống phòng nghỉ.
Ông Hoàng gác điện thoại, dáng điệu mơ màng. Trông ông, ai cũng tưởng là một thi sĩ già đang tìm vẩn thơ, chứ không ai ngờ được ông là một trong những nhân viên nguy hiểm nhứt và quan trọng nhứt của nhân loại.